Vợ Yêu Xinh Đẹp Của Tổng Giám Đốc Tàn Ác - Chương 81

Tác giả: Ân Tầm

Đánh dấu

New York - thủ đô nước Mĩ, phân bộ ở tài phịêt Lăng thị.
Đã gần đến rạng sáng , tòa nhà này như không có buổi đêm lúc nào cũng sáng rực, ngoài cửa sổ là một mảnh phồn hoa rất nổi bật, mà phân bộ bên trong của tài phịêt Lăng thị còn đang rất bận rộn.
Ngôi sao lấp lánh, các nhân viên ở tài phiệt Lăng thị đang phải làm tăng ca.
Bên ngoài, nhiệt độ rất nóng bức, nhưng chỉ cần bứơc vào Lăng thị, trong nháy mắt nhịêt độ cơ thể sẽ đựơc hạ xuống, thậm chí máu trong người sẽ trở nên lạnh như băng.
Một giọng nói nghiêm khắc, lạnh như băng mang theo ý trách móc của vị tổng giám đốc nào đó truyền ra:
"Đây là thành quả sau một tuần của các người sao? Quả thực chỉ là đồ bỏ đi! Lập tức sửa lại!"
"Nếu còn vấp phải sai lầm một lần nữa, anh có thể nghỉ việc đựơc rồi! Đi ra ngoài!"
Tập hồ sơ bị ném ra phía sau, mặt mày trưởng phòng Vương xám như tro, sắc mặt trắng bệch như không có một giọt máu.
Ở văn phòng này mọi người nhìn nhau, ai cũng sợ tới mức thở cũng không dám thở ra tiếng.
Trên trán mỗi người đều đổ mồ hôi lạnh, kỳ thực, trong tay bọn họ thật sự có rất nhiều việc phải làm, nhưng mà bọn họ tình nguyện bị mệt chết, cũng không muốn trở thành người bị tổng giám đốc Lăng khai đao!



Buổi trưa hôm nay đột nhiên tổng giám đốc Lăng đi máy bay tư nhân đến phân bộ ở Mĩ, tham gia hội nghị lâm thời khẩn cấp, làm toàn bộ nhân viên đều phải kêu khổ với trời.
Tất cả mọi người đều biết tổng giám đốc Lăng là người điên cuồng trong công việc, hơn nữa dù đã tối, tuy rằng trên danh nghĩa nói là tham gia hội nghị lâm thời, nhưng trong lòng bọn họ đều rõ, có thể khiến tổng giám đốc Lăng bay đến Mĩ ngay lúc này, sự tình sẽ phải rườm rà một chút, mà bọn họ cũng đừng mơ tưởng sẽ có khoảng thời gian thoải mái cho mình.
Mỗi người chỉ có thể nói thầm với nhau, nhưng công việc trên tay vẫn phải làm, cho dù tăng ca đến nửa đêm cũng không dám lơi lỏng, bởi vì Lăng thị có chế độ đãi ngộ khiến người người phải ca ngợi, bọn họ cũng không muốn đánh mất chén cơm vàng này.
Bọn họ luôn luôn biết tổng giám đốc Lăng rất lạnh lùng và hung dữ, đôi khi điên cuồng. Nhưng hôm nay lại phá lệ làm mọi người phải dè dặt cẩn trọng hơn!
Chính là không đến một ngày, anh đã như gió bão muốn nhấn sụp cả tòa nhà lớn, tuy rằng không mắng chửi người, nhưng ngôn ngữ nghiêm khắc cùng con ngươi lạnh như băng khiến người khác sợ muốn chết.
Từ ban ngày đến ban đêm, giống như anh thấy ai cũng không vừa mắt, kể cả thư ký mang trà cũng không thoát khỏi, đều bị anh chém gọt đến nỗi thương tích đầy mình!
Phòng tổng giám đốc lại truyền ra một tiếng vang, sau đó, thư ký MIKI mang vẻ mặt cầu xin đi ra ngoài.
"MIKI, cô cũng bị Lăng tiên sinh trách móc sao. Tôi nghe thấy tiếng gầm gừ của ngài ấy!" Một nhân viên trong đó dè dặt cẩn trọng hỏi cô ta.
"Đúng đó, MIKI, cô không nghĩ giống chúng tôi sao? Tôi thấy cho dù cô có bị mắng cũng vẫn thích thú đó"! Một nhân viên khác nói.
MIKI hung hăng trừng mắt nhìn đám ngừơi đang vui sướng khi đồng nghịêp gặp nạn, sau đó hắng giọng một cái, nói với mọi người: "Tôi nghĩ mấy người nên lo lắng cho chính mình trứơc đi, chuẩn bị cho tốt vào, vừa nãy Lăng tiên sinh nói năm phút sau mọi người vào họp!"
Tất cả nhân viên thở dốc vì kinh ngạc, mặt mày của mọi người xám như tro tàn...
Không thể nào? Bây gìơ đã gần rạng sáng, năm phút sau còn muốn họp sao? Chẳng lẽ thân mình của tổng giám đốc Lăng thật sự làm bằng sắt hay sao?
Trong lòng mỗi người muốn khóc thét! Nhưng mà không có cách nào, ở Lăng thị, hiệu suất làm việc là điều quan trọng cần chú ý đến, bởi vậy, bọn họ không nói hai lời, lập tức chuẩn bị tư liệu, báo cáo để dùng trong cụôc họp.
Phòng họp phát ra các tia sáng lạnh lùng, cửa sổ to như vậy, bọn họ có thể nhìn thấy cảnh đêm phồn hoa ở New York.
Nhưng mà mỗi người đều không rảnh để thưởng thức cảnh đêm gì đó, bọn họ ngồi nghiêm chỉnh, cố nén lại sự bối rối.

Lăng Thiếu Đường ngồi ở đó, mày rậm nhíu lại, con ngươi đảo quanh tất cả những người tham dự hội nghị, trên người mặc bộ tây trang màu đen, biểu cảm lãnh khốc có thể khiến người ta chết lạnh.
Trong lòng mỗi người đều giống như con thỏ nhỏ, rất sợ tổng giám đốc Lăng sẽ hạ câu ở chỗ mình.
Ngay tại lúc người người cảm thấy bất an, đột nhiên lại nghe được tiếng nói của Lăng Thiếu Đường.
"Phân bố ở nước Mĩ trên nửa năm nay đã lập công vượt qua tỉ lệ phần trăm.dành cho cả năm, tốt lắm, không tồi!" Giọng nói trầm thấp nghe không ra nửa điểm vui sướng
Tiền tài đối với Lăng Thiếu Đường mà nói, đã trở thành chữ số bình thường!
Khi mọi người nghe được câu cuối cùng của tổng giám đốc Lăng, trên mặt lộ ra biểu cảm vui mừng, tốt lắm, không tồi! Đây là sự đánh giá rất cao mà bọn họ nhận được!
Lăng Thiếu Đường thu hết biểu cảm của mỗi người vào trong đáy mắt, anh bất động thanh sắc, nhàn nhạt nói một câu:
"Hiện tại đến phần báo cáo tổng kết cuối tháng và kế hoạch cuối năm!"
Đám nhân viên lại bắt đầu nơm nớp lo sợ.
Trong máy tính hiện lên khuôn mặt lạnh lùng của Lăng Thiếu Đường, bộ mặt nghiêm nghị lạnh như băng, từ trên mặt anh không thể nhìn ra bất cứ biểu cảm gì.
Anh là một người chú trọng thời gian và hiệu suất làm việc, thật hiển nhiên, bản quy hoạch và báo cáo của mọi người không thể làm anh vừa lòng.
Lăng Thiếu Đường ném cái bút trong tay, ngón tay gõ trên mặt bàn có tiết tấu.
Con ngươi thâm thúy, tuy rằng khép hờ nguy hiểm, nhưng dần dần tâm tư bắt đầu phản bội ánh mắt.
Không biết hiện tại Hinh Nhi như thế nào?
Hắn lo lắng thân thể của cô.
Lo lắng bởi vì không có mình bên cạnh cô sẽ không ngoan ngoãn ăn cơm.
Trong lòng dần dần nảy lên cảm giác lo lắng, Hinh Nhi, cô gái khiến anh đau lòng.
Chỉ cần cạnh tranh đấu thầu vừa kết thúc, anh sẽ lập tức cầu hôn cô, anh đã cho người làm nhẫn cầu hôn dựa theo sở thích của Kỳ Hinh, anh muốn cô bất ngờ và hạnh phúc tột cùng.
Nghĩ đến đây, trong lòng Lăng Thiếu Đường ấm áp, nói thật, anh không thể chờ đợi đến lúc cuộc đấu thầu kết thúc, bởi vì anh muốn Kỳ Hinh nhanh chóng thuộc về mình, nhưng nếu làm như vậy, Lăng Thiếu Đường tưởng tượng trên mặt Kỳ Hinh sẽ lộ ra vẻ vui mừng cũng như không vui, nếu không cho cô làm xong từ đầu đến cuối một việc, so với giết cô còn đau khổ hơn!
Những đường cong trên khuôn mặt lạnh lùng của Lăng Thiếu Đường bắt đầu trở nên nhu hòa, Hinh Nhi, mình cầu hôn cô ấy thì cô sẽ như thế nào,hai mắt cô nhất định sẽ xuất hiện tầng nước mắt mê người !


Lăng Thiếu Đường vội vã muốn nhìn con ngươi trong suốt không một tia gợn sóng của Kỳ Hinh.
Cô duyên dáng giống như bông hoa mai nở giữa trời đông giá rét.
Không ước ao hoa hồng xinh đẹp, không ghen tị mẫu đơn được cưng chiều....
Không giống như muôn hoa khoe sắc thắm, mà lặng lẽ tỏa ra hương thơm của riêng mình...
Lúc này, anh cảm thấy mùi hương thanh nhàn ấy đang mạnh mẽ thấm vào đáy lòng mình.
Anh không khỏi hít sâu một cái -
Vì thế, mùi này, theo mũi anh đi vào lục phủ ngũ tạng, thấm qua trái tim anh, cũng quẫy nhiễu chỗ sâu nhất nơi đáy lòng anh...
Tim của anh, không khỏi đập từng đợt tê dại...
Nâng mắt lên, dĩ nhiên ánh mắt thay đổi -
Con ngươi sâu thẳm, tràn đầy khí phách
Đột nhiên, anh đảo mắt sang cấp dưới đang làm báo cáo, lạnh lùng nâng mày rậm bên trái lên, nhìn sang MiKi bên cạnh: "MiKi, tôi còn công việc nào không?"
MiKi nhìn Lăng Thiếu Đường che kín đôi mắt lạnh lẽo, sợ tới mức lập tức đứng lên, cung kính trả lời: "Báo cáo Lăng tiên sinh, đã hết công việc."
Làm ơn, bây giờ đã là rạng sáng, ai còn tốt đến mức muốn làm việc nữa? Tìm được người như vậy cũng chỉ có thể là người ngoài hành tinh, cô không khó tưởng tượng chỉ có tổng giám đốc Lăng mới có thể dồn công việc trong một tuần hận không thể hoàn thành trong một ngày! Mỗi ngày giống như kẻ điên làm việc đến nửa đêm ...
Nghe vậy, Lăng Thiếu Đường nhíu mày, ngũ quan đã nghiêm khắc giờ càng thêm vẻ dọa người, quả thật là đằng đằng sát khí!
Xem xét kĩ nét mặt và lời nói, MiKi nhanh chóng nói:
"SDT-FLY tiên sinh vẫn muốn gặp ngài, hi vọng có thể dùng bữa với ngài, nếu hiện tại Lăng tiên sinh có rảnh, tôi .... tôi ... Lập tức gọi điện thoại liên lạc" Bởi vì sợ hãi, ngay cả ngữ điệu của cô cũng hơi run.
Toàn thân Lăng Thiếu Đường toát ra vẻ lạnh lẽo liếc cô một cái.
"Tôi nói với cô tôi không rảnh ư? Cô làm thư kí kiểu gì vậy? Nói cho SDT-FLY biết, nếu hắn muốn hợp tác với tôi như trong lời nói, mười phút sau lập tức xuất hiện ở Lăng thị! Nếu không, không cần bàn gì nữa!"
Giọng nói lạnh lùng và không có kiên nhẫn.
Ngay sau đó, ánh mắt anh lạnh lẽo nói: "Hội nghị đến đây kết thúc! Còn có -"
Lăng Thiếu Đường nhìn chằm chằm vào cấp dưới, con ngươi lạnh lẽo nhìn thẳng.
"Trưởng phòng Tần, lúc nãy ông báo cáo sai, là cao lên 5.61% không phải 5.16%, nhầm lẫn một chút, tôi chỉ tha thứ một lần !"
Sau khi nói xong, anh xoay người sải bước rời khỏi phòng họp.
Trưởng phòng đáng thương ngồi trước máy tính, sắc mặt trắng bệch một màu.
"... Thực xin lỗi ! Lăng tiên sinh... tôi, tôi...."
Chưa kịp nói xong, ông liền xụi lơ trong lòng người đồng nghiệp bên cạnh: "Đưa.. tôi đi bệnh viện, tôi, tôi bị trúng gió !"
Có tổng giám đốc đáng sợ như vậy, bốn mươi tuổi trúng gió, cũng không phải là không có khả năng!
Cũng bị ánh mắt tổng giám đốc đảo qua, người đồng nghiệp ôm ngực chạy tới.
"Ông không tồi, vừa rồi làm tôi sợ muốn chết! Tôi còn tưởng ông chủ phải làm thịt mình, bảo tôi ngày mai không cần đi làm nữa!"
Vừa mới bị mắng, trưởng phòng Vương sợ tới mức ngồi phịch xuống ghế, lau mồ hôi lạnh nói.
"Tôi cũng vậy."
Vừa nghe sấm nổ bên tai, nghĩ lại MiKi vẫn còn thấy sợ hãi, đôi mắt lam tràn ngập khủng hoảng.
"Tôi ở Lăng thị lâu như vậy, tuy rằng đã sớm biết tính tình Lăng tiên sinh rất xấu, nhưng chưa từng gặp bộ dạng đáng sợ như vậy, dọa chết người, tôi sợ không lĩnh được lương hưu đã..."
"Ôi, cũng không biết hôm nay Lăng tiên sinh làm sao vậy? Tôi nghe nói anh ta cùng Kỳ Hinh đang ở Provence, ai biết được hôm nay đột nhiên lại chạy tới đây!" Một viên chức nam nói.
"Đúng rồi, đúng rồi, mọi người thấy Kỳ Hinh có thể trở thành phu nhân của Tổng giám đốc Lăng không? " Một viên chức nữ trong bát quát nói.
"Ngoại trừ Kỳ Hinh còn có ai có thể khiến cho Lăng tiên sinh để tâm như vậy? Một thời gian trước, nếu không phải tổng bộ Lăng thị ra tay, Kỳ thị trong truyền thuyết đã sớm phải tuyên bố phá sản, có thể lúc đó Lăng tiên sinh vì Kỳ Hinh mà phải mạo hiểm liều mạng một phen!" MiKi ở một bên vội vàng nói.
Cô còn muốn nói thêm đột nhiên điện thoại trên bàn vang lên.
"Là, Lăng tiên sinh!" MiKi vừa tiếp xúc với điện thoại đã sợ tới mức nhảy dựng lên, sắc mặt cũng trở nên quái dị khác lạ.
"A? Ngài quyết định không gặp SDT-FLY tiên sinh? Phải ... A? Ngài lập tức đi Provence? Được, tôi sẽ chuẩn bị máy bay đầy nhiên liệu cho ngài! Phải... Không có vấn đề, không có vấn đề..."
Ngoài miệng MiKi đáp lời "Không vấn đề" nhưng cúp điện thoại xong trên mặt đầy vẻ tang thương: "Lăng tiên sinh nói muốn lập tức bay đến Provence!"
"Thật sự?"Lời vừa nói ra, toàn bộ văn phòng phát ra tiếng hoan hô vang như sấm, giống như mỗi người vừa sống sót sau tai nạn, vui mừng khôn siết!
"MiKi, vậy cô cũng nhanh chuẩn bị máy bay đầy nhiên liệu đi, mau mau!"
"Đúng, nhanh một chút, công việc của cô tôi thay cô chỉnh sửa, trăm ngàn lần không cần kéo dài!"
"Tôi nhanh thế nào được? "MiKi chán nản nói.
"Mấy người không biết ngày mai là ngày nghỉ liên tục sao? Hiện tại là rạng sáng, tôi làm sao tìm người lái máy bay cho Lăng tiên sinh đây, tôi nhất định sẽ bị Lăng tiên trách mắng, làm sao bây giờ?"
"Mi-Ki, cô không cần phải gấp, tôi có bạn làm việc ở sân bay, anh ta sẽ có biện pháp giúp cô, hiện tại tôi liền gọi điện cho người đó."
"Thật tốt quá, mau!Mau!"
Các viên chức khác sôi nổi ồn ào khác thường, chỉ cần vị mặt lạnh này rời khỏi Mỹ, bọn họ cho dù chém giết người cũng sẽ khiến cho vị tổng giám đốc đó thuận lợi ngồi trên máy bay! thienbinh2388 thích bài này. Nữ Lâm - Hôm qua, lúc 23:21 Hồi 10: Công khai tranh giành
Chương 165: Dấu hôn trước ngực
Gần giữa trưa, một chiếc xe thể thao chạy vững vàng ngừng ở trước cửa khách sạn.
"Cảm ơn anh đã đưa tôi trở lại đây, Quý Dương!" Kỳ Hinh mỉm cười nói với Cung Quý Dương.
Môi mỏng của Cung Quý Dương nâng lên một nụ cười, đáy mắt cũng lộ ra một tia lo lắng:
"Kỳ Hinh, em thật sự không có gì đáng ngại?"
Kỳ Hinh gật đầu, tối qua cô ở lại bệnh viện một đêm, giống như đang ngồi tù vậy, khiến cô không được tự nhiên.
"Yên tâm đi, tôi sẽ chăm sóc bản thân thật tốt, chính là - - "
Cô nói qua nói lại, ngừng lại một chút, ánh mắt hơi không được tự nhiên nhìn khe hở ở cổ áo mình.
Một cúc áo bị đứt, quần áo không được chỉnh tề cho lắm, bởi vì không có thời gian đi mua quần áo mới, cho nên cô vẫn khoác áo khoác của Cung Quý Dương.
Cung Quý Dương hiểu cô đàn nghĩ gì, hắn cười, giúp Kỳ Hinh cởi dây an toàn, nhẹ giọng nói:
"Không sao, em cứ khoác áo khoác của tôi đi!"
Kỳ Hinh cảm kích nở nụ cười, sau đó chào tạm biệt hắn.
Cửa thang máy đóng lại, nàng khẽ vuốt bụng, tình cảm trong lòng phức tạp, Kỳ Hinh nhớ tới lần Lăng Thiếu Đường mạnh mẽ xoá sạch đứa nhỏ, trái tim vẫn đau như cũ.
Khi đó Lăng Thiếu Đường đối xử lãnh khốc tàn nhẫn với cô, hiện tại anh dịu dàng, đa tình, khiến cô cảm nhận được tình yêu của anh và sự cưng chiều của.
Với tình cảm chân thành đó, thì chắc hẳn lúc cô nói mình mang thai , anh sẽ vui biết mấy, chắc chắn anh sẽ là một ông bố xuất sắc.
Nghĩ đến đây, Kỳ Hinh mỉm cười, cảm giác hạnh phúc hiện lên trên khuôn mặt cô, không cần nói cũng biết.
Cô nhẹ tay vặn nắm cửa, mở cửa phòng ra- -
"Em đi đâu về?" Giọng nói quen thuộc mang theo hơi thở nguy hiểm vang lên.
Cô xoay người sang chỗ khác, thân thể đột nhiên chấn động, chìa khóa rơi xuống đất thay, đồng thời áo khoác của người nọ cũng rơi xuống luôn- -
"Đường? Anh đã trở lại?"
Đáy mắt Kỳ Hinh xẹt qua một tia vui sướng, cô vừa muốn tiến lên, lại phát hiện sắc mặt của Lăng Thiếu Đường rất lạnh.
Anh sao vậy? Tại sao vẻ mặt của anh lại như vậy? Anh lúc này thật giống với anh của hai năm trước, khiến cô- - không rét mà run!
Theo bản năng Kỳ Hinh nâng tay bảo vệ bụng mình.
Lăng Thiếu Đường mặc một bộ quần áo màu đen, những khối băng được chạm khắc lên mặt anh, dáng người cao to che đi ánh mặt trời, lúc này toàn thân anh tản ra hơi thở nguy hiểm của một cơn lốc xoáy.
Bàn tay to rồi đột nhiên nắm chặt, anh đi từng bước từng bước một lại gần Kỳ Hinh.
"Tối hôm qua, tại sao không về khách sạn ngủ?"
Tiếng nói trầm thấp làm cho người ta sợ hãi, một đôi mắt sâu bị sự tức giận che hết giấu đi sự dịu dàng.
Anh đau lòng nhìn cô gái trước mắt, đẹp không gì sánh nổi nhưng lại xa lạ với anh, thời điểm lòng anh nóng như lửa đốt chạy về Provence, anh cho là có thể nhìn thấy cô như một thiên sứ đang ngủ say, ai biết được trong phòng lại rỗng tuếch, anh hỏi qua những người khác mới biết được, tối hôm qua cô không trở về đây ngủ!
Điều càng làm anh chán nản hơn là, lúc này cô mới trở lại khách sạn, trên người còn khoác áo khoác của người đàn ông khác, trên mặt còn có nụ cười tươi mơ mộng!
Rất đáng giận! Thật là đáng chết!
Cô - - không hề đặt mình ở trong mắt!
Kỳ Hinh bị Lăng Thiếu Đường dọa sợ, đã từ lâu rồi cô không còn nhìn thấy vẻ mặt đáng sợ này của anh!
"Đường,ngày hôm qua em- - ngày hôm qua - -" Kỳ Hinh không biết nên nói như thế nào cho phải, cô như bị cà lăm.
Đôi mắt nguy hiểm của Lăng Thiếu Đường híp lại, lúc tầm mắt của anh lơ đãng đảo qua cổ áo Kỳ Hinh, đột nhiên thấy cả kinh.
Anh mạnh mẽ sải bước tiến lên, khỏe mạnh giống như một người thợ săn.
"Đường, không - -" Kỳ Hinh kêu không ra tiếng, cổ áo của cô bị bàn tay to của bị Lăng Thiếu Đường xé rách.
Ở nơi đẫy đà của cô có một dấu hôn màu hồng nhạt, màu hồng ái muội.
Lăng Thiếu Đường nắm chặt tay thành nắm đấm, các đốt ngón tay như đang rung động.
Kỳ Hinh giật mình nhìn sự biến hóa của Lăng Thiếu Đường, theo bản năng cô nhìn về phía trước ngực mình - -
Bàn tay nhỏ bé che môi lại, phòng ngừa bản thân bật ra tiếng thét chói tai, ngực cũng phập phồng bất định, vào lúc này, sắc mặt cô đột nhiên tái nhợt vô lực.
Là dấu hôn! Là dấu hôn ba người kia lưu lại trên người cô! Bản thân cô lại không biết được sự tồn tại của nó! !
Trời ạ! Không!
"Đường, không như anh nghĩ đâu, anh nghe em giải thích - -" Kỳ Hinh hoảng sợ nhìn cặp mắt muốn giết người của Lăng Thiếu Đường, toàn thân anh tản ra hơi thở lạnh lẽo, lập tức cô lôi kéo cánh tay của anh nói.
Từ đầu đến cuối, Lăng Thiếu Đường không hề muốn nghe Kỳ Hinh giải thích, lúc anh nhìn thấy dấu hôn trước ngực cô, trong nháy mắt, lòng của anh như bị con dao găm vào, chỉ có cảm giác đau và đau! Thật giống như lịch sử lại tái diễn lần nữa, Kỳ Hinh mang theo dấu hôn của người khác để lại trở về đây!
Chẳng qua cô và An Vũ Ân có một điểm khác, đó là dấu hôn trên người Kỳ Hinh khiến tim anh đau muốn chết.
"Hắn là ai vậy?" Bàn tay to của Lăng Thiếu Đường hung hăng nắm lấy hàm dưới của Kỳ Hinh, đáy mắt lạnh lẽo cùng sự bi thương vô tận!
Đây là người phụ nữ anh yêu thương sao?
Cô, dùng phương thức này để phản bội mình!
Kỳ Hinh liều mạng lắc đầu, hàm dưới truyền đến cảm giác đau đớn khiến cô nhíu chặt mày, mà khi cô nhìn thấy sự tổn thương trong đáy mắt Lăng Thiếu Đường, cô lại càng hít thở không thông.
"Đường... anh hiểu lầm rồi... Ngày hôm qua em gặp gỡ - -" Kỳ Hinh gian nan nói chuyện, cô muốn giải thích chuyện đã xảy ra ngày hôm qua với Lăng Thiếu Đường, nhưng câu nói tiếp theo đã bị động tác khẩn cấp của anh chặn lại.
Vì tức giận nên từ đầu đến cuối Lăng Thiếu Đường không nghe rõ từ nào, ở trong lòng anh, Kỳ Hinh đã phản bội anh, bàn tay to của anh chuyển hướng đến gáy Kỳ Hinh, lực bàn tay ngày một tăng, anh nắm rất chặt - -
"Ưm - - Đừờng - -" Kỳ Hinh cảm thấy hô hấp càng ngày càng khó khăn, bàn tay nhỏ bé theo bản năng lôi kéo tay áo của anh, anh, muốn bóp chết cô sao?
Thân hình cao to của Lăng Thiếu Đường dính sát vào người Kỳ Hinh, giọng nói trở nên nguy hiểm: "Hinh Nhi, tôi đã nói, em sinh là người của Lăng Thiếu Đường, chết đi cũng phải làm ma của Lăng Thiếu Đường, tôi tuyệt đối không để cho em có cơ hội.đến với người đàn ông khác!"
Nói xong, anh cúi người, mang theo sự điên cuồng, dùng một chút sức lực, mạnh mẽ hôn Kỳ Hinh.



Thử đọc