Vợ Yêu Xinh Đẹp Của Tổng Giám Đốc Tàn Ác - Chương 59

Tác giả: Ân Tầm

Đánh dấu

Hương hoa lan tỏa khắp nơi.
Khi Lăng Thiếu Đường xuất hiện tại biệt thự cũng là lúc Kỳ Hinh chạy ra ngoài, tài xế đạp phanh, sau đó Lăng Thiếu Đường xuống xe.
- Hinh Nhi!
Anh gọi cô rồi đi về phía trước.
- Đường, anh về rồi! – Kỳ Hinh thấy anh liền thích thú chạy lại.
Cánh tay rắn chắc của Lăng Thiếu Đường bỗng chốc như ôm trọn cả mùi hương thuần khiết vào lòng, sau đó anh bế cô lên, xoay mấy vòng.
Kỳ Hinh cười duyên dáng cùng tràng cười sảng khoái của Lăng Thiếu Đường đan cài vào nhau, hệt như một bức tranh hạnh phúc.
Những người làm ở trong vườn hoa cũng bị sự hạnh phúc của họ lây lan sang, ánh mắt mọi người đều đầy vui mừng.
Chụt! Kỳ Hinh hôn nhẹ một cái lên má Lăng Thiếu Đường, Lăng Thiếu Đường mới đặt cô xuống.
- Em còn tưởng tối nay anh không về chứ?



Giọng nói của Kỳ Hinh êm ái và đầy hạnh phúc.
Khóe miệng Lăng Thiếu Đường cong lên, đôi mắt đầy dịu dàng:
- Nhớ anh không?
Sau đó Lăng Thiếu Đường yêu thương hôn nhẹ lên tóc cô.
Tim Kỳ Hinh đập liên hồi, cô cụp mắt xuống, mỉm cười nói: die✬ndanlequ✬ydoon “Còn lâu mới nhớ!”
- Cô bé nói dối...
Lăng Thiếu Đường thấy dáng vẻ như làm nũng lại vừa thẹn thùng của Kỳ Hinh liền cúi người xuống hôn lên đôi môi mềm mại của cô.
Sáng sớm nay anh đã lên máy bay bay đến Pháp để bàn chuyện với Lãnh Thiên Dục, sau đó lại lập tức quay lại chỉ vì nghĩ đến cảnh Kỳ Hinh đang ở nhà chờ anh.
Sau khi thấy cô, anh mới biết chỉ mới một ngày không gặp, anh đã nhớ cô đến nhường nào.
Bữa tối Kỳ Hinh ăn rất vui vẻ, còn được Lăng Thiếu Đường chăm chút rất nhiều món ăn dinh dưỡng.
Ánh trăng dịu dàng cùng ánh đèn hòa vào nhau, tạo nên một thứ ánh sáng như mộng ảo trong căn phòng ngủ.
Kỳ Hinh từ phòng tắm đi ra, cô mặc chiếc váy ngủ màu trắng, bước về phía giường.
Cơ thể cao lớn của Lăng Thiếu Đường lười biếng dựa vào đầu giường, làn da màu đồng rắn chắc cùng những cơ bắp cường tráng của anh lộ ra. Khi thấy Kỳ Hinh, anh vươn tay ra, kéo cô vào lòng mình.
Kỳ Hinh như một con cừu nhỏ khiến anh chỉ muốn ôm thật chặt.
- Đường!

- Hả? – Lăng Thiếu Đường từ từ nhắm hai mắt lại đầy thỏa mãn rồi lên tiếng.
- Em muốn nói với anh một chuyện!
Nằm trong lồng ngực ấm áp của Lăng Thiếu Đường, bàn tay nhỏ bé của Kỳ Hinh đùa giỡn trên ngực và cổ anh, giọng nói mềm nhẹ.
Bị động tác lơ đãng của Kỳ Hinh chọc vào, Lăng Thiếu Đường cảm thấy ngứa ngáy. Anh mở mắt ra, khuôn mặt anh tuấn nở nụ cười yêu chiều.
- Chuyện gì?
Nghe tiếng tim đập trầm ổn của anh, Kỳ Hinh thở dài một hơi rồi nói:
- Em... em muốn đi thăm bác Lăng, anh đi cùng em được không?
Giọng nói nhẹ nhàng có chút dè dặt cẩn thận.
Khuôn mặt Lăng Thiếu Đường đột nhiên trở nên cứng nhắc, anh chau mày lại, kéo Kỳ Hinh ra để cô nhìn vào anh.
Mãi lâu sau, anh mới nói với Kỳ Hinh:
- Anh không đi, em cũng không cần đi!
Kỳ Hinh hơi run lên, vội hỏi:
- Sao thế? Đó là bố của anh mà, di✗enda✗nlequyd✗on anh không thể đối xử với bác ấy như vậy được!
Lăng Thiếu Đường không nói gì, nhưng từ đôi mắt ẩn nhẫn có thể nhận ra anh đang không vui.
Bàn tay to của anh nhẹ nhàng vỗ lên đầu Kỳ Hinh, đôi môi mỏng khêu gợi hơi nhếch lên, anh cố gắng để giọng nói của mình dịu dàng:
- Hinh Nhi, không phải em nói em còn rất nhiều chuyện cần phải làm sao? Chẳng lẽ em quên việc cạnh tranh đấu thầu rồi à, em không toàn tâm chuẩn bị sao?
Anh cố gắng chuyển đề tài nói chuyện vì lúc này anh không muốn phải tức giận, cũng không muốn vì chuyện như vậy lại làm tan vỡ bầu không khí đẹp giữa hai người.
Kỳ Hinh nhìn vào mắt Lăng Thiếu Đường, dường như đã hạ quyết tâm: “Đường, anh còn hận bác ấy sao?”
Đôi mắt Lăng Thiếu Đường ánh lên sự không vui:
- Hinh Nhi, chúng ta đừng nói về chủ đề này nữa!


Sâu trong lòng Kỳ Hinh nhói lên. Cô đứng dậy, rời khỏi vòng ôm ấm áp của anh, cất giọng đầy cô đơn:
- Tại sao? Tại sao anh không buông bỏ được thù hận với bố của mình?
- Hinh Nhi, em đừng nói nữa!
Giọng nói trầm thấp có chút cảnh cáo của Lăng Thiếu Đường vang lên, anh cũng ngồi hẳn dậy.
Dường như Kỳ Hinh cảm thấy được sự nguy hiểm quen thuộc, nhưng cô vẫn không bỏ cuộc: “Được rồi, anh không đi thì em đi!”
- Không được, anh nói rồi, em không được đi!
Lăng Thiếu Đường đột nhiên đứng lên, bóng hình cao lớn nuốt lấy toàn bộ bóng dáng nhỏ bé của Kỳ Hinh.
- Sao em không thể đi?
Kỳ Hinh ngẩng đầu, hỏi Lăng Thiếu Đường.diễ❖nnn❖đànlêqqq❖uýđônnn
Đôi mắt Lăng Thiếu Đường đột nhiên như ngập tràn khói mù, anh không kiên nhẫn, hét lên:
- Em không được đến gặp ông ta, em hiểu chưa?
- Đường, đến giờ anh vẫn không tin em ư? Em cho rằng em và bố anh...
Kỳ Hinh không nói được nữa, cô cắn môi, đôi mắt đầy đau thương.
- Hinh Nhi... – Lăng Thiếu Đường ôm Kỳ Hinh, có trời mới biết anh không hề có ý này.
Anh cố gắng đè nén cảm giác không vui trong lòng, khẽ nói: “Anh không muốn nói về chuyện của ông ấy nữa, vì việc này đối với anh không quan trọng!”
Kỳ Hinh cắn chặt môi, cô biết người đàn ông trước mặt rất tốt với cô, nhưng...
- Đúng, chuyện này đối với em mà nói cũng không quan trọng, nhưng đối với anh thì quan trọng không phải là thù hận, mà là anh... mãi không buông bỏ được một người!
Giọng nói của cô run rẩy.
Lăng Thiếu Đường nhìn chằm chằm vào mắt Kỳ Hinh: “Em muốn nói ai?”
Kỳ Hinh cũng nhìn Lăng Thiếu Đường đầy kiên định, chậm rãi nói ra ba từ: “An Vũ Ân!”
Những người yêu thương nhau đang trong giai đoạn buồn thương
Bầu trời đen như đang mỉm cười
Không có gió, cũng chẳng có mây
Chỉ có một màu xám tịch liêu
Cùng mênh mông trống trải!
* * *
Ánh trăng sáng tỏ như trốn sau tầng mây, bầu trời đêm càng thêm đen đặc, ánh sáng trong phòng ngủ cũng bắt đầu tỏa ra những tia sáng dịu nhẹ, sự lạnh lùng bỗng chốc len vào lòng Lăng Thiếu Đường và Kỳ Hinh.
- Em vừa nói gì? Ai cho em nhắc tới cái tên này?
Lăng Thiếu Đường hét lên, sắc mặt đột nhiên thay đổi, sự dịu dàng trong mắt cũng biến mất, thay vào đó là sự lạnh lẽo.
Từ người anh tản ra sự lạnh lùng khiến Kỳ Hinh không rét mà run.
Cô ngẩng đầu nhìn Lăng Thiếu Đường đang lên cơn thịnh nộ, đau lòng hỏi:
- Anh... vẫn không quên được An Vũ Ân, phải không?dieღndan✬nleee✬quydoღn
Giọng nói của Kỳ Hinh tuy rất dịu dàng nhưng lại giống như một quả bom nổ tung trong lòng Lăng Thiếu Đường.
Vô số những mảnh ghép nhỏ bắt đầu hiện lên trong đầu anh, tuy rằng không còn đau đớn như trước nhưng vẫn đâm vào trái tim anh.
- Hinh Nhi, An Vũ Ân với anh mà nói là chuyện đã qua, chúng ta đừng nhắc lại nữa, có được không?
Khi Lăng Thiếu Đường nhận ra mình đang tức giận, anh mới ý thức được biểu cảm của mình sẽ khiến Kỳ Hinh sợ hãi, anh thở dài.
Cuộc đời này anh chưa từng yêu chiều khuyên giải phụ nữ như vậy.
Quả nhiên là vậy!
Sự bi thương như cơn thủy triều trào dâng trong lòng Kỳ Hinh, dường như chôn vùi cả bản thân cô.
Ở trong lòng Lăng Thiếu Đường, An Vũ Ân chiếm một vị trí quan trọng, vị trí đó cô vĩnh viễn không thể nào với tới được.
Cô khờ dại cho rằng trải qua bao nhiêu chuyện như vậy, trong lòng Lăng Thiếu Đường, cô là quan trọng nhất. Nhưng cô sai rồi, từ giọng điệu và biểu cảm của Lăng Thiếu Đường, rốt cuộc cô cũng biết bản thân vĩnh viễn không thể so sánh với cô An Vũ Ân kia.
Anh yêu cô ấy còn hơn yêu cô!
Cảm giác như có lưỡi dao sắc nhọn đâm vào trong tim, cô dường như còn nghe được cả tiếng máu rơi tí tách. Khi nghĩ đến điều này, cô mới ngộ ra rằng...
Dù là hai năm trước hay hai năm sau, Lăng Thiếu Đường đều chưa từng nói với cô ba từ “anh yêu em”!
Khuôn mặt Kỳ Hinh trở nên tái nhợt! Trong khu vực xảy ra thiệt hại, Lăng Thiếu Đường đã vì cô làm tất cả mọi chuyện khiến cô tin rằng anh yêu cô, bằng không sao anh có thể tình nguyện thà mất mạng nhưng vẫn muốn bảo vệ cô được chứ?
Cô tự tin cho rằng Lăng Thiếu Đường yêu mình, nhưng hôm nay cô đã phải nghi ngờ điều này!
Lăng Thiếu Đường hẳn là không quên được An Vũ Ân, nếu không sẽ không có phản ứng mạnh như vậy.
Nếu anh ấy thật sự đã buông bỏ cô ấy, hoặc là yêu cô nhiều đến vậy thì anh có thể dễ dàng buông thù hận trong lòng xuống. Nếu đúng như lời anh nói, An Vũ Ân là chuyện đã qua thì tại sao đến giờ anh vẫn không thản nhiên đối mặt?
Anh có biểu hiện như vậy, chỉ có thể chứng tỏ một điều, người anh yêu sâu đậm chính là An Vũ Ân!
Kỳ Hinh đè chặt tay lên ngực, cô cảm thấy rất đau thương, die♔ndanleq♔uydon cảm giác ấy khiến cô không hít thở nổi.
Ghen tị! Đúng, cô thật sự rất ghen tị với An Vũ Ân!
Cô ghen tị vì An Vũ Ân có được một trái tim hoàn chỉnh của Lăng Thiếu Đường, được Lăng Thiếu Đường để tâm, được Lăng Thiếu Đường yêu thương.
Cô rời tầm mắt, không nhìn vào nét mặt có phần tức giận của Lăng Thiếu Đường. Lúc này, cô sợ không dám hỏi anh có còn yêu An Vũ Ân hay không, vì cô thật sự không dám đối mặt với hiện thực, cũng giống như cô không dám hỏi Lăng Thiếu Đường có yêu mình không.
Kỳ Hinh nhìn đi chỗ khác, cố gượng cười khiến người ta nhìn vào cũng phải đau lòng. Cô hé mở đôi môi anh đào:
- Anh đã không muốn nói thì em sẽ không hỏi lại nữa!
Giọng nói êm ái có chút đau lòng.
Lăng Thiếu Đường nóng lòng muốn vuốt tóc cô.
Kỳ Hinh không truy hỏi, thậm chí còn thể hiện được sự cô đơn và đau lòng khiến anh càng thêm nôn nóng.
Anh không biết mình bị làm sao nữa, một mặt anh không muốn để Kỳ Hinh biết chuyện liên quan đến An Vũ Ân, nhưng mặt khác, anh không muốn nhìn thấy sự buồn lòng của Kỳ Hinh.
Anh nắm chặt tay lại, cố gắng kìm nén sự mâu thuẫn trong lòng, cầm một bộ quần áo rồi mở cửa phòng ra...
- Đường... – Kỳ Hinh kinh hãi, thốt lên.
Đôi mắt đen của Lăng Thiếu Đường đầy tình cảm, anh cố gắng giữ giọng bình thường, hờ hững nói một câu:
- Em cứ ngủ trước đi, đừng chờ anh!
Rầm!
Kèm với tiếng sập cửa, diend☮anleq☮uydon trái tim của Kỳ Hinh cũng như con bướm xinh đẹp đột nhiên rơi xuống...
Cô không đuổi theo anh ra ngoài mà vùi mình trên giường, ôm chặt lấy chiếc gối ôm mềm mại, cơ thể bé bỏng hơn run lên.
Lạnh quá! Tại sao lại lạnh như vậy chứ?
Ánh trăng len lỏi qua tầng mây chiếu rọi vào khuôn mặt xinh đẹp của cô.
Khuôn mặt trắng trẻo ấy giờ lại hơi tái nhợt, đôi mắt cũng bị sự cô đơn và đau buồn lấp đầy.
Bốn phía đều yên tĩnh. Cô tắt đèn đi, vùi bản thân vào trong đêm tối, ngón tay bấu chặt lấy gối ôm.
Trái tim đau lắm, đau đớn vỡ nát! Trái tim đang khóc, vì cô nghe thấy tiếng nước mắt rơi!
Không phải cô đã đoán được rồi sao, yêu Lăng Thiếu Đường là đau khổ, đây là chuyện cô đã biết từ lâu, đáng lẽ trái tim không nên đau khổ đến vậy!
Mái tóc dài của cô xõa trên giường, dường như không còn vẻ mềm mại, đáng yêu và phong tình thường ngày mà trong bóng tối lại mang một nét đẹp cô đơn khiến cô càng thêm cô tịch... Ánh trăng kéo dài bóng cô, hai hàng nước mắt tuôn rơi, cô chậm rãi nhắm hai mắt lại! Khi Lăng Thiếu Đường nặng nề kéo bước chân trở lại phòng ngủ, anh thấy Kỳ Hinh đang nằm trên giường. Cơ thể bé bỏng của cô ôm chặt lấy chiếc gối ôm, dường như một đứa trẻ mất đi cảm giác an toàn, đang cố gắng kiếm tìm sự ấm áp. Chiếc đèn trên tường bị tắt đi, không còn tỏa ra ánh sáng dịu dàng lãng mạn nữa, chỉ còn ánh trăng chiếu vào phòng, tinh tế như giọt nước mắt của Kỳ Hinh. Lăng Thiếu Đường nhẹ nhàng ngồi xuống giường, Kỳ Hinh đang nhắm chặt hai mắt, trên gò má trắng trẻo còn lưu lại vệt nước mắt, mà thông qua chiếc gối bị ướt, anh biết khi anh đi, cô đã khóc. Anh đau lòng, định giơ tay vuốt nhẹ má cô, nhưng bàn tay lơ lửng giữa không trung rồi lại chậm rãi buông xuống. Anh chậm rãi nằm xuống, vươn tay vòng qua người Kỳ Hinh, để cô ôm lấy anh. Hàng lông mi cô khẽ run lên, Lăng Thiếu Đường biết cô chưa ngủ. Phần lưng của Kỳ Hinh vừa tiếp xúc với vòm ngực ấm áp của Lăng Thiếu Đường, cô cảm thấy cực kì đau xót, người đàn ông dịu dàng này tại sao lại không thuộc về cô? Lăng Thiếu Đường chống khuỷu tay lên, tay kia nhẹ nhàng xoay người Kỳ Hinh lại, để cô đối mặt với anh. - Hinh Nhi, em giận à? Ngón tay thon dài của anh nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô, giọng điệu mềm nhẹ đầy trìu mến. Kỳ Hinh chậm rãi mở to mắt ra, ánh trăng sáng tỏ chiếu lên từng đường nét góc cạnh trên khuôn mặt Lăng Thiếu Đường, đôi mắt đen như màn đêm của anh khiến cô hơi sợ. - Không có! Cô đáp lại có phần giận dỗi, giọng nói hơi khàn khàn. Nói xong, cô cắn chặt răng, cố nén bi thương trong lòng. Lăng Thiếu Đường nhìn cô, sau đó đưa tay lên môi cô để cô không cắn môi nữa. - Em đừng vì anh mà khóc! Ngốc ạ! Một giọt nước mắt trào ra, chảy xuống gò má, sau đó chảy đến lòng bàn tay của Lăng Thiếu Đường. Cô nắm chặt lấy bàn tay to của anh, dùng răng cắn ngón tay anh, nước mắt không ngừng chảy xuống, cô khóc mà không hề có tiếng động nào. Lăng Thiếu Đường không hề nhíu mày lại dù chỉ một cái, diʊendaʊ.nleqʊuydʊon anh chấp nhận sự phát tiết của kh. Thật ra, anh hy vọng cô có thể khóc to ra, bởi vì Kỳ Hinh khóc như này lại càng khiến anh thêm đau lòng! Thật lâu sau, Kỳ Hinh đã khóc mệt, cũng phát tiết xong, cô tùy ý để Lăng Thiếu Đường ôm mình vào lòng, ánh mắt không biết đã phiêu đến nơi đâu. - Hinh Nhi, nhìn vào mắt anh! Lăng Thiếu Đường nhẹ giọng nói. Anh không muốn thấy Kỳ Hinh như thế này. Rõ ràng cô đang ở trong lòng anh, vậy mà thần trí như đang ở nơi đâu vậy! Kỳ Hinh ngoan ngoãn ngước mắt lên nhìn Lăng Thiếu Đường, đôi mắt đẹp đầy đau thương. Hơi thở nóng bỏng của Lăng Thiếu Đường bao vây lấy cô, anh đau lòng nói với Kỳ Hinh: - Hinh Nhi, thật ra không phải là anh không dám đối mặt với chuyện này, mà là... anh không biết phải nói với em như thế nào! Giọng nói đè nén có thể nghe ra anh đang ẩn giấu sự đau khổ trong lòng. Kỳ Hinh hơi run lên, cô yên lặng nhìn vào đôi mắt đau khổ của Lăng Thiếu Đường, bàn tay nhỏ bé đặt lên khuôn mặt anh tuấn, nhẹ nhàng lên tiếng: - Đường, anh không cần nói nữa. Em... em không cần thiết phải biết chuyện này, nó sẽ ảnh hưởng không tốt đến chúng ta, phải không? Một câu hỏi, như đang hỏi Lăng Thiếu Đường, cũng như đang hỏi chính bản thân cô. Giọng nói của cô khiến Lăng Thiếu Đường càng thêm yêu thương, vậy mà không hiểu sao hôm nay anh lại phá vỡ bầu không khí ôn hòa giữa hai người chứ? Lăng Thiếu Đường nở nụ cười khổ, anh lắc đầu, nhìn vào mắt Kỳ Hinh rồi nói: - Không, chúng ta đã bị ảnh hưởng, không phải sao? Đôi mắt Kỳ Hinh mông lung như bị một lớp sương mù bao phủ khiến trái tim người khác phải dao động. Cô nhẹ nhàng ôm lấy Lăng Thiếu Đường, tự lừa mình dối người, tìm cách trốn tránh: - Nếu anh không muốn cho em biết thì em không muốn biết, chỉ cần anh ở bên cạnh, em... em... Lồng ngực Kỳ Hinh phập phồng, giọng nói nghẹn ngào. Cô thật sự rất hối hận, nếu hôm nay cô không gặng hỏi chuyện này thì trong lòng sẽ không đau đớn đến thế. Cô sợ sẽ phải nghe thấy Lăng Thiếu Đường nói ra hiện thực đáng sợ, cô sợ chính miệng Lăng Thiếu Đường thừa nhận rằng anh vẫn còn yêu An Vũ Ân. Tại sao trong lòng cô lại khủng hoảng như vậy?die☣nd☣anlequ☣ydonnn Lăng Thiếu Đường lắc đầu, nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của Kỳ Hinh lên: - Không, anh vốn không muốn giấu diếm em chuyện năm đó. Chỉ là anh không tìm được cơ hội thích hợp mà thôi! Hôm nay, sở dĩ anh nói với em là vì anh cảm thấy làm vậy mới công bằng với em, anh không muốn em đau lòng. Đúng! Vừa rồi anh đã ở trong phòng sách suy nghĩ rất lâu, so với sự đau khổ và nước mắt của Kỳ Hinh, những chuyện cũ này quan trọng được đến đâu chứ? Kỳ Hinh cắn môi, cố gắng đè nén sự bất an trong lòng. Cô không biết Lăng Thiếu Đường sẽ nói chuyện gì với cô, chẳng lẽ anh thật sự muốn nói cho cô biết năm đó vì đám cưới với cô mà khiến cho anh và An Vũ Ân đang yêu nhau nhưng phải bất đắc dĩ chia lìa sao?
Xem thêm: http://thichtruyen.vn/viewtopic.php?f=142&t=326684Mái tóc dài của cô xõa trên giường, dường như không còn vẻ mềm mại, đáng yêu và phong tình thường ngày mà trong bóng tối lại mang một nét đẹp cô đơn khiến cô càng thêm cô tịch...
Ánh trăng kéo dài bóng cô, hai hàng nước mắt tuôn rơi, cô chậm rãi nhắm hai mắt lại!
Khi Lăng Thiếu Đường nặng nề kéo bước chân trở lại phòng ngủ, anh thấy Kỳ Hinh đang nằm trên giường.
Cơ thể bé bỏng của cô ôm chặt lấy chiếc gối ôm, dường như một đứa trẻ mất đi cảm giác an toàn, đang cố gắng kiếm tìm sự ấm áp.
Chiếc đèn trên tường bị tắt đi, không còn tỏa ra ánh sáng dịu dàng lãng mạn nữa, chỉ còn ánh trăng chiếu vào phòng, tinh tế như giọt nước mắt của Kỳ Hinh.
Lăng Thiếu Đường nhẹ nhàng ngồi xuống giường, Kỳ Hinh đang nhắm chặt hai mắt, trên gò má trắng trẻo còn lưu lại vệt nước mắt, mà thông qua chiếc gối bị ướt, anh biết khi anh đi, cô đã khóc.
Anh đau lòng, định giơ tay vuốt nhẹ má cô, nhưng bàn tay lơ lửng giữa không trung rồi lại chậm rãi buông xuống.
Anh chậm rãi nằm xuống, vươn tay vòng qua người Kỳ Hinh, để cô ôm lấy anh.
Hàng lông mi cô khẽ run lên, Lăng Thiếu Đường biết cô chưa ngủ.
Phần lưng của Kỳ Hinh vừa tiếp xúc với vòm ngực ấm áp của Lăng Thiếu Đường, cô cảm thấy cực kì đau xót, người đàn ông dịu dàng này tại sao lại không thuộc về cô?
Lăng Thiếu Đường chống khuỷu tay lên, tay kia nhẹ nhàng xoay người Kỳ Hinh lại, để cô đối mặt với anh.
- Hinh Nhi, em giận à?
Ngón tay thon dài của anh nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô, giọng điệu mềm nhẹ đầy trìu mến.
Kỳ Hinh chậm rãi mở to mắt ra, ánh trăng sáng tỏ chiếu lên từng đường nét góc cạnh trên khuôn mặt Lăng Thiếu Đường, đôi mắt đen như màn đêm của anh khiến cô hơi sợ.
- Không có!
Cô đáp lại có phần giận dỗi, giọng nói hơi khàn khàn.
Nói xong, cô cắn chặt răng, cố nén bi thương trong lòng.
Lăng Thiếu Đường nhìn cô, sau đó đưa tay lên môi cô để cô không cắn môi nữa.
- Em đừng vì anh mà khóc! Ngốc ạ!
Một giọt nước mắt trào ra, chảy xuống gò má, sau đó chảy đến lòng bàn tay của Lăng Thiếu Đường.
Cô nắm chặt lấy bàn tay to của anh, dùng răng cắn ngón tay anh, nước mắt không ngừng chảy xuống, cô khóc mà không hề có tiếng động nào.
Lăng Thiếu Đường không hề nhíu mày lại dù chỉ một cái, diʊendaʊ.nleqʊuydʊon anh chấp nhận sự phát tiết của kh.
Thật ra, anh hy vọng cô có thể khóc to ra, bởi vì Kỳ Hinh khóc như này lại càng khiến anh thêm đau lòng!
Thật lâu sau, Kỳ Hinh đã khóc mệt, cũng phát tiết xong, cô tùy ý để Lăng Thiếu Đường ôm mình vào lòng, ánh mắt không biết đã phiêu đến nơi đâu.
- Hinh Nhi, nhìn vào mắt anh!
Lăng Thiếu Đường nhẹ giọng nói. Anh không muốn thấy Kỳ Hinh như thế này. Rõ ràng cô đang ở trong lòng anh, vậy mà thần trí như đang ở nơi đâu vậy!
Kỳ Hinh ngoan ngoãn ngước mắt lên nhìn Lăng Thiếu Đường, đôi mắt đẹp đầy đau thương.
Hơi thở nóng bỏng của Lăng Thiếu Đường bao vây lấy cô, anh đau lòng nói với Kỳ Hinh:
- Hinh Nhi, thật ra không phải là anh không dám đối mặt với chuyện này, mà là... anh không biết phải nói với em như thế nào!
Giọng nói đè nén có thể nghe ra anh đang ẩn giấu sự đau khổ trong lòng.
Kỳ Hinh hơi run lên, cô yên lặng nhìn vào đôi mắt đau khổ của Lăng Thiếu Đường, bàn tay nhỏ bé đặt lên khuôn mặt anh tuấn, nhẹ nhàng lên tiếng:
- Đường, anh không cần nói nữa. Em... em không cần thiết phải biết chuyện này, nó sẽ ảnh hưởng không tốt đến chúng ta, phải không?
Một câu hỏi, như đang hỏi Lăng Thiếu Đường, cũng như đang hỏi chính bản thân cô.
Giọng nói của cô khiến Lăng Thiếu Đường càng thêm yêu thương, vậy mà không hiểu sao hôm nay anh lại phá vỡ bầu không khí ôn hòa giữa hai người chứ?
Lăng Thiếu Đường nở nụ cười khổ, anh lắc đầu, nhìn vào mắt Kỳ Hinh rồi nói:
- Không, chúng ta đã bị ảnh hưởng, không phải sao?
Đôi mắt Kỳ Hinh mông lung như bị một lớp sương mù bao phủ khiến trái tim người khác phải dao động.
Cô nhẹ nhàng ôm lấy Lăng Thiếu Đường, tự lừa mình dối người, tìm cách trốn tránh:
- Nếu anh không muốn cho em biết thì em không muốn biết, chỉ cần anh ở bên cạnh, em... em...
Lồng ngực Kỳ Hinh phập phồng, giọng nói nghẹn ngào.
Cô thật sự rất hối hận, nếu hôm nay cô không gặng hỏi chuyện này thì trong lòng sẽ không đau đớn đến thế.
Cô sợ sẽ phải nghe thấy Lăng Thiếu Đường nói ra hiện thực đáng sợ, cô sợ chính miệng Lăng Thiếu Đường thừa nhận rằng anh vẫn còn yêu An Vũ Ân.
Tại sao trong lòng cô lại khủng hoảng như vậy?die☣nd☣anlequ☣ydonnn
Lăng Thiếu Đường lắc đầu, nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của Kỳ Hinh lên:
- Không, anh vốn không muốn giấu diếm em chuyện năm đó. Chỉ là anh không tìm được cơ hội thích hợp mà thôi! Hôm nay, sở dĩ anh nói với em là vì anh cảm thấy làm vậy mới công bằng với em, anh không muốn em đau lòng.
Đúng! Vừa rồi anh đã ở trong phòng sách suy nghĩ rất lâu, so với sự đau khổ và nước mắt của Kỳ Hinh, những chuyện cũ này quan trọng được đến đâu chứ?
Kỳ Hinh cắn môi, cố gắng đè nén sự bất an trong lòng.
Cô không biết Lăng Thiếu Đường sẽ nói chuyện gì với cô, chẳng lẽ anh thật sự muốn nói cho cô biết năm đó vì đám cưới với cô mà khiến cho anh và An Vũ Ân đang yêu nhau nhưng phải bất đắc dĩ chia lìa sao?



Thử đọc