Vợ Yêu Xinh Đẹp Của Tổng Giám Đốc Tàn Ác - Chương 92

Tác giả: Ân Tầm

Đánh dấu

"Sao hôm nay lại rảnh rỗi đến ‘kiểm tra giờ làm’ của anh thế ?"
Người đàn ông cúi đầu cười, trong đôi mắt chan chứa tình yêu dịu dàng.
"Không phải đâu, người ta tới thăm đồng nghiệp! Không phải tới găpn anh đâu!" Kỳ Hinh nghiêng đầu, nũng nịu nói.
Ngón tay thon dài nắm chặt phần dưới mềm mại của Kỳ Hinh, đôi mắt sáng như sao lấp lánh, trong con ngươi sâu thẳm hiện lên một tia trêu chọc.
"Ồ? Đúng vậy không ?"
Anh buộc cô phải nhìn thẳng vào mắt mình, một bên mày rậm đen tối khiêu khích.
Khuôn mặt tuấn tú, tới gần cô một chút ——
Hơi thở nóng rực giống như lửa cháy dữ dội, nhuộm đỏ cả khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của cô.
"Cô bé nói dối!"
Anh khẽ nắm cái mũi thon của cô, thậm chí giọng nói cũng tràn ngập sự nuông chiều:



"Để anh nhìn xem cái mũi này có dài ra không?"
Động tác vừa rồi vô cùng ấm áp và thân thiết.
Kỳ Hinh tươi cười khẽ dựa vào khuỷu tay anh, sau đó làm nũng đưa hai tay lên giống như cái móc quàng qua cổ anh:
"Được rồi ! Hôm nay chỉ là người ta đột nhiên rất nhớ anh, nhớ...quá nên muốn nhìn thấy anh thôi!"
Khuôn mặt mềm mại nhỏ nhắn tràn ngập tình yêu sâu đậm, ánh mắt như thủy tinh tỏa sáng lấp lánh, như khối băng trong suốt nhưng tràn ngập sự ấm áp và hạnh phúc.
Lăng Thiếu Đường hài lòng, nhẹ nhàng hôn môi cô.
Câu trả lời này vẫn làm anh vừa lòng nhất!
Thật ra, lúc ở phòng họp khi nhìn thấy bóng lưng của Kỳ Hinh, anh đã ổn định lại trái tim đang rối loạn, cho nên mới phá lệ kết thúc hội nghị sớm hơn mọi khi, tưởng rằng cô có thể ngoan ngoãn ở phòng làm việc chờ mình, ai ngờ trở lại phòng làm việc lại không thấy bóng dáng cô đâu, sau đó anh thăm dò mới biết cô đã chạy tới tổ cạnh tranh đấu thầu.
Trong lòng còn chút tức giận, nhưng khi nhìn thấy nụ cười dịu dàng của Kỳ Hinh thì trái tim của anh lại mềm nhũn——
"Đúng rồi, Đường, anh phải đồng ý với em một việc!"
Kỳ Hinh nghiêng đầu, mắt đẹp tràn đầy ý cười nói.
"Nói đi, chuyện gì?"
Ánh mắt Lăng Thiếu Đường càng trở nên dịu dàng, tràn ngập sự cưng chiều nhìn cô chăm chú. Giống như khoan dung với một đứa trẻ bướng bỉnh.
" Đừng ——" Đôi mắt to của Kỳ Hinh nhanh chóng đảo quanh, ranh mãnh nhưng rất xinh đẹp.
"Hôm nay sau khi tan việc, anh đến bệnh viện, em ở cửa bệnh viện đợi anh !"

Bất kể như thế nào, cô cũng quyết định bắt Lăng Thiếu Đường phải đối mặt với Lăng Diệu Hồng.
"Để làm gì?"
"Chúng ta cùng đi thăm bác Lăng, đến lúc đó chỉ sợ anh sẽ chạy trốn mất!"
"Cô bé, em dám chỉ huy anh sao ?"
Bất ngờ, giọng nói của Lăng Thiếu Đường lắng xuống nhưng nghe vẫn êm tai khiến Kỳ Hinh không quá lo lắng và cũng không hề nổi giận.
"Đúng, nếu anh không nghe lời của em, về sau em cũng không để ý tới anh nữa !" Kỳ Hinh ngây thơ nói.
"Cô bé. Xem anh trừng phạt em thế nào !"
Nói xong, môi mỏng gian tà của anh bắt đầu làm loạn ở cổ thơm ngát và vành tai trắng nõn của cô, dao động từ nơi này đến nơi khác, tạo nên từng đợt tê dại lạ lẫm —
Đột nhiên, anh ngậm vành tai trắng noãn của cô, hơi thở nóng rực. Khiêu khích nơi sâu nhất trong tâm hồn cô. Mang đến cảm giác như thoải mái lại như đau khổ tê dại.
"Đường, không cần, người ta rất ngứa!"
Kỳ Hinh cười duyên, run run lo nghĩ muốn chạy trốn, lại bị anh trói chặt.
Thời điểm anh hôn thêm một lần nữa, cô dùng bàn tay nhỏ bé chặn miệng anh lại.
Lăng Thiếu Đường hiện lên nụ cười tràn ngập tiếc nuối, nâng cổ tay nhỏ phiếm hồng của cô đến bên môi mình, in một nụ hôn lên đó.
"Đường, em sẽ luôn ở cửa bệnh viện chờ anh, còn nữa, chờ anh thăm bác Lăng xong, em sẽ nói cho anh biết một tin tốt !"
Trong lòng Kỳ Hinh run rẩy, tỏ ra vô tội, một ngón tay nhỏ bé khác của bàn tay vẫn nhẹ nhàng đặt lên ngực Lăng Thiếu Đường.
"Vẫn còn tức sao?"
Lăng Thiếu Đường thật sự không muốn thay đổi bộ dạng đáng yêu kia của Kỳ Hinh, trái tim, giống như được mở lối.
Kỳ Hinh hé miệng vui mừng: "Chờ anh thăm bác Lăng xong sẽ nói cho anh biết, anh không cần phải chơi xấu nữa !"
"Cô bé, học được cách uy hiếp anh từ bao giờ thế hả?"
Lăng Thiếu Đường cố ý thấp giọng, thương tiếc nhéo cái mũi nhỏ xinh đẹp của cô.


"Là người phụ nữ của anh đương nhiên phải học một chút thủ đoạn !" Tuy rằng ngoài miệng nói vậy, nhưng trong lòng cô cảm thấy vô cùng ngọt ngào.
Cô biết Lăng Thiếu Đường đã gỡ bỏ được thành kiến với bác Lăng, đây là điều cô mong đợi nhất, cô đợi một cái kết cuối cùng, cô muốn một Lăng Thiếu Đường hoàn toàn mới, muốn một Lăng Thiếu Đường không có hận thù trong lòng!
Dưới tình huống như thế, cô sẽ nói cho anh biết tin anh đã làm cha, song hỷ lâm môn!
Lăng Thiếu Đường cười rất vui vẻ, bất tri bất giác ôm Kỳ Hinh vào trong lòng, ôm cô chặt một chút.
"Đúng rồi, Hinh Nhi, anh tặng em món quà này, em thích không ?"
Lập tức, bàn tay to của Lăng Thiếu Đường tìm đến vị trí ngăn kéo ở dưới bàn làm việc ——
Tâm tư Kỳ Hinh nhanh chóng nhảy dựng lên, anh muốn tặng mình ——
Cái nhẫn kia sao?
Trái tim bắt đầu đập loạn nhịp, Kỳ Hinh cắn chặt môi, hô hấp cũng dần dần trở nên hỗn loạn.
Đôi mắt cô không hề chớp nhìn chằm chằm vào từng cử chỉ hành động của bàn tay to kia, mở to mắt nhìn anh lấy vật từ trong ngăn kéo ra, nhìn về phía thấp nhất—
Trong lòng có chút mất mát!
Hóa ra, món quà anh muốn tặng cho cô không phải là nhẫn.
Chiếc nhẫn kia, anh muốn tặng cho ai?
Chút cảm giác đau xót lướt qua trái tim!
Một chiếc hộp được gói tinh xảo đặt ở trước mặt Kỳ Hinh.
"Hinh Nhi, mở ra xem đi, đây là một thiết kế đặc biệt của nhà thiết kế hàng đầu Paris!"
Lăng Thiếu Đường khẽ nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, dịu dàng nói.
Như đang đi vào cõi tiên, tất nhiên Kỳ Hinh không nghe thấy những lời Lăng Thiếu
Đường vừa nói!
"Hinh Nhi?"
Anh lại khẽ gọi, sau đó bàn tay to nhẹ nhàng dùng sức, nâng khuôn mặt nhỏ nhắn đang nghĩ lung tung của cô nhìn thẳng vào mắt anh, anh muốn nắm bắt tâm tư biến hóa, khi tỏ khi mờ của cô, không cho cô phân tâm một phút nào hết.
"Hử?" Kỳ Hinh nhanh chóng có phản ứng, vội vàng che dấu sự mất mát trong lòng mình, nhìn chăm chú vào chiếc hộp ở trên bàn.
"Đường, đây là gì?" Cô tò mò hỏi.
Căng thẳng trong lòng Lăng Thiếu Đường dần buông xuống, anh nở nụ cười: "Phải mở ra thì mới biết được chứ, đúng không?"
Kỳ Hinh mang theo nghi hoặc mở chiếc hộp ra, một chiếc váy thủy tinh trắng như tuyết, sáng lóa giống như ánh mặt trời.
Bất kể là kiểu dáng thiết kế hay chất liệu thiết kế, thì đây vẫn là một chiếc váy đẹp, nổi bật, khó có thể tìm được chiếc thứ hai trên thế giới này.
"Đường, đây là...?"
Trong giọng nói của Kỳ Hinh chứa đựng sự khó hiểu, đôi mắt như nước cũng thể hiện sự nghi ngờ nhìn Lăng Thiếu Đường vẫn đang mỉm cười.
Lăng Thiếu Đường ôm Kỳ Hinh, sau đó nói: "Đây là lễ phục em phải mặc vào tiệc tối ngày mai!
"Tiệc tối ngày mai? Tiệc nào kia?" Kỳ Hinh lại lúng túng.
"Bữa tiệc ăn mừng công trình chấn động thế giới, ngoài chúc mừng hạng mục cạnh tranh này đã thành công tốt đẹp, còn phải công bố với truyền thông suy nghĩ về kế hoạch hoạt động của hạng mục, là người phát ngôn được tuyển chọn, em góp rất nhiều công sức trong lần cạnh tranh này, sao có thể thiếu em được chứ!" Lăng Thiếu Đường dịu dàng nhìn Kỳ Hinh nói.
Thật ra, bắt Kỳ Hinh tham gia bữa tiệc này, anh còn cố ý muốn thể hiện một mục đích khác nữa.
"Ồ, thực ra em chỉ đưa ra giá thầu thôi, những việc phức tạp sau đó em hoàn toàn không giúp được gì, anh nói em như vậy, em sẽ ngại lắm!"Kỳ Hinh cười đáp.
"Về sau em chỉ cần chuyên tâm làm người phụ nữ của anh là tốt rồi, dù chỉ là một phần nhỏ trong công việc cũng không được tham gia !"Lăng Thiếu Đường nghiêm mặt cố ý dọa nạt nói.
"Được rồi, được rồi! Thật là một người đàn ông bá đạo !" Trong lòng Kỳ Hinh cảm thấy ngọt ngào.
Lăng Thiếu Đường cười, nâng bàn tay nhỏ bé của cô lên đặt ở trên môi.
"Ngày mai anh sẽ dành cho em một ngày đáng nhớ nhất!"
Anh nói thầm chỉ anh mới có thể nghe được.
☆☆☆☆☆☆☆☆
Kỳ Hinh đứng ở cửa bệnh viện, đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm vào các phương tiện đang tiến vào cửa bệnh viện, nóng lòng muốn Lăng Thiếu Đường nhanh chóng xuất hiện trước mắt mình.
Trên thực tế, cô cũng biết lúc này trùng với giờ cao điểm, người tham gia giao thông rất nhiều, Lăng Thiếu Đường sẽ không có khả năng đến bệnh viện nhanh như vậy, nhưng cô vẫn không thể kiềm chế được sự căng thẳng trong lòng mình, cô đã đứng đây chờ từ rất sớm rồi.
Ai ngờ, cô nhìn chung quanh cũng không thấy bóng dáng Lăng Thiếu Đường đâu, trong lòng càng thêm căng thẳng và lo lắng.
Đúng lúc cô đảo mắt nhìn qua một góc thì hình bóng to lớn xuất hiện ở trong tầm mắt của cô.
"Đường?" Cô đi tới phía trước, nhẹ nhàng gọi tên của anh.
"Hinh Nhi!"
Vẻ cương nghị trên khuôn mặt Lăng Thiếu Đường chuyển thành mất tự nhiên. Đây là Kỳ Hinh lần đầu tiên cô nhìn thấy vẻ mặt này của anh.
Kỳ Hinh hé miệng cười: "Anh đến đây từ lúc nào vậy?"
Rất rõ ràng, giống như anh đã ở chỗ này được một thời gian dài.
"Lúc năm giờ!" Trong giọng nói của anh thiếu đi sự bá đạo điên cuồng.
Kỳ Hinh bất đắc dĩ lấy tay đỡ cái trán, thật sự sắp ngất rồi, thời tiết nóng bức như vậy, nhưng anh lại đứng đây, một tay cầm hoa tươi một tay cầm cái giỏ giống như người bị "phạt đứng" ở chỗ này gần hai tiếng đồng hồ.
"Hinh Nhi ——anh nghĩ mấy thứ này nên để em mang vào, anh ——"
Kỳ Hinh không đợi Lăng Thiếu Đường nói xong, liền kiễng chân, hôn nhẹ lên gò má của anh, sau đó thay anh cầm hoa tươi, cô hiểu lúc này trong lòng anh hơi bất an.
"Đường, em nghĩ bác Lăng thấy anh tới thăm bác ấy, nhất định sẽ vui mừng lắm, đi theo em!"
Cô vui vẻ nói. Còn kéo cánh tay của Lăng Thiếu Đường.
Trên đường đến phòng bệnh, Lăng Thiếu Đường còn có chút do dự, nhưng sau khi anh thấy khuôn mặt tươi cười của Kỳ Hinh thì bất an trong lòng vơi đi một nửa.
☆☆☆☆☆☆☆☆
"Bác Lăng, bác đoán đi, hôm nay ai sẽ tới thăm bác?" Sau khi Kỳ Hinh đi vào phòng bệnh tư nhân, gấp rút nói.
"Ngoài cô bé đáng yêu như cháu ra còn có thể là ai!" Lúc Lăng Diệu Hồng vừa nhìn thấy Kỳ Hinh, vẻ mặt tươi hẳn lên nói.
Nhờ bác sĩ hết lòng chăm sóc, ông đã qua thời kì nguy hiểm, tinh thần cũng hồi phục rất nhanh.
"Không phải, bác nhìn này!" Kỳ Hinh dùng sức kéo Lăng Thiếu Đường đang đứng ngoài cửa vào, rồi nhanh chóng đóng cửa phòng lại.
Lăng Diệu Hồng nhìn thấy tay anh cầm giỏ hoa quả, đứng sừng sững ở trước mặt ông nhưng không nói gì thì kinh ngạc không nói nên lời.
Ông mở to mắt nhìn, còn tưởng là mình bị hoa mắt, trước mắt mình là Thiếu Đường thật sao? Hay là do ngày đêm thương nhớ nên sinh ra ảo giác?



Thử đọc