Vợ Yêu Xinh Đẹp Của Tổng Giám Đốc Tàn Ác - Chương 91

Tác giả: Ân Tầm

Đánh dấu

"A ——" Kỳ Hinh kinh ngạc, theo bản năng cô lấy tay che miệng, đôi mắt đẹp trừng lớn!
Trong chiếc hộp không phải là một con quái thú hung dữ, mà là một chiếc nhẫn cực kì xa hoa——
Nhẫn!
Hiếm khi thấy viên kim cương màu hồng nào lớn như vậy, nó như toát ra màu sắc mơ mộng. Xung quanh nó, chính là viên kim cương màu trắng trong suốt, sáng long lanh và đá quý màu lam nhạt, tựa như những vì sao bao quanh vầng trăng sáng, đẹp lạ thường, khiến người ta muốn đui mù con mắt.
Chiếc nhẫn này —— là dành tặng ai?
Theo bản năng Kỳ Hinh vội vàng đóng chiếc hộp lại, cô thở gấp, lập tức, cô nhìn thấy một bảng số liệu.
Hóa ra chiếc nhẫn này được đặt làm riêng bởi bậc thầy trong ngành thiết kế trang sức quốc tế, đúng lúc nhìn lên, thì ra nó mới được chuyển đến vào buổi sáng ngày hôm
nay.
Chiếc nhẫn này. . . . . . Là Lăng Thiếu Đường đặc bịêt đặt riêng cho cô sao?
Kỳ Hinh dũng cảm suy đoán như vậy, trái tim đập từng hồi, không sai, lập tức cô nghĩ tới lúc trước khi bố cô đang nằm viện, lúc đó Lăng Thiếu Đường đã gọi bọn họ là "Bố mẹ" ?



Anh, chuẩn bị cầu hôn cô ư?
Bàn tay nhỏ bé ôm chặt ngực đè nén cảm giác hoảng sợ, đây là sự thật sao? Nhưng anh chưa bao giờ nói với cô ba chữ "Anh yêu em" mà!
Tâm trạng của Kỳ Hinh rất phức tạp. Cô khẳng định Lăng Thiếu Đường cũng yêu mình. Về phương diện khác, cô lại sợ rằng mình đang tưởng tượng, nhỡ chiếc nhẫn này không phải tặng cho cô thì sao?
Mang theo sự hồi hộp, Kỳ Hinh thật cẩn thận đặt chiếc hộp về chỗ cũ, đặt giống như lúc ban đầu, sau khi đóng ngăn kéo lại, ngồi một lúc lâu nhưng cô vẫn chưa thể bình tĩnh.
Đường, yêu cô ! Cô tin chắc điều này là sự thật, bởi vì ánh mắt của anh không thể lừa người! Tình cảm của anh dành cho cô, sự lo lắng anh dành cho cô, sự dịu dàng của anh với cô.....
Tất cả những điều này đều khiến cô không thể nào nghi ngờ trái tim chân thành của anh !
Đường, rất yêu mình ! Rất yêu mình!
Trong lòng Kỳ Hinh nói lên những lời ngọt ngào này, cô nhớ bóng hình của anh quá....
Khẽ đi đến cửa phòng họp quốc tế, sau khi xác định anh không thể nhìn thấy chỗ mình đang đứng, xuyên qua cửa thủy tinh xa xỉ sáng bóng, cô dịu dàng nhìn Lăng Thiếu Đường đang ngồi ở vị trí chủ tịch.
Cô nhẹ cười, dáng người cao 185cm và thẳng tắp của Lăng Thiếu Đường lại ngồi ở chỗ kia, ngay lập tức khiến người ta cảm thấy vô cùng áp lực.
Đường nét ngũ quan sâu sắc giống như dùng con dao tỉ mỉ điêu khắc từng chút một, mỗi một đường cong đều thể hiện vẻ tao nhã và cao quý.
Đôi mắt tĩnh mịch, vẻ mặt không quan tâm, lạnh nhạt, sắc xảo, sâu xa giống với phong cách của một con chim ưng, dường như trên đời này không gì có thể lọt vào tầm mắt của anh, tạo cho người ta cảm giác cao cao tại thượng, không kìm chế được phải lạnh run người.
Hơi thở vua chúa trời sinh, đây là người đàn ông cô yêu!
Không nén nổi tình cảm của mình, bỗng nhiên cô dõi theo khuôn mặt cương nghị kia, rồi trừng mắt nhìn, lại cảm thấy hai má mình nóng rực.
Không nên! Tốt hơn là nên tránh đi!

Kỳ Hinh cắn môi, lập tức rời khỏi cửa phòng họp.
Ai mà biết được, Lăng Thiếu Đường ngồi trong phòng họp nhưng lại có linh cảm ai đó đang nhìn mình, tầm mắt của anh lập tức lướt qua bốn phía một lượt, nhanh chóng dừng lại ở cánh cửa, anh không hề nhìn lầm, tầm mắt khóa chặt bóng hình xinh đẹp đang chuẩn bị rời đi của cô ——
Hinh Nhi?
Vốn dĩ anh đang nghiêm mặt khép chặt môi, lại chậm rãi gợi lên ý cười bất thường.
Chỉ mới không gặp một buổi sáng. Nhưng anh lại phát hiện mình rất nhớ cô! Chắc cô cũng vậy, nếu không sao có thể đến Lăng thị vào giờ này?
Không biết hiện tại các đồng nghiệp ở tổ cạnh tranh thế nào rồi ? Đúng, đi thăm bọn họ!
Kỳ Hinh đi thang máy xuống tầng trệt, mới bước ra khỏi cửa, lập tức mọi người đều phát hiện ra cô.
"Kỳ Hinh ——"
Một đồng nghiệp nữ vui sướng hô to, rồi tiến tới ôm Kỳ Hinh thật chặt !
"Cô đã đến rồi, Kỳ Hinh, tất cả mọi người đều rất nhớ cô!" Toàn bộ đồng nghiệp ở tổ cạnh tranh đều tiến lên, đồng thanh nói.
Trong lòng Kỳ Hinh cảm thấy ấm áp : "Tôi cũng rất nhớ mọi người. Xem này, tôi mang cái này đến cho mọi người đây!"
Cô lấy món điểm tâm đã chuẩn bị từ trước ra, thực ra cô cũng rất muốn đến thăm họ, cho nên lúc nãy đã đi mua cho mỗi người một loại điểm tâm mà họ thích.
"Hu hu ― Kỳ Hinh, cô tốt quá, đây là món bánh trứng ‘CC’ mà tôi yêu thích nhất !" Một đồng nghiệp nữ nói.
"Đây là bánh ngọt tôi thích ăn, trời ạ, Kỳ Hinh, tôi yêu cô chết mất!" Một đồng nghiệp khác vui mừng nói.
"Uh, cà phê thơm quá, Kỳ Hinh, cô đúng là người vợ tốt mà đàn ông chúng tôi ước ao !" Một đồng nghiệp nam nói.
"Này. Cẩn thận sau khi nghe được câu này, Lăng tiên sinh sẽ đối xử tàn nhẫn với cậu đó K!" Có người chân thành nhắc nhở nói.
"Đúng vậy, cậu muốn kết hôn với Kỳ Hinh sao? Kiếp sau nhé !" Một đồng nghiệp nam khác cười trêu chọc nói.
Các đồng nghiệp được đà cười to hơn.
"Này, các anh thật đáng ghét, các anh nói cái gì thế ?" Kỳ Hinh bị bọn họ trêu, mặt cô ửng đỏ.
"Kỳ Hinh, chúng tôi nói vậy cũng không sai, Lăng tiên sinh thực sự rất quan tâm cô đấy! Khi nào thì cô cho chúng tôi ăn kẹo cưới đây?"


Mỗi người một câu, có đồng nghiệp nữ còn dùng phương thức thọc lét bức Kỳ Hinh "thú nhận".
Đối với Lăng tiên sinh, bọn họ luôn vừa kính vừa sợ , nhưng với Kỳ Hinh, bọn họ lại luôn thân thiết .
Trong thời gian cô dẫn dắt mọi người, ở trước mặt bọn họ cô cũng không có thái độ kiêu căng ngạo mạn, hơn nữa năng lực làm việc của cô rất xuất sắc khiến tất cả bọn họ đều phải nhìn cô với con mắt khác xưa, nhất là khi cô thành công giành được chiến thắng ở vòng đấu đầu tiên, vừa đánh đã thắng, lời phát biểu sâu sắc của Kỳ Hinh cũng thật tuyệt vời! Làm toàn bộ tổ cạnh tranh muốn kiêu ngạo một chút cũng không được!
Toàn bộ văn phòng ngập tràn tiếng cười đùa.
Đúng lúc này ——
"Hinh Nhi ——" Một tiếng nói trầm thấp vang lên từ phía cửa.
Ngay lập tức căn phòng trở nên tĩnh lặng, tất cả mọi người nhìn về phía tiếng nói vừa được phát ra.
với bộ dạng ra vẻ vô tội .
"Đường ——"
Khi Kỳ Hinh thấy Lăng Thiếu Đường xuất hiện ở nơi này thì kinh ngạc, nhanh chóng nhào vào trong lòng anh.
Hai mắt vốn đang lạnh lùng, tĩnh mịch của Lăng Thiếu Đường dần hiện lên tia dịu dàng, bàn tay to của anh duỗi ra, ôm cô vào trong ngực.
"Cô bé, nhìn em ăn này !"
Lăng Thiếu Đường vươn bàn tay to ra. Ngón tay dịu dàng chạm vào gò má trắng như tuyết và đôi môi anh đào của cô, lau nhẹ phần điểm tâm còn sót lại bên miệng cô.
Một động tác rất đơn giản, nhưng tuyên bố quyền sở hữu của anh.
Toàn bộ người ở trong văn phòng mở to hai mắt, đây là tổng giám đốc lạnh lùng của bọn họ ư ?
Kỳ Hinh hơi thè cái lưỡi ra, ngượng ngùng cười.
"Nhanh chóng chào tạm biệt các đồng nghiệp, rồi đến phòng làm việc của anh, biết chưa?"
Lăng Thiếu Đường cúi đầu mỉm cười với cô bé ở trong ngực mình, giọng nói thể hiện sự cưng chiều, giống như một người chồng yêu chiều cô vợ nhỏ của mình.
Lại là âm thanh hít thở vang lên trong văn phòng.
"Em biết rồi ! Em sẽ lập tức đi lên tìm anh!" Kỳ Hinh nở nụ cười quyến rũ nói.
Lăng Thiếu Đường cười nhẹ, ngay sau đó đôi mắt sắc bén lướt qua cấp dưới của mình đang giả vờ bận rộn nhưng thực chất lại đang xem "kịch hay" .
Những người kia, mỗi một người đều là những người giỏi giang hàng đầu trên thế giới, giờ đây lại giống như mấy đứa trẻ vô cùng hiếu kỳ!
Thời điểm anh nhanh chóng rời đi, giọng nói lạnh lùng lại vang lên ở văn phòng:
"Mọi người đã vất vả vì công trình chấn động thế giới, cuối tháng mỗi người sẽ được nhận tiền thưởng gấp ba!"
Tất cả mọi người đều kinh ngạc sửng sốt, lúc bóng dáng Lăng Thiếu Đường dần biến mất ở văn phòng thì mọi người nhanh chóng có phản ứng , toàn bộ văn phòng vang vọng tiếng hò reo.
Bọn họ đều vây quanh Kỳ Hinh: "Kỳ Hinh, quả thật cô là thần tài của chúng tôi!"
Tiền thưởng gấp ba !
Tiền thưởng ở Lăng thị luôn hậu hĩnh , bây giờ là gấp ba!
Bọn họ nhớ tới điều này thì sung sướng như sắp bay lên .
"Kỳ Hinh, tôi rất hâm mộ cô, Lăng tiên sinh thật dịu dàng với cô!"
"Đúng rồi, Kỳ Hinh, chuyện tốt của hai người sắp tới rồi, ha ha!"
Lại lần nữa tiếng hò reo trở lại trong văn phòng này!
☆☆☆☆☆☆☆☆
Khi khoảng cách bên trong càng ngày càng xa
Thường cảm thấy hơi mất mát
Tăng thêm một chút
Mặc kệ xoắn càng xoắn, thẩm thấu vào từng tế bào
Một góc kí ức, mỗi khi nhớ tới lại đẫm lệ
Cũng từ nơi nào truyền đến tiếng kêu tí tách.
☆☆☆☆☆☆☆☆
Ánh mặt trời dừng lại trên người Lăng Thiếu Đường, khiến cơ thể anh càng ấm áp hơn rất nhiều.
Khi tiếng mở cửa vang lên cũng là lúc sự lạnh lẽo trong mắt anh dần dần tan biến.
"Hinh Nhi, lại đây!"
Sau khi Lăng Thiếu Đường nhìn thấy Kỳ Hinh đi vào phòng làm việc của mình, giọng nói khàn khàn, gợi cảm vang lên.
Trên khuôn mặt dịu dàng của Kỳ Hinh là nụ cười thật tươi, cô đi đến bên cạnh Lăng Thiếu Đường, sau đó bị bàn tay to của anh nhẹ nhàng kéo qua, ngồi trên đùi rắn chắc của anh.
"Đường, thả em ra, bị người khác nhìn thấy thì không tốt đâu!"
Động tác hết sức mờ ám của hai người làm khuôn mặt nhỏ nhắn của Kỳ Hinh hơi phiếm hồng.
Đáy mắt Lăng Thiếu Đường ẩn chứa ý cười, cưng chiều khẽ chạm vào gáy trắng nõn mềm mại của cô. Sau đó cái mũi thẳng tắp đặt nhẹ trên mũi của cô:
"Không có sự cho phép của anh, ai dám bước vào!"
Sau đó, môi mỏng quyến rũ phủ lên cánh môi mềm mại của cô.
Hương thơm dịu mát của cô quanh quẩn, bao vây hai người, dần dần kích thích dục vọng mãnh liệt của Lăng Thiếu Đường, ban đầu dịu dàng, chỉ hôn lướt qua,nhưng tràn ngập cảm xúc mãnh liệt, dần dần trở nên cuồng dã, ẩm ướt.
"Hinh Nhi. . . . . ."
Lúc anh ý thức được bụng dưới của mình bắt đầu rục rịch dựng thẳng, căng cứng và nóng rực thì anh buông cô ra. Ôm thân hình nhỏ nhắn vào trong ngực, cái cằm ngay thẳng khẽ đặt trên đỉnh đầu cô, cố gắng đè nén dục vọng của mình.
Kỳ Hinh thẹn thùng áp khuôn mặt nhỏ nhắn vào ngực Lăng Thiếu Đường, tim anh đập từng nhịp mạnh mẽ, giống như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, làm rung màng nhĩ của cô.
Bởi vì đang trên ngồi đùi của anh, cô có thể cảm nhận rõ ràng thứ nào đó trên cơ thể của anh đang ngẩng đầu đầy kiêu hãnh, trái tim đập liên hồi, mặt đỏ ửng vẫn không thể tiêu tan hết.
Cô hơi vùng vẫy, muốn thoát khỏi người anh. . . . . .
"Hinh Nhi, không nên cử động. Cứ để anh lẳng lặng ôm em như vậy !"
Lăng Thiếu Đường cất tiếng nói khô khốc, nhưng lời nói như một mệnh lệnh dịu dàng.
Kỳ Hinh ngoan ngoãn ở trong ngực của anh, yên lặng cảm thụ sự vui sướng từ tình yêu mà anh mang đến.



Thử đọc