Vợ Yêu Xinh Đẹp Của Tổng Giám Đốc Tàn Ác - Chương 84

Tác giả: Ân Tầm

Đánh dấu

Thời gian
Nếu như là tảng đá nặng nề
Lấp đầy đêm
Thật sự phải di chuyển
Sẽ tạo ra một lỗ nhỏ trong màn đêm
Tò mò nhìn bình minh
Sau khi Lăng Thiếu Đường nhẹ nhàng đóng cửa phòng, Kỳ Hinh chậm rãi mở mắt, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt đẹp bắt đầu xuất hiện sự lo lắng và khẩn trương.
Xác định Lăng Thiếu Đường đã ra ngoài, cô cố chịu đựng sự mệt mỏi ở trong người, lập tức mặc quần áo tử tế, đi theo Lăng Thiếu Đường.
Cô mơ hồ nghe được nội dung cuộc trò chuyện qua điện thoại của Lăng Thiếu Đường, nhất là trước khi đi anh còn nói nhỏ vào tai mình câu nói kia, làm trong lòng cô rung lên một hồi chuông cảnh báo.
Rất rõ ràng, ba gã trêu chọc cô đã bị tìm thấy rồi, cô cũng không quan tâm đến ba người kia, cô chỉcho rằng vì người như vậy mà Lăng Thiếu Đường gây chuyện là không đáng.



Khi cô tới đại sảnh, qua cửa sổ cô lập tức nhận ra Lăng Thiếu Đường lạnh lùng chạy xe như bay, trong nháy mắt, cô có thể nhìn thấy vẻ âm u lạnh lẽo cùng con mắt tàn nhẫn trên gương mặt anh!
Lòng cô run lên, dùng tốc độ nhanh nhất để đuổi theo ——
"Bác lái xe, mau — mau giúp tôi đuổi kịp chiếc xe con phía trước!"
Vẫy một chiếc taxi đang chạy nhanh về phía cô, cô vội vàng kêu ngừng xe, vội vàng ngồi vào, lo lắng nói với người lái xe .
Hai chiếc xe chạy cực nhanh trên đường rồi dần dần bị đêm tối nuốt chửng!
Tất cả ánh sang cũng dần biến mất.
Bóng đêm, đen đến đáng sợ, ở một nơi tối tăm nào đó, tất cả mọi thứ đều mờ ảo không rõ, vô hình tạo nên cảm giác đáng sợ, xung quanh chìm vào một nơi mênh mông không biết thời gian.
Tới gần núi hẹp, yên tĩnh không một tiếng động, trong một căn nhà cũ nát, trên mặt đất bẩn thỉu trói ba tên mặt mũi hèn mọn, bọn chúng chính là những kẻ đã đùa giỡn Kỳ Hinh vào hôm đó.
Cánh cửa cũ nát, đột nhiên bị một bàn tay to đầy sức mạnh đẩy ra, ánh trăng chiếu vào, hai người đàn ông cao lớn giống nhau cùng xuất ở sau cánh cửa, ánh trăng mơ hồ phác họa nên khuôn mặt anh tuấn của bọn họ, hai người là Lăng Thiếu Đường và Cung Quý Dương.
Lăng Thiếu Đường mặc trang phục màu đen, từ đầu tới chân tỏa ra sự điên cuồng và sức hấp dẫn thâm sâu, toàn thân tản ra khí chất giống như vương giả, nhưng sắc mặt lạnh như băng khiến con người ta vô cùng sợ hãi.
Mà Cung Quý Dương lại mặc quần áo màu trắng, tao nhã như vương tử, bên môi vĩnh viễn là nụ cười tà mị, mắt cũng như vẻ mặt đều cùng một màu đen sâu thẳm không đàng hoàng.
"Chính là ba người này ư?" Lăng Thiếu Đường híp con ngươi đen lại, từng bước đi về phía trước, giọng nói tuy nhỏ,nhưng dường như lại giống thuốc nổ... muốn bầu không khí nơi này nổ tung.
Ba người đổ mồ hôi lạnh, ánh mắt cũng trở nên hết sức rối loạn, khuôn mặt hiện lên sự sợ hãi càng khiến người ta cảm thấy chán ghét!
Bởi vì cả ba gã đều bị bịt mồm không thể phát ra tiếng, nên chỉ có thể bất chấp tất cả trốn tránh ở phía chân tường.
Cung Quý Dương cười, cố ý thương tiếc nói: "Chậc chậc, ba đứa chúng mày thật đúng là có học không có ngoan, hôm đó đã muốn cảnh báo cho bọn mày là phải thành thật, ai ngờ bọn mày —— thật sự đáng tiếc, đáng tiếc!"

Ở một chỗ khác trong phòng cũng có ba người đứng đó, một người là Lãnh Thiên Dục, hai người còn lại là vệ sĩ của hắn.
Lãnh Thiên Dục không nói gì, hắn giống như một pho tượng lạnh lùng nhìn người bên cạnh duỗi tay ra, một người vệ sĩ đưa tới tay hắn một khẩu súng lục.
"Thiếu Đường ——"
Giọng nói lạnh lùng của Lãnh Thiên Dục vang lên, bàn tay to vung lên, sung bay lên giữa trời theo đường cong tuyệt đẹp đã được Lăng Thiếu Đường vững vàng bắt được.
Đáy mắt tàn nhẫn nhìn về phía kia, họng súng đen lập tức nhắm thẳng vào một trong những kẻ đùa giỡn Kỳ Hinh ——
"Đừng —— đừng ——"
Những kẻ kia vừa thấy một khẩu súng lạnh lùng nhắm thẳng mình, sợ tới mức lập tức kêu lớn, còn to hơn cả tiếng đại bác. Mồ hôi lạnh lập tức chảy xuống, không những thế, còn mất mặt đi tiểu ra quần.
"Thật đúng là đồ bỏ đi!"
Lăng Thiếu Đường cười lạnh một tiếng, châm chọc nói, khi anh nghĩ tới ba tên vô dụng này mơ tưởng chiếm tiện nghi của Kỳ Hinh thì hận không thể khiến bọn chúng tan xác!
Cung Quý Dương cũng khẽ cười một tiếng: "Thiếu Đường, hình như tên kia có chuyện muốn nói!"
Lãnh Thiên Dục chỉ vào một người vệ sĩ nói: "Cậu!"
"Vâng, Lãnh tiên sinh!"
Người vệ sĩ này hiểu ý rồi trả lời, cất bước tiến lên, hung hăng giật miếng vải đang bịt mồm tênkia ra.
Gã này thở phì phò, một mặt là bởi vì miệng tạm thời đã có được tự do, về phương diện khác, cũng bị sự việc trước mắt doạ sợ.
"Bọn mày là người nào? Nói cho chúng mày biết, ba người chúng tao là người của ‘Thủ lĩnh’, hắn là đại ca của nơi này!" Hắn kiềm chế sợ hãi trong lòng cố ý rêu rao nói.
Những người ở trước mắt hắn, hắn nhận ra một trong sốđó là Cung Quý Dương, nhưng hai người kia là ai, hắn cũng không biết.
Nghe thấy hắn tự giới thiệu xong, Lãnh Thiên Dục cười lạnh một tiếng, bên môi lộ vẻ châm biếm, ‘Thủ lĩnh’? Nhìn ba tên kia cũng biết đại ca của bọn chúng là người như thế nào! Dùng những kẻ kia để dọa nạt bọn họ, đúng là không biết tự lượng sức mình!
Con ngươi củaLăng Thiếu Đđường giống như chim ưng chăm chú nhìn ba kẻ kia, đáy mắt lướt qua một chút làm người ta khó có thể nắm bắt suy nghĩ của anh——
"Ồ, đại ca của mày là ‘Thủ lĩnh’ , vậy mày nhất định phải nói cho tao biết chỗ của hắn!"
Lăng Thiếu Đường từng bước đi đến bên người bọn chúng, nhẹ nhàng nói.


Không có cách nào khác, tên kia không nghe ra giọng nói của Lăng Thiếu Đường đãtrở nên nguy hiểm và hơi thở cũng trở nên thâm độc, hắn cườiđê tiện: "Sợ rồi sao, nếu mày sợ thì lập tức thả bọn tao ra, sau đó tự mình đi tìm ‘Thủ lĩnh’ mà hối cải, việc này coi như xong, nếu không bọn mày sẽ chết rất thảm!"
Hắn không sợ chết cười to, hai kẻ còn lại cũng tươi cười nắm chắc phần thắng, trong lòng dần bình tĩnh lại.
Tất cả quá khứ, hiện tại cùng tương lai
Hãy khiến nó dừng lại, lập tức nhìn thấy ánh hoàng hôn trên khuôn mặt em
Không hề kiếm tìm mối quan hệ với anh
Được sống, có tình yêu, mọi thứ đều khiến tầm mắt hạ xuống.
Khiến ánh sáng rực rỡ vỡ vụn bất kể sông xanh chảy vào địa ngục tối tăm.
Lăng Thiếu Đường lại cười thâm sâu u ám: "Không sai, tao sẽ phái thuộc hạ đến nơi mà bọn mày gọi là ‘ thủ lĩnh ’ , bởi vì —— tao muốn đưa thi thể của bọn mày qua đó!"
Ba người đều quá sợ hãi, mồ hôi lạnh chảy dọc theo sống lưng!
"Mày dám —— đừng ——"
Kẻ này vẫn chưa nói xong, hàm dưới của hắn đã bị bàn tay tàn nhẫn của Lăng Thiếu Đường nắm chặt lấy——
"Mày thử xem tao có dám không! Có trách thì trách bọn mày đã đụng phải người phụ nữ của Lăng Thiếu Đường tao!"
Nói xong, Lăng Thiếu Đường còn cười mỉa mai, chợt nụ cười biến mất , con ngươi sâu thẳm khép hờ, mang theo ba phần cực tàn nhẫn và bảy phần tàn bạo.
Bàn tay to vung lên, dùng tốc độ nhanh chóng mặt đặt súng ở trước ngực bọn chúng, họng súng tối đen như ánh mắt của ác quỷ , lập tức dừng lại ở ót của hắn!
Ba gã đó đồng thời nhận ra...Lăng Thiếu Đường????
Chẳng lẽ trước mắt bọn chúng là tứ đại tài phiệt ư?
Kia là Cung Quý Dương, đây là Lăng Thiếu Đường, đằng kia là Hoàng Phủ Ngạn Tước còn người kia là —— Lãnh Thiên Dục?
Bọn chúng không kịp nghĩ, bởi vì vận mệnh của chúng đang nằm trong tay bốn người ấy! Chọc giận bọn họ có nghiã là không còn hi vọng tồn tại, mà hiện tại người chọc giận họ chính là ba gã đó.
Ngay lúc Lăng Thiếu Đường sắp nổ súng, cửa lập tức mở ra ——
"Đường, anh đang làm gì thế?"
Giọng nói mềm mại nhưng lộ ra vẻ khó tin.
Toàn bộ sự chú ý của mọi người trong căn phòng đều phướng về phiá người vừa mở cửa, đầu tiên là Lăng Thiếu Đường, nghe được giọng nói dịu dàng phía sau mình, đột nhiên cơ thể cao lớn ngẩn ra.
Chỉ thấy Kỳ Hinh mang trên mình ánh trăng thanh khiết nhẹ nhàng, giống như nữ thần mặt trăng tĩnh lặng duyên dáng.
Con mắt xinh đẹp đang nhìn một cách kinh ngạc, đẹp như nước mùa thu, mày hơi hơi nhíu lại, mà môi anh đào đỏ cũng hé mở vì cảm thấy kinh ngạc không thể tin.
"Hinh Nhi, sao em lại tới đây?"
Lăng Thiếu Đường nhanh chóng bỏ súng xuống, anh không muốn cô phải nhìn thấy cảnh đẫm máu này.
Kỳ Hinh không nói gì, thực sự kinh ngạc nhìn Lăng Thiếu Đường, sau đó, đôi mắt đẹp của cô lại lướt qua Cung Quý Dương và cả Lãnh Thiên Dục.
"Đường, lúc nãy anh muốn làm gì?" Kỳ Hinh cắn môi, trong lòng hoảng sợ, tim đập loạn lên.
Đúng vậy, cô nhìn thấy, đã nhìn thấy Lăng Thiếu Đường chĩa súng vào đầu của kẻ kia, cô nhìn thấy khuôn mặt nham hiểm cùng khát máu của Lăng Thiếu Đường, chỉ cần anh di chuyển một ngón tay, ngay lập tức có thể kết thúc một mạng người!
Lăng Thiếu Đường không ngờ Kỳ Hinh sẽ theo mình tới nơi này, trong lòng hơi hối hận, anh đi đến trước mặt Kỳ Hinh, nhẹ nhàng nói: "Hinh Nhi, em không nên đến nơi này!" Giọng nói trầm thấp không hề chứa đựng sự tức giận, chỉ có đau lòng và thương tiếc!
Kỳ Hinh nhẹ nhàng đi đến bên người Lăng Thiếu Đường, bàn tay nhỏ bé nắm chặt bàn tay to của Lăng Thiếu Đường, nhìn khẩu súng trong tay anh, đôi mắt đẹp ngay lập tức nổi lên gợn sóng: "Đường, anh —— muốn giết bọn họ?"
Giọng nói chứa đựng sự kinh hoảng và sợ hãi!
Giết người? Đường của cô muốn giết người?
"Hinh Nhi, anh tuyệt đối sẽ không tha thứ cho những kẻ đã dám làm hại em!"
Hàm ý trong lời nói của anh rất rõ ràng và cũng đầy sức mạnh làm cho người ta thêm phần sợ hãi.
Thân thể Kỳ Hinh run lên, cô cao giọng nói : "Đường, ba người này đã bị Cung Quý Dương dạy dỗ không nhẹ, anh đâu cần phải lấy mạng của họ chứ? Anh có biết như vậy là phạm pháp không?"
Cô đau lòng, anh không nên vì ba gã lưu manh kia mà chôn vùi vận mệnh của bản thân.
Mọi người ở đây nghe xong câu nói cuối của Kỳ Hinh đều thể hiện những phản ứng khác nhau.
Lãnh Thiên Dục giật mình, lập tức trong đáy mắt hiện lên ý cười bất đắc dĩ khó phát hiện ra.
Cung Quý Dương thì không né tránh chỉ cười nhẹ, cuối cùng lấy tay đặt trên đầu, đề phòng mình phát ra tiếng cười to.
Ba gã háo sắc kia vừa nhen nhóm hi vọng mình được cứu, bọn chúng đều mong chờ nhìn Kỳ Hinh sẽ xin Lăng Thiếu Đường tha cho chúng, nhưng lúc bọn chúng nghe được câu nói cuối, hi vọng trong mắt cũng dần dần tan biến, bọn chúng biết không ai có thể cứu được mạng sống của chúng.
Lăng Thiếu Đường có quy tắc của mình, anh cúi đầu cười một tiếng, bàn tay to của anh kéo cô lại, trìu mến ôm Kỳ Hinh, không nói gì.
Người phụ nữ này thật đơn giản, đi theo mình tới đây, chính vì muốn ngăn không cho mình phạm tội ư? Thương trường như chiến trường, cho nên, mạng sống đối với những người như bọn họ mà nói, so với con kiến còn không bằng, với thế lực của tứ đại tài phiệt, muốn một người biến mất quả thực là một chuyện quá dễ dàng!
Tất nhiên Kỳ Hinh không thể biết được điều này, bởi vì kiến thức của cô chỉ tồn tại ở sách vở và thực tiễn, chỉ tồn tại chính nghĩa, bởi vậy, hành động hôm nay của Lăng Thiếu Đường thực sự rất khó hiểu.
Cô nhẹ nhàng ngẩng đầu lên, nói với Lăng Thiếu Đường: "Đường, em biết anh quan tâm em, rất tốt với em, ba người này đã nhận được một bài học thích đáng, đừng lấy mạng của họ, được không anh ?"
Tay nhỏ bé nắm chặt ống tay áo của Lăng Thiếu Đường, đôi mắt long lanh đầy quan tâm và an ủi nhìn anh.
Mắt Lăng Thiếu Đường đen láy nhìn thẳng vào đôi mắt long lanh của Kỳ Hinh, chìm sâu vào đôi mắt trong veo ấy, dần dần, anh buồn cười nhìn Kỳ Hinh, con ngươi sâu thẳm cong lên tạo thành hình trăng non đẹp mắt.
Cô bé này tinh khiết trắng trong như thế, cô thật sự rất đơn giản, sao anh có thể nhẫn tâm lộ ra lòng người hiểm ác và đẫm máu như vậy ở trước mặt cô được?



Thử đọc