Vợ Yêu Xinh Đẹp Của Tổng Giám Đốc Tàn Ác - Chương 56

Tác giả: Ân Tầm

Đánh dấu

Bầu không khí trong văn phòng cực kỳ lạnh lẽo, nhưng những giọt mồ hôi trên mặt bộ trưởng Từ vẫn không ngừng túa ra, dường như ông ta đang phải trải qua thời khắc khiếp đảm của cuộc đời.
- Lập tức nghĩ cách giải quyết chuyện này cho tôi, nếu không ông đừng trông mong gì cả.
Lăng Thiếu Nghị không còn kiên nhẫn nữa.
Bộ trường Tử liên tục gật đầu:
- Được, tôi lập tức đi làm, phó tổng giám đốc Lăng!
Cốc! Cốc! Cốc!
- Vào đi! – Lăng Thiếu Nghị lại ngồi xuống ghế.
Chad vội vã đến trước bàn làm việc của Lăng Thiếu Nghị, vẻ mặt sốt ruột: “Phó tổng giám đốc Lăng, vừa rồi tôi mới nhận được tin, họ nói đã phái đội cứu viện và trực thăng tới khu vực xảy ra thiệt hại để tìm kiếm rồi”.
Đôi mắt Lăng Thiếu Nghị sáng ngời: “Dù có thế nào thì chúng ta nhất định phải tìm được anh cả trước khi phiên giao dịch cuối tuần bắt đầu, nếu không hậu quả sẽ khó lường”.
Chad gật đầu: “Phó tổng giám đốc Lăng, diend♔anlequyyyyydon tôi muốn đích thân tới khu vực đó một chuyến”.



Lăng Thiếu Nghị suy nghĩ một chút rồi gật đầu: “Được, anh tới đó đi, tôi muốn có người báo tin cho đám phóng viên. Đến đó chắc chắn sẽ có nhiều phóng viên túc trực, anh cứ tùy cơ ứng biến, nếu cần thiết thì có thể nhờ chính phủ bên đó giúp sức. Tôi sẽ cố gắng kéo dài thời gian, ổn định thị trường chứng khoán”.
- Được! – Chad lập tức đáp lời.
* * *
Có lẽ, con người ta luôn luôn hướng tới sự sống. Dù trong quá trình đó có gian khổ đến mức nào, thì khi vươn tới nơi cao nhất cũng đều cảm thấy được tự do hòa mình với gió.
Nếu như ngay cả hy vọng vào sự sống cũng không còn thì thật là đau khổ, sự kiên định rồi đến những lần trải nghiệm lần lượt bắt con người ta phải nếm thử.
Khi Lăng Thiếu Đường cố gắng dùng sức, trên đỉnh đầu đột nhiên xuất hiện ánh sáng nhàn nhạt, hy vọng về sự sống cũng lóe lên, xua tan đi bước chân của tử thần.
- Hinh Nhi... Rốt cuộc chúng ta cũng nhìn thấy ánh sáng mặt trời rồi!
Vẻ mặt tiều tụy của Lăng Thiếu Đường lộ rõ vẻ vui mừng, đôi mắt thâm thúy đầy kiên định.
Tuy chỉ là một tia sáng nhạt nhòa nhưng lại có thể mang đến chút dưỡng khí.
Kỳ Hinh không thể cử động nổi, trải qua thời gian dài thiếu dưỡng khí, cô đã lâm vào trạng thái mơ hồ.
Hàng lông mi dài không còn chút sinh khí che chặt đôi mắt đang nhắm nghiền, khuôn mặt xinh đẹp dưới ánh mặt trời chiếu xuống đầy tái nhợt, dọa lòng người.
Trong lòng cô vẫn ôm chặt đứa bé trai.dien♔danleq♔uyyyydon
Đứa bé như nắm được chiếc bè gỗ, bàn tay nhỏ bé nắm chặt lấy góc áo Kỳ Hinh, đôi môi khô nứt cho thấy thằng bé bị thiếu nước nghiêm trọng.
- Hinh Nhi... tỉnh lại đi, Hinh Nhi...
Lăng Thiếu Đường cố nén đau đớn trên người, thở hổn hển, kéo vai Kỳ Hinh, cố gắng gọi tên cô.

Nếu anh tính toán không sai thì anh và Kỳ Hinh đã lâm vào tình trạng này trong khoảng hai ngày. Vì từ nhỏ anh đã tiếp nhận đặc huấn nên có thể chống cự đến tận bây giờ.
Dựa vào ham muốn được sống mãnh liệt và sự kiên định trong con người mình, rốt cuộc anh cũng cố gắng đục một lỗ thủng to hơn để ánh mặt trời chiếu vào.
Kỳ Hinh suy yếu tựa đầu vào ngực Lăng Thiếu Đường, vẫn không hề có chút tiếng động nào.
- Hinh Nhi, em mau tỉnh lại cho anh!
Lăng Thiếu Đường gào thét, trái tim như bị ai đó dẫm đạp lên.
Anh cảm thấy hô hấp bắt đầu trở nên khó khăn, so với cảm giác hít thở không thông thì Kỳ Hinh không có tiếng động nào càng khiến anh sợ hãi đến cực điểm.
Anh biết cô luôn cố gắng, luôn tin tưởng anh có thể đem lại hy vọng và ánh mặt trời.
Hàng lông mi dài của Kỳ Hinh hơi run lên tựa như cánh ve, dè dặt cẩn trọng nhưng cũng tràn đầy hy vọng.
Cô khó khăn mở mắt ra, sau đó hàng lông mày hơi nhíu lại.
- Ưm... – Kỳ Hinh giơ tay lên.
Bởi vì đã quen với bóng tối, die☮ndanleeeq☮uyyydon đột nhiên lại có ánh sáng chiếu vào khiến cô chưa kịp thích ứng.
Lăng Thiếu Đường cực kỳ vui mừng, anh dùng cơ thể mình để che đi một phần ánh sáng, cho cô chút thời gian để thích ứng, ngón tay dài dịu dàng vỗ lên mặt cô.
Khi thấy đôi môi khô cong của Kỳ Hinh, anh không do dự chút nào, cúi người xuống...
Nụ hôn này không hề có ngông cuồng mà chỉ nhẹ nhàng dùng đầu lưỡi ấm áp của mình tạo nên chút nước cho đôi môi của Kỳ Hinh.
Kỳ Hinh bỗng chốc như tìm được nguồn nước, ra sức bám chặt lấy.
- Đường...
Qua ánh mặt trời nhàn nhạt, rốt cuộc Kỳ Hinh cũng nhìn rõ được gương mặt kiên nghị của Lăng Thiếu Đường, lúc này ánh mắt anh vẫn đầy kiên định.
- Hinh Nhi, rốt cuộc em cũng tỉnh rồi. Em kiên trì một chút, chúng ta có thể ra ngoài rồi...
Lăng Thiếu Đường vui mừng nói với Kỳ Hinh, Kỳ Hinh cố gắng nở nụ cười, cô liếm môi nói: “Đường, đứa bé... đứa bé sao rồi?”
Cô thật sự không còn chút sức lực nào.


Tuy luôn ở trong trạng thái mơ hồ nhưng tay cô vẫn giữ chặt lấy thằng bé, qua chút hơi thở mỏng manh đó đã khiến cô yên lòng phần nào.
Có lẽ con người luôn vì người khác mà gắng gượng, giống như cô và Lăng Thiếu Đường, trong hoàn cảnh như vậy luôn chống đỡ cho nhau. Sau khi thấy đứa bé này, hy vọng được sống lại càng tăng lên mãnh liệt.
Bàn tay to của Lăng Thiếu Đường dò xét hơi thở của đứa bé, ánh mắt đầy vui mừng:
- Đứa nhỏ này vẫn còn sống... nhưng cơ thể bị mất nước nghiêm trọng!
Kỳ Hinh cắn môi, cúi đầu nhìn thằng bé, khuôn mặt trắng trẻo của nó giờ lấm đầy bùn đất. Cô lên tiếng: “Đứa bé này cũng giống chúng ta vậy, vì nó, chúng ta nhất định phải ra ngoài!”
Giọng nói suy yếu của cô giờ đã có chút sức lực hơn.
- Yên tâm, anh nhất định sẽ đưa em ra ngoài! – Lăng Thiếu Đường ôm chặt Kỳ Hinh.
Ai ngờ...
- A... – Kỳ Hinh vô lực kêu lên một tiếng.
Lăng Thiếu Đường kinh hãi, lập tức nhìn một lượt Kỳ Hinh từ trên xuống dưới.
Chỗ mắt cá chân của Kỳ Hinh thấm máu, vì thời gian dài trôi qua nên vệt máu đã khô lại, nhưng qua vết máu thì có thể thấy cô đã chảy rất nhiều máu.
Chết tiệt! Là do bị cánh cửa đè xuống!
Ánh mắt Lăng Thiếu Đường đầy đau lòng, anh không ngờ Kỳ Hinh lại bị thương nặng như vậy.
- Sao lại gạt anh?
Giọng nói trầm trầm hơi khàn khàn, diễnnnđànlêq+qquýđô♪n lại có chút tức giận của anh vang lên, hàng lông mày nhíu chặt lại vào nhau.
Kỳ Hinh giơ tay lên, xoa xoa lên đầu lông mày của anh, nhẹ giọng nói: “Anh đừng nhíu mày... sau này cũng đừng nhíu mày thế nữa!”
Trong lòng Lăng Thiếu Đường như có phong ba bão táp thổi qua, anh giơ tay lên, giữ chặt lấy bàn tay nhỏ bé của Kỳ Hinh, đau lòng hôn lên ngón tay cô: “Ngốc ạ, em đúng là đồ ngốc!”
Anh hơi run lên, không cần nói anh cũng biết, Kỳ Hinh sợ anh lo lắng nên mới không nói ra.
Cô bé ngốc nghếch này, cô cho rằng giấu không nói vết thương cho anh là tốt sao? Chẳng lẽ cô không biết, chỉ cần cô bị thương là trái tim anh đã rất đau rồi sao?
* * *
Có ánh mặt trời, tựa hồ như có hy vọng sống sót.
Không bao lâu sau, trên đầu loáng thoáng có tiếng máy bay trực thăng...
- Anh Lăng... cô Kỳ...
Những tiếng hô to liên tiếp vọng đến.
- Đường... anh có nghe thấy không... có phải...
Kỳ Hinh cho rằng mình bị ảo giác, cô ngước mắt nhìn Lăng Thiếu Đường đầy hy vọng.
Rõ ràng Lăng Thiếu Đường cũng nghe thấy, anh vội vã nhặt con dao lên, ra sức đập vào tảng đá bên cạnh.
Vì có một lỗ thủng nên tiếng va chạm dễ dàng truyền ra ngoài hơn.
Từng tiếng từng tiếng, di♔endan☮leq☮uy♔don Lăng Thiếu Đường cố gắng đập vào đá.
Không bao lâu sau...
- Mau... bên này... bên này có âm thanh...
Một giọng nói mừng như điên hướng về phía bọn họ...
Đội cứu viện chuyên nghiệp, tổ y tế cùng các nhân viên khác lập tức cứu Lăng Thiếu Đường và Kỳ Hinh ra ngoài...
* * *
Trong cabin xa hoa, Kỳ Hinh không còn chút sức lực nào nằm trên ghế, bên cạnh cô không xa là cậu bé được cứu ra khỏi đống hoang tàn.
Một vài bác sĩ chuyên nghiệp đứng chắn giữa hai người, ngoài việc tiến hành trị liệu vết thương thì còn truyền đường gluco cho họ để cơ thể có thể hấp thu vitamin.
Lăng Thiếu Đường tựa lưng ngồi trên ghế, anh nhắm mắt nghe Chad báo cáo tình hình của công ty, bên cạnh là một vị bác sĩ đang xử lý vết thương trên tay cho anh.
Rõ ràng thể lực của anh hồi phục nhanh hơn.
Trước mặt anh là một loạt các loại đồ uống giàu chất dinh dưỡng.
- Chad, mấy vị quan chức chính phủ kia thế nào rồi?
Lăng Thiếu Đường mở mắt ra, tuy vẻ mặt đầy mệt mỏi nhưng ánh mắt đã khôi phục lại sự u ám.
Anh nhớ trước khi dư chấn xảy ra đã nghe được giọng nói của bọn họ, cho nên hẳn là mấy ngày vừa rồi bọn họ cũng gặp phải tình trạng giống như anh.
- Anh Lăng, anh yên tâm, đội cứu viện đã tìm được bọn ọ, may mắn là cả ba người không sao cả, chỉ xuất hiện tình trạng mất nước, các bác sĩ đang tiến hành điều trị cho bọn họ.
Lăng Thiếu Đường gật đầu, sau đó nheo mắt lại: “Ở hiện trường còn phát hiện ra được gì không?”
Chad giơ tay, từ trong túi áo lấy ra một thứ gì đó lóe sáng, đặt ở trước mặt Lăng Thiếu Đường, cười: “Khi thấy mấy thi thể đó, tôi nghi ngờ bọn chúng liệu có phải là người của Mafia hay không, dám đối phó với anh!”
Lăng Thiếu Đường nhếch mắt: di☮endan☮lequy♔don “Chỉ chết một người thôi sao?”
Chad gật đầu: “Ở hiện trường chỉ phát hiện một thi thể, vậy tổng cộng có mấy người?”
- Bốn! – Lăng Thiếu Đường nở nụ cười châm chọc.
- Chậc, chậc... – Chad ra vẻ tiếc nuối – Dựa vào cấp bậc có thể thấy bọn chúng không phải lính mới, sao có thể tiếp nhận một nhiệm vụ ngu xuẩn như thế được chứ? Đúng là chẳng biết gì!”
Lăng Thiếu Đường cũng cười lạnh, nghịch nghịch thứ đồ trong tay, đôi mắt lóe sáng khiến người ta không rét mà run.
- Có người đã thích làm chuột, vậy chúng ta không ngại làm mèo. Tôi muốn cho bọn chúng biết, không giết tôi là sai lầm lớn nhất đời này của chúng”.
Sau đó, anh siết chặt năm ngón tay lại, siết chặt thứ đồ trong tay, cảm giác góc cạnh trong lòng bàn tay mang đến cảm giác lạnh lẽo.
Sau đó, anh nhìn về phía Kỳ Hinh, đôi mắt lạnh lùng dần trở nên ấm áp. Khi thấy những vết thương trên người cô, đôi mắt anh thoáng chút đau đớn.
Đúng vậy, tuy rằng anh không thể trả thù thiên tai do ông trời gây nên, nhưng những kẻ đã làm hại anh và Kỳ Hinh thì tuyệt đối không thể tha.
Khi nhìn vào khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch của Kỳ Hinh, anh biết cô gái ngốc nghếch này luôn kìm nén, cô luôn tin tưởng và hy vọng vào anh.
Trong cả quá trình, anh không hề nhìn thấy sự luống cuống hay điên cuồng và tuyệt vọng của cô, từ đầu tới cuối chỉ có dáng vẻ lạnh nhạt của Kỳ Hinh khiến anh càng không thể buông tay.
Chad ở phía đối diện Lăng Thiếu Đường cũng mím môi lại, anh ta uống một ngụm rượu vang rồi nhẹ giọng nói:
- Xem ra trận thiên tai này xảy ra cũng không phải là không tốt, còn có thể tạo nên một chuyện tốt!
Lăng Thiếu Đường nghe ra ý của Chad nhưng vẫn không hề tức giận, khóe môi lại cong lên nụ cười, ánh mắt chưa hề rời khỏi Kỳ Hinh.
- Nếu bây giờ tôi bảo anh lập tức quay về thì anh có cho rằng tôi lạnh lùng quá không? – Chad có vẻ buồn cười, nhìn Lăng Thiếu Đường.
Thật ra, Lăng Thiếu Đường và Kỳ Hinh có ngày hôm nay, anh ta cũng thấy vui mừng.
Ánh mắt Lăng Thiếu Đường nhìn Kỳ Hinh hệt như đang nhìn người yêu, không hề rời mắt đi chỗ khác. Xem ra cơn dư chấn này đã kéo hai người lại gần nhau hơn, chuyện xấu biến thành chuyện tốt, đúng là “Tái ông mất ngựa, chưa biết họa phúc thế nào”.
Khóe miệng Lăng Thiếu Đường cong lên, die✩nd✗anlequyyyyd✩on anh tựa lưng vào ghế, lười biếng nói:
- Cậu không phải là lạnh lùng đâu, mà cực kỳ lạnh lùng!
Chad bật cười, nếu so về độ lạnh lùng thì sao có thể bì được với Lăng Thiếu Đường chứ?
- Thiếu Nghị đang ổn định giá cổ phiếu à? – Lăng Thiếu Đường nhẹ nhàng hỏi.
Chad gật đầu: “Đúng, mấy ngày nay anh ấy luôn ứng phó với đám cổ đông và thị trường chứng khoán. Trải qua chuyện lần này, phó tổng giám đốc Lăng quả thực đã tốn không ít công sức”.
Lăng Thiếu Đường có chút đăm chiêu rồi gật đầu.
- Chỉ cần Thiếu Nghị toàn tâm toàn ý với công ty, với năng lực của nó, tôi cũng không vội quay về.
Ngữ khí điềm nhiên, không nghe ra chút cảm xúc nào.
Chad hơi nhíu mày: “Nhưng, mọi người đều nhất trí cho rằng anh nên xuất hiện trước phiên giao dịch cuối tuần, nếu không nhất định thị trường chứng khoán sẽ bị ảnh hưởng. Dù sao Thiếu Nghị cũng không phải tổng giám đốc của tập đoàn, chuyện này các cổ đông sẽ không để yên”.
Lăng Thiếu Đường uống cạn ly rượu rồi nói:
- Tôi sẽ giải thích qua truyền thông, lần này tôi không muốn gây ồn ào thêm, không cần mời nhiều phóng viên, một hai người đại diện có uy tín là được!
Chad trầm ngâm, đó cũng không phải vấn đề quá khó, nhưng...
- Các cổ đông nhất định sẽ yêu cầu câu trả lời thỏa đáng của anh!
- Tôi sẽ tham dự cuộc họp hội đồng quản trị, diễn✲nnđànnnlêqqquý✲đôn nhưng mọi chuyện phải chờ Hinh Nhi bình phục đã.
Ngữ khí của Lăng Thiếu Đường hết sức kiên định, không cho phép thương lượng thêm.
Lúc này, ngoài Kỳ Hinh ra, trong lòng anh không có gì là quan trọng cả.
Kỳ Hinh hôn mê, vì mất nhiều năng lượng nên cô ngủ rất lâu, đã ngủ trên giường hai ngày rồi, cho đến sáng sớm ngày thứ ba...
Ánh mặt trời tươi đẹp xuyên qua cửa sổ sát sàn trong phòng bệnh cao cấp chiếu vào, tỏa sáng cả một căn phòng, thấm đượm cả vào chiếc thảm trải sàn, mọi thứ trông đều đầy sức sống.
Trên đầu giường là hương thơm dịu nhẹ của những đóa hoa, trong ánh nắng sớm mai, mùi hương vương vít khắp căn phòng.
Lăng Thiếu Đường mặc một chiếc áo sơ mi, cúc áo phía trên không cài để lộ ra làn da khêu gợi, xuống dưới là chiếc quần Âu tôn lên đôi chân thon dài của anh.
Đôi mắt anh hết sức rạng rỡ, có thể thấy anh đã hoàn toàn khôi phục lại trạng thái bình thường.
Khi xem xong tạp chí New York, anh đặt tờ báo xuống sofa rồi đi về phía giường bệnh.
Kỳ Hinh đang ngủ yên hệt như một thiên sứ, vẻ mặt đã có sắc hồng, hàng lông mi dài không còn run lên bất an như trước nữa.
Lăng Thiếu Đường khẽ thở dài, ngón tay dài xoa lên gò má mềm mại của Kỳ Hinh, cảm giác trơn láng khiến anh rung động.
Anh biết qua việc lần này, cô đã cực kì hoảng sợ và tuyệt vọng khi cái chết cận kề.
Trong lòng Lăng Thiếu Đường cảm thấy cực kỳ áy náy. di❖ễnnnđàn❖lêêêqqquýđô❖n Nếu không gặp anh, có lẽ Kỳ Hinh sẽ giống những cô con gái nhà giàu khác, hưởng thụ cuộc sống ấm áp nhàn nhã.
Đôi mắt anh đầy đau lòng, anh cúi người xuống, dịu dàng hôn lên trán cô.
Sau đó, anh vào phòng tắm, lấy khăn mặt rồi quay lại bên giường, nhẹ nhàng mở cúc áo cô ra, cẩn thận lau mặt, cổ, xương quai xanh khêu gợi của cô.
Lúc này, đôi mắt của Lăng Thiếu Đường đầy si mê, cẩn thận và nhẫn nại chăm sóc người yêu đang nằm trên giường bệnh.
“Đường... thật ra em... em luôn tin rằng, chỉ cần có anh ở bên cạnh... dù có chết em cũng thấy hạnh phúc”.
“Hinh Nhi... em yêu anh sao?”
“Đường... em luôn yêu anh... yêu đến đau đớn... nhưng vẫn cứ yêu...”
Mỗi khi nhớ tới những lời này, trái tim anh lại như bị bóp nghẹn, tim đập liên hồi. Cô yêu anh đến đau đớn, nhưng dù là vậy, cô vẫn yêu anh!
Đôi mắt thâm thúy của anh giờ tràn đầy tình cảm. Trong tình cảnh như vậy, cô đã giao hết toàn bộ lòng tin cho anh, vậy nên anh không cho phép cô chết, vì cô là người phụ nữ anh muốn nắm tay đi đến trọn đời.
Tất cả vẫn chưa muộn!
Khóe miệng Lăng Thiếu Đường cong lên nụ cười yêu thương, trong lòng anh, chỉ có Kỳ Hinh mới có tư cách trở thành thiếu phu nhân của nhà họ Lăng. Anh đột nhiên lại phát hiện ra muốn được đứng trong nhà thờ cùng Kỳ Hinh.
Khuôn mặt Kỳ Hinh trắng trẻo như hòn ngọc Minh Châu sáng loáng dưới ánh mặt trời.
Tia sáng chiếu vào phòng càng làm nổi bật làn da non mịn trắng như tuyết của cô.
Trên người cô tỏa ra mùi hương dịu nhẹ...
Lăng Thiếu Đường chỉ cảm thấy mùi hương ấy đang di động quanh chóp mũi, lượn lờ không thể tiêu tan, khuôn mặt anh tuấn nở nụ cười trìu mến:
- Khuôn mặt đẹp như trăng Trung thu, sắc đẹp như đóa hoa mùa xuân!
Anh nhẹ nhàng cuốn mấy sợi tóc của Kỳ Hinh vào ngón tay, đôi mắt đen láy như ánh sao phát sáng rực rỡ.
Lăng Thiếu Đường yên lặng ngắm nhìn cô, ánh mắt đầy tình cảm.
Anh nghiêng người xuống, hôn lên đôi môi non mềm của cô một nụ hôn như chuồn chuồn đạp nước, nhưng cảm thấy không đủ, lại vươn đầu lưỡi ra trêu đùa môi cô...
- Ưm... – Trong cơn mê man, Kỳ Hinh cảm thấy đôi môi mình đang bị cắn nuốt.
Lăng Thiếu Đường hơi nhíu mày lại, rồi anh cúi đầu cười:
- Em xem em kìa, hại anh không nhịn được lại phải “trộm hương hoa”, quên mất em vẫn còn đang mê man.
Dường như nghe thấy giọng nói thủ thỉ của Lăng Thiếu Đường, đôi mắt Kỳ Hinh hơi lay động, rồi cô mở to mắt ra.
Đôi mắt anh lập tức đầy vui mừng.
- Hinh Nhi...
Anh nhẹ giọng gọi tên cô, sau đó bàn tay to nhẹ nhàng nâng người Kỳ Hinh dậy, để cô dựa vào đầu giường.
- Đường... – die☮ndddanl☮equydo☮n Giọng nói của Kỳ Hinh hơi khàn, nhưng không còn nghiêm trọng như trước.
- Em... em đã nằm đây lâu chưa?
Lăng Thiếu Đường véo nhẹ mũi cô, rồi mỉm cười đầy yêu chiều: “Em đã ngủ hai ngày rồi!”
Kỳ Hinh hơi đỏ mặt, cô không ngờ mình lại nằm ngủ lâu như vậy.
Cô cảm giác cả người đều đang hết sức mệt mỏi, ngay cả ánh mặt trời cũng đang lười biếng miễn cưỡng chiếu vào trong phòng. Căn phòng có màu trắng tinh, xung quanh thoang thoảng hương hoa khiến cô cảm thấy cực kỳ thoải mái.
Nhất là Lăng Thiếu Đường! Lúc này anh mặc bộ quần áo tối màu, nhưng khuôn mặt anh tuấn không hề có chút gì lạnh lùng mà lại đầy tình cảm và ấm áp, khiến cô mỗi lần nhìn anh lại cảm thấy mình đang đi lạc.
Khóe miệng Lăng Thiếu Đường cong lên nụ cười ấm áp, anh đưa tay chạm vào phần mắt cá chân của cô, nhẹ nhàng vỗ về miệng vết thương, ánh mắt đầy đau lòng.
Vết thương ở chỗ mắt cá chân của cô đã được điều trị, cũng khôi phục rất nhanh, may mà không tổn hại đến xương cốt, có thể điều trị bằng thuốc được.
Lăng Thiếu Đường cẩn thận chạm nhẹ vào làn da cô...
Cảm giác buồn buồn từ chân truyền ra khắp người khiến Kỳ Hinh thở gấp, hai chân động đậy không ngừng.
- Cô bé mẫn cảm này! Nào, để anh đỡ em xuống giường, thử xem chân còn đau không! – Anh bật cười, rồi đỡ cô dậy.
Trước mắt cô là bàn tay to của anh, ánh mắt lúc này đầy phức tạp và cảm động.
Đây là bàn tay có thể hô mưa gọi gió, bàn tay chinh phục, cũng chính bàn tay này đã cứu cô lúc gặp nguy hiểm, khiến cô hoảng sợ và lo lắng...
Nhìn bàn tay này, trong lòng cô lại cảm thấy lúng túng.dien✗danl✩lllequy✩don
Cô nhạy cảm cảm nhận được, quan hệ giữa cô và anh đã biến đổi đầy kỳ diệu, sự biến đổi ấy khiến cô chờ mong, nhưng lại khiến cô có phần sợ hãi.
Cô không biết mình sợ cái gì, tại sao khi con người vừa thoát khỏi nguy hiểm, việc suy xét vấn đề lại cảm thấy phức tạp như vậy?
- Hinh Nhi... – Lăng Thiếu Đường nhẫn nại chờ cô, không hề cưỡng ép kéo tay cô. Anh biết rõ suy nghĩ trong lòng cô, ánh mắt tựa hồ có thể nhìn thấu tất cả.
Lúc này ánh mắt của Kỳ Hinh hết sức nhẹ nhàng khiến trái tim Lăng Thiếu Đường bồi hồi không thôi.
Cô mỉm cười, thanh nhã như đóa hoa cúc, càng như bầu trời lúc nhuộm đỏ ánh mặt trời, bàn tay nhỏ bé nhẹ nhàng giơ ra, chậm rãi đặt vào bàn tay dày rộng và ấm áp của anh.
Lăng Thiếu Đường chậm rãi nắm tay lại, vây kín lấy bàn tay nhỏ bé của cô. Trong lòng Kỳ Hinh đột nhiên dâng lên một cảm giác ổn định và vững chãi.
Đúng vậy, cảm giác này giống như một lữ hành đã lặn lội đường xa, rốt cuộc cũng tìm được một nơi có thể yên tâm ở lại, trong lòng không còn cảm giác mệt nhọc gì nữa, có thể yên lòng chìm vào giấc ngủ ngon.
Mũi chân cô nhẹ nhàng đặt xuống thảm trải sàn, bên hông là cánh tay rắn chắc của anh. Kỳ Hinh không dám ngẩng đầu lên, hoàn toàn không còn sự dũng cảm và kiên cường khi ở trong khu vực bị thiệt hại.
Hơi thở đàn ông vây quanh lấy cô, thân hình cao lớn của Lăng Thiếu Đường lại càng sát lại người cô hơn.
- Sao rồi? Còn đau không? – Anh hỏi đầy quan tâm.
Kỳ Hinh được Lăng Thiếu Đường dẫn đi vài bước.
- Không còn đau lắm, chỉ hơi bất tiện thôi!
Ngữ khí dịu dàng có chút gì đó không xác định.
Lăng Thiếu Đường yên tâm thở phào một hơi, dien✗da✩nllllequy✩don dường như đã hoàn toàn yên tâm.
- A... – Kỳ Hinh đột nhiên thở gấp, cả người nghiêng về phía Lăng Thiếu Đường.
Lăng Thiếu Đường lập tức kinh hãi, khuôn mặt đầy căng thẳng: “Em sao thế?”
Kỳ Hinh hơi nhíu mày lại, nhưng trong chốc lát lại mỉm cười:
- Không sao! Chắc vừa rồi em dùng sức nên mới thấy không thoải mái! Không sao rồi!
Lăng Thiếu Đường đau lòng vuốt tóc cô, giọng nói trầm thấp vang lên:
- Không được, lát nữa anh sẽ bảo bác sĩ chụp X-quang cho em, như vậy anh mới yên tâm được.
Anh hoàn toàn không biết rằng khuôn mặt mình lúc này căng thẳng ra sao, giọng điệu cũng dịu dàng và trìu mến đến mức nào.



Thử đọc