Vòng Bảy Người - Chương 06

Tác giả: Thanh Khâu

Đánh dấu

Rằm tháng 7
Sau khi cùng các huynh đệ trút bầu tâm sự xong, Chu Quyết cũng hiểm được bản thân quá mức mẫn cảm, quá lỗ mãng. Cậu vì ý nghĩ không đàn ông của mình cảm thấy có chút xấu hổ. Do đó trong cuộc sống tiếp đó, cậu không còn nhắc tới chuyện cuốn tiểu thuyết nữa. Trải qua quy luật làm việc nghỉ ngơi giống như đúc năm thứ nhất. Cuộc sống thái thái bình bình cũng không có việc gì phát sinh nữa, sau đó cậu đến thư viện vài lần, quyển tiểu thuyết "có chân" ấy cũng như cậu sở liệu lại mất tích lần nữa. Sách tìm không thấy khiến nội tâm Chu Quyết buồn bực vài ngày, nhưng vẫn không xuất hiện. Cuối cùng cậu cũng không đến thư viện làm thêm nữa, nghỉ làm chuyên tâm lăn lộn trong trường. Về phần nguyên nhân chủ yếu không đến thư viện làm thêm chẳng qua vì cậu muốn khống chế dục vọng muốn đọc quyển sách kia đến cực độ của mình, nếu không cậu mỗi ngày vào trong đó sẽ lục lọi tủ mình, người khác còn tưởng rằng cậu đang đợi thư tình ấy chứ. Cho nên cậu đem loại nghiện này đặt vào game online.
Hôm nay chiếu theo lẽ thường là người trong phòng ngủ các cậu cùng đến tiệm net, duy chỉ có Phùng Lão Cửu ở lại. Thẳng đến sau rạng sáng, ba người Chu Quyết mới lắc lư chạy về trường, trên đường Tam Béo nhìn điện thoại di động tự nhủ: "Ngày mai chính là rằm tháng 7, TMD (Tiêu: viết tắt của câu chửi con mẹ nó :]) lễ quỷ a. Bạn hiền châm thuốc lá, đến châm chút lửa."
Chu Quyết lấy tay ngăn gió châm lửa, hút một hơi thuốc nói: "Không phải đã nói rồi sao, đừng ở trước mặt tao nói mấy thứ này."
Tam Béo không khách khí cười nhạo nói: "Mày thật nhát quá đi, cũng chỉ vì chút việc nhỏ rắm lớn, mà ngay cả thư viện cũng không đi. Còn khống chế tự do ngôn hành của anh em nữa chứ?"
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
Chu Quyết lười nói với hắn, Tam Béo biểu hiện tâm tình bất mãn nện ngực Chu Quyết vài cái tượng trưng, Khỉ Còi kéo hai người bọn họ nói: "Đừng lộn xộn nữa, ngày mai còn phải đi học. Đúng rồi trước đó mày bảo ngày mai là rằm tháng bảy? Không phải hôm nay sao?"
Tam Béo a một tiếng nói: "A nha! Lầm rồi! Sớm biết thế anh đây sẽ không đi cả đêm, hiện tại cửa quỷ đang rộng mở a."
Chu Quyết nhổ một miệng khói nói: "Mày sợ éo gì, trước đó còn nói tao nhát gan, chính mày cũng chẳng khác gì tao. Hơn nữa tao không đến thư viện là có đạo lý của tao. Mày không biết Trần Hạo kia phiền phức thế nào đâu."
Sau khi Chu Quyết vừa nói xong, ba người không biết vì sao không hẹn mà cùng trầm mặc, nhưng bọn họ đều cảm thấy rất kỳ quái, tại sao lại đột nhiên không ai nói nữa, Phảng phất như có người thứ tư khiến bọn họ an tĩnh lại.
Ba đứa nhìn nhau, cuối cùng chỉ có chột dạ cười khan vài tiếng, liền nhanh chân trở về. Bởi vì không đi xe đạp, ba người bọn họ đều một đường đi bộ về, lộ trình này tương đương độ dài hai trạm xe buýt.
Đi một nửa, thân thể Tam Béo yếu nhất bắt đầu có chút thở dốc. Hắn sờ sờ ót nói: "Tụi mày có cảm thấy hình như có người ở gáy tụi mình thổi khí không hả. Mẹ nó sao tao cảm thấy có người luôn ở bên cạnh tao a."
Nói xong liền muốn quay đầu nhìn, Khỉ Còi liền vội vàng kéo hắn nói: "Khẳng định không có ai, mày đừng quay đầu lại, tao nghe nói nếu đi đường đêm, cảm thấy có cái gì đang đứng phía sau mày, mày tuyệt đối không được quay đầu. Nếu không. . . . . ."
Vuốt cần cổ béo ú run run hỏi: "Nếu không?"
Khỉ Còi thần kinh hề hề liếc hắn. Liếm môi nói: "Nếu không sẽ vĩnh viễn đi không trở về. Quê hương của tao mùa đông tuyết đặc biệt lớn, lớn đến mức cảm giác mày bước đi như con tinh tinh. Chú hai tao năm ấy đại thọ 50, cả nhà tao đều đến hiệu ăn chúc mừng ông. Rượu đủ cơm no chú hai đột nhiên đề nghị mọi người cùng nhau trở về, đến nhà ông tiếp tục náo nhiệt. Thời điểm này tuyết vốn ngừng lại đột ngột đổ xuống, rất lớn nha, quả thực như là viên tuyết rơi. Mắt tao đều không mở ra được, chú hai đột nhiên ngoảnh đầu lại, nói có người gọi ông, mọi người nói ông nghe lầm, ông cũng không nghĩ gì nữa, nhưng đi chưa được vài bước ông lại quay đầu, nói thật sự nghe được có người gọi ông, ông bảo mọi người đi trước, nói có thể là người thân nào đó rớt lại phía sau. Nhưng đi lần này không thấy ông trở về nữa, qua vài ngày mày đoán xem mọi người tìm được ông ở đâu? Ông cư nhiên bị chôn sống dưới tuyết trên con đường kia, mãi đến khi tuyết tan mọi người mới phát hiện thi thể của ông. Pháp y nói ông uống rượu quá nhiều, đột phát tắc nghẽn mạch máu. Nói thật trưởng bối thế hệ trước của tao đều nói ông bị quỷ câu đi. Nghe nói phía sau vai chúng ta có hai ngọn đèn, tắt một cái không hề gì, nhanh chóng trở về ngủ một giấc, trở về sáng ăn nhiều một chút gì đó bồi bổ dương khí, nhưng nếu hai ngọn đèn đều tắt, vậy liền thật sự theo quỷ. . . . . .Cho nên nói cách khác quay đầu lại. . . . . ."
Khỉ Còi càng nói càng sợ, cuối cùng bản thân cũng không đủ tự tin nói xong, bất quá Tam Béo lập tức không quay đầu nữa. Mà vẻ mặt "thật không vậy người anh em" nhìn hắn.


Chu Quyết bởi vì trước đó từng một lần nói tới sách, thái độ trở nên khác thường, tâm cực kỳ không yên, nội tâm vốn cổ quái nọ lại rối loạn lên. Cậu cảm thấy hôm nay tựa như lại có vật gì đó vẫn đi theo cậu, mà vật này khiến cậu phi thường không thoải mái.
Chu Quyết bực bội cắt đứt câu chuyện phiếm của bọn họ nói: "Đừng ở đây nói mấy chuyện này nữa! Nhanh đi thôi!"
Vì vậy ba người bọn họ đẩy nhanh tốc độ, cuối cùng thành một đường chạy chậm về phía trước, ở ngã tư đường trống trải trừ tiếng bước chân hỗn độn của bọn họ ra, ngay cả tiếng côn trùng kêu cũng không có. Thời điểm này Chu Quyết dần dần phát hiện một vấn đề, cậu thở hổn hển quát dừng nói: "Dừng dừng dừng! Các cậu cần gì vòng đường xa như vậy? Chỗ rẽ phía trước có thể trực tiếp quay về trường a, sao phải vòng đến đường này làm chi?"
Khỉ Còi và Tam Béo thoáng dừng lại, liếc nhìn nhau nói: "Tụi tao đi theo mày mà, ủa, không đúng nha. Chúng ta sao lại đi hướng này nha!"
Chu Quyết kéo bọn họ nói: "Chờ một chút, mày nói tao mang tụi bây đi, tao rõ ràng đi ở phía sau mày mà."
Ánh mắt Khỉ Còi có chút phức tạp nhìn cậu nói: "Cái rắm, mày rõ ràng đi phía trước tao mà."
Lúc này ba người bọn họ đều ngừng lại, Khỉ Còi đi tuốt đằng trước, mà Chu Quyết và Tam Béo lại sóng đôi.
Tam Béo sờ sờ cánh tay, hắn ngẩng đầu toà nhà bên cạnh nói: "Mẹ nó! Quá tà môn! Thư viện?"
Chu Quyết vừa ngẩng đầu nhìn, toà kiến trúc ba tầng từ thập niên 50 kia đang sừng sững trước mặt cậu. Một mảnh đen ngòm như một mặt bia mộ thật lớn. Chu Quyết đứng ngốc ở cửa thư viện, trong miệng không biết nói thầm cái gì. Tam Béo bắt đầu có chút luống cuống, hắn lôi kéo hai đứa kia nói: "Đừng, đừng nhìn nữa, đi nhanh đi! Rằm tháng bảy lễ quỷ a."
Ngay khi bọn Chu Quyết cuống quít quay đầu muốn qua đường, cậu nhìn thấy cửa sổ trên lầu thư viện cư nhiên tự động mở ra, ở cửa sổ đó đứng một người, nhưng người này chỉ lộ ra cánh tay và nửa thân thể. Mặt căn bản không nhìn thấy. Nó mở cửa sổ ra, bức màn màu sẫm như một tấm vải lụa màu đen, bắt đầu không ngừng phiêu động, cảm giác như đang vẫy gọi bọn Chu Quyết.
Chu Quyết dừng bước, cậu đi vòng lại, bị Tam Béo kéo lại nói: "Sao còn không đi?" Mà mặt của cậu cứng đờ như thạch cao, cậu xoay sang nói: "Tụi bây nhìn xem, có phải có thứ gì đó ở kia không?"
Tam Béo và Khỉ Còi bị bộ dáng của cậu làm cho sợ hãi, bọn họ đồng thời ngẩng đầu nhìn lên, Chu Quyết phát hiện bóng người kia đã không còn nữa, không biết từ lúc nào trên bức màn nọ còn treo một tấm vải, nhìn kỹ cư nhiên là một kiện y phục. Khi tầm mắt ba người đều tập trung trên bức màn kia, kiện y phục nọ như có linh tính, không sớm không muộn thoáng bị gió thổi, sau đó chậm rãi bay xuống. Mà lúc ấy ba người Chu Quyết lại không cảm thấy có bất cứ cơn gió nào thổi qua.
Y phục cứ chậm rãi bay xuống dưới chân bọn họ, Khỉ Còi lớn mật nhất, hắn ngồi xổm xuống nhặt lên, chỉ nhìn hai ba giây liều kêu lên giống như gặp quỷ, vội vàng vứt y phục, xoa xoa tay nói: "Má ơi, đây. . . . . .Đây là áo liệm a! Mặc cho người chết! Phi phi, quá xúi quẩy!"
Một sợi dây thần kinh não của Chu Quyết phảng phất như bị móc đứt, cậu gắt gao nhìn chằm chằm y phục, xuyên thấu qua ánh trăng phiếm hồng quang yêu dị, cậu phát hiện đây là một bộ áo liệm màu xanh sapphire, phía trên thêu rất nhiều chữ thọ. Hơn nữa phi thường cũ nát. Bất quá đích thật là loại áo liệm mặc cho người chết, thậm chí y phục này có một loại cảm giác như từ trên thi thể trong quan tài cởi ra.
Chu Quyết mấp máy môi, cậu ngồi xổm người nhặt y phục lên, mà trùng hợp từ trong túi của y phục rơi ra một vật. Chu Quyết vừa nhặt lên nhìn, phát hiện là một quyển sách, quyển sách kia có bìa màu vàng, Chu Quyết gắt gao cầm lấy quyển sách kia nói với hai người còn lại: "Lại trở về. . . . . .Quyển sách này chính là quyển《 Vòng Bảy Người 》kia."
Ba người bọn họ cũng không nhặt áo liệm lên, mà Chu Quyết không biết tại sao lại lầm lũi tự nhét quyển sách này vào ba lô. Tam Béo lập tức kháng nghị nói: "Không được, không thể mang về. Sách này mặc kệ có phải là quyển tà thư mày nói hay không, nhưng nó cư nhiên bọc trong quần áo người chết, tao cảm thấy xúi quẩy. Ném đi."
Chu Quyết như bừng tỉnh khỏi cơn mộng du, chợt nhìn hắn, sau đó cắn môi trong mắt tràn ngập do dự, bởi vì thời điểm này cậu có tâm thái tuyệt đối không cách nào bỏ qua quyển sách. Dường như quyển sách này là một phần thân thể cậu. Lúc này Khỉ Còi yếu ớt mở miệng nói: "Tao nghĩ không thể ném. . . . . ."
Tam Béo hỏi: "Tại sao?"
Khỉ Còi nói: "Mày cứ nghĩ đi, nếu thật câu chuyện chuyển tiếp hiện thực, vậy Chu Quyết đã mở ra, cho nên dù ném đi vẫn sẽ như cũ có chuyện phát sinh. Hơn nữa chúng ta căn bản không cách nào biết nội dung phía sau câu chuyện. . . . . ."
Tam Béo đón lời Khỉ Còi nói: "Ý của mày chính là nếu chúng ta không biết phát triển tiếp theo của câu chuyện. căn bản sẽ không cách nào dự liệu được còn có chuyện gì xuất hiện trong hiện thực cuộc sống?"

Khỉ Còi gật đầu nói: "Đúng vậy đó, hiện tại chúng ta biết đến tình tiết, tất cả đều là nội dung Chu Quyết trước đó đọc, nhưng nó mới đọc được bao nhiêu? Quyển sách này có nhiều tình tiết như vậy, vạn nhất. . . . . .Tao nói chính là vạn nhất sự tình sau đó xảy ra trên đầu chúng ta, vậy phải làm sao bây giờ?"
Trên đầu Tam Béo lập tức chảy xuống mồ hôi, hắn gật đầu nói: "Khỉ Còi mày nói quá đúng, dù sao mang theo cũng không hề gì, nếu không phải cũng chỉ là một quyển sách nát bình thường, còn sợ quái gì nữa?"
Chu Quyết suy tư trong chốc lát, quyết định nhặt sách, nhét vào ba lô nói: "Về trước rồi nói."
Ba người Chu Quyết trở lại ký túc xá, Phùng Lão Cửu đã ngủ say. Tam Béo lập tức lôi kéo túm hắn từ trên giường xuống. Chu Quyết lấy quyển sách kia đặt trên bàn. Bốn người tám con mắt liền gắt gao nhìn chằm chằm sách.
Phùng Lão Cửu từ mép bàn học tìm mắt kính cúi đầu nhìn quyển sách này, trong miệng lẩm bẩm nói: "Sách này thật cũ a, cảm giác cỡ mấy mươi năm rồi. Song bìa như vậy hẳn là sau giải phóng. . . . . ."
Nói xong liền muốn lật ra, Chu Quyết thấy vậy lớn tiếng ngăn cản nói: "Đừng đụng a!"
Ba người khác dùng ánh mắt dò hỏi nhìn Chu Quyết, Chu Quyết phát hiện mình thất thố, ấp úng vuốt cổ nói: "Không. . . . . .Không nên. . . . . .Tao chung quy cảm thấy, sách này quá tà quái. Tụi bây tốt nhất vẫn không nên đụng vào."
Phùng Lão Cửu bật cười, hắn đeo mắt kính ngồi bên cạnh Chu Quyết nói: "Mày quá đa tâm rồi một quyển sách có thể tà quái cái gì? Tao chỉ muốn nhìn trong sách này rốt cuộc viết gì." Nhưng tay lại rụt trở về.
Tam Béo và Khỉ Còi nhìn thoáng qua nhau, Khỉ Còi nói: "Có thể như vậy không, kỳ thật có người muốn chỉnh mày? Mày có đắc tội với ai ở thư viện không?"
Chu Quyết hỏi: "Sao nói vậy?"
Tam Béo sợ Khỉ Còi biểu đạt không rõ, nói xen vào: "Ví dụ có thể mày kỳ thật đã đắc tội người ta, bọn họ cố ý chuẩn bị một quyển sách cũ để hù doạ mày, tối nay chính là do bọn họ an bài."
Chu Quyết bưng trán chế nhạo nói: "Làm sao có thể, tính của tao bọn bây còn chưa rõ sao? Hơn nữa cho dù có người gây khó dễ tao, nhưng hôm nay mạc danh kỳ diệu đi đến thư viện, sau đó lại mạc danh kỳ diệu đụng phải áo liệm? Cuối cùng từ trong y phục rơi ra quyển sách tao vốn giấu trong rương? Tụi bây nói có ai tính toán đến như vậy để chỉnh tao? Ăn no rửng mỡ? Giải thích thông a."
Chu Quyết bắn một tràng câu hỏi, kỳ thật là đem tình tự tích trữ thời gian dài trong lòng phát ra. Nhưng cậu vừa hỏi vậy, không ai có thể trả lời. Ngược lại dẫn tới cho Khỉ Còi vấn đề: "Nhưng sao đoạn thời gian trước đều không có việc gì? Chúng ta cũng nhiều lần đi chơi suốt đêm như vậy a."
Tam Béo nói: "Ngu! Hôm nay ngày mấy? Rằm tháng bảy lễ quỷ a! Âm khí dồi dào a."
Cuối cùng ngồi nửa ngày, bốn người lại châu đầu về. Chu Quyết bưng cằm nhìn chằm chằm quyển sách này, phảng phất như muốn đem quyển sách này nhìn ra một lỗ thủng. Chu Quyết nhìn chăm chú sách hồi lâu, cuối cùng nói: "Tao nghĩ có một người có thể cho chúng ta đáp án."
Phùng Lão Cửu đẩy gọng kính, mở miệng nói: "Mày nói chính là Trần Hạo?"
Chu Quyết rốt cuộc đưa mắt từ từ sách chuyển qua người Phùng Lão Cửu, Phùng Lão Cửu khoanh tay trước ngực thở dài một hơi nói: "Nói thế nào đây, tao cho rằng nếu quả như phải nói như vậy, tao ngược lại cảm thấy Cố Lão kia càng khả nghi hơn."
Chu Quyết lắc lắc đầu, ánh mắt lại thẳng trừng trừng nhìn sách, cậu đưa tay chậm rã duỗi về hướng sách. Mà ba người còn lại cũng không nói chuyện. Ngay lúc Chu Quyết muốn mở sách ra, Khỉ Còi lại mở miệng nói: "Tao có một biện pháp, có lẽ có thể biết quyển sách này tới cùng tà dị hay không tà dị."
Ánh mắt của mọi người lại rơi trên người Khỉ Còi, mà ngay cả Chu Quyết trước đó ánh mắt có chút thất thần cũng ném tầm mắt về phía hắn dò hỏi. Hắn có chút ngượng ngùng, xoa mũi nói: "Nhà của tao là người tộc Mãn, nơi đó có tập quán thỉnh Tát Mã, khi tao còn bé nghe ông ngoại nói kỳ thật có một loại phương pháp kiểm tra vật phẩm khả nghi rốt cuộc có lời nguyền hay không."
(Bánh Tiêu: "Tát Mã" là âm được dịch theo ngôn ngữ của dân tộc Động ở Quý Châu, Hồ Nam và Quảng Tây, Trung Quốc, "Tát" là tổ mẫu, "Mã" là đại, Tát Mã dịch nôm na là "Đại tổ mẫu", bà là hoá thân của tổ tiên thần linh của cả dân tộc Động. Dân tộc này theo chế độ mẫu hệ, tương truyền Động tộc có một vị nữ thủ lĩnh anh dũng thiện chiến, trong chiến đấu kháng địch xâm lấn bách chiến bách thắng liên tiếp lập kỳ công, bất hạnh thay trong một lần chiến đấu bị địch binh vây hãm, cuối cùng oanh liệt hy sinh. Mọi người vô cùng sùng kính nàng, xem nàng như thần linh có thể mang đến bình an cát tường, tôn xưng nàng là "Tát Mã", lập đàn thờ cúng)
Tam Béo tò mò hỏi: "Phương pháp gì?"
Khỉ Còi nói: "Biện pháp này tên là \'Thái Âm Càn Khôn Trắc\'. Nghe nói chính là vào đêm trăng tròn, dùng thứ gì đó dương khí dồi dào nhất cùng thứ gì đó âm khí dồi dào nhất. Sau đó đặt hai thứ này tuần tự trước mặt gương, sau đó đem tà vật đặt giữa hai thứ này, bấy giờ ở phía trước đặt một chậu nước, nhỏ vào máu người, nhìn máu hoà về hướng nào. Có thể biết thứ này tới cùng có tà dị không."
Tam Béo vuốt cằm đẫy đà của mình nói: "Có vẻ giống như ta đã từng nghe lúc lên lớp Trung Quốc là nơi sinh trưởng của đạo giáo, cùng Phật giáo, Hồi giáo ngoại lai ngoài ý muốn còn có rất nhiều tôn giáo dân tộc thiểu số khác, trong đó có một loại giáo phái của dân tộc thiểu số cực kỳ có sức ảnh hưởng đó là Tát Mãn giáo, bất quá thứ này có vẻ rất tà dị, nó là một loại tôn giáo tiếp cận sùng bái tự nhiên nguyên thuỷ nhất. Khỉ Còi mày nắm chắc không đó?"
Khỉ Còi nhún vai nói: "Mày nói xem? Mày tưởng nhà tao ở thâm sơn cùng cốc hả? Tao cũng chỉ nghe ông ngoại nói thôi, chưa từng tận mắt chứng kiến."
Chu Quyết vỗ xuống bàn nói: "Thử xem sao, đích xác, biết đâu trò này của Tát Mã có thể thật sự hữu dụng với đồ vật này, Tam Béo ngươi quên rồi sao? Thoại bản Tát Mãn (Shaman) này nguồn gốc từ ngôn ngữ Cổ Tư ‘Jdam man’, chính là chỉ sự hưng phấn của con người, kích động của con người, dũng cảm của con người, cho nên chuyên hiệu của pháp sư đạo Tát Mãn tức người khiêu thần (lên đồng), chính là Khiêu Đại Thần mà chúng ta thường gọi. Trò này sớm đã xuất hiện trong sách sử. Trong《 Tam Triều Bắc Minh Hội Biên 》ghi lại \'Ngột Thất xảo trá mà có tài. . . . . . .Người trong nước gọi là San Man. Người San Man, bà mo nói tiếng Nữ Chân, thông biến như thần\'. Cho nên bổn ý của nó chính là thông quỷ thần, nếu quyển sách này thật sự có quỷ, vậy nhất định có thể đo được. Hơn nữa hôm nay vừa vặn rằm tháng bảy, đêm trăng tròn, nhưng vật gì cực dương, vật gì cực âm?"
(Bánh Tiêu: Khiêu Đại Thần là một loại phương thức "trao đổi" của người sống và người chết. Nói như vậy, Khiêu Đại Thần phải có hai người cùng hoàn thành, một là nhất thần (hay đại thần), một là nhị thần. Bọn họ cho rằng nhất thần là đối tượng linh hồn nhập thể, nhị thần là trợ thủ. Trong quá trình Khiêu Đại Thần, nhất thần nhảy múa "xoay tròn" , nhị thần chơi trống. Có làn điệu cố định và lời ca thỉnh thần, sau khi mời thần tới, do nhị thần phụ trách cùng thần (linh) "kết nối" trả lời vấn đề của mọi người. Mời tới đôi khi là tiên, đôi khi là linh hồn người chết. Nói chung là giống bà đồng của Việt Nam nhưng mà phương thức hơi khác một tí là tới hai người, Shaman cũng là nghề giống Khiêu Đại Thần)
Phùng Lão Cửu cười cười nói: "Tao không phải chuyên phương diện này, tụi bây không phải khoa dân tộc sao?"
Tam Béo không muốn mất mặt ở vấn đề mấu chốt này, chỉ có thể kiên trì cúi đầu nói: "Tao cho rằng. . . . . .Chính là thứ ấm áp nhất, và rét lạnh nhất! Đúng đó, chính là ý tứ này."
Chu Quyết lắc đầu bác bỏ nói: "Không hoàn toàn như vậy, tụi bây ngẫm lại xem, thái cực sinh lưỡng nghi, mà hoá âm hoá dương. Nói ví dụ nam nhân chúng ta là thuần dương, nữ nhân là thuần âm. . . . . ."
(Bánh Tiêu: Thái cực là nguồn gốc của vũ trụ, lưỡng nghi là hình tròn giữa bát quái đó, dương là trắng âm là đen, trong phần trắng có chấm đen trong vòng đen có chấm trắng, trong âm có dương trong dương có âm, trong thịnh tức có suy trong suy tức có thịnh. Khi dương thịnh tức có mầm mống của âm xuất hiện, trong hoạ tức có phúc. Có ai sắp phát điên chưa??? =]]])
Tam Béo vội vàng cắt ngang phân tích của Chu Quyết nói: "Dừng lại dừng lại. . . . . .Mày lại nam nhân và nữ nhân gì? Chỗ chúng ta lấy đâu ra nữ nhân? Mày là nữ nhân?"
Chu Quyết liếc mắt nhìn hắn nói: "Đồ gỗ mục thiếu kiến thức! Mày ngẫm lại xem nam nhân chúng ta là thuần dương, nhưng bất luận thuộc tính gì đều có hai loại âm dương. Cho dù chúng ta thân nam nhân, cũng có tồn tại thứ gì đó âm tính. Bất quá đây không phải là kết luận mà tao muốn, tao chỉ đề xuất hai loại đồ vật kỳ thật dễ dàng thu được âm dương nhất chính là đá nam châm a đồ đần."
Phùng Lão Cửu vỗ bàn nói: "Tao đã hiểu! Sở dĩ xem phong thuỷ đều phải dùng đến ti nam hoặc la bàn, kỳ thật chính là hai cấp âm dương rõ ràng nhất!"
(Bánh Tiêu: Ti Nam là la bàn thời Chiến Quốc, nam châm hình như cái muỗng đặt trên bàn hình vuông trơn bóng có khắc phương vị)
Chu Quyết hai tay đan chéo chống cằm mình nói: "Đúng vậy, kim nam châm là từ sắt đánh thành, sắt là hệ kim trong ngũ hành, ấn theo ngũ hành sinh khắc mà nói, kim sinh thuỷ, mà phương bắc hệ thuỷ, cho nên bắc thuỷ là con của kim. Sắt sản sinh từ đá nam châm, đá nam châm là nhận dương khí dựng dục mà sinh ra, hoả thuộc dương khí, nằm vào hướng nam, bởi vậy phía nam tương đương với mẹ của kim nam châm. Do đó triều đại người Nam Tống từng nói qua, chỉ hướng nam chính là nơi sinh khí."
Phùng Lão Cửu nói tiếp: "Mà nam châm thì có hai cực, N và S, N vĩnh viễn chỉ cực bắc, mà S thì vĩnh viễn chỉ cực nam! S cực kỳ cực dương, N cực kỳ cực âm. Tìm hai cây sắt nam châm, sau đó phân biệt N hoặc S hương phía gương, thế là chúng ta sẽ có được tối âm tối dương gì đó rồi!"



Thử đọc