Vợ Yêu Xinh Đẹp Của Tổng Giám Đốc Tàn Ác - Chương 79

Tác giả: Ân Tầm

Đánh dấu

Ánh nắng mặt trời giữa buổi trưa càng làm nổi bật dáng người hoàn mỹ của Kỳ Hinh.
Cô đang chú ý nhìn một vật nhỏ đặc sắc, ba gã đàn ông cao lớn chăm chú nhìn
cô, thân hình nhỏ nhắn của Kỳ Hinh được họ thu hết vào trong tầm mắt.
sau khi Kỳ Hinh thanh toán tiền, mới phát hiện ba gã đang ở ngay sau lưng mình.
“ Các người- - ” Cô hơi giật mình.
Ngay sau đó, ba gã tiến lên kéo cô đi.
Trong một cái ngõ nhỏ hẻo lánh, Kỳ Hinh hoảng sợ nhìn ba gã đàn ông cao lớn đang đứng ở trước mắt, nhìn những ánh mắt mê đắm kia, cô có thể đoán ra ý đồ của bọn chúng.
Nơi này là một chỗ sắp bị phá bỏ và hầu hết mọi người đã rời đi nơi khác ở, cho nên ở đây cũng giống như một bãi đất hoang.
“ Mỹ nữ Á Châu, nhìn cô ta đi. Không biết là người Trung Quốc? Người Hàn Quốc hay là người Nhật Bản? Nhìn cũng không tệ!”
Một gã mặc áo T-shirt màu đỏ bước lên, hắn cười dâm đãng, nói chuyện bằng tiếp Pháp.



Hai gã khác cũng cười dâm đãng, bọn chúng nhìn về phía Kỳ Hinh từ từ tiến đến, một gã kéo thân thể mềm mại của cô ôm vào trong ngực.
“ Các người - - - các người muốn làm gì?”
Kỳ Hinh dùng sức giãy dụa, kinh hoàng hô to.
“ Cô nói xem bọn tôi muốn làm cái gì? Mỹ nữ, chỉ cần cô ngoan ngoãn đi theo bọn tôi, chúng tôi cam đoan sẽ dịu dàng một chút - - - ”
Nói xong, một gã mặc áo màu trắng cười to thích thú.
“ Ha ha, mỹ nhân có dáng người thật đẹp. Chúng tôi còn chưa được nếm qua mùi vị của con gái Á Châu, hôm nay phải nếm thử một chút!”
Nói xong, ba gã đó không để ý đến sự phản kháng của Kỳ Hinh, đẩy cô ngã trên mặt đất.
“ Các người buông tôi ra!” Kỳ Hinh sợ hãi, cô liều mạng giãy dụa, hơi thở của những người đàn ông xa lạ càng làm cho cô hoảng sợ.
Đường, anh ở đâu?
Ánh mắt dâm dục lóe sáng, hắn cười dữ tợn, thân thể của hắn nói cho hắn biết dục vọng của mình đối với Kỳ Hinh nhiều như thế nào.
Hai gã khác cố định thân thể đang không ngừng giãy dụa của Kỳ Hinh, một cánh tay duỗi ra, dễ dàng xé rách áo của Kỳ Hinh- -
Thân thể trắng nõn làm bọn chúng mê mẩn.
“ Thật đẹp, giống như một tác phẩm nghệ thuật, khà khà - - đến đây, hôn một cái nào!”
Một trong ba gã đó không kìm nén nổi, dục vọng lấp đầy hai mắt, hắn tham lam cắn cổ Kỳ Hinh,gần xương quai xanh lưu lại một vết răng - -
“ Mỹ nhân, da thịt của mỹ nhân thật mềm mịn, hương vị thật ngọt ngào. Chờ tao hưởng thụ xong rồi sẽ cho hai chúng mày nếm thử mùi vị ngọt ngào này.”

Nói xong, hắn vội cúi người xuống, bàn tay to thô lỗ kéo khóa quần của mình ra - -
“ Không thể - - ” Kỳ Hinh cảm thấy trời như muốn sập xuống, có cái gì đó dè nặng lên người mình, hai tay của cô đang bị giữ chặt!
Ngay tại lúc này - - -
Một bàn tay to lớn giữ chặt bàn tay lưu manh đang đặt trên người Kỳ Hinh, một bàn tay khác ra sức đấm vào miệng hắn!
“ Con gái nhà người ta nói không muốn, mày còn cố tình làm?”
“ A - - ”
Hắn rất muốn mở miệng mắng chửi người, nhưng bới vì cú đấm lúc nãy dùng lực rất mạnh, hắn muốn cử động cũng khó.
Hai gã còn lại cũng hoảng sợ, ngẩng đầu lên thì thấy có người đang tới gần, hơi thở nguy hiểm của hắn làm bọn chúng khiếp sợ.
Bọn chúng đứng dậy, liếc mắt nhìn nhau, run sợ buông tay Kỳ Hinh ra.
“ Mày là ai?”
Bọn chúng không coi ai ra gì lớn tiếng kêu gào.
Bọn chúng cảm thấy người đàn ông trước mắt không phải dạng vừa.
Hắn nở nụ cười tươi, tỏ ra bất cần đời nói.
“ Tao là Cung Quý Dương “
Nói xong, tay phải của hắn chợt giơ lên cao - - -
Bốp !
Nói thì chậm mà làm thì nhanh, Cung Quý Dương bắt được một gã, vật hắn ngã trên mặt đất, sau đó bàn tay to duỗi ra, xách hắn đứng lên ép vào góc tường - -
Bàn tay to ấn hắn áp sát lên bờ tường, bỗng dùng lực rất mạnh, âm thanh của tiếng gãy xương truyền ra bên ngoài.
“ A - -” Tiếng hét thê thảm quanh quẩn trong cái hẻm nhỏ.
Tóc đen che nửa con mắt, nụ cười tà mị xao động ở trên môi, ngay sau đó, hắn quay người một cái đá một quyền vào tên lưu manh cuối cùng, xương cốt như muốn vỡ vụn ra, cánh tay của kẻ lưu manh còn lại bị trật khớp.


Ba gã không thể phản khánh ngay cả hơi cũng không hỏi được, vết thương chồng chất vết thương.
Cung Quý Dương !
Cung Quý Dương thu lại nụ cười tàn nhẫn trên mặt, nhìn Kỳ Hinh đang run sợ nép ở kia, hắn vội vàng sải bước tiến lên,, đem áo khoác của mình choàng lên người cô.
Sắc mặt của ba gã xanh mét, hắn chính là Cung Quý Dương – Tổng giám đốc Cung thị ?
Cung Quý Dương thoải mái phủi bụi ở tay áo, lười nhác cười :
“ Bọn mày còn chưa di ? Hay bọn mày muốn tao “ đưa ” bọn mày đi ? ”
“ Chúng tôi - - chúng tôi sẽ tự đi, không cần phiền đến ngài- Tổng giám đốc Cung !”
Hai gã trong số đó cố nén đau đớn trên người, vội vàng nói.
“ Tốt lắm, vậy thì đi nhanh đi, lần sau nếu tao còn gặp chúng mày làm chuyện này một lần nữa, tao cũng không dám cam đoan chúng mày còn có thể nhìn thấy mặt trời nữa không đấy !”
Tuy rằng hắn đang cười, nhưng nụ cười của hắn làm người ta lạnh xương sống.
Ba người đỡ nhau, vội vàng chạy đi.
"Kỳ Hinh, cô sao rồi?" Hắn đi từ từ tới, thấy Kỳ Hinh hoảng sợ, nhẹ giọng hỏi.
Môi Kỳ Hinh run lên,
một mặt vì sợ hãi, mặt khác, bởi Cung Quý Dương ra tay quá tàn nhẫn.
“Thực xin lỗi, thực xin lỗi, đáng lẽ tôi nên tới sớm một chút!” Cung Quý Dương đau lòng nhìn Kỳ Hinh hoang mang lo sợ, hắn áy náy nói.
Nói thật, hắn luôn luôn chú ý tới Kỳ Hinh, vừa mới nghe một cuộc điện thoại, đã không thấy bóng dáng cô ở đâu nữa. Hắn cảm thấy có cái gì không đúng, liều mạng tìm kiếm ở mỗi con phố.
Nước mắt Kỳ Hinh lăn dài: “Cung…Cung Quý Dương…”
Giờ khắc này, cô cảm thấy hắn giống như người thân của mình, cô nắm chặt cánh tay của hắn.
Hắn đau lòng ôm lấy thân thể của cô, quyết định không hỏi ý kiến của cô, trực tiếp bế bổng cô lên, đi tới xe của mình ở đằng kia.
Cung Quý Dương biết Kỳ Hinh sợ hãi!
Ngồi ở vị trí tay lái phụ, Kỳ Hinh dần dần khôi phục lại sự bình tĩnh, cô gắt gao ôm lấy cánh tay mình, nhằm tìm kiến một chút ấm áp và an toàn.
Trên người cô khoác chiếc áo tràn ngập hơi thở nam tính của Cung Quý Dương, cô vẫn xem người đàn ông này là người xấu, nhưng hôm nay hắn lại có một mặt tàn nhẫn, ngay thẳng, mạnh mẽ, tàn ác rất giống với Lăng Thiếu Đường.
Quả nhiên bọn họ cùng là một loại người!
“Cung tiên sinh, cảm ơn ngài!”
Âm thanh run rẩy, Kỳ Hinh nhẹ giọng nói lời cảm ơn xuất phát từ đáy lòng, nếu hôm nay không có hắn, thì cô sớm đã –
Cô thật sự không dám nghĩ tới!
Cung Quý Dương buồn cười nhìn Kỳ Hinh: “Nhất định phải đối xử với tôi như người lạ sao? Gọi một tiếng Quý Dương cũng không quá khó khăn chứ! Dù sao tôi cũng là ân nhân cứu mạng của cô đấy!”
Kỳ Hinh hơi mất tự nhiên cười: “Quý Dương!” Cô nhẹ giọng nói.
Cung Quý Dương định nói một câu, hắn cũng không muốn lái xe tiếp, hắn dùng một ánh mắt kỳ quái nhìn cô –
Một lúc lâu sau, đôt nhiên hắn cúi gần xuống chỗ Kỳ Hinh khiến cô không khỏi ngạc nhiên, hai tay che chắn trước ngực giống như đang tự bảo vệ mình.
Thật ra, hắn muốn giúp cô cài dây an toàn.
“Cảm ơn!” Kỳ Hinh hơi ngượng ngùng thấp giọng nói, vừa nãy mình đã hiểu nhầm hắn.
“Hình như cô rất sợ tôi?” Cung Quý Dương tươi cười, khiến Kỳ Hinh hơi thất thần.
Hắn quả là yêu nghiệt!
“Không, không có!” Kỳ Hinh ấp úng nói.
Kỳ thật , cô không biết phải ở chung với hắn như thế nào, người đàn ông ba phần tốt, bảy phần xấu, khiến cô không hiểu được suy nghĩ trong lòng của hắn.
Cung Quý Dương nhẹ giọng cười nói: “Cô yên tâm, tôi không phải sắc lang!”
“Không, anh thật sự hiểu lầm, tôi không nghĩ anh như vậy, nói thật tôi rất cảm ơn anh đã cứu tôi!”
Kỳ Hinh sợ hắn hiểu nhầm nên vội vàng giải thích, dù sao hắn là người cứu mình, cô nhớ lại cảnh tượng kia là lại cảm thấy sợ hãi.
Cung Quý Dương giúp cô kéo chặt áo khoác trên người, nhẹ giọng nói: “Kỳ Hinh, thực sự tôi không muốn lời cảm ơn của em, mà là lòng em…”
Trong mắt Kỳ Hinh hiện lên một tia bối rối.
“Kỳ Hinh, em không cần khẩn trương, nghe tôi nói hết đã!” Cung Quý Dương thấy bộ dạng trốn tránh của Kỳ Hinh vội vàng nói.
Cô ngẩng đầu nhìn hắn.
Một cảm giác thất bại hiện lên trong đáy mắt Cung Quý Dương, hắn khẽ thở dài một tiếng: “Chỉ là, tôi không thể không buông tay, em là người phụ nữ Lăng Thiếu Đường yêu sâu nhất, tôi không thể động vào người phụ nữ của Thiếu Đường hoặc Tước hay Dục.”
Những lời này khiến Kỳ Hinh ngạc nhiên!
Theo như lời hắn nói, cô hoàn toàn có thể cảm nhận được tình bạn của bốn người này có đủ các nguyên tắc sâu sắc cùng những mâu thuẫn.
Bọn họ là bạn bè tốt, đằng sau tình bạn đó, họ còn là đối thủ cạnh tranh buôn bán của nhau.
Cung Quý Dương mỉm cười, nhìn đôi mắt xinh đẹp của Kỳ Hinh: “Kỳ Hinh, nếu em chỉ là một người phụ nữ bình thường bên cạnh Lăng Thiếu Đường, tôi sẽ không từ một thủ đoạn nào giữ em ở bên người, hơn nữa tôi tin tưởng có một ngày em sẽ yêu tôi!”
Kỳ Hinh không ngờ hắn sẽ nói như vậy, cô cúi đầu xuống, nhất thời không biết nói cái gì.
Cảm giác ấm áp truyền đến lòng bàn tay, hắn cầm lấy tay cô, cô chìm trong một ánh mắt dịu dàng, trái tim khẽ rung động.
Không sai, cô không thể không thừa nhận là Cung Quý Dương đang nói thật, hắn có thể khiến phụ nữ điên cuồng yêu hắn.
“Kỳ Hinh, em…yêu Lăng Thiếu Đường sao?” Cung Quý Dương quay đầu, nhìn Kỳ Hinh không chớp mắt hỏi.
Kỳ Hinh không chút do dự gật gật đầu: “Tôi yêu anh ấy!”
Một chút bi thương lướt qua đôi mắt của Cung Quý Dương, hắn giấu đi tình cảm của mình rất nhanh, lại hỏi: “Yêu tới mức độ nào?”
Kỳ Hinh mỉm cười, nụ cười xinh đẹp, giống như đóa hoa nở rộ: “Yêu đến tận xương tủy, yêu đến…vạn kiếp bất phục!”
Thân hình cao lớn của Cung Quý Dương ngẩn ra, hắn nhìn cô một lúc lâu, nhẹ giọng nói: “Tôi thực sự bắt đầu hâm mộ Lăng Thiếu Đường, có điều…chân thành chúc phúc hai người!”
Kỳ Hinh vô cùng cảm động, cô nở nụ cười thanh nhã, nói: “Cảm ơn anh, Quý Dương!”
Cung Quý Dương cũng thả lỏng rồi cười to, trầm thấp mà lại sang sảng: “Có thể nghe những lời xuất phát từ đáy lòng em, cuối cùng tôi cũng cảm thấy em đã không còn sợ tôi!”



Thử đọc