Vợ Yêu Xinh Đẹp Của Tổng Giám Đốc Tàn Ác - Chương 86

Tác giả: Ân Tầm

Đánh dấu

Trói buộc tiếng nói của em, chịu khuất phục một loại hành động
Anh có biết về tình yêu, em đã quên mà sợ hãi
Nếu như xuất hiện suy nghĩ thương mếm nhau
Chìm đắm trong lời nói một người
Hơn nữa vẽ bóng dáng của anh
Tình, giống như biển, lại tạo nên sóng gió. . . . . .
Lúc Kỳ Hinh đang trả lời câu hỏi của phóng viên, Cung Quý Dương, Lãnh Thiên Dục cùng Hoàng Phủ Ngạn Tước đồng thời đi đến bên Lăng Thiếu Đường, Hoàng Phủ Ngạn Tước dùng bàn tay to vỗ vai Lăng Thiếu Đường: "Mình nghĩ thương trường với tình trường đều vừa ý, nói đúng lời của cậu chứ?"
Lăng Thiếu Đường cười to: "Tước, mình nghe lời của cậu có mùi chua thì phải ?"
Cung Quý Dương lại nhếch mép, cười đen tối, nói: "Thiếu Đường, việc vui xem ra không còn xa nữa!"
" Đúng là chỉ có các cậu hiểu mình! Thật ngại quá, cuối cùng cũng đã cướp được của các cậu!"



Lăng Thiếu Đường nhếch môi, giọng nói trầm thấp vẫn mang theo vẻ điên cuồng như trước.
Lúc này, Lãnh Thiên Dục cũng đi lên phía trước, nhưng lại nói một câu khác: "Thiếu Đường, cho cậu này!"
Một viên thạch anh xuất hiện trong lòng bàn tay của Lãnh Thiên Dục.
Lăng Thiếu Đường khép hờ mắt, cầm lấy viên thạch anh, bàn tay to nắm chặt: "Đã điều tra ra rồi?"
Hai người kia cũng biết ít nhiều chuyện Lăng Thiếu Đường và Kỳ Hinh gặp phải sát thủ ở khu khảo sát thực tế, cũng dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn Lãnh Thiên Dục.
Lãnh Thiên Dục than nhẹ một chút, ánh mắt lạnh lùng khẽ nhăn lại:
"Sự việc so với suy đoán của cậu không giống nhau!"
"Ồ?" Lăng Thiếu Đường hơi nhíu mày.
"Cậu nhìn qua thi thể sẽ biết, nhưng đề nghị cậu đừng cho cô ấy nhìn ——"
Giọng nói của Lãnh Thiên Dục lạnh như băng, khi nói đến ‘ cô ấy ’ thì đôi mắt lạnh lùng không có độ ấm quét qua Kỳ Hinh đang đứng trên sân khấu.
Lăng Thiếu Đường không hỏi lại, bạn bè nhiều năm như vậy, tự nhiên sẽ có sự ăn ý với nhau, vì thế, anh cầm điện thoại, ấn một dãy số:
"Chad, cậu lập tức bay đến Provence giúp Kỳ Hinh giải quyết sự việc!"
Bình tĩnh ra mệnh lệnh bí mật, anh cất điện thoại, nói với Lãnh Thiên Dục: "Ở đâu?"
"Italy —— Milan!" Lãnh Thiên Dục nhàn nhạt nói ra từng từ.
Máy bay vững chắc vượt qua nghìn thước trên trời cao!

Tòa nhà cao vút xa hoa nhất của khu công nghiệp thủy tinh đứng vững ở Milan, nhưng cũng không hề khiến con người lạnh như băng kia dừng bước.
Nơi này là MX—CL, cũng là căn cứ bí mật của tổ chức Mafia.
Máy bay tư nhân của Lãnh Thiên Dục trực tiếp đáp xuống đỉnh chóp toà kiến trúc này, đi qua đường riêng, cùng Lăng Thiếu Đường đi vào thang máy.
Bởi vì nơi này là tổ chức đặc biệt, bởi vậy, mỗi một cao ốc đều là đỉnh cao của khoa học kỹ thuật.
Bốn phía thang máy đều là gương phản chiếu hình ảnh của Lãnh Thiên Dục và Lăng Thiếu Đường, đây không phải là thang máy bình thường, chung quanh đều sáng bóng, nhưng không hề có nút để bấm.
Chỉ thấy Lãnh Thiên Dục vững vàng đứng ở đó, lúc này, một luồng sáng trực chiếu trên người hắn, hắn khẽ ngẩng đầu, trong mắt hiện lên một tia sáng chói loá ——
Thang máy chậm rãi đi xuống, hóa ra đây là thang máy cần mật mã, mà mật mã đó là —— đồng tử của con người!
Lăng Thiếu Đường không hề ngạc nhiên với việc này, rất rõ ràng, anh là khách quen của nơi này!
Thang máy trong nháy mắt đã dừng lại, cửa thang máy sáng bóng từ từ mở ra ——
Trước mặt bọn họ là hành lang chỉ có thể dành cho hai người đi, nói là hành lang, nhưng thật ra nên gọi là cầu thủy tinh thì đúng hơn.
Nó là kiến trúc cho cao ốc ở giữa không trung, phía dưới là độ cao của 50 tầng.
Lãnh Thiên Dục cùng Lăng Thiếu Đường lập tức đi trên hành lang thủy tinh, trang bị công nghệ cao, các hệ thống làm việc lập tức được khởi động, ánh sáng quét qua.
Bằng tốc độ nhanh nhất các số liệu chính xác đã được truyền tới hệ thống bên trong, trên thực tế hành lang thuỷ tinh này chính là thiết bị ghi lại tự động tối tân nhất trên thế giới.
Cả tòa nhà lớn yên tĩnh.
Lãnh Thiên Dục đi đến một phòng, hắn thoáng dừng bước: "Đến!"
Nói xong, tiến hành kiểm tra vân tay xong, cửa thuỷ tinh từ từ mở ra.
Phòng không lớn, cũng không có gì vật gì trang trí, chỉ có màu đen lạnh lùng, ở chính giữa phòng một thi thể nằm trên chiếc giường trắng, toàn thân bọc vải trắng.
Lãnh Thiên Dục dừng bước, bước vào phòng, bình tĩnh đứng ở một bên.
Còn Lăng Thiếu Đường lại nhanh chóng đi lên, bàn tay to vươn ra, giật tấm vải trắng trên thi thể ra ——
Mày kiếm, mắt sáng, cho dù nhắm chặt hai mắt, vẫn lộ ra hào khí, toàn bộ khuôn mặt có nét vương tử trông rất tao nhã và bình thản.


Cả thi thể không có bất cứ một vết thương bên ngoài nào, im lặng giống như đang ngủ.
Sao lại là anh ta?
Trong lòng Lăng Thiếu Đường kinh hãi, vì nguyên nhân này mà mày nhíu chặt lại.
Thi thể trước mắt anh dĩ nhiên là ——
Tuyên Tử Dương!
"Dục? Anh ta ——" Lăng thiếu đường dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn Lãnh Thiên Dục.
"Đây không phải là do mình động tay, khi mình nhìn thấy hắn thì hắn đã là một thi thể!"
Lãnh Thiên Dục sảng khoái trả lời bác bỏ nghi ngờ của Lăng Thiếu Đường.
Nói xong, hắn đi đến dưới giường, nhẹ nhàng ấn một nút, từ bên trong hiện ra một phần tư liệu.
Lãnh Thiên Dục không biểu cảm nhìn vào ánh mắt của Lăng Thiếu Đường:
"Thiếu Đường, tất cả những tư liệu điều tra được về Tuyên Tử Dương, nói trắng ra, báo cáo cho thấy, hắn cùng MCN có quan hệ mật thiết, không chỉ vậy, hắn còn giết Boss MCN !"
Sau khi nói xong, ánh mắt Lãnh Thiên Dục lạnh như băng quét qua thi thể trước mặt.
"Cậu tin?"Lăng Thiếu Đường hỏi ngược lại.
"Mình không tin!" Lãnh Thiên Dục nói một câu:
"Báo cáo này cung cấp thông tin rất chính xác nên dù người này chết cũng không có cách nào để minh oan!"
Lăng Thiếu Đường quay lại nhìn kỹ thi thể Tuyên Tử Dương, tuy rằng hắn và Kỳ Hinh có quan hệ với nhau nên anh chán ghét hắn, nhưng mà ở trong thương trường, Tuyên Tử Dương vẫn là một tuổi trẻ đầy hứa hẹn.
Lăng Thiếu Đường tự kiềm chế con mắt nhìn người rất chuẩn, anh còn nhớ Tuyên Tử Dương rất phong độ khi nhướn mày, con ngươi đen sâu thẳm không thấy đáy như con sông tĩnh lặng, người như vậy, lại có bối cảnh phức tạp vậy sao?
Khách sạn, trong phòng tổng thống, ánh nắng ấm áp qua cửa sổ chiếu tới mọi nơi, cũng chiếu lên bóng dáng mệt mỏi trên ghế sô pha.
Kỳ Hinh có tính trẻ con ôm đầu dựa vào ghế sô pha to, lông mi thật dài che giấu đôi mắt xinh đẹp, sự mệt mỏi hiện rõ trên khuôn mặt cô, cô thức suốt một đêm, thực sự đã không chịu được nữa mới ngủ thiếp đi.
Cửa phòng nhẹ nhàng mở ra, thân hình cao lớn của Chad xuất hiện ở trong phòng khách, đôi mắt màu lam nhìn thấy Kỳ Hinh thì trở nên tức giận.
Hắn nhìn Kỳ Hinh rồi chuyển sang nhìn những người vệ sĩ: "Vì sao các cậu không nói sớm cho tôi biết?"
Một trong những vệ sĩ khó xử nói:
"Chad tiên sinh, thật sự chúng tôi không có cách, tiểu thư Kỳ nhìn thấy ngài vội vàng lo chuyện kí hợp đồng với ủy ban đấu thầu, thì nói với chúng tôi không cần làm phiền ngài, tuy nhiên, từ tối hôm qua đến sáng sớm nay, tiểu thư luôn ngồi chờ Lăng tiên sinh trở về, chúng tôi đã khuyên nhủ, nhưng không lay chuyển được cô ấy!"
Chad bất đắc dĩ gật đầu, sau đó, ánh mắt chuyển sang nhìn Kỳ Hinh đang ngủ trên ghế sô pha, haiz! Sao có thể ngủ như vậy?
Hắn nhẹ nhàng tiến tới, nhìn cô ngủ say, trên mặt hiện lên vẻ khó xử.
Không ôm cô lên giường ngủ, hắn lo lắng cô sẽ khó ngủ, ôm cô đến giường, trong lòng hắn cũng sợ hãi, dù sao cô cũng là người phụ nữ Lăng tiên sinh, ai dám chạm vào !
Vì thế, hắn than nhẹ một tiếng, thuận tay lấy một cái gối đầu, để Kỳ Hinh có thể ngủ với tư thế thoải mái.
"Ưm —— Đường?"
Kỳ Hinh đang thiu thiu ngủ, ở giữa ánh nắng mờ ảo cảm thấy một đôi tay đang đỡ đầu mình, theo phản xạ, cô lập tức tỉnh lại.
"Kỳ Hinh, là tôi!" Chad thấy Kỳ Hinh tỉnh lại, rút tay lại, nhẹ nhàng nói.
Kỳ Hinh lập tức tỉnh lại, cô nhanh chóng vui mừng hỏi Chad: "Lăng tiên sinh đã trở lại sao?"
Chad lắc đầu.
Khuôn mặt nhỏ nhắn vốn đang vui sướng của Kỳ Hinh lập tức trở nên im bặt:
"Còn chưa về!"Âm thanh mềm mại như có lại như không, mi tâm nhíu lại, vẻ mặt ngỡ ngàng.
Lập tức, cô lại ngẩng đầu: "Chad, anh có biết anh ấy đi đâu không ?"
Chad thấy bộ dạng nghĩ ngợi của Kỳ Hinh, trong lòng cũng dâng lên một tia không đành lòng:
"Kỳ Hinh, lần này Lăng tiên sinh không nói lịch trình của ngài ấy cho tôi biết!"
Đáy mắt Kỳ Hinh càng ngày càng mờ mịt, cô co thân thể,ôm đầu gối thật chặt, cắn chặt môi, sau khi cô nhận phỏng vấn của phóng viên, cô đã không thấy bóng hình của Lăng Thiếu Đường đâu, Kỳ Hinh trở lại khách sạn, chờ đợi anh một ngày một đêm trong phòng khách, hiện tại đã là giữa trưa , nhưng vẫn chưa thấy anh trở lại.
Cuối cùng đã có chuyện gì xảy ra?Sao Thiếu Đường có thể đi vội vàng như vậy?
Trái tim của cô, bất chợt đập loạn.
"Chad, công ty sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?" Kỳ Hinh cố nén ý nghĩ muốn khóc, nói với Chad.
Chad nhẹ nhàng cười:
"Kỳ Hinh, cô yên tâm đi, Lăng tiên sinh không có việc gì , nếu tính toán chính xác thì bây giờ là thời điểm ngài ấy trở về!"
Hắn còn chưa nói xong, phía cửa phòng vang lên tiếng mở cửa ——
Kỳ Hinh đột nhiên giật mình, hình ảnh Lăng Thiếu Đường xuất hiện ở cửa phòng, cô giống như chú chim nhỏ hạnh phúc nhào tới ——
"Đường!"Kỳ Hinh vui mừng gọi tên anh.
Con ngươi Lăng Thiếu Đường hiện lên vẻ mệt mỏi nhưng nhìn thấy bóng dáng củ Kỳ Hinh lập tức tươi cười, anh vươn hai tay ra đằng trước, mạnh mẽ ôm thân hình mảnh khảnh của Kỳ Hinh vào trong ngực.
"Lăng tiên sinh đã trở lại, chúng ta lui đi!"Trên mặt Chad cũng mang ý cười, nhanh chóng nói với vệ sĩ.
Đợi bọn họ ra khỏi phòng, Kỳ Hinh từ trong lòng Lăng Thiếu Đường nâng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, ra vẻ tức giận nói: "Anh vừa đi đâu về?"
Lăng Thiếu Đường yêu thương hôn nhẹ lên mũi Kỳ Hinh, nhỏ giọng nói:
"Sự việc hơi gấp gáp, thấy em đang trả lời phóng viên nên chưa kịp nói với em một tiếng!Anh xin lỗi!"
Thật ra, phần lớn thời gian của anh dành ra là để di chuyển từ nơi này sang nơi khác, vì Kỳ Hinh, anh dùng tốc độ nhanh nhất bay từ Milan về đây.
Kỳ Hinh cười lắc đầu, giọng nói tràn đầy tình cảm nồng thắm: "Chỉ cần anh không có việc gì là tốt rồi, em chỉ sợ anh xảy ra chuyện!"
Một chút đau lòng lướt qua đôi mắt Lăng Thiếu Đường, bàn tay to của anh xoa nhẹ mặt cô: "Cho nên, cả đêm em không ngủ chỉ vì chờ anh ư?"
Khi anh vừa vào cửa đã thấy bộ dạng Kỳ Hinh ôm gối ngủ, anh biết ngay cô bé ngốc này vẫn chờ đợi mình.
Trong lòng Lăng Thiếu Đường cảm thấy khó xử, về chuyện của Tuyên Tử Dương, anh không biết có nên nói cho Kỳ Hinh hay không.



Thử đọc