Vợ Yêu Xinh Đẹp Của Tổng Giám Đốc Tàn Ác - Chương 93

Tác giả: Ân Tầm

Đánh dấu

Ngồi ở bên cạnh giường bệnh, Lăng Thiếu Nghị nhìn thấy Lăng Thiếu Đường đến thì có chút kinh ngạc, hắn cũng giật mình một cái, trên khuôn mặt anh tuấn lập tức xuất hiện nụ cười tươi, cởi mở nói:
"Anh cả, anh đã đến rồi!"
Lăng Thiếu Đường đứng ở một bên, nhìn Lăng Thiếu Nghị nói chuyện, anh như đầu gỗ gật đầu.
Lăng Diệu Hồng lại chuyển tầm mắt sang Kỳ Hinh.
Kỳ Hinh hiểu ý cười: "Bác Lăng, Đường cố ý đến từ trước giờ tan ca để thăm bác!"
"Đúng vậy không ?"
Lăng Diệu Hồng cho rằng mình đã nghe nhầm, giọng nói già nua cũng đầy sự vui mừng, trong mắt lại ngân ngấn nước.
Kỳ Hinh đẩy Thiếu Đường lại gần, Thiếu Đường hít một hơi thật sâu, mới nhẹ nhàng nói: "Mong ông sớm bình phục!"
"Đứng gần đây một chút, Thiếu Đường, để bố nhìn con rõ hơn!" Giọng nói của Lăng Diệu Hồng đầy phấn chấn, nhưng ông đã bị ngạt vì nước mắt từ lâu.
Lăng Thiếu Đường bị động bước từng bước đến bên giường bệnh của Lăng Diệu Hồng, vẻ lạnh lẽo cứng nhắc trên mặt anh dần dần tan chảy, chậm rãi, anh quỳ một gối xuống ——



"Bố!" Trong giọng nói của Lăng Thiếu Đường mang theo sự nghẹn ngào.
Lần đầu tiên, anh chủ động gọi người đàn ông trước mặt này là "bố", cho tới nay, anh luôn lạnh nhạt với "người bố" này của mình.
"Con trai ngoan, bố rất xin lỗi con, đã khiến con phải chịu khổ nhiều năm như vậy!" Lăng Diệu Hồng run run vươn bàn tay già nua vuốt đầu của anh, hai mắt đẫm lệ nói.
Lăng Thiếu Đường không nói gì, anh chỉ ghé đầu vào hai vai đang run run ở bên giường.
Đối Lăng Thiếu Đường mà nói, kể từ khi mẹ anh qua đời, đây là lần đầu tiên anh cảm nhận được tình cảm cha con thiêng liêng, từ bé đã bị đưa vào tổ chức Mafia, bao nhiêu năm anh hy vọng có thể cảm nhận được chút tình thân, được người thân yêu thương.
Hôm nay, cuối cùng anh cũng đã cảm nhận được thứ tình cảm đó. Trải qua bao nhiêu hận thù và đau khổ, vào giờ phút này dường như nó đã dần biến mất, bức tường đã dựng trong tim anh gần ba mươi năm nhanh chóng sụp đổ, hận thù trong lòng cũng như khối băng, tan chảy dần . . . .
Đáy mắt Kỳ Hinh đẫm lệ rồi cô nở nụ cười, lặng lẽ đi ra ngoài, lưu giữ lại khoảnh khắc ấm áp bên trong phòng bệnh.
Cuối cùng, Lăng Thiếu Đường đã buông bỏ được hận thù, khi cô nhìn thấy mọi việc xảy ra vào giây phút đó, trong lòng cảm thấy vui sướng không gì sánh bằng, cô chỉ cần người đàn ông cô yêu được hạnh phúc cả đời, mỗi ngày đều có thể sống vui vẻ.
"Kỳ Hinh ——" Giọng nói trầm thấp vang lên ở đằng sau Kỳ Hinh.
Kỳ Hinh nhanh chóng lau đi giọt nước mắt xúc động, xoay người, nhìn Lăng Thiếu Nghị, nở cười yếu ớt.
Sau khi cô đi ra không lâu, hắn cũng nhanh chóng đi ra theo.
Lăng Thiếu Nghị đi đến bên cạnh Kỳ Hinh, nói giọng dễ nghe:
"Kỳ Hinh, lần này thật sự cảm ơn em, nếu không có em, không biết lúc nào mới cải thiện được mối quan hệ giữa anh cả và bố!"
Kỳ Hinh mỉm cười: " Đây là việc em nên làm!"
Lăng Thiếu Nghị nhìn gương mặt hạnh phúc của Kỳ Hinh, một lát sau, nhẹ giọng nói:

"Anh thường xuyên suy nghĩ, người lạnh lùng cứng đầu như anh cả, có thể tìm được em thật sự anh ấy rất may mắn. Em cười giống như ánh mặt trời, có lúc lại rất kiên cường khiến mọi người phải động lòng!"
Một cảm giác khác thường vụt qua trong lòng Kỳ Hinh, nhưng lại rất mơ hồ, ngay sau đó, cô cười nhạt:
"Thiếu Nghị, anh nhầm rồi, thực ra trong lòng em, Thiếu Đường giống như một chiến thần, tuy rằng toàn thân anh ấy ngập tràn hơi thở lạnh lùng, kiên cường và có chút điên cuồng, nhưng lại mang đến cho em dũng khí rất lớn !"
Cô nhẹ nhàng thở dài, sau đó xoay người, tầm mắt nhìn ra thế giới bên ngoài cửa sổ, ánh mắt nhìn thật xa xăm:
"Sau khi quen biết Thiếu Đường, em mới biết hóa ra thế giới này còn có nhiều thứ rất tuyệt vời, em rất cảm ơn anh ấy vì có thể thường xuyên ở bên cạnh em, luôn can đảm, luôn chú ý bảo vệ em, vui vẻ dẫn em đi xem hoa nở, cho em biết tình yêu đích thực là gì. Một người đàn ông quý trọng em như thế thì em phải dùng cách gì đó để báo đáp anh ấy chứ, có đúng không?"
Kỳ Hinh cười dịu dàng, cô quay lưng về phía Lăng Thiếu Nghị, không thể nhìn ra ánh mắt đau đớn của người ở phía sau đã được gạt đi. . . . . .
☆☆☆☆☆☆☆☆
Đêm đã khuya, lúc Lăng Thiếu Đường trở lại biệt thự thì thấy Kỳ Hinh đang ngủ trên ghế sô pha ở phòng khách, cô giống như một chú mèo nhỏ cuộn tròn trên chiếc giường mềm mại, ngủ ngon vô cùng.
Lăng Thiếu Đường nhẹ nhàng đi tới bên cạnh cô, anh đến gần để ngắm nhìn cô. Hàng mi cong đen ở trên khuôn mặt trắng mịn tạo điểm nhấn, chóp mũi xinh đẹp, đôi môi đỏ mọng, cô duyên dáng như nàng tiên bước ra từ câu chuyện cổ tích.
Lông mày anh giãn ra, sau khi thăm Lăng Diệu Hồng, anh quay lại công ty xử lý nốt công việc đến tận đêm khuya mới về, không nghĩ cô bé này sẽ ở đây đợi anh tới khuya.
Bàn tay to ôm cô lên không tốn sức, anh bế cô đi lên phòng ngủ trên tầng.
"Ưm ——"Kỳ Hinh thì thầm một tiếng, thân thể lắc nhẹ.
"Là anh ! Ngủ đi!" Lăng Thiếu Đường nhẹ nhàng đặt cô nằm xuống chiếc giường mềm mại, khẽ nói.
Giọng anh trầm xuống, dịu dàng, chứa đầy cảm giác an toàn, Kỳ Hinh lại ngủ thật say.
Lăng Thiếu Đường ngồi ở bên giường, bàn tay to yêu thương xoa nhẹ hai má mịn màng của cô. Đôi mắt đã nhuộm đầy sự dịu dàng.
Anh tuyệt đối không nghĩ đến việc ngày hôm nay có thể giải quyết hết tất cả khúc mắc ở trong lòng chỉ nhờ vào công sức của cô gái này, cô sẽ dùng chính nụ cười ấm áp để bao dung anh, cô chưa bao giờ biết sự vui vẻ của cô chính là thứ dùng để thu hút người khác, một cô gái như vậy, sao anh có thể không động lòng với cô được chứ?
Anh nhẹ nhàng lấy chiếc hộp từ trong túi áo ra, bên trong là một chiếc nhẫn kim cương màu hồng lấp lánh, dưới ánh trăng nó tỏa ra ánh sáng khiến con người ta phải sợ hãi!
Đây chính là chiếc nhẫn anh đặt làm để cầu hôn cô, từ đó trở về sau, cô sẽ trở thành vợ anh, hoàn toàn thuộc về anh.
Anh đã quyết định, trong tiệc tối ngày mai, dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người, anh sẽ cầu hôn Kỳ Hinh, anh muốn tạo cho cô sự ngạc nhiên lớn nhất, đó cũng là lời hứa cả cuộc đời này sẽ mang lại hạnh phúc cho cô.
Cho nên, ngày mai, sẽ là ngày đáng nhớ của anh cũng như của cô!


Bóng đêm rực rỡ, ánh trăng mát lạnh như nước, gío thổi dịu dàng, mặt trăng hình lưỡi liềm, rời xa thành phố sôi động, một biệt thự màu xanh với kiến trúc cổ xưa pha lẫn chút hiện đại nằm ở vùng ngoại ô, kiến trúc của biệt thự là sự hòa hợp giữa cái lãng mạn và phong cách trang nghiêm, chọn trần nhà cao, cửa chính lớn, cửa sổ hình tròn với các viên đã nhỏ đính ở đường viền, tất cả đều thể hiện sự ung dung lộng lẫy.
Đằng sau biệt thự là một khu rừng trúc hiếm thấy, cây trúc um tùm xanh tốt xen vào nhau, dọc theo con đường nhỏ tạo thành hai hàng, lá trúc xanh biếc bao quanh hình thành một cái chóp, tạo nên một "nóc nhà" hình vòm, đi dọc theo rừng trúc, còn có một ngọn núi cao, cây mọc xanh tốt trên núi, bên cạnh là một suối nước nóng thiên nhiên, bốn mùa ở đây đều như mùa xuân.
Biệt thự rất lớn, phòng cũng nhiều, cửa sổ tinh xảo, rèm cửa nhẹ nhàng tung bay.
Trên chiếc thảm xa hoa màu trắng mềm mại, đôi nam nữ quấn lấy nhau như dây leo, tiếng thở dốc đứt quãng của người đàn ông, đan xen với tiếng rên rỉ quyến rũ của người phụ nữ, đèn tường dịu êm chiếu rọi khiến căn phòng mập mờ và kiều diễm.
Hồi lâu, chỉ nghe thấy tiếng gầm đầy giận dữ và âm u của người đàn ông. Rồi sau đó, người đàn ông tách khỏi cơ thể người phụ nữ, đẩy cô ta ra.
Tất cả, khôi phục trạng thái yên tĩnh . . . . . .
Ánh trăng mát rượi xuyên qua tấm kính thủy tinh dừng ở bộ tóc đen của người đàn ông, ánh mắt ung dung lười nhác, hắn vô cùng tuấn tú, khuôn mặt sắc nét giống như được điêu khắc mà ra.
"Anh đang suy nghĩ cái gì?"
Giọng nói người phụ nữ mang theo sự kiều mỵ mềm yếu, ẩn trong đó là tình cảm mãnh liệt và hơi thở có chút gấp gáp, ngón tay dài, nhỏ vô cùng xinh đẹp, thật cẩn thận phủ lên khuôn mặt anh tuấn của người đàn ông.
Nhưng ngay sau đó, người đàn ông lại hơi nhíu mày, người phụ nữ nhanh chóng rút tay về.
Hắn nhìn người phụ nữ với ánh mắt nhàn nhạt mờ ám, người đàn ông cười, nụ cười gợi cảm xúât hiện trên khuôn mặt anh tuấn.
"Tôi đang suy nghĩ, không bíêt ngày mai Lăng Thiếu Đường sẽ như thế nào!" Bàn tay to của hắn đang phác họa đường nét kiều mỵ của người phụ nữ ở trong lòng.
"Ưm. . . . . ."
Thân thể người phụ nữ nhanh chóng xụi lơ, hóa thành một dòng nước mùa xuân, khuôn mặt nhỏ nhắn chôn sâu ở trong lòng người đàn ông, người phụ nữ khẽ ngẩng đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp, tóc quăn dài như nước nhẹ nhàng chảy xuống, trải dài tới tận cánh tay người đàn ông.
"Anh —— thật sự muốn tôi làm như vậy?" Con ngươi đen của người phụ nữ như nước xuân mềm mại, nhưng giọng nói lại có phần đau thương.
"Như thế nào? Cô không muốn?"
"Ưm..."Đôi môi hé mở, tình cảm mãnh liệt đựơc đốt nóng, người phụ nữ đắm chìm trong trong thứ tình cảm ấy, hô hấp trở nên hỗn loạn, trái tim cũng đập loạn lên...
"Kỳ thực..." Người phụ nữ thở gấp nói, muốn nói cái gì đó lại thôi.
"Hả?" Người đàn ông khẽ nhíu mày, bàn tay to không hề nể nang nắm lấy khối thịt mềm mại kia.
Người phụ nữ cắn cắn môi, chủ động đem thân mình cọ lên lồng ngực của người đàn ông, ngón tay thon dài di chuyển trên thắt lưng của hắn: "Kỳ thực, chúng ta cứ sống như bây giờ không phải tốt hơn sao? Không nhất định phải đối phó với Lăng Thiếu Đường - - "
Còn chưa đợi người phụ nữ nói hết, người đàn ông đã hung hăng nắm lấy bộ tóc dài của cô ta, khiến cô ta không thể không ngửa đầu nhìn hắn.
Khuôn mặt tuấn dật lập tức trở nên u ám: "Cô vừa nói cái gì?"
Người phụ nữ không khỏi giật mình.
Bàn tay to dọc theo gáy đi đến cái cổ non mềm, ngón tay vuốt ve như có như không
"Cô nên nhớ rõ thân phận của mình, nếu cô còn có ý nghĩ như vậy, cũng đừng trách tôi không nể mặt!"
Giọng nói của hắn nhẹ nhàng nhưng lại khiến người ta phải rét run.
Ngực người phụ nữ phập phồng, lạnh lùng nói:
"Không nể mặt? Đúng vậy, người như anh thì làm gì biết nể mặt ai? Kể cả Tuyên Tử Dương, đến cuối cùng hắn cũng phải chết thay anh đấy thôi- - "
"Bốp - - "
Người đàn ông giơ tay lên tát cô ta một cái, hắn dùng lực vừa đủ, không lưu lại bất kỳ dấu vết gì trên mặt cô ta.
"Nếu cô không muốn tham gia bữa tiệc tối mai, đêm nay tôi tuỵêt đối sẽ cho cô nếm thử cái gì gọi là không nể mặt! Cho nên tôi cảnh cáo cô, ngoan ngoãn ngậm miệng lại!"Hắn hung hăng nói.
Người phụ nữ ngẩng đầu lên nhìn, nhìn vào đôi mắt âm hiểm của hắn: "Nhiều năm như vậy, ở trong lòng anh, tôi vẫn chỉ là công cụ báo thù thôi sao?"
"Đối với tôi, quan hệ với phụ nữ cũng chỉ là quan hệ lợi dụng lẫn nhau, thế nào? Không phải cô đã yêu tôi rồi chứ? Ở trong lòng cô không phải chỉ có Lăng Thiếu Đường thôi sao? Tôi muốn cho Lăng Thiếu Đường biết, người phụ nữ của hắn, tôi chạm không lầm người!" Người đàn ông cuồng dã cười to.
"Anh- - không bíêt xấu hổ!" Ngừơi phụ nữ nghiến răng nghiến lợi nói to.
"Tôi không bíêt xấu hổ? Đúng, tôi không bíêt xấu hổ xấu hổ, nhưng tôi nói cho cô bíêt, so với tôi, Lăng Thiếu Đường còn không bíêt xấu hổ gấp một nghìn một vạn lần, tôi đã từng thề với trời, thứ tôi muốn có đựơc không chỉ là Lăng thị, mà còn có cả mạng sống của Lăng Thiếu Đường, sẽ có một ngày, hắn sẽ phải nằm dưới chân tôi!"
Người đàn ông cười lớn, bàn tay to đặt trên cổ người phụ nữ đột nhiên nắm chặt.
"Anh- - ưm - - buông ra - - " Người phụ nữ cảm thấy hô hấp ngày càng khó khăn, hai tay của cô ta không ngừng giãy dụa.
"Tôi cảnh cáo cô, nếu ngày mai cô dám phá hỏng chuyện tốt của tôi, tôi sẽ lấy mạng con trai cô!" Người đàn ông dùng tay nắm chặt hai tay đang giãy dụa của người phụ nữ, rống lớn nói.
Sau đó hắn h19ung hăng nâng cô ta lên, đặt thân thể mềm mại của cô ta lên trên cửa sổ sát đất lạnh như băng, khóe miệng tà mị nhếch lên, bàn tay to dùng sức xoa nắn nơi đầy đặn của cô ta, không hề có một tia thương tiếc.
Ở trong mắt hắn, phụ nữ chính là công cụ dùng để ấm giường mà thôi, hắn cũng không muốn giao tình cảm của mình vào tay người phụ nữ nào hết, hắn không để ý đến cái gọi là nữ quyền (quyền của người phụ nữ), hắn sẽ hung hăng đập nát nó, trên thế giới này, phụ nữ là thứ có thể dùng tiền để mua!



Thử đọc