Vợ Yêu Xinh Đẹp Của Tổng Giám Đốc Tàn Ác - Chương 61

Tác giả: Ân Tầm

Đánh dấu

An Vũ Ân quỳ xuống đất, ánh mắt đầy mỏi mệt và ưu thương, ngón tay nhẹ nhàng chạm lên tấm ảnh trên bia mộ.
- Vũ Ân… - Lăng Thiếu Đường nhẹ nhàng đỡ An Vũ Ân đứng dậy, bàn tay to của anh đặt lên eo cô, chống đỡ cơ thể sắp ngã quỵ của cô.
- Anh biết không, tôi thật sự rất vô dụng, tôi không thể kiếm nhiều tiền để chữa bệnh cho mẹ, là tôi, là tôi đã hại chết bà! – An Vũ Ân đau khổ hét to.
- Vũ Ân, em đừng tự trách mình, em đã cố gắng hết sức rồi, không phải sao? Giờ tôi mới biết, hóa ra tất cả mọi chuyện em làm đều là vì bác gái! – Lăng Thiếu Đường đau lòng ôm cô.
An Vũ Ân khóc thút thít: “Là tôi không tốt, là tôi không tốt…”
Cô không kiên trì nổi, bật khóc trong lòng Lăng Thiếu Đường.
An Vũ Ân cũng có một gia đình hạnh phúc, nhưng sau này khi người bố mà cô hết mực kính yêu đi ngoại tình, bỏ mặc gia đình thì hai mẹ con cô nương tựa vào nhau sống qua ngày. Sau khi An Vũ Ân lên đại học, cô mới biết tin mẹ mình bị mắc bệnh ung thư dạ dày giai đoạn cuối.
Khi Lăng Thiếu Đường nghe xong, anh đau lòng. Trải nghiệm của An Vũ Ân cũng khá giống với câu chuyện của anh.
Thật ra, mẹ anh cũng vì bố anh ngoại tình mà buồn bực rồi chết. Tuy rằng anh không phải sống trong cuộc sống nghèo khổ nhưng dù vậy, tinh thần anh lúc nào cũng trong sự bần cùng thì còn khổ sở hơn.
Anh ôm chặt lấy An Vũ Ân, trong lòng càng thêm đau xót. dienddd❄anlequ❄ydon Cô bất lực càng khiến anh có ý muốn bảo vệ cô.



- Vũ Ân, làm bạn gái anh đi! Để sau này anh sẽ bảo vệ em, có được không? – Bàn tay to của Lăng Thiếu Đường mơn trớn khuôn mặt cô, nhẹ giọng nói.
Giọt nước mắt còn vương trên má An Vũ Ân, cô ngước mặt lên, kinh ngạc mở to mắt, nhìn nét mặt Lăng Thiếu Đường, sau đó cười khổ:
- Thật ra em rất cảm kích mấy ngày nay anh luôn ở bên cạnh em, nhưng anh đừng đùa như vậy, chúng ta… căn bản là chúng ta không hề xứng đôi!
Lăng Thiếu Đường giữ chặt vai cô, bắt cô phải nhìn vào mắt anh, cất giọng đầy khẳng định:
- Anh không đùa! Vũ Ân, anh hoàn toàn nghiêm túc! Anh muốn được ở cùng với em! – Ngữ khí đầy kiên định, không cho phép người khác thương lượng gì thêm.
- Tại sao? Tại sao lại là em? Bên cạnh anh có nhiều phụ nữ như vậy...
An Vũ Ân cảm thấy mình đang mơ, cô tuyệt đối không thể ngờ cậu chủ Lăng Thiếu Đường lại có vẻ mặt nghiêm túc như vậy.
- Bởi vì anh chỉ muốn em! – Lăng Thiếu Đường giống như đang tuyên thệ, hôn lên môi An Vũ Ân.
An Vũ Ân nắm chặt tay lại, nước mắt tuôn rơi.
Cô biết trái tim mình trầm luân rồi. Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy người đàn ông này, cô đã bị lạc mất phương hướng. Lời tỏ tình của anh khiến cô kinh ngạc, cả đời này cô sẽ nắm tay người đàn ông này sao? Mặc kệ, chỉ cần có anh ở bên cạnh, cô không quan tâm đến chuyện gì khác.die❄n❄danlequ❄y❄don
Từ ngày hôm đó, An Vũ Ân với thân phận bạn gái của Lăng Thiếu Đường xuất hiện cùng anh. Vì cô còn nhỏ tuổi nên Lăng Thiếu Đường đề nghị cô yên tâm học.
Khi đó, Lăng Thiếu Đường đã vào làm việc tại Lăng thị, anh cố gắng hết sức để trở thành một trợ thủ đắc lực bên cạnh Lăng Diêu Hồng.
- Thiếu Đường, em phải đến trường nữa à? – An Vũ Ân dựa người vào ngực Lăng Thiếu Đường, cất giọng đầy tội nghiệp.
- Đương nhiên rồi! – Lăng Thiếu Đường buồn cười, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của cô.
An Vũ Ân cụp mắt xuống, hơi hoảng sợ: “Nhưng... nhưng hiệu trưởng bị người của anh đánh thành ra dạng đó...”

- Anh có bảo em học tiếp trường đó đâu! – Lăng Thiếu Đường mỉm cười nói.
- Hả? Vậy em đi đâu học? – An Vũ Ân không hiểu.
Lăng Thiếu Đường thân thiết vuốt ve mặt cô, nói: “Đương nhiên là Havard rồi, hơn nữa anh đã nhờ người giúp em làm thủ tục nhập học rồi!”
- Cái gì? Havard? – An Vũ Ân kinh ngạc, suýt nữa thì nhảy cẫng lên, trước giờ cô chưa từng nghĩ mình sẽ được học ở đại học Havard.
- Nhưng... thành tích của em cũng chỉ bình thường, anh làm thế nào mà làm được? – Cô kinh ngạc, không biết phải nói gì.
Lăng Thiếu Đường cúi đầu cười: “Thành tích của em tốt lắm, anh đã xem bảng điểm của em rồi!”
- Thật ư? Em thật sự có thể đến đó học ư? – An Vũ Ân vui sướng nói.
- Đương nhiên! – Lăng Thiếu Đường thấy cô như vậy, trìu mến hôn lên trán cô.
- Nhưng... nhưng em qua đó học, chúng ta phải rời xa nhau sao? Em không thích!
Khi nghĩ đến điều này, ánh mắt An Vũ Ân tối sầm lại, cô dựa hẳn người vào trong lòng Lăng Thiếu Đường. Nếu như vậy thì cô thà không đi nữa còn hơn.
Lăng Thiếu Đường thấy rất ấm áp, bàn tay to của anh yêu thương vỗ về tóc cô: “Thời gian học của em cũng vừa hay là khoảng thời gian anh phụ trách công việc bên Mỹ, cho nên em không thể rời khỏi tầm mắt của anh đâu!”
An Vũ Ân nghe xong liền ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vui mừng: “Thật không? Thật không?”d♣iễ✥nnn✥đànlllêq✥qquýđô♣n
Lăng Thiếu Đường cười ha ha: “Đương nhiên rồi, ngốc ạ!”
- Thiếu Đường, anh đúng là đồ đáng ghét, sao anh không nói sớm, hại em lo lắng mãi! – An Vũ Ân hạnh phúc ôm chầm lấy cổ Lăng Thiếu Đường. Có đôi khi cô cảm thấy ông trời thật là ưu ái mình, sau khi mẹ qua đời, cô không còn nơi nương tựa, Lăng Thiếu Đường liền xuất hiện, ở ngay bên cạnh cô.
- Vũ Ân, anh đưa em đến một nơi! – Lăng Thiếu Đường hôn cô rồi nói.
- Đi đâu?
An Vũ Ân ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, nhìn Lăng Thiếu Đường rồi hỏi. Cô rất thích nhìn vào đôi mắt thâm thúy của anh, bởi vì trong mắt anh, cô có thể nhìn thấy bản thân mình.
Lăng Thiếu Đường yêu chiều vuốt mũi cô: “Đi rồi biết!”
Hạnh phúc tràn đầy, Lăng Thiếu Đường lái xe đi.
An Vũ Ân được Lăng Thiếu Đường đưa đến một biệt thự xa hoa, nơi này cách xa sự ồn ào của khu vực nội thành, khắp nơi tràn ngập hương vị của tự nhiên.


An Vũ Ân sợ đến ngây người, bởi vì cô nhìn thấy một căn phòng ngập tràn hoa hồng.
- Sinh nhật vui vẻ, Vũ Ân! – Lăng Thiếu Đường ôm cô từ sau lưng, nhẹ giọng nói.
- Sao anh biết được?
An Vũ Ân vui mừng hỏi. Từ sau khi mẹ bệnh nặng, lâu lắm rồi không có ai chúc mừng sinh nhật cô.
Lăng Thiếu Đường mỉm cười: “Hôm nay đến đây để chúc mừng sinh nhật em, quan trọng là cái này!”
Anh mở bàn tay ra, bên trong là một chiếc hộp nhỏ tinh xảo, được gói rất cẩn thận, nhìn qua cũng biết xa xỉ đến mức nào.
- Đây là gì vậy? – An Vũ Ân cắn môi không hiểu.
- Mở ra xem đi! – Lăng Thiếu Đường đưa chiếc hộp đến trước mặt An Vũ Ân.
An Vũ Ân dè dặt cầm lấy chiếc hộp, rồi từ từ mở ra...
Trái tim cô đập thịch một tiếng, một chiếc nhẫn xa hoa xuất hiện ngay trước mắt.
Anh tặng nhẫn cho cô, chẳng lẽ anh muốn...
An Vũ Ân ngẩng phắt đầu lên, nhìn người đàn ông trước mặt.
- Thiếu Đường... anh... – d⊹iend⊹anl⊹equy⊹don Cô hỏi mà hơi run run.
- Anh muốn dùng chiếc nhẫn này để trói buộc em một đời một kiếp, em đồng ý không? – Lăng Thiếu Đường nhìn ra sự hoảng loạn trong mắt cô, anh cất giọng đầy kiên định.
Hạnh phúc như cơn hồng thủy bao phủ lấy khắp trái tim An Vũ Ân, cô vui sướng nhìn Lăng Thiếu Đường, nước mắt như chuỗi ngọc bị đứt dây, rơi tí tách.
Cô gật đầu, ôm chặt lấy Lăng Thiếu Đường.
- Vũ Ân, đợi khi nào em tốt nghiệp, chúng ta sẽ lập tức cử hành hôn lễ! – Lăng Thiếu Đường thì thào bên tai cô.
An Vũ Ân kích động nói không nên lời, nước mắt của cô làm ướt một khoảng áo sơ mi của anh.
Năm nay là sinh nhật khó quên nhất của cô. Cô mất đi người mẹ yêu thương, nhưng đồng thời lại có được người đàn ông yêu mến.
Màn đêm buông xuống, An Vũ Ân nằm trong ngực Lăng Thiếu Đường, để mặc bàn tay anh vuốt tóc mình. Hai người không bị ai làm phiền, anh anh em em suốt cả một ngày.
Bữa tối qua đi, An Vũ Ân thẹn thùng nói với Lăng Thiếu Đường: “Thiếu Đường, thật ra em cũng có một món quà muốn tặng anh!”
- Hôm nay là sinh nhật em, em còn muốn tặng anh quà gì? – Câu nói của cô khiến anh cảm thấy ngứa ngáy, dục vọng trong lòng nhất thời dâng lên.
- Ừm, em có một món quà đặc biệt muốn dành tặng anh! – Cô càng nói càng nhỏ.
- Cái gì cơ? – Anh nghe không rõ, mà sự say mê của cô lại càng khiến anh thích thú.
- Em nói là, em muốn dùng bản thân mình làm quà tặng cho anh! – Nói xong, cô cúi gằm mặt xuống, hai má nóng như lửa.
Lăng Thiếu Đường chấn động, ✬ienda✬nlequydo✬n trong khoảng thời gian ngắn như vậy mà anh kích động, không nói ra lời.
- Em... em thật sự nguyện ý? Vũ Ân?
Anh nói rất nhẹ, cẩn thận ôm lấy cô từ sau lưng, giọng nói mang theo tình cảm mãnh liệt.
- Vũ Ân...
Dường như có thiên quân vạn mã đang nhiệt tình càn quét, dục vọng bị nhốt ngàn năm bỗng được phóng thích, điên cuồng quét tới.
Anh không kìm lòng được, hôn lên môi cô, má cô, mũi cô, rồi chậm rãi xuống đến cổ cô, bộ ngực trắng nõn của cô, nhẹ nhàng cởi quần áo ra, hai người lại càng tiếp xúc thân mật hơn...
- Đừng sợ, anh sẽ thật dịu dàng, thật dịu dàng, Vũ Ân...
- Ưm...
Màn đêm dịu nhẹ như thế, càng tăng thêm sự nhiệt tình của hai người yêu nhau, mãi đến khi ánh hửng đông lấp ló...
* * *
Thanh Vận Viên, biệt thự của nhà họ Lăng.
- Cái gì? Thiếu Đường, con nói lại lần nữa đi! – Giọng nói của Lăng Diêu Hồng cao lên, đầy uy nghiêm.
Lăng Thiếu Đường lười nhác duỗi hai chân ra, không hề sợ hãi lửa giận của bố mình.
- Con vừa nói rất rõ ràng rồi, con và Vũ Ân sẽ kết hôn! – Anh lặp lại một lần nữa.
- Làm càn! Con đúng là liều lĩnh! Con còn trẻ không hiểu chuyện, nhưng bố không ngờ lại nghe mấy lời linh tinh này từ chính miệng con nói ra! – Lăng Diêu Hồng lớn tiếng nói.
- Bố, bố đừng nóng giận, anh cả thật sự rất yêu Vũ Ân, bố cũng đừng... – Lăng Thiếu Nghị vội giảng hòa.
- Im miệng! Bố còn chưa nói đến con đâu. Anh cả con đưa An Vũ Ân đến Havard để học, có phải con cũng nhúng tay vào giúp đỡ phải không? – Lăng Diêu Hồng chuyển hướng sang Lăng Thiếu Nghị.
- Bố, việc này không liên quan đến Thiếu Nghị, di♔en♔danl♔equyd♔on tất cả đều là do con sắp xếp, con nói rồi, đợi An Vũ Ân tốt nghiệp, bọn con sẽ cử hành hôn lễ!
Lăng Thiếu Đường liếc mắt ra hiệu cho Lăng Thiếu Nghị, bảo anh ta không được nói thêm gì nữa.
- Con dám? Nếu con thật sự muốn kết hôn thì cũng phải tìm một gia đình môn đăng hộ đối. Bố nói cho con biết, bố kiên quyết không đồng ý để An Vũ Ân bước chân vào nhà họ Lăng này! – Lăng Diêu Hồng tức giận đến mức râu dựng ngược cả lên.
- Môn đăng hộ đối? Hừ, được lắm, con xin rửa tai lắng nghe, bố muốn con dâu của nhà họ Lăng phải là ai? – Lăng Thiếu Đường cười lạnh, thẳng thắn hỏi Lăng Diêu Hồng.
- Cô con gái Kỳ Hinh của nhà chú Kỳ hiện đang học ở trường Cambridge, đợi con bé tốt nghiệp, con phải lấy con bé ấy làm vợ! – Lăng Diêu Hồng cũng nói thẳng.
- Hừ! Đây là cái mà bố gọi là môn đăng hộ đối ư? Theo con được biết, sản nghiệp nhà họ Kỳ không bằng một góc nhà họ Lăng đâu!
Lăng Thiếu Đường cất giọng khinh miệt. Môn đăng hộ đối là giả, bắt anh cưới người khác mới là thật.



Thử đọc