Vợ Yêu Xinh Đẹp Của Tổng Giám Đốc Tàn Ác - Chương 74

Tác giả: Ân Tầm

Đánh dấu

"Không cần!" Cô mệt mỏi không còn chút sức lực chỉ có thể phẩy nhẹ qua bàn tay tà ác của anh, nhưng giọng nói của cô lại như chú chim non đang hoảng sợ.
Kích tình kịch liệt vừa mới qua, giống như muốn cướp đi mạng sống của cô khiến trong lòng cô vẫn đang còn sợ hãi.
Lăng Thiếu Đường bắt được tay cô, nụ hôn không ngừng từ mu bàn tay dọc đến cánh tay trắng nõn của cô.
"Không cần như vậy! Anh xấu lắm!" Kỳ Hinh mắc cỡ đỏ mặt, muốn thu tay trở về.
"Anh rất hư sao? Vừa đúng lúc lại có người bày ra bộ dáng đang hưởng thụ đấy!"
Ngón tay thon dài của Lăng Thiếu Đường nhẹ nhàng vuốt ve đôi môi đỏ mọng của cô, nó hơi sưng lên, nhưng lại rất mê người, anh nhanh chóng hôn trộm lên môi cô rồi cười ha ha nhìn biểu cảm của Kỳ Hinh.
Kỳ Hinh trừng mắt nhìn anh.
Lăng Thiếu Đường ôm cô vào trong ngực, biết cô đã mệt muốn chết rồi, cho nên quyết định để cho cô nghỉ ngơi một chút.
"Buổi cạnh tranh đấu thầu ngày mai chắc cũng không căng thẳng lắm đâu!" Anh tỉ mỉ giúp cô lau đi những giọt mồ hôi trên
trán.



Nhất thời trong lòng Kỳ Hinh cảm thấy ấm áp, bàn tay nhỏ bé vỗ nhẹ lên ngực anh: “Đường, cám ơn anh!”
Cô biết vì muốn mình giảm bớt áp lực nên Lăng Thiếu Đường mới dẫn cô ra ngoài hai ngày, tuy rằng ngoài miệng anh không nói nhưng cô vẫn có thể cảm nhận được.
Lăng Thiếu Đường trìu mến hôn cô một cái: “Đúng rồi, đêm đó em tham dự buổi đấu giá có mua được gì không?”
Khuynh quốc nhan - -
Bỗng chốc Kỳ Hinh nghĩ tới thứ vật phẩm quý giá đó, nhưng lập tức, cô nhăn mày lại bởi vì đồng thời cô cũng nhớ ra chuỗi dây chuyền!
Đây là vòng cổ Cung Quý Dương tặng cho cô!
Vừa nghĩ đến đây, đầu cô muốn nổ tung!
“Hinh Nhi, sao thế?” Tâm tư kín đáo của Kỳ Hinh bị Lăng Thiếu Đường thu hết vào trong đáy mắt, anh thấp giọng hỏi.
Kỳ Hinh thở dài một hơi, sau đó cô mặc chiếc váy ngủ màu trắng lên, đi đến ngăn tủ bên cạnh, từ bên trong cô lấy ra một chiếc hộp tinh xảo.
“Đường - -” Giọng nói của cô ngọt như đường, cô đưa cái hộp đến trước mặt anh.
Kỳ thực cô đã do dự không muốn nói vụ này cho Lăng Thiếu Đường nghe, cuối cùng cô vẫn quyết định nói cho anh nghe, bằng không nếu sau này bị anh phát hiện, với tính cách của anh nhất định anh sẽ giận dữ.
Lăng Thiếu Đường nhướng mi, anh cảm thấy vẻ mặt của Kỳ Hinh có chút kì quái, vì thế, liền mở chiếc hộp ra - -
Một chuỗi dây chuyền màu vàng đính kim cương lóe sáng, ánh sáng trong phòng càng làm chuỗi dây chuyền nổi bật hơn, mà những khối kim cương này được chế tác rất khéo léo, nhìn chỉ số Carat cũng biết chuỗi dây chuyền này rất đắt tiền.
“Hinh Nhi, em thật có mắt nhìn! Sắc màu của chuỗi dây chuyền này được quốc tế đánh giá là ‘Fancy Intense Yellow’ đấy!”
Lăng Thiếu Đường cười nói, kỳ thực anh cảm thấy có chút kỳ quái, bởi vì Kỳ Hinh không bao giờ có hứng thú với các loại trang sức đắt tiền.

Nhưng anh không thể không thừa nhận, chuỗi dây chuyền này cực kì có giá trị.
Kỳ Hinh cúi đầu, cắn môi, không nói câu nào.
“Hinh Nhi, em có chuyện gạt anh!” Lăng Thiếu Đường liếc mắt nhìn vẻ mặt muốn nói rồi lại thôi của cô, bàn tay to nhẹ nhàng kéo thân thể của cô qua, vây cô ở trong ngực mình, nhẹ nhàng hỏi.
Kỳ Hinh nhẹ thở một hơi, cô ngẩng đầu lên nhìn vào đôi mắt của Lăng Thiếu Đường: “Đường, chuỗi dây chuyền này là người khác đưa cho em, em chỉ thích hộp trang sức chứ không phải chuỗi dây chuyền này!”
Lăng Thiếu Đường nhẫn nại không ngắt lời cô, anh chỉ lẳng lặng nhìn chằm Kỳ Hinh, chờ cô nói xong.
“Người đưa cho em sợi dây chuyền này là - - Cung Quý Dương!” Kỳ Hinh nhỏ giọng nói.
Lăng Thiếu Đường nhăn mày lại!
Cung Quý Dương! Hóa ra là hắn! Không ngờ hắn đã đến Provence từ trước!
Trên môi anh xẹt qua một nụ cười như có như không, giống đang tự hỏi, lại giống như đang tìm tòi một điều gì đó.
Lăng Thiếu Đường đùa bỡn chuỗi dây chuyền trong tay, Cung Quý Dương, kiểu chơi đùa của cậu càng ngày càng khác người, bây giờ lại muốn đào khoét từng xó nhà của mình, ngay cả người phụ nữ của Lăng Thiếu Đường cũng không buông tha.
Kỳ Hinh thấy Lăng Thiếu Đường thật lâu không nói một câu, lại nhìn sắc mặt không chút biểu tình của anh, trong lòng cảm thấy sợ hãi.
“Đường - - ” Cô nhẹ nhàng gọi tên của anh.
Đôi mắt nghiêm nghị của Lăng Thiếu Đường nhìn Kỳ Hinh, rồi dần dần ánh mắt của anh cũng trở nên dịu dàng, anh cúi đầu nhìn vào đôi mắt trong như nước của Kỳ Hinh.
Cô là vật báu quý báu anh kiếm tìm cả đời, làm sao anh có thể chắp tay nhường cho người khác được đây? Thật buồn cười!
“Đường, có phải anh đang tức giận không? Kỳ thực em không thích chuỗi dây chuyền này, là do hắn nhét vào tay em- - em nhất định sẽ tìm cơ hội trả lại cho hắn!”
Kỳ Hinh cho rằng Lăng Thiếu Đường đang tức giận nên cô vội vàng giải thích.
Lăng Thiếu Đường nhìn sắc mặt lo lắng của Kỳ Hinh, anh mỉm cười nhẹ nhàng kéo Kỳ Hinh qua, để cô tựa lên bả vai của mình - -
“Hinh Nhi, anh không tức giận, anh tin em!” Lăng Thiếu Đường xoa đầu cô nói.
“Thật vậy sao? Thật tốt quá, Đường, em rất sợ anh sẽ tức giận!” Giọng nói của Kỳ Hinh giống như mật ngọt rót vào trong lòng Lăng Thiếu Đường.
Đáy mắt hay vẻ mặt của Lăng Thiếu Đường đều không có một tia hờn giận, anh khẽ cười nói: “Đối với phụ nữ Cung Quý Dương luôn như vậy, hắn thích dùng thủ đoạn cứng rắn, cho nên anh có thể tưởng tượng được em là bị ép buộc!”


Trong lòng Kỳ Hinh căng thẳng! Anh thật sự có thể tưởng tượng được sao? Nếu bị anh phát hiện tại buổi đấu giá Cung Quý Dương đã cường hôn mình thì sẽ như thế nào? Cùng lúc đó, cô nhớ đến một câu nói khác của Cung Quý Dương.
Khuôn mặt nhỏ nhắn trở nên bi thương: “Đường, Cung Quý Dương nói với em, phụ nữ ở bên cạnh anh chỉ có hơn chứ không có kém hắn! Đây là sự thật sao?”
Sự ghen tị tràn ngập trong lòng Kỳ Hinh.
Lăng Thiếu Đường nắm chặt tay - - Cung Quý Dương, nhất định tôi sẽ bẻ gãy xương cốt của cậu!
Kỳ Hinh nhìn Lăng Thiếu Đường, đáy mắt có một chút ghen tuông nhưng lập tức bị cô thu lại, cô cúi thấp đầu xuống, theo bản năng hai bàn tay bé nhỏ xoắn lấy nhau.
Lăng Thiếu Đường thấy bộ dáng như vậy của Kỳ Hinh, trong lòng cũng cảm thấy đau.
Cung Quý Dương!
Bàn tay to của Lăng Thiếu Đường xiết chặt làm cho người ta phải sợ hãi, anh hận không thể lập tức túm cổ tên Cung Quý Dương này lại đánh cho một trận.
Nhưng mà Kỳ Hinh cũng không biết được trong lòng Lăng Thiếu Đường đang suy nghĩ cái gì, tâm của cô vẫn trở nên hỗn lại vì câu nói lúc đó của Cung Quý Dương.
"Đường - - anh thật sự - - thật sự có rất nhiều người phụ nữ ở bên cạnh sao?" Giọng nói nhỏ nhẹ vang lên, kỳ thực cô cũng không muốn hỏi anh như vậy, sự việc này không phải đã quá rõ ràng rồi sao? Không phải cô không có mắt để nhìn thấy có rất nhiều người phụ nữ say đắm Lăng Thiếu Đường.dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don⊹com
Lăng Thiếu Đường - anh có một khuôn mặt đẹp tuyệt mỹ, anh mạnh mẽ khiến người phụ nữ nào ở bên cạnh anh cũng cảm thấy an tâm, anh cũng là người có quyền lực, người đàn ông như vậy, nhiều người phụ nữ quanh quẩn bên người cũng là chuyện bình thường.
Tuy rằng Kỳ Hinh tự an ủi bản thân mình như vậy, nhưng trong lòng cô vẫn cảm thấy rất đau.
Ngón tay dài nhẹ vuốt ve mặt cô: "Hinh Nhi, em ghen tị!"
Giọng nói nhẹ nhàng êm ái nghe không hề cảm thấy như anh đang giận, con ngươi sâu thẳm của Lăng Thiếu Đường nhìn cô, ánh mắt chứa đựng sự nuông chiều.
Hoá ra yêu một người sẽ thay đổi nhiều như vậy, ngay cả ý nghĩ và hành động cũng thay đổi luôn. Nếu đổi lại là một người phụ nữ khác nói những lời như vậy, anh có thể khẳng định anh không nói quá hai lời đã xoay người rời đi, dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don⊹com nhưng mà những lời này là do chính miệng Kỳ Hinh nói ra khiến anh cảm thấy ấm áp vô cùng.
Kỳ Hinh không nói gì, chỉ đem khuôn mặt nho nhỏ của mình chui vào trong ngực Lăng Thiếu Đường, cô muốn nghe chính miệng anh nói cái gì đây? Nếu anh muốn lừa cô, cô có hỏi cũng chỉ là lừa mình dối người thôi.
Cô đang hoài nghi anh, không phải sao?
Động tác của cô khiến trong lòng Lăng Thiếu Đường cảm thấy yêu thương cô nhiều hơn, anh cười nhẹ rồi nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lên, hôn nhẹ lên môi cô nói:
"Hinh Nhi, không sai, bên cạnh anh thật sự có rất nhiều người phụ nữ!"
Kỳ Hinh run lên, nhưng đôi mắt vẫn sáng như sao nhìn Lăng Thiếu Đường, lòng cô vô cùng đau đớn, tuy rằng cô biết đây là sự thật.
Lăng Thiếu Đường mỉm cười, đem bàn tay nhỏ bé của cô đặt lên tim mình, để cô cảm nhận được nhịp tim của anh lúc này.dღđ☆L☆qღđ
"Nhưng mà, Hinh Nhi, chỉ có em là người duy nhất có khả năng chiếm giữ vị trí quan trọng nhất trong lòng anh!"
Tiếng nói trầm thấp, cực kì có sức hút.
"Thật vậy sao?"
Kỳ Hinh chớp mắt, cô nhẹ nhàng hỏi người đàn ông cô yêu đến tận xương tuỷ.
Lăng Thiếu Đường cưng chiều cười: "Đương nhiên rồi!"
Trong lòng Kỳ Hinh cảm thấy ấm áp:
"Đường, em rất yêu anh!"
Giọng nói của cô giống như một cô gái say tình, khiến trái tim băng lạnh cũng phải tan chảy.
Bàn tay to nhẹ phẩy những sợi tóc mềm mại trên mặt cô, động tác dè dặt cẩn trọng và vô cùng nhẫn nại, anh cúi người hôn lên mặt cô.
Trái tim đập bất quy tắc, anh rất quan tâm tới mình, chuyện này cô vẫn biết, nhưng anh----
Sao anh chưa từng nói lời yêu với mình.....
Cảm giác đau nhói xẹt qua lòng Kỳ Hinh, cô không dám hỏi, bởi vì, cô sợ câu trả lời sẽ khiến cô không tiếp nhận nỗi.
"Đường, em cho anh xem cái này, rất tuyệt đó!"
Một lát sau, Kỳ Hinh rời khỏi ngực Lăng Thiếu Đường, giống như một đứa con nít đang phấn khởi nói.
Thôi, cô không muốn nghĩ gì thêm, chỉ cần ở trong lòng Lăng Thiếu Đường cô chiếm một vị trí quan trọng, như vậy cô cũng thoả mãn rồi.
Lăng Thiếu Đường gật đầu, buồn cười nhìn khuôn mặt đầy nhiệt tình của Kỳ Hinh.
Là thứ gì mà khiến cô vui vẻ như vậy?.
Kỳ Hinh dè dặt cẩn trọng đem" Khuynh quốc nhan " đến trước mặt anh.
"Đường, anh xem, có đẹp không?" Cô giống như đang khoe một vật báu gì đó, nhưng ngay sau đó anh nhìn thấy thứ đang ở trên tay cô - -
Nụ cười dịu dàng trong đáy mắt đông cứng lại, đôi con ngươi xẹt qua tia ngạc nhiên.
Làm sao có thể?
"Đường?" Kỳ Hinh thấy vẻ mặt Lăng Thiếu Đường thì hơi giật mình, cô lo lắng khẽ gọi anh.
Lăng Thiếu Đường lại nở nụ cười, không nhìn ra vẻ sững sờ và kinh ngạc lúc nãy, anh luôn biết cách cất giấu cảm xúc của bản thân.
"Rất đẹp!" Anh nhẹ giọng nói, ngay sau đó, bàn tay to kéo Kỳ Hinh qua:
"Chỉ cần em thích là được rồi!"
Đối với phản ứng vừa rồi của Lăng Thiếu Đường, Kỳ Hinh cũng không để ý lắm, quan trọng là cô đã nghe được lời khen ngợi "Khuynh quốc nhan" của anh.dღđ☆L☆qღđ
"Đường, anh cũng thấy đẹp sao, kỳ thực ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy em đã thích nó, không phải vì nó có đính viên ngọc lục bảo đắt tiền, mà chính vì thời đại thiết kế ra nó khiến em bị hấp dẫn!"
Cô cẩn thận cầm chiếc hộp trang sức trong thay, yêu thích nó đến nỗi không muốn buông nó xuống.
Ngọc lục bảo lạnh lùng chiếu sáng, là ánh sáng của đèn thuỷ tinh chiếu vào nó, đồng thời cũng là ánh mắt rực sáng của Lăng Thiếu Đường đang hướng về phía nó.
Đáy mắt anh tối sầm lại, giọng nói trầm thấp không mang theo cảm xúc: "Không sai, nó thực sự rất có giá trị!"
Đáy lòng Lăng Thiếu Đường cười khổ, làm sao anh không biết hộp trang sức này được chứ, bởi vì, anh đã từng đưa hộp trang sức vô giá này cho An Vũ Ân!
Vì sao hộp trang sức này lại xuất hiện ở khách sạn? Lại còn được Kỳ Hinh mua về, nếu cô biết chủ nhân trước của hộp trang sức này, nhất định trong lòng cô sẽ rất đau.
Bởi vậy, anh quyết định không nói cho sự thật cho Kỳ Hinh biết.



Thử đọc