Vợ Yêu Xinh Đẹp Của Tổng Giám Đốc Tàn Ác - Chương 54

Tác giả: Ân Tầm

Đánh dấu

Kỳ Hinh khóc thút thít ngẩng đầu lên, đôi mắt đẫm nước nhìn Lăng Thiếu Đường:
- Sao anh lại không buông tay ra? Anh ngốc thế, nếu vừa rồi bọn chúng nổ súng thật thì sao?
Cô khóc lóc la lên, một tay còn đánh vào lồng ngực của Lăng Thiếu Đường.
Đôi mắt của Lăng Thiếu Đường toát lên vẻ đau lòng, anh nhẹ nhàng nắm lấy bàn
tay nhỏ của Kỳ Hinh. Anh không sợ đau, cô đánh anh chỉ như gãi ngứa mà thôi, anh chỉ sợ cô làm đau bản thân mình.
- Chúng ta đều là đồ ngốc! – Anh nhẹ nhàng nói với cô, ngón tay thon dài dịu dàng lau nước mắt.
- Hinh Nhi, anh thật sự rất sợ sẽ mất em, sau này em đừng bảo anh phải rời xa em, anh sợ lắm, được không?
Chỉ một lần này thôi, Lăng Thiếu Đường thấp giọng như đang cầu xin Kỳ Hinh, hoàn toàn không phải vẻ ra lệnh ngông cuồng gì cả.
Kỳ Hinh ngẩng mặt lên, nước mắt lại trào ra, cô nhìn nhầm sao? Cô nghe nhầm sao?
Vẻ mặt căng thẳng của Lăng Thiếu Đường không thể nào là lừa dối, trong khoảnh khắc đó, rốt cuộc cô cũng hiểu mình quan trọng thế nào trong lòng anh, cũng chính vào lúc đó, cô cũng nhận ra Lăng Thiếu Đường ở trong lòng mình.



Đây mới là Đường của cô…
Kỳ Hinh nhìn vào đôi mắt đen ngập tràn tình yêu của Lăng Thiếu Đường, cô gật đầu, nghẹn ngào nói: “Không đâu, em sẽ không nói như vậy nữa đâu, em muốn anh ở bên cạnh em.”
Lăng Thiếu Đường lại ôm chặt cô vào lòng. Sự bất lực của cô khiến lòng anh đau nhói. Cả đời này anh sẽ bảo vệ cô, bảo vệ cô gái còn quan trọng hơn cả tính mạng anh!
Lát sau, Lăng Thiếu Đường xoa nhẹ lên cổ tay thâm tím của Kỳ Hinh, nhẹ giọng hỏi: “Có đau không?”
Kỳ Hinh lắc đầu, cô nín khóc, mỉm cười nhìn vào đôi mắt đau lòng của Lăng Thiếu Đường.
Sau đó, cô lập tức kéo cánh tay của Lăng Thiếu Đường ra xem, sốt ruột hỏi: “Cánh tay anh…”
Cô nhớ lúc Lăng Thiếu Đường kéo mình lên, tay anh dí sát xuống mặt đường, cánh tay Lăng Thiếu Đường hơi rướm máu, nhưng may mắn là không nghiêm trọng lắm.
Kỳ Hinh cắn chặt môi, lại nghẹn ngào.
- Ngốc ạ, anh mình đồng da sắt, chút này có là gì đâu? - Lăng Thiếu Đường cười, sau đó kéo Kỳ Hinh đứng dậy:
- Chúng ta rời khỏi đây thôi, nếu không phải dư chấn, chúng ta sẽ thật sự thành đôi uyên ương số khổ đấy!
Bên môi anh thấp thoáng nụ cười.
Kỳ Hinh trừng mắt nhìn Lăng Thiếu Đường, sau đó cất giọng oán trách: “Không cho anh nói bậy!”
- Được, được, anh không nói! - Lăng Thiếu Đường ôm lấy bả vai Kỳ Hinh, cất tràng cười sang sảng.
Kỳ Hinh cảm thấy cực kì hạnh phúc, cô có cảm giác lúc này cô là người phụ nữ hạnh phúc nhất trên đời, được Lăng Thiếu Đường yêu thương, chiều chuộng. Cho dù nếu có một ngày sự yêu thương cưng chiều này biến mất, cô cũng không hối tiếc.
Dường như, muốn để con người hiểu ra đạo lý, ông trời đã tạo ra hàng ngàn những khó khăn gian khổ, thách thức sự kiên cường của con người, vậy nên con người mới càng ngày càng trở nên mạnh mẽ hơn. Còn những kẻ yếu đuối chỉ còn lại xương cốt, sinh mệnh biến mất.

Đây là điều mà họ không thể dự tính được, cũng không thể ngăn cản được, bọn họ đã hoàn toàn xem nhẹ uy lực của dư chấn.
Khi Lăng Thiếu Đường và Kỳ Hinhbước từng bước ra ngoài, loáng thoáng nghe thấy tiếng gọi.
- Anh Lăng… Cô Kỳ… - Là tiếng gọi nơm nớp lo sợ của mấy vị quan chức.
Từ hướng phát ra âm thanh, họ đoán mấy người đó không ở xa lắm.
- Chúng tôi ở đây! - Hai mắt Kỳ Hinhsáng ngời, cô lớn tiếng hô lên.
Lăng Thiếu Đường kéo tay Kỳ Hinh, cúi đầu cười: “Tinh lực của em hồi phục nhanh đấy nhỉ!”
Ngay lúc đó, Kỳ Hinh còn chưa kịp phản ứng gì…
Chỉ trong một cái chớp mắt, toàn bộ khắp mọi nơi như một bàn tay của người khổng lồ bóp vụn, ra sức chà đạp.
Từng dòng nham thạch nóng chảy dưới mặt đất cuộn trào. Dòng nham thạch từ lớp vỏ trái đất di chuyển với tốc độ cực kì nhanh, dòng này hợp nhất với dòng kia, cho tới khi đạt được đến một cường độ cực lớn thì đột nhiên tan chảy…
Dường như có hàng trăm quả bom nguyên tử đột nhiên nổ tung, mặt đất chấn động, gió gào thét, toàn bộ khu vực này chìm trong cơn dư chấn.
Một tòa nhà đã bị sập trước đó gần Lăng Thiếu Đường và Kỳ Hinh đột nhiên lay động, tiếng rầm rầm vang lên.
Rõ ràng cơn dư chấn này cực kì uy lực…
- Hinh Nhi, nắm chặt tay anh! Chạy mau! - Lăng Thiếu Đường gấp gáp ra lệnh, bàn tay to cầm chặt tay Kỳ Hinh.
Kỳ Hinh hoàn toàn choáng váng, lớn tới từng này nhưng cô chưa bao giờ gặp phải cảnh tượng hoảng sợ như thế này. Cô cắn răng, nắm chặt tay Lăng Thiếu Đường, cố gắng không quay đầu nhìn những tòa nhà đang sập xuống phía sau.
Lăng Thiếu Đường cố nén cảm giác choáng váng và vô lực do cơn dư chấn mang lại, anh cố gắng kéo KỳHinh chạy về phía khu đất trống.
Nhưng…
Từng tảng đất đá liên tiếp dội xuống, họ căn bản không thể tìm được một khu đất trống hoàn chỉnh.
Cái chết chỉ còn trong chớp mắt, Lăng Thiếu Đường và Kỳ Hinh cũng đang ở trên đầu sao của tử thần.
Khi anh cố gắng trốn tránh, một nguồn sức mạnh cực lớn bổ nhào về phía họ, mang theo sự hung mãnh và cuồng dã như muốn diệt sạch mọi sinh mệnh.
- Đường… A… - Kỳ Hinh sợ tới mức hét lên chói tai, sau đó cô chỉ cảm thấy cả người mình bị va đập, trước mắt bỗng tối sầm, chẳng nhìn rõ thứ gì.


- Hinh Nhi…
Khắp nơi toàn là phế tích, mọi thứ xung quanh chìm trong bóng tối và hỗn độn, tất cả tràn ngập thê lương, không hề có chút hy vọng, chỉ có cái chết là cận kề...
Sự uy hiếp mà Lăng Thiếu Đường và Kỳ Hinh gặp phải cũng như đang bên bờ vực thẳm...
- Khụ... khụ... Hinh Nhi...
Khi Lăng Thiếu Đường mở mắt ra, anh phát hiện bản thân đang ở trong một khu vực hoàn toàn tối om. Anh phủi hết bùn đất trong miệng, đưa tay lên lau khóe miệng.
Còn tay kia của anh vẫn nắm chặt bàn tay nhỏ bé của Kỳ Hinh, thân hình cao lớn che chắn hoàn toàn cho thân hình bé nhỏ của Kỳ Hinh.
- Hinh Nhi... tỉnh lại đi! Hinh Nhi...
Lăng Thiếu Đường xoay người ngồi dậy, kéo Kỳ Hinh vào trong lòng, cố gắng xem xem cô có bị thương ở đâu không.
Nhưng bóng tối che khuất hai mắt, anh không nhìn rõ Kỳ Hinh ở trước mắt.
- Ưm... Đường... Khụ... khụ... sao em không thấy anh?
Kỳ Hinh khó khăn mở mắt ra, nhưng... vẫn chỉ có bóng tối. Cô vừa mở miệng nói, bụi đất xung quanh khiến cô bị sặc.
- Hinh Nhi, em cử động một chút xem, xem trên đầu em có bị thương không?
Lăng Thiếu Đường nâng người cô dậy, quan tâm hỏi han.
Kỳ Hinh cảm thấy cổ họng khô rát. Cô nhớ khi dư chấn xảy ra, Lăng Thiếu Đường đã dùng cơ thể anh để che chắn cho cô.
- Em không sao...
Kỳ Hinh cố nén sợ hãi trong lòng, bàn tay nhỏ bé hươ hươ theo hướng Lăng Thiếu Đường phát ra tiếng nói, rồi đặt lên khuôn mặt kiên nghị của anh, kích động nói:
- Có anh ở bên bảo vệ, sao em lại xảy ra chuyện gì được chứ?
Ánh mắt Lăng Thiếu Đường thoáng đau đớn, die☣nd☣aanleq☣uydo☣n anh càng ôm chặt cô vào lòng hơn, kiên định nói:
- Hinh Nhi, anh nhất định sẽ đưa em ra ngoài!
- Đường... chúng ta... hiện giờ có phải chúng ta bị chôn dưới lớp đất đá rồi không?
Lăng Thiếu Đường không trực tiếp trả lời câu hỏi của Kỳ Hinh, bàn tay to của anh nhẹ nhàng vỗ lên đầu cô, cố gắng làm cho cô bình tĩnh lại:
- Hinh Nhi, tin anh, nhất định chúng ta sẽ ra được ngoài!
Giọng nói trầm thấp đầy kiên định.
Kỳ Hinh nằm trong lòng Lăng Thiếu Đường, lẳng lặng cảm nhận hơi thở ấm áp và nhịp tim đập trầm ổn của anh. Tuy cô không thấy vẻ mặt của anh, nhưng cô có thể cảm nhận được sự bảo vệ đầy ấm áp của anh.
Cô bắt đầu trở nên dần bình tĩnh hơn, dường như chưa bao giờ bình tĩnh đến vậy. Cô tin, chỉ cần có anh ở bên cạnh, lời anh nói cô hoàn toàn tin tưởng...
Sự thử thách sinh tử đã xuất hiện, giọng nói đầy kiên định ấy vang lên làm chậm đi bước chân của tử thần...
Lăng Thiếu Đường ôm Kỳ Hinh vào trong ngực, bàn tay to nắm chặt bàn tay nhỏ bé của cô.
Anh cố gắng khiến đôi mắt thích ứng với bóng tối, qua chút ánh sáng di động, anh quan sát tình hình xung quanh.
Tuy ánh sáng rất nhỏ nhưng vẫn có chút giá trị.
Từ trước đến giờ, anh không sợ chết, dù gặp phải tình cảnh hiểm ác đến mấy anh cũng chẳng hề nhíu mày. Nhưng giờ có Kỳ Hinh, anh lại trở nên nhát gan, trở nên khiếp sợ khi nghĩ đến cái chết. Anh cần phải sống, cần phải yêu thương Kỳ Hinh, phải mang lại hạnh phúc cho cô.
Nhất thời, tia sáng mỏng manh chiếu xuống, trên đầu bọn họ một khoảng là một khối đá to chặn ở trên. Xem ra tảng đá này sẽ không rơi xuống, còn anh và Kỳ Hinh chỉ có một không gian khá nhỏ hẹp.
Bốn phía đều bị vây lấy bởi mấy tảng đá khổng lồ.
Kỳ Hinh ở trong lòng Lăng Thiếu Đường, vì không khí bắt đầu trở nên loãng đi, cô cảm thấy ngực bắt đầu khó chịu, bụi đất xung quanh tạo nên sự khó chịu đến cực điểm.
Cô giãy ra, định đứng dậy, nhưng cả người lại nghiêng đi...
Một cơn dư chấn nữa lại xuất hiện, may mà không quá lớn.
- Đường...
Kỳ Hinh bất giác gọi tên Lăng Thiếu Đường.
Lăng Thiếu Đường giật mình, vừa định giơ tay bắt lấy Kỳ Hinh nhưng lại bị trượt sang một bên.
Sau đó, một tiếng rầm vang lên, di❦endaŦnleq❦uydŦon một vật nặng gì đó vừa bị rơi xuống.
- A... Đường, anh ở đâu?
Tay Kỳ Hinh vừa chạm phải một thứ thô ráp, chân cô truyền đến cảm giác đau đớn.
Lăng Thiếu Đường sợ tới mức toát mồ hôi lạnh, anh sợ tảng đá đó rơi xuống.
- Hinh Nhi...
Anh vội vã bổ nhào về phía Kỳ Hinh, rốt cuộc cũng nhìn rõ đó là một cánh cửa, nửa trên bị kẹt trên đỉnh đầu, còn nửa dưới của nó đang áp lên chân Kỳ Hinh.
Lăng Thiếu Đường cực kì đau lòng. Khi thấy chân Kỳ Hinh bị đá đè lên, trái tim anh như bị con dao găm cắt đôi.
- Hinh Nhi, em đừng cử động, anh sẽ lập tức giúp em!
Anh cố gắng áp chế cảm giác lo sợ, an ủi Kỳ Hinh.
Sau đó, anh vươn một tay ra đè lên cánh cửa, không để cho nó áp toàn bộ xuống. Tay khác lần tìm đến vị trí có thanh sắt trên cửa, muốn hạ cánh cửa xuống một cách từ từ.
Nhưng cánh cửa không hề di chuyển một chút nào, nó đã bị kẹt. Nó giống như đang châm chọc vậy, dù trông không có gì nhưng Lăng Thiếu Đường có cố gắng thế nào cũng chỉ mất công.
Lăng Thiếu Đường lập tức như biến thành một con thú đang bị vây hãm, khuôn mặt cương nghị lộ rõ vẻ sốt ruột, trên trán cũng lấm tấm mồ hôi. Nhưng đôi mắt u tối của anh lại đầy kiên nghị.



Thử đọc