Vợ Yêu Xinh Đẹp Của Tổng Giám Đốc Tàn Ác - Chương 85

Tác giả: Ân Tầm

Đánh dấu

Anh là vua của em, bước ra từ cung đình của năm tháng
Bầu trời trước mắt của anh, là để em nhìn lên
Hoặc là nghe, sau đó tiến lên, yêu
Rồi đến tương tư, thậm chí bỏ mạng
Cũng trong đêm tối cùng nhau, dây dưa không rõ. . . . . .
Lăng Thiếu Đường nghĩ đến đây, anh hơi quay đầu, thân thể cao to che khuất tầm mắt Kỳ Hinh, bàn tay to của anh nâng lên, nhanh chóng ném súng đang cầm trong tay cho Lãnh Thiên Dục một lần nữa.
Trên mặt Lãnh Thiên Dục hiện lên một tia kinh ngạc không dễ dàng phát hiện, lập tức thu lại, giọng nói lạnh như băng: “Trước tiên đưa Kỳ Hinh đi đi!"
Lăng Thiếu Đường nhìn Lãnh Thiên Dục, lại nhìn Cung Quý Dương đang đứng ở một bên .
Cung Quý Dương cười đen tối, chuẩn bị bắt tay vào công việc nói : "Đi đi, cậu không phải Lăng Thiếu Đường bọn mình biết!"
Đúng vậy, bọn họ biết Lăng Thiếu Đường là người tàn nhẫn, toàn thân tỏa ra sự điên cuồng làm cho người ta sợ hãi, hiện tại anh chỉ là người đàn ông hoàn toàn chìm đắm trong tình yêu thôi!



Lăng Thiếu Đường không nói gì, chỉ lạnh nhạt cười, đáy mắt xuất hiện sự cảm ơn không cần nói cũng biết, một câu cũng không nói, lập tức kéo Kỳ Hinh ra khỏi căn phòng đó.
"Đường, anh quyết định bỏ qua cho ba người kia sao?"
Một mặt Kỳ Hinh bị anh lôi đi, mặc khác lại tò mò hỏi.
Cô cảm thấy vẻ mặt Lăng Thiếu Đường khác lạ , không chỉ có anh, còn có Lãnh Thiên Dục và Cung Quý Dương, lời nói vừa rồi của bọn họ là có ý gì?
Lăng Thiếu Đường không nói gì, một tay to lớn giống như gọng kìm kéo cô, đi tới xe của mình.
"Đường!" Trong lòng Kỳ Hinh bất ổn, dù sao cô vẫn cảm thấy có gì đó không đúng.
Đột nhiên, Lăng Thiếu Đường dừng bước, thân hình cao lớn dừng lại không báo trước, khiến thân thể mềm mại của Kỳ Hinh nhanh chóng đụng phải ngực anh.
Bàn tay lập tức đỡ lấy thân thể cô, khẽ thả lỏng tay, nắm chặt hàm dưới mềm mại của Kỳ Hinh, con ngươi đen tối so với ban đêm còn đen hơn, "Hinh Nhi, em phát hiện ra anh là người khát máu và tàn nhẫn khác xa với sự tưởng tượng của em, em còn có thể yêu anh không?"
Đúng thế, anh sợ sau khi cô phát hiện ra chuyện kia cô sẽ rời bỏ mình! Ngay như Quý Dương, cậu ta cũng cho rằng, đấy mới là con người thật của anh!
Cho tới bây giờ, anh vẫn không thể hiện bộ mặt vô tình khát máu của mình ở trước mặt cô, anh tình nguyện để lại ấn tượng tốt đẹp về mình trong mắt cô!
Kỳ Hinh hơi giật mình, ánh mắt có chút nghi hoặc, cô không hiểu ý tứ trong lời nói của Lăng Thiếu Đường, bất an trong lòng lại giống như cơn sóng dâng lên ngày càng cao. . . . . .
Lúc cô đang giật mình, từ đằng xa, phía trong căn phòng đột nhiên có tiếng súng vang lên ——
Ngay lập tức máu ngừng chảy. . . . . .
Theo bản năng Kỳ Hinh nhìn về phía căn phòng đổ nát, sắc mặt trở nên tái nhợt vô cùng.
"Anh. . . . . ."

Môi cô run run quay sang nói với Lăng Thiếu Đường, chưa nói hết, một cơn buồn nôn không thể nhịn trào ra!
"Ọe ——" Cô vội vàng chạy đến một gốc cây, tay nhỏ bé ôm thân cây, không ngừng nôn khan.
Kỳ Hinh không biết lần nôn khan này là vì phản ứng mang thai hay là vì ba người kia đã trở thành xác chết!
"Hinh Nhi!" Lăng Thiếu Đường nhanh chóng tiến đến, đợi Kỳ Hinh dần bình phục, anh đau lòng kéo cô vào trong lòng, bàn tay to không ngừng vuốt khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của cô.
Kì Hinh kinh hãi nhìn Lăng Thiếu Đường, giọng nói run run: "Các anh —— các anh rốt cuộc là người như thế nào ? Vì sao trong mắt các anh mạng sống của con người lại rẻ mạt như vậy?"
Giọng nói mềm mại nhưng đau thương vô cùng, mặc dù cô rất hận ba người kia, nhưng có nhiều cách giải quyết khác nhau, không nhất thiết phải lấy mạng sống của họ!
Trăm ngàn lần cô không nghĩ Lăng Thiếu Đường sẽ làm như vậy!
Nhìn vẻ mặt Kỳ Hinh thay đổi liên tục, từ kinh ngạc đến sợ hãi, sau đó thành trốn tránh, nhìn cô không ngừng lùi bước ra phía sau, nụ cười của Lăng Thiếu Đường không còn nữa, giờ chỉ còn lại lửa giận ngút trời.
"Hinh Nhi, em phải nhớ kỹ, em là người phụ nữ của Lăng Thiếu Đường, cho nên, bất kì thằng đàn ông nào dám làm nhục em, anh cũng sẽ không buông tha, nhẹ thì khuynh gia bại sản, nặng thì —— cửa nát nhà tan!"
Tư thế Lăng Thiếu Đường đầy thách thức, khuôn mặt anh tuấn dưới ánh trăng mờ ảo lại càng thêm rõ nét, toàn thân đế vương trong đêm đen tối lại sáng rõ không thể nghi ngờ, anh điên cuồng cùng với giọng nói ngang ngược làm cho Kỳ Hinh tin tất cả sẽ trở thành hiện sự!
Đột nhiên cô nhớ lại từng lời từng chữ Lăng Thiếu Đường nói với cô lúc ở nhà thờ lớn Milan: "Nhớ kỹ, em nhà người phụ nữ của tôi, đối với những kẻ có ý định quấy rối em nếu bị tôi nhìn thấy, kết quả chỉ có một —— giết không tha!"
Âm thanh lạnh lùng trầm thấp của anh giống như cái roi, giọng nói càng khẽ, lại càng làm người ta sợ hãi, rất giống với hiện tại, điên cuồng và lạnh lẽo!
"Sao vậy? Sợ anh ?"
Lăng Thiếu Đường dùng hết sức lực khẽ hỏi cô. Anh biết đêm nay mọi việc xảy ra đã dọa cô sợ, con người đơn thuần này, sao cô có thể tiếp xúc với những điều đen tối như thế này được?
Bỗng nhiên, Kì Hinh tỉnh táo lại, cô nhìn gương mặt anh tuấn của Lăng Thiếu Đường, giờ phút này nó lại tràn đầy sự phẫn nộ, đáy lòng dâng lên nhiều cảm xúc khác nhau.
"Cuối cùng anh là người đàn ông như thế nào?" Thở dài một tiếng, trong lòng cô giống như những bông hoa đào trôi nổi trên mặt nước, bồng bềnh chảy trôi đi. . . . . .
Anh nghe vậy cười nhạt, con ngươi thâm sâu, ánh lên vẻ gợi tình mập mờ. Ánh trăng nhàn nhạt che lấp khuôn mặt tuấn tú của anh, tạo nên sự dịu dàng sinh động.
"Anh là người đàn ông thế nào cũng không quan trọng, quan trọng là ——"
Môi mỏng cười nhẹ, toát lên vẻ gợi cảm không kìm được: "Em phải nhớ kỹ, anh là người đàn ông của em!"
Nụ hôn của anh ngang ngược nhưng dịu dàng, khiến trong lòng Kỳ Hinh cảm thấy ấm áp .


Có đôi khi, cô ghen với anh vì luôn được làm những điều mình thích theo ý của mình.
"Đường, em rất sợ!" Kỳ Hinh nhẹ nhàng tựa vào lồng ngực của anh, cảm nhận nhịp đập vững vàng từ con tim anh.
Lăng Thiếu Đường đau lòng vỗ về phía sau lưng cô, cô không quen với sự tàn nhẫn này là chuyện bình thường, về sau anh càng phải chú ý hơn, sẽ không để việc này làm vấy bẩn tâm hồn trong sáng của cô
Từng ở Vence, chỗ này khiến con người không thể không tới, vì nơi đây đã lưu lại chuyện cũ khó quên hay những việc đã từng trải qua.
Kỳ Hinh chính là người như vậy, mùi hoa nồng đậm của nơi này quấn quanh thân thể cô, tâm tư lúc nào cũng thế, trải qua việc này nhiều ngày, có lẽ thật sự cô sẽ nhớ đến tận nửa đời sau.
Vòng cạnh tranh cuối cùng cũng bắt đầu, dựa theo quy định của ban giám khảo từng người phụ trách hạng mục của mỗi tài phiệt sẽ có 15 phút trình bày chi tiết, không chỉ vậy, từng người trong tổ phụ trách hạng mục còn bị sắp xếp để trả lời những câu hỏi nhanh của phóng viên .
Nơi này chưa bao giờ nóng như thế, cả quá trình được truyền hình trực tiếp, trên thế giới chưa từng có cuộc đấu thầu được truyền hình trực tiếp như vậy.
Bởi thế, toàn bộ cuộc đấu thầu đều trong sạch, công bằng .
Kỳ Hinh hơi bất an, bàn tay nhỏ bé xuất hiện vài giọt mồ hôi, ngay sau đó, tay nhỏ bé của cô được Lăng Thiếu Đường nắm chặt, bàn tay cứng rắn nắm trọn đôi tay nhỏ bé đặt lên đùi anh.
Cô ngước mắt lên, nhìn Lăng Thiếu Đường đang ngồi ở bên cạnh mình, trong lòng cũng dần cảm thấy an tâm.
Người đàn ông này, giống như một người có đầy đủ phẩm chất tốt đẹp, tự tin ngạo mạn, trí tuệ, ngang ngược và một chút dịu dàng, chỉ cần có anh ở bên, thì vấn đề gì cũng có thể giải quyết một cách dễ dàng, giống như được uống thuốc an thần vậy.
Lăng Thiếu Đường vươn tay ra, nhẹ nhàng ôm lấy vòng eo mảnh khảnh của Kỳ Hinh, con ngươi tập trung nhìn mọi thứ xung quanh mang theo nụ cười ấm áp: "Anh sẽ đứng cùng em, không phải sợ!" Giọng nói trầm thấp mang theo một loại ngôn ngữ quái dị không thể hiểu được.
Kỳ Hinh gật đầu, nhìn trong mắt Lăng Thiếu Đường tràn ngập sự dịu dàng, cô cười hạnh phúc, giống như một giọt mực đơn giản, rơi vào nước, rồi sau đó chậm rãi lan rộng ra, khiến nước trở thành màu đen.
Thời gian trôi rất nhanh, cuối cùng đã đến lượt Kỳ Hinh.
Những người có mặt ở đây, người nào có máy ảnh thì đều tập trung chụp từng khoảnh khắc của cô khiến cô càng thấy căng thẳng hơn, theo bản năng cô kiếm tìm gương mặt quen thuộc kia.
Lăng Thiếu Đường mỉm cười nhìn Kỳ Hinh, nâng mày lên cao, tăng thêm vài phần kiêu ngạo và khí phách.
Kỳ Hinh không nói ngay, cô nhìn xung quanh một lượt, trái tim cũng dần trở nên yên tĩnh.
Toàn bộ người ở buổi đấu thầu đều yên lặng, bởi vì ở hai vòng cạnh tranh trước, người phụ nữ này không thua hề thua kém đấng mày râu, khiến bọn họ phải nhìn cô với con mắt khác xưa.
Cô giơ tay nhấc chân đầy tự tin, giọng cô mềm nhẹ lại rất kiên định, cô giống như bông cúc, lạnh nhạt nở rộ, khiến tất cả mọi người phải ngưỡng mộ.
Kỳ Hinh cũng không biết vào lúc này mình đã khiến rất nhiều đại gia sinh ra sự ham muốn trong lòng lớn như thế nào, cô chỉ cho rằng, cố gắng lâu như vậy , cuối cùng đi tới hôm nay, nhất định cô sẽ cho chính mình, cho Lăng Thiếu Đường, cho Lăng thị một câu trả lời đầy thuyết phục.
Theo bản năng bàn tay nhỏ bé nhẹ nhàng xoa bụng, cục cưng, chúc mẹ may mắn đi!
Nghĩ đến đây, Kỳ Hinh cầm bản kế hoạch đã sớm chuẩn bị tốt, khẽ xé rách——
Toàn bộ đổ mồ hôi, trong lòng bọn họ không khỏi nghi ngơ, tại sao cô lại xé bản kế hoạch trình bày chi tiết? Chẳng lẽ cô làm không giống những người khác sao?
Lại ngẩng đầu, con ngươi của cô tràn ngập ánh sáng——
"Con người chưa từng trải qua tai họa phía trước, thì rất khó để hiểu được ý nghĩa của sự sinh tồn hay tính mạng của bản thân, cũng rất ít khi nghĩ xem phải làm cách nào để kiên trì hay cố gắng tồn tại. Thông thường, mạng sống không chỉ do tai nạn bên ngoài gây ra, mà còn do tình cảm giữa con người với nhau."
Kỳ Hinh chậm rãi nói, âm thanh rõ ràng giống như đóa hoa nhẹ nhàng cho nước đẩy trôi đi.
Toàn bộ khán giả đều tập trung sự chú ý trên người cô.
Rõ ràng cả thế giới đều tập trung vào cuộc đấu thầu, nhưng giờ phút này, Kỳ Hinh dửng dưng không tranh sự đời.
Cô tạm dừng một chút, nhìn quanh bốn phía một chút.
Ý nghĩa của mạng sống đối với mỗi người đều rất quý giá, bất chợt, cô nhớ tới ba kẻ kia tối hôm qua đã kết thúc mạng sống.
Than nhẹ một tiếng, một lần nữa nói :
"Trong cuộc sống có rất nhiều điều quan trọng, ai đã từng chịu đựng sự đau khổ giày vò mới hiểu được cái gọi là: "Có đôi khi, phải trải qua sự đau khổ tột cùng, mới có thể nói lên được cảm giác chân thật của thứ được gọi là tình yêu, mới có thể thức tỉnh bản tính lương thiện vốn có trong mỗi con người. Con người phải có can đảm, phải dũng cảm chịu đựng đau khổ, mới có thể rèn luyện ý chí kiên cường không có gì là không thể hoàn thành, mới có thể tăng thêm dũng khí và đạo đức sống, chỉ như vậy bản thân mới không cảm thấy sợ hãi khi phải đối mặt với cái chết." ".
Kỳ Hinh nhẹ nhàng nhắm mắt lại, ở trong đầu cô lại xuất hiện hình ảnh những người đó.
"Trong số các nhóm đang ngồi ở đây, nhiều người đã nói tôi chính là đối thủ cạnh tranh cuối cùng trong vòng trình bày chi tiết, trong sâu thẳm tôi hiểu được, tôi cũng không muốn dùng thời gian 15 phút để làm trang hoàng cho lời nói của mình, 15 phút đối với một người đang sống chỉ là hạt cát trên sa mạc, nhưng đối với người sắp rời xa thế giới này lại là sự hưởng thụ xa xỉ, cảm ơn những công ty cạnh tranh ngày hôm nay đã đưa ra những bản kế hoạch hay, cảm ơn mọi người!"
Kỳ Hinh nhẹ nhàng nói xong, tự tin, ung dung và bình tĩnh .
Trong suốt quá trình Kỳ Hinh nói, mọi người trong hội trường đều không nói một lời . Nhưng khi cô nói xong câu cuối cùng, cúi người chào thì mọi người nhiệt liệt vỗ tay!
Lúc cô ngước mắt lên, lập tức thấy được Lăng Thiếu Đường nhấc mày cười.
Vẻ cương nghị trên mặt được che kín bởi thứ tình cảm dành cho cô gái trên sân khấu kia.
Kỳ Hinh, nếu anh không biết cô chỉ là một người phụ nữ vô cùng đơn giản, thì nhất định anh sẽ cho rằng cô là một người phụ nữ khôn ngoan.
Lúc trình bày tuy ngắn nhưng lại cực kỳ xuất sắc, mỗi câu mỗi từ đều ngấm vào sâu trong người cô để chứng minh rằng cô là một người hiểu biết rộng.
Anh biết, những lời vừa nói đều xuất phát từ sâu trong nội tâm của cô, có lẽ, chỉ có tâm hồn trong sáng và tài năng mới có thể làm được như vậy! Xem ra, trận này chắc chắn thành công.
Kỳ Hinh, cuối cùng em đã làm được!



Thử đọc