Vợ Yêu Xinh Đẹp Của Tổng Giám Đốc Tàn Ác - Chương 57

Tác giả: Ân Tầm

Đánh dấu

Lăng Thiếu Đường hoàn toàn bị nước mắt của Kỳ Hinh làm cho hoảng sợ. Anh nhanh chóng lau nước mắt cho cô, động tác dịu dàng như đang che chở, sau đó ôm chặt cô vào lòng.
- Hinh Nhi, em đừng khóc, em mà khóc là trái tim anh đau đớn lắm!
So với vết thương ở tay, lúc này, trái tim Lăng Thiếu Đường còn đau hơn. Kỳ Hinh như một giấc mơ vậy!
Chỉ cần cô khóc, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy nước mắt là Lăng Thiếu Đường lại hốt hoảng. - Anh... anh sẽ mãi đối xử với em như thế này
ư?
Cô hỏi một câu nhẹ nhàng và có phần không xác định.
Kỳ Hinh thật sự rất sợ lúc này Lăng Thiếu Đường đối xử tốt với cô chỉ là nhất thời, sau khi trở về, liệu cô có còn được sống trong những người được yêu thương trìu mến như thế này không?
Lăng Thiếu Đường dịu dàng nâng mặt Kỳ Hinh lên, cúi người hôn lên những giọt nước mắt của cô. Anh không vội trả lời câu hỏi của cô mà bỗng bế bổng cô lên, sải bước đến bên giường rồi đặt cô xuống.
Trong lòng Kỳ Hinh thấy rất bất ổn. Cô nhìn vào đôi mắt sâu không thấy đáy của Lăng Thiếu Đường, đôi mắt thoáng chút bất an, liền cụp mắt xuống.
Cô đang hy vọng xa vời sao?



Kỳ Hinh giận chính bản thân mình, tại sao lại tưởng rằng mình được yêu chứ?
Bàn tay to của Lăng Thiếu Đường nhẹ nhàng vuốt ve mặt Kỳ Hinh, sau đó nâng cằm cô lên...
- Nhìn vào mắt anh! - Giọng nói trầm thấp đầy dịu dàng vang lên.
Kỳ Hinh ngẩng mặt lê, bỗng chốc như rơi vào vực sâu không thấy đáy trong đôi mắt anh.
- Hinh Nhi, em có biết em quan trọng thế nào với anh không? Vì em, anh tình nguyện buông tay tất cả, bao gồm cả sinh mệnh! Em hiểu không?
Anh nói rõ ràng từng câu từng chữ, không hề có chút do dự nào.
Kỳ Hinh kích động nói không ra lời.
Sao cô có thể không tin tưởng lời anh nói chứ? Ngay cả khi súng ở ngay sau gáy, anh cũng chẳng hề nhíu mày lấy một cái, mà chỉ nắm chặt tay cô. Lúc dư chấn xảy ra, anh dùng cơ thể rắn chắc để che chở cho cô. Khi cánh cửa sập xuống, anh cũng không để ý đến tay mình mà cứu cô. Khi bị nhốt trong bóng tối, tuyệt vọng, cũng chính sức mạnh kiên cường của anh đã chống đỡ cho cô.
Tất cả mọi chuyện đã xảy ra, sao cô còn có thể nghi ngờ tấm chân tình của anh được chứ?
Kỳ Hinh cảm thấy cực kỳ ấm áp. Đôi tay trắng như tuyết của cô ôm chặt lấy cổ Lăng Thiếu Đường, gương mặt xinh đẹp dán sát vào phần cổ của anh.
Lăng Thiếu Đường thỏa mãn nhắm mắt lại, hưởng thụ sự mềm mại trong lòng, bàn tay to cũng đặt sau lưng cô.
- Hinh Nhi, Hinh Nhi của anh....
Mùi hoa dịu nhẹ cùng ánh mặt trời lan tỏa, tất cả yên tĩnh đến mức hoàn hảo.
Thời gian trôi qua dường như thật sự rất nhanh, có Lăng Thiếu Đường cẩn thận chăm sóc, vết thương của Kỳ Hinh hồi phục rất nhanh.
Thời tiết rất đẹp, mây trắng trên trời cũng lững lờ trôi, giống như tâm trạng của Kỳ Hinh lúc này.

Khi ánh mặt trời xuyên qua đám lá cây day đặc, chiếu những vệt nắng loang lổ xuống dưới, Lăng Thiếu Đường nhẹ nhàng nói với Kỳ Hinh: "Em mệt rồi, nghỉ một lát đi!"
Ngay sau đó, bàn tay to của anh nhẹ nhàng lau mồ hôi trên trán cô.
Mấy ngày vừa rồi, Kỳ Hinh luôn đi tản bộ trong khu phòng bệnh, chân cô cũng hồi phục rất nhanh.
Nghe xong, cô gật đầu, sau đó đã bị Lăng Thiếu Đường bế lên.
- Đường, anh mau thả em xuống đi! - Kỳ Hinh vội vàng nói.
Tuy rằng đây là khu giường bệnh cao cấp, nhưng nếu có người đi vào, thấy cảnh này thì xấu hổ lắm.
Lăng Thiếu Đường cười ha ha, tiếng cười sang sảng như chưa bao giờ thoải mái đến vậy. Anh không để ý tới sự thẹn thùng của Kỳ Hinh, trái lại vẫn bế cô đi đến chỗ ghế ngồi dưới gốc cây.
Anh vây hai tay lại, hoàn toàn cố định thân hình bé bỏng của cô trong lòng mình, cằm nhẹ nhàng tỳ vào đỉnh đầu cô, hưởng thụ mùi hương ngát từ cơ thể cô tỏa ra.
Xem ra anh thật sự mê muội cô rồi.
- Đường, anh bỏ em ra đi, em ngồi trên ghế là được rồi! - Kỳ Hinh nhẹ nhàng xoay người lại, hơi đỏ mặt nói.
- Sao thế? Em sợ màn ân ái của chúng ta bị người khác bắt gặp à? - Lăng Thiếu Đường cọ trán với Kỳ Hinh, ngữ điệu đầy cưng chiều.
- Ai ân ái với anh chứ? - Kỳ Hinh ngây thơ kháng nghị.
Sau đó, đôi môi anh đào của cô đã bị Lăng Thiếu Đường ngậm lấy, đầu lưỡi của anh nhẹ nhàng tiến vào khoang miệng cô, đôi mắt đen dần trở nên thâm trầm.
- Ưm.... - Kỳ Hinh khẽ thở dốc, tim cũng đập dồn dập, dịu dàng đáp lại nụ hôn của Lăng Thiếu Đường.
Cô cũng học theo anh, dùng đầu lưỡi của mình phác họa lại khóe môi gợi cảm của anh, hô hấp bắt đầu trở nên nặng nề hơn.
- Cô bé, em đang dụ dỗ anh đấy, có biết không?
Lăng Thiếu Đường thì thầm bên tai cô, giọng nói thô cát.
Cũng khó trách anh lại như vậy. Thời gian này vì sợ làm ảnh hưởng tới vết thương của Kỳ Hinh nên anh vẫn cố nín nhịn. Hôm nay lại bị cô khiêu khích như vậy, dục vọng bị đè nén mấy ngày qua lại bị châm lên.
Kỳ Hinh thở gấp, vì đang ngồi trên đùi Lăng Thiếu Đường nên cô có thể hiểu rõ ý của anh.
- Anh đúng là đồ đáng ghét! - Cô xấu hổ giơ tay trắng trẻo lên đánh anh.


Lăng Thiếu Đường cúi đầu cười. Đúng vậy, giờ chưa phải lúc, anh không thể nóng vội được.
Lát sau, Kỳ Hinh nhẹ nhàng hỏi: "Đường, hôm đó.... những người muốn giết anh là loại người nào?"
Đôi mắt cô đầy bất an.
Tình cảnh ngày hôm đó cô vẫn nhớ rõ, nhất là khẩu súng ấy, mỗi lần nhớ lại là cô lại thấy run rẩy.
Lăng Thiếu Đường vuốt nhẹ mái tóc mềm mại của cô, rồi nhẹ nhàng nói một câu:
- Chỉ là mấy “con tiểu tốt” thôi, em đừng lo!
Anh không muốn vì chuyện của riêng mình mà khiến Kỳ Hinh lo lắng, hơn nữa chuyện này anh nhất định sẽ phải điều tra cho rõ.
- Thật không? Nhưng bọn chúng có súng...
Kỳ Hinh không tin lắm, cô ngẩng đầu lên hỏi anh.
Lăng Thiếu Đường bật cười:
- Em đó, đúng là cô bé đơn thuần. Bọn chúng là sát thủ, cầm súng trong tay cũng là chuyện bình thường thôi.
Anh biết cô hoàn toàn đơn thuần như một tờ giấy trắng trong phương diện này.
- Nhưng... nhưng em thật sự rất lo. – Rõ ràng Kỳ Hinh không yên tâm về chuyện này.
Lăng Thiếu Đường cảm động, anh nhẹ nhàng nói với Kỳ Hinh:
- Em yên tâm đi. Không phải anh đã nói rồi sao, kẻ muốn anh chết nhiều lắm, nhưng bọn chúng còn chưa có đủ tư cách.
- Không cho anh nói từ “chết” nữa! Nếu không em sẽ không để ý đến anh nữa! – Kỳ Hinh chu cái miệng nhỏ nhắn lên, tức giận nói với anh.
Vừa từ con đường chết trở về, vậy mà anh còn nói ra từ đó.
- Được được, anh sai rồi, để anh hôn em một cái bồi thường vậy!
Vừa dứt lời, Lăng Thiếu Đường nhân cơ hội hôn trộm cô một cái.
- Anh đúng là! Cho tới giờ, em chưa từng gặp người đàn ông nào xấu xa như anh cả! – Mặt Kỳ Hinh càng đỏ hơn.
Lăng Thiếu Đường cực kỳ thoải mái, khóe mắt anh liếc nhìn về một phía cách đó không xa.
Khóe môi anh cong lên, nhẹ giọng nói bên tai Kỳ Hinh:
- Không phải mấy ngày qua em luôn đòi muốn biết tình hình của đứa bé chúng ta cứu sao?
Hai mắt Kỳ Hinh sáng ngời, cô lập tức hưng phấn nói:
- Đúng vậy, hiện giờ thằng bé thế nào rồi? Tìm được người nhà của thằng bé chưa? Sao em không thấy nó đâu cả?
- Em nhìn bên kia đi, em có thể tự mình hỏi thằng bé...
Lăng Thiếu Đường mỉm cười nhìn Kỳ Hinh.
Kỳ Hinh nghi hoặc quay đầu lại...die✗ndanleq✗uydon
Một người phụ nữ có dáng người đậm dắt tay một đứa trẻ, dưới sự hướng dẫn của y tá, hai người đang lại gần bọn họ, vừa nhìn là biết đó là mẹ con.
Kỳ Hinh che miệng lại, đứa trẻ này... chính là đứa trẻ cô và Lăng Thiếu Đường cứu.
Lúc này, thằng bé trông sáng sủa hơn nhiều.
- Chị Kỳ...
Thằng bé chạy về phía Kỳ Hinh, trên mặt là nụ cười đáng yêu.
Kỳ Hinh kích động đứng dậy, ánh mắt đầy vẻ khó tin.
- Chị Kỳ! – Thằng bé ôm chầm lấy Kỳ Hinh.
Kỳ Hinh cảm thấy rất ấm áp, cô cũng ôm chặt lấy thằng bé, rồi cẩn thận quan sát nó:
- Cậu bạn nhỏ, em bình phục rồi sao? Trên người em có chỗ nào không thoải mái không? – Cô khẩn trương hỏi.
- Chị, cơ thể em hồi phục rất nhất!
Cậu bé nở nụ cười tươi, giọng nói trẻ con đầy ngây thơ.
- Chị vẫn còn chưa biết tên em. – Kỳ Hinh nhìn thằng bé.
- Tên em là Joyekey!
Joyekey hất đầu, có vẻ rất bài bản khi nói ra tên mình.
- Anh Lăng, cô Kỳ, cám ơn hai người đã cứu con trai tôi, nếu không tôi cũng không có cơ hội gặp lại con mình nữa, cám ơn hai vị!
Mẹ Joyekey kích động, quỳ xuống cám ơn.
- Cô đừng như vậy, cô mau đứng lên đi! – Kỳ Hinh hoảng hốt, vội ngăn cản hành động của người phụ nữ.
Mẹ Joyekey nghẹn ngào, bà ngại ngùng nói với Lăng Thiếu Đường và Kỳ Hinh:
- Tôi thật sự không biết phải cảm ơn hai vị thế nào cho phải! Bố thằng bé đã mất trong trận động đất... cho nên, nếu tôi còn mất con nữa thì cũng chẳng thiết sống nữa! – Bà vừa nói vừa lau nước mắt.
Kỳ Hinh cũng thấy đau lòng, cô quay đầu nhìn Lăng Thiếu Đường.
- Cô yên tâm đi, khu vực xảy ra thiệt hại nằm trong một dự án của Lăng thị, việc trùng tu xây dựng lại, cô cứ tin tưởng vào Lăng thị chúng tôi!
Lăng Thiếu Đường bước lên trước, đặt tay lên vai Kỳ Hinh rồi nói.
- Cám ơn anh Lăng...
Joyekey tuy còn nhỏ nhưng cũng thông minh học theo mẹ mình, cúi đầu với Kỳ Hinh và Lăng Thiếu Đường:
- Chị Kỳ, sau này em cũng sẽ uy phong giống như chú Lăng vậy!di☮end☮an☮lequydonnnn
- Này, nhóc kia, sao lại gọi cô ấy là chị, còn đến anh lại là chú rồi hả?
Lăng Thiếu Đường ngồi xổm xuống, cố ý nghiêm mặt nói.
Joyekey nghiêng đầu, ngẫm nghĩ một lúc, sau đó nghiêm túc trả lời:
- Vì chị Kỳ giống chị, còn chú thì giống một ông chú hơn!
Kỳ Hinh không nhịn được liền bật cười.
Lăng Thiếu Đường thất bại, thở dài một hơi, anh đâu có già như vậy chứ?
Sau đó, anh cố ý hù dọa Joyekey:
- Sau này phải gọi anh là anh, nếu không anh sẽ đánh vào mông em!
Joyekey đảo đảo con ngươi, sau đó nở nụ cười tinh ranh, lớn tiếng kêu:
- Anh Lăng!
- Ừm, thế mới ngoan chứ!
Lăng Thiếu Đường hài lòng mỉm cười, anh càng ngày càng thích thích bé này.
Kỳ Hinh bất đắc dĩ, khóc thét trong lòng, đường đường là một tổng giám đốc, vậy mà lại đi uy hiếp một đứa trẻ.
Joyekey che miệng cười, sau đó vừa chạy vừa hét lên:
- Chú nghiêm túc như vậy, cháu thấy gọi là chú vẫn thích hợp hơn!
- Này, tiểu quỷ kia, đừng hòng chạy nhé, xem anh bắt em đây!
Lăng Thiếu Đường cười đầy sảng khoái, cũng hệt như một đứa trẻ đuổi bắt Joyekey.
Joyekey còn chưa kịp chạy xa, Lăng Thiếu Đường đã bế bổng được thằng bé lên, để thằng bé cưỡi lên đầu mình.
- Chú Lăng, chú mau thả cháu xuống đi!
- Còn gọi chú nữa thì đừng có hòng nhé, tiểu quỷ!di☮end☮anlequy☮yyydon
- Còn lâu...
- Vẫn còn cứng miệng à, được...
- A... Haha...
Cách đó không xa, hai người một lớn một nhỏ thân thiết đùa giỡn như hai cha con.
Mẹ Joyekey tươi cười nói với Kỳ Hinh:
- Không ngờ anh Lăng lại thích trẻ con như vậy. Cô Kỳ, tôi rất hâm mộ cô, anh Lăng nhất định sẽ là một người chồng tốt, một người bố giỏi.
Bà không hề biết những lời này như một trái bom nguyên tử nổ tung trong lòng kyh...
Nụ cười bên môi Kỳ Hinh chợt khựng lại, con ư...
Ánh mắt cô trở nên u ám, dường như không còn tia sáng rực rỡ nữa...



Thử đọc