Vợ Yêu Xinh Đẹp Của Tổng Giám Đốc Tàn Ác - Chương 66

Tác giả: Ân Tầm

Đánh dấu

Kỳ Hinh không biết bản thân mình đã đi như thế nào để đến được cửa phòng cấp cứu, giữa lông mày của cô hiện lên vẻ lo lắng không yên khiến Chúc Bích Doanh phải chú ý.
"Hinh Nhi, con làm sao vậy?" Chúc Bích Doanh lo lắng hỏi.
Thật sự bà không muốn sẽ lại có chuyện gì đó xảy ra nữa, hiện tại chồng bà đang nằm đây đã là đả kích rất lớn với bà, bà không muốn nhìn thấy con gái của mình gặp thêm khó khăn nào nữa.
Kỳ Hinh miễn cưỡng tươi cười, cô muốn thả lỏng bản thân một chút, nhưng cô cảm thấy việc này thật khó đối với mình.
"Hinh Nhi, con không cần dọa mẹ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Có phải chuyện liên quan đến Kỳ thị không?"
Trong lòng Chúc Bích Doanh vô cùng bất an, bà sốt ruột hỏi.
Kỳ Hinh giật mình, cô không muốn đem toàn bộ sự thật nói cho mẹ biết, nhưng hành động của Lăng thị lớn như vậy nhất định sẽ không lừa được bà bao lâu, vì thế cô thở dài một hơi, lời ít nhưng ý nhiều nói với Chúc Bích Doanh một câu: "Lăng thị tài phiệt vừa mới bắt đầu thu mua Kỳ thị rồi !"
"Cái gì? Kỳ thị bị Lăng thị thu mua rồi hả ?"
Thân thể Chúc Bích Doanh nhoáng lên một cái, suýt chút nữa thì té ngã.
"Mẹ - -" Sắc mặt Kỳ Hinh hiện lên vẻ kinh hãi, cô vội



vã tiến lên đỡ lấy Chúc Bích Doanh.
“Người mau ngồi xuống!” Cô đỡ Chúc Bích Doanh ngồi xuống ghế, lo lắng nói.
Chúc Bích Doanh chậm chạp thở một hơi, vẻ mặt bi thương nói: “Nếu bố con mà biết Kỳ thị bị thu mua, mẹ sợ ông ấy....”
“Mẹ, chuyện này không thể lừa gạt bố được, hơn nữa lần này Lăng thị đã đem toàn bộ sự tình tuyên truyền khắp nơi!” Mắt Kỳ Hinh lộ ra vẻ buồn rầu nói.
“Lăng thị, đúng rồi, Hinh Nhi, không phải hiện tại con cũng có cổ phần ở Lăng thị sao? Vì sao Lăng Thiếu Đường làm như vậy cũng không nói với con một tiếng? Không phải con cùng cậu ta đã.....” Chúc Bích Doanh vội vàng hỏi.
“Mẹ, con nghĩ Thiếu Đường làm vậy hẳn là có nguyên nhân của anh ấy, trước hết người không nên gấp gáp, con nhất định sẽ hỏi anh ấy rõ ràng xem chuyện gì đã xảy ra!”
Trong lòng Kỳ Hinh cũng bất ổn, bởi vì cô không biết rốt cuộc Kỳ thị sẽ tổn thất bao nhiêu tiền, hay thật sự không có cách gì để bù đắp lại, cho nên cô khó có thể biết được Lăng Thiếu Đường làm như vậy là có lợi hay có hại cho Kỳ thị.
“Mẹ nghi ngờ tất cả mọi chuyện là do Lăng Thiếu Đường giở trò, lúc trước cậu ta cũng có tham dự buổi đấu thầu cạnh tranh mảnh đất này, nhất định là do cạnh tranh không được, tìm người để hãm hại bố con!” Chúc Bích Doanh tức giận, bà hung hăng nói.
“Mẹ, chúng ta hoàn toàn không biết gì về tình hình trước mắt, mẹ không thể nói người ta như vậy, Thiếu Đường tuyệt đối không làm như vậy! Anh ấy không phải là người như thế!” Kỳ Hinh khuyên giải, nói vài câu an ủi Chúc Bích Doanh.
“Hừ, cậu ta không phải là người như thế thì cậu ta là loại người gì? Lúc trước cậu ta đối xử với con như thế nào? Tuy rằng lúc con gặp tai họa cậu ta đã cứu con, nhưng Hinh Nhi con đừng quên, vì Lăng thị con mới lâm vào khốn cảnh này, cậu ta làm như vậy là đạo lý hiển nhiên, hiện tai vừa đúng lúc, con còn nói giúp cậu ta. Cậu ta biết rõ rành rành bố con và bố cậu ta là thế giao (quan hệ nhiều đời), còn xuống tay độc ác như thế, cậu ta thật không coi ai ra gì rồi!” Chúc Bích Doanh dùng ngôn ngữ thâm sâu, nghiến răng nghiến lợi nói.
“Mẹ...” Kỳ Hinh còn muốn nói gì, đúng lúc này, đèn phòng cấp cứu tắt.
“Mẹ, bố ra rồi, trước tiên mẹ không nên nói chuyện này với bố!” Kỳ Hinh vội vàng nói với Chúc Bích Doanh.
Chúc Bích Doanh cố nén lửa giận trong lòng gật đầu.
Bác sĩ đẩy Kỳ Chấn Đông ra ngoài, Kỳ Hinh và Chúc Bích Doanh lập tức đi về phía trước.
“Bác sĩ, bố tôi sao rồi?” Kỳ Hinh sốt ruột lập tức hỏi.

Chúc Bích Doanh ở một bên cũng sốt ruột nhìn bác sĩ.
Bác sĩ tháo khẩu trang xuống, mỉm cười nhìn thoáng qua hai người, nói: “Trước mắt bệnh tình của ông Kỳ tạm thời đã ổn định lại, không có vấn đề gì lớn!”
Kỳ Hinh chau mày, nhanh chóng hỏi tiếp: “Tạm thời ổn định? Bác sĩ, rốt cuộc bố tôi bị làm sao?”
Bác sĩ than nhẹ một chút, sau đó nhìn Kỳ Hinh nói: “Lúc ban đầu chúng tôi nghi ngờ ông Kỳ do chịu kích thích quá độ khiến cho trái tim co bóp không đều, nhưng hôm nay ông Kỳ lại té xỉu một lần nữa, thì đây không đơn giản chỉ là kích thích khiến cho tim co rút lại nữa rồi!”
“Xảy ra chuyện như vậy thì sẽ như thế nào thưa bác sĩ?”
Kỳ Hinh thở gấp, cô sốt ruột truy vấn bác sĩ.
Mắt bác sĩ lộ ra vẻ lo lắng, thở dài một hơi, nhẹ giọng nói: “Có khả năng sẽ dẫn đến bệnh suy tim!”
Thân thể Chúc Bích Doanh run lên, bà vội vã tiến lên: “Cái gì? Suy tim? Làm sao có thể? Chấn Đông rất coi trọng việc chăm sóc bản thân!”
Bác sĩ lắc đầu: “Bà Kỳ, thực sự có rất nhiều yếu tố dẫn đến bệnh suy tim, bình thường nếu không để ý sẽ không phát hiện bản thân có gì đó khác lạ, nhưng một khi bệnh phát tác thì rất nguy hiểm, may mắn bệnh tình của ông Kỳ không có gì nghiêm trọng, tôi vừa mới tiến hành kiểm tra lại nhịp tim của ông ấy, chờ đến khi có kết quả tôi sẽ thông báo lại cho hai người.”
Kỳ Hinh vô lực gật đầu, đỡ Chúc Bích Doanh qua một bên nhường bác sĩ đi trước.
“Hinh Nhi, tại sao bố con lại bị như vậy? Làm sao có thể?” Chúc Bích Doanh kéo tay Kỳ Hinh, nghẹn ngào nói.
Kỳ Hinh cố gắng ép bản thân mình phải kiên cường một chút, kỳ thực cô cũng sắp té xỉu: “Mẹ, người phải kiên cường chút, chúng ta trở về phòng xem bố sao rồi đi!”
Chúc Bích Doanh gật đầu.
Kỳ Hinh cảm thấy rất mệt, vào giờ phút này cô muốn Lăng Thiếu Đường ở bên cạnh mình, vào giờ phút này cô mới biết được bản thân mình yếu ớt ra sao, đồng thời, cô cũng cảm thấy sợ hãi, cô thực sự không rõ tại sao Lăng Thiếu Đường lại quyết định làm như vậy, hiện tại thân thể của bố cô đã thành như vậy, nếu nói cho ông biết mọi chuyện, thì hậu quả sẽ là gì đây?
Trong lòng Kỳ Hinh khẽ rùng mình.
Không được, tuyệt đối cô không thể để cho bố mình xảy ra chuyện gì được!
Ánh mặt trời ấm áp xuyên qua cửa sổ phòng bệnh chiếu vào bên trong phòng, nhìn qua cảm thấy thật ấm áp, nhưng trong lòng Kỳ Hinh lại rất lạnh.
Cô và Chúc Bích Doanh luôn luôn ngồi trước giường Kỳ Chấn Đông, không dám rời đi nửa bước.
Kỳ Chấn Đông nằm trên giường bệnh, từ khi ra khỏi phòng cấp cứu ông vẫn mê man cho đến bây giờ, ánh sáng nhàn nhạt chiếu vào khuôn mặt ông, dღđ☆L☆qღđ khiến ông càng thêm tiều tuỵ và già nua.
Kỳ Hinh nhìn ông, trong lòng dâng lên cảm giác chua xót.


Cô cảm thấy bản thân rất vô dụng, không thể giúp được bố bất cứ việc gì, ngay cả lúc bố mê man như vậy, bản thân cô cũng không có cách nào khiến bố tỉnh lại.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, Kỳ Chấn Đông cũng dần dần tỉnh lại.
"Chấn Đông, ông tỉnh rồi à!" Chúc Bích Doanh vui mừng, lớn tiếng nói.
"Bố bố - -" Kỳ Hinh cũng vui vẻ, lập tức đi lên phía trước
Đôi môi Kỳ Chấn Đông động một chút, chậm rãi nói: "Hinh Nhi, con đã đến rồi, vừa lúc nãy bố bị làm sao vậy?" Giọng nói của ông cũng hơi khàn khàn.
Chúc Bích Doanh vội vàng cầm cốc nước lên, đưa đến miệng Kỳ Chấn Đông sau đó nhẹ nhàng nói dღđ☆L☆qღđ: "Mới vừa rồi ông té xỉu, khiến tôi và Hinh Nhi rất sợ hãi!"
"Bố, con là con gái của người, xảy ra sự việc như vậy tại sao người lại muốn gạt con?" Kỳ Hinh oán trách nói.
Kỳ Chấn Đông nỗ lực cười: "Bố không muốn con phải lo lắng, nên không để mẹ nói cho con biết!"
"Bố- -" Kỳ Hinh kéo tay bố, trong lòng rất khổ sở.
"Hinh Nhi, có phải bên ngoài đã có tin tức gì về Kỳ thị rồi đúng không?" Kỳ Chấn Đông lo lắng hỏi.
Kỳ Hinh nao nao, lập tức, cô rất nhanh che giấu đi sự hoảng loạn trong lòng nói: dღđ☆L☆qღđ "Bố, lúc này người đừng quan tâm đến sự tình của công ty nữa, hiện tại không có gì so với thân thể của bố quan trọng hơn!" Miu diễღn。đàn。lê。qღuý。đôn
Kỳ Chấn Đông thở dài một hơi, không nói nữa, trong một đôi con ngươi già nua chứa đầy vẻ tiều tụy, đục ngầu, ông lẳng lặng nhìn ra ngoài cửa sổ, không biết lại nghĩ đến cái gì.
"Chấn Đông, ông nghe lời con gái nói đi, dưỡng sức thật tốt, nếu như ngay cả ông cũng ngã xuống, thì ai sẽ quản lý công ty đây?" Chúc Bích Doanh nhẹ giọng an ủi.
Kỳ Hinh nhìn bộ dáng của bố, nỗi đau trong lòng càng tăng thêm.
Chính vào lúc này, ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa lễ phép- -
"Cốc cốc cốc - - "
Kỳ Hinh hơi sững sờ, có thể là ai đây?
Cô đi đến cạnh cửa, nhẹ nhàng mở cửa phòng - -
Dáng người cao lớn đột nhiên che ở trước mắt Kỳ Hinh.
Cô cả kinh, lập tức ngẩng đầu - - ngũ quan anh tuấn vô cùng giống như là sử dụng đá cẩm thạch để điêu khắc nên, đường nét góc cạnh rõ ràng, ánh mắt thâm thuý sắc nhọn.
"Đường!" Thời điểm Kỳ Hinh thấy người tới đây là Lăng Thiếu Đường, bỗng chốc vui mừng kêu lên. diễღn。đàn。lê。qღuý。đôn
Vẻ lạnh lùng từ trước đến nay trên mặt Lăng Thiếu Đường dần dần chuyển thành ý cười trìu mến, anh nhẹ nhàng mở miệng nói: "Anh đến thăm chú Kỳ!"
Kỳ Hinh sững sờ một chút, lập tức nở một nụ cười tươi: "Đường, mau vào đi!"
"Bố, người xem ai tới này!" Cô quay đầu nhìn về phía giường bệnh Kỳ Chấn Đông nói.
Lăng Thiếu Đường đi vào, cầm trong tay bó hoa tươi đặt ở đầu giường Kỳ Chấn Đông, nhẹ giọng nói một câu: "Bác Kỳ, mong bác mau chóng bình phục!"
Kỳ Chấn Đông gật đầu: "Thiếu Đường có lòng, nghe nói hiện tại thân thể của bố con cũng không tốt cho lắm, bây giờ ông ấy đang trị liệu như thế nào rồi?"
Lăng Thiếu Đường mỉm cười, đáp: "Trước mắt bố con vẫn đang phải trị liệu, nhưng dù sao bệnh tình của ông ấy cũng đã ổn định lại, bác Kỳ không cần quá mức lo lắng!"
"Ừ, nếu có cơ hội bác sẽ đi thăm bố con!" Kỳ Chấn Đông gật đầu, nhìn Lăng Thiếu Đường nói.
Cậu thanh niên này ông rất xem trọng, tuy rằng trước kia cậu ta đối xử với Hinh Nhi rất quá đáng, nhưng thời gian gần đây những gì cậu ta làm ông cũng nghe nói được ít nhiều, hơn nữa vừa rồi khi cậu ta đến vẻ mặt Hinh Nhi vui sướng như vậy, lòng ông cũng trùng xuống rồi.diễღn。đàn。lê。qღuý。đôn.Miu.
Lăng Thiếu Đường vừa mới nhìn vào ánh mắt Kỳ Hinh, ánh mắt kiên nghị khiến những người đứng xem vừa nhìn thấy đã hiểu.
Nhưng mà, Chúc Bích Doanh lại không nghĩ như vậy, khi bà nhìn thấy Lăng Thiếu Đường trong phút chốc, lửa giận cũng tăng dần lên.
"Lăng Thiếu Đường, cậu còn tới đây làm gì? Chẳng lẽ cậu muốn nhìn thấy chú Kỳ bị cậu chọc giận đến chết cậu mới cam tâm?" Bà tức giận quát lên.
"Mẹ - - người đừng như vậy!" Kỳ Hinh phát hoảng, bước lên phía trước ngăn cản bà.
Thái độ của Lăng Thiếu Đường cũng không có gì khác thường, anh không tức giận, chỉ là khóe môi hơi hơi mím lại, giống như anh là người ngoài cuộc, giống như không phải đang nói đến anh.
Trong mắt Kỳ Chấn Đông hiện lên một tia kinh ngạc, ông nhìn nhìn Chúc Bích Doanh, lại nhìn Lăng Thiếu Đường, không hiểu hỏi: "Sao lại thế này?"
Lúc này Chúc Bích Doanh mới phản ứng kịp , nhưng cũng không còn kịp nữa rồi, hiển nhiên Kỳ Chấn Đông nhìn ra có điều gì không đúng.
Kỳ Hinh cũng ngẩn người không biết nên mở miệng như thế nào.
Lăng Thiếu Đường nhẹ giọng cười, rất bình tĩnh nói: "Bác Kỳ, bác gái nói cháu như vậy cũng là chuyện bình thường, bởi vì, hôm nay giữa, trước 12 giờ, Lăng thị tài phiệt sẽ tiến hành xong về mọi mặt công tác thu mua Kỳ thị vòng thứ nhất!"
Ngôn ngữ bình tĩnh khiến Chúc Bích Doanh hít vào một hơi.
Mà Kỳ Hinh cũng theo bản năng kéo cánh tay Lăng Thiếu Đường, nhẹ giọng ngăn cản nói: "Đường, không cần nói nữa, thân thể của bố sẽ chịu không nổi!" Nói xong, cô hơi lo lắng nhìn phản ứng của Kỳ Chấn Đông.
Trên mặt Kỳ Chấn Đông không hề có biểu cảm gì, chỉ lẳng lặng nhìn Lăng Thiếu Đường, không thể nhìn ra giữa đôi con ngươi tiều tuỵ đang có ý nghĩ gì.
Lăng Thiếu Đường quay sang, cười dịu dàng với Kỳ Hinh, nhẹ giọng nói: "Yên tâm đi, anh nghĩ sau khi bác Kỳ nghe xong, sẽ có cách nghĩ khác với hai người, có phải không, bác Kỳ?"
Anh đưa mắt nhìn sang giường bệnh của Kỳ Chấn Đông, giữa con ngươi thâm thuý chứa đầy sự khôn khéo.
"Lăng Thiếu Đường, cậu quá đáng rồi đấy, cậu đi ra ngoài cho tôi, nơi này không chào đón cậu - - "
Chúc Bích Doanh cảm thấy khí thế của Lăng Thiếu Đường có phần bức người, bà lập tức ra lệnh đuổi khách.



Thử đọc