Vợ Yêu Xinh Đẹp Của Tổng Giám Đốc Tàn Ác - Chương 53

Tác giả: Ân Tầm

Đánh dấu

Trong một nơi hoang tàn như thế này, mấy tên sát thủ như những ác ma tàn sát bừa bãi xung quanh khiến người ta phải run sợ.
- Đường, anh mau buông tay ra, anh có nghe thấy không?
Kỳ Hinh sắp phát điên rồi, cô gào lên với Lăng Thiếu Đường nhưng không dám giãy giụa. Cô sợ nếu mình làm vậy sẽ khiến Lăng Thiếu Đường mất đi trọng tâm.
Lăng Thiếu Đường dùng một tay bấu chặt vào khe rãnh bên cạnh, tay kia vì bị ma sát với mặt đất tạo nên nỗi đau cực kỳ lớn, nhưng anh vẫn nắm chặt cổ tay Kỳ Hinh, ánh mắt đầy chân tình.
Anh nheo đôi mắt đen nhìn chằm chằm vào mắt Kỳ Hinh, cắn răng, gằn từng tiếng nói với cô: “Anh... sẽ không buông tay!”
- Lăng Thiếu Đường, anh đừng ngốc như vậy nữa! Anh có hiểu không, tôi không hề yêu anh, không đáng để anh cứu một người không yêu anh đâu!
Kỳ Hinh nhìn thấy những hung thần ác sát phía sau lưng Lăng Thiếu Đường, cô gấp gáp lên tiếng.
Lăng Thiếu Đường nhìn ra suy nghĩ trong lòng cô, die╜nd╜anlequ╜ydo╜n anh cũng biết bốn kẻ phía sau nhất định có hành động.
Anh cong khóe miệng lên, đôi mắt đầy tình cảm:
- Hinh Nhi, mặc kệ em có yêu anh không, anh sẽ... không buông em ra!



Đôi mắt Lăng Thiếu Đường đầy ẩn nhẫn. Anh cảm thấy cả người bị một bàn chân hung hăng dẫm lên.
- Đường...
Kỳ Hinh chảy nước mắt, những giọt nước mắt trong veo như thủy tinh rơi tí tách trên gò má rồi chìm sâu xuống dưới cái hố khổng lồ.
Nếu không có cô, Lăng Thiếu Đường tuyệt đối sẽ không nhẫn nhịn như vậy.
Cô ngẩng đầu, xuyên qua làn nước mắt nhìn Lăng Thiếu Đường. Cô không muốn mất anh, cô không muốn phải thấy anh chết!
Đôi mắt đầy thâm tình và kiên nghị của Lăng Thiếu Đường ánh vào trong mắt Kỳ Hinh. Anh cắn răng, chịu đựng cú dẫm chân.
- Tổng giám đốc tập đoàn quốc tế Lăng thị đúng là có bộ xương cứng thật đấy! – Tên sát thủ càng dẫm mạnh chân hơn.
- Hừ! – Lăng Thiếu Đường lo lắng đến an nguy của Kỳ Hinh, không dám thay đổi tư thế. Anh chỉ có thể để mặc mấy người này, chỉ có tiếng cười châm chọc đầy lạnh lẽo bật ra, đôi mắt lạnh như băng.
- Mày còn kiên trì gì nữa? – Một tên sát thủ cười lạnh, sau đó hắn móc súng ra, dí chặt vào gáy của Lăng Thiếu Đường.
- Đừng... đừng! – Âm thanh thê lương của Kỳ Hinh bị không khí xé nát thành từng mảnh nhỏ.
* * *
Trong văn phòng.
- Cái gì? Anh nói lại lần nữa xem! – Giọng nói lạnh lùng và sốt ruột của Tuyên Tử Dương vang vọng khắp phòng làm việc.
Sau đó, anh ta lập tức bước lên, túm lấy cổ áo của người đàn ông trước mặt.
- Chẳng phải lúc trước chúng ta đã nói là chỉ đối phó với Lăng Thiếu Đường thôi sao?

Người đàn ông hơi nhíu mày, sóng nước trong mắt chẳng hề dao động khi nhìn Tuyên Tử Dương: “Không lấy Kỳ Hinh làm mồi, sao Lăng Thiếu Đường có thể bị dụ đi đến nơi đó chứ?”
- Anh... quá đê tiện...
Ánh mắt Tuyên Tử Dương như đang bốc hỏa, anh ta giơ tay lên, di≈end≈anleq≈uydo≈n đấm vào mặt người đàn ông.
Người đàn ông cao lớn không đứng vững, lùi về phía sau mấy bước rồi dựa hẳn người vào khung cửa sổ.
- Hừ...
Nét mặt tuấn dật của người đàn ông nở nụ cười lạnh, sự lạnh lẽo ngập tràn đôi mắt.
- Tôi đê tiện ư? Tuyên Tử Dương, lúc trước là ai cam tâm tình nguyện hợp tác với tôi? Giờ anh mới nhận ra điều này à?
- Nhưng tôi không cho phép làm hại Kỳ Hinh! – Tuyên Tử Dương siết chặt nắm tay, gào lên với người đàn ông mặc áo đen.
Người đàn ông cười lạnh, anh ta lau vết máu trên khóe miệng, rồi chậm rãi bước từng bước:
- Tuyên Tử Dương, anh cho là anh có thể thoát khỏi mối quan hệ này sao? Kế hoạch này anh cũng có tham gia đấy!
Tuyên Tử Dương nhìn chằm chằm người đàn ông, phẫn hận nói: “Cậu căn bản là không hề làm đúng như kế hoạch ban đầu”.
Người đàn ông nhếch mày, nhìn Tuyên Tử Dương:
- Tuyên Tử Dương, tôi chỉ muốn tìm một cách thức an toàn với bản thân để loại bỏ Lăng Thiếu Đường. Anh biết không, lần này ông trời đã giúp chúng ta, những người đi cùng Lăng Thiếu Đường đến khu vực bị thiệt hại đều không liên lạc được qua sóng di động, người phụ trách chỉ có thể gọi điện cho Kỳ Hinh. Chúng ta còn chưa làm gì cả, chỉ lợi dụng tâm lý khẩn trương của họ để mượn đao giết người mà thôi!
- Hừ! Chẳng lẽ người để lại lời nhắn cho Kỳ Hinh không phải đã bị cậu mua chuộc à? – Tuyên Tử Dương cười lạnh.
- Đúng, nhưng tuyệt đối không có ai nghi ngờ gì hết! di∩enda∩nleqqquyd∩on Mà đúng là sau buổi trưa sẽ có dư chấn, di động của bọn họ không liên lạc được, anh ta gọi cho Kỳ Hinh có gì là sai?
- Tôi mặc kệ cậu đối phó với Lăng Thiếu Đường như thế nào, nhưng tôi không cho phép cậu làm hại đến Kỳ Hinh, mau chóng bỏ lệnh truy đuổi bọn họ đi!
Tuyên Tử Dương cất giọng lạnh lùng.
Đúng vào lúc này...
Rầm! Cửa phòng bị đẩy ra.
Một cô gái mặc bộ trang phục xa hoa xông vào, vẻ mặt cũng giống hệt như Tuyên Tử Dương, cô ta xông về phía người đàn ông.


- Em vừa nghe được cuộc nói chuyện của hai người, tại sao anh lại muốn giết Lăng Thiếu Đường? – Đôi mắt của cô gái xinh đẹp bùng cháy lửa giận, nhưng không hề ảnh hưởng đến dáng vẻ mỹ miều của cô ta.
Người đàn ông nhìn dáng vẻ thịnh nộ của cô gái, hệt như đang nhìn thấy một đóa hoa xinh đẹp nở rộ, khóe miệng nở nụ cười tà:
- Chuyện này hẳn là em cũng biết rồi đấy!
Cô gái kinh hoàng, liếc nhìn Tuyên Tử Dương rồi lại nhìn khuôn mặt gian ác của người đàn ông, cất giọng đầy sắc bén: “Anh quả thực không hề làm theo kế hoạch!”
Người đàn ông nhún vai: “Tốt lắm, em nói kế hoạch xem thế nào?”
- Lúc trước kế hoạch của chúng ta là vây bắt bọn họ ở khu vực xảy ra thiệt hại, sau đó công bố tin tức giả cho giới truyền thông, dựa vào đó để chèn ép Lăng thị, chờ thị trường chứng khoán bắt đầu phiên giao dịch sẽ khiến cho giá cổ phiếu của Lăng thị sụt giảm. Sau đó chúng ta mượn cơ hội này để mua vào cổ phiếu của Lăng thị. Chính anh đã nói, anh chỉ cần Lăng Thiếu Đường, anh đâu có nói anh muốn tính mạng của Lăng Thiếu Đường!
Người đàn ông hừ lạnh, nói từng câu từng chữ: “Một khi đã như vậy, tôi đây sẽ nói rõ cho em biết, thứ tôi muốn không chỉ có Lăng thị, tôi còn muốn... Lăng Thiếu Đường chết!”
Ngữ khí trầm thấp nhưng đầy tàn nhẫn.
- Anh... anh là kẻ tiểu nhân! – Cô gái giận đến mức sắp phun ra lửa.
Bốp! Người đàn ông vung tay tát cô gái.
Sau đó, anh ta bước lên, vòng tay ra sau gáy túm chặt tóc cô gái, không hề thương tiếc chút nào, buộc cô ta phải ngẩng lên nhìn:
- Cái đồ đê tiện ăn cây táo rào cây sung này, di✣e,nღdanღleღquyღdon tốt nhất cô thông minh lên cho tôi, tôi nâng cô lên được thì cũng hủy hoại cô được!
Nét mặt người đàn ông đầy hung bạo, anh ta dằn mạnh từng từ một, lực từ bàn tay cũng tăng thêm.
Một khẩu súng lạnh như băng đặt sau gáy người đàn ông...
- Tôi không có hứng thú xem hai người diễn kịch đâu, nhanh hạ lệnh bảo đám người đó không truy đuổi nữa!
Tuyên Tử Dương đứng phía sau người đàn ông, họng súng từ gáy chuyển đến huyệt thái dương, sau đó anh ta ném điện thoại cho người đàn ông.
Ánh mắt người đàn ông lướt qua tia kinh ngạc trong giây lát, sau đó khóe môi anh ta cong lên nụ cười khinh thường: “Ồ, vậy mà anh cũng tìm được khẩu súng tôi cất cơ à!”
- Nói linh tinh ít thôi, mau gọi điện thoại đi! – Tuyên Tử Dương chau mày, quát lên.
- Ok! – Người đàn ông thỏa hiệp, cười lạnh rồi lắc lắc chiếc điện thoại:
- Ở đó không có sóng điện thoại, làm sao liên lạc được!
- Cậu khắc có biện pháp liên lạc với bọn chúng, mau lên! – Tuyên Tử Dương đập họng súng vào trán anh ta, khí thế bức người.
Ánh mắt của người đàn ông lộ vẻ bát đắc dĩ, sau đó anh ta đi đến bên cạnh bàn làm việc.
Tuyên Tử Dương không hề thả lỏng một giây phút nào, đôi mắt nhìn chăm chú từng hành động của anh ta, khẩu súng chưa hề buông lỏng.
- Đây là thiết bị theo dõi bằng vệ tinh duy nhất có thể liên lạc được với bọn họ, chỉ cần tôi ấn nút màu đỏ, bên đó sẽ tự khắc rút lui!
Tuyên Tử Dương không nói gì, nhướng mắt ý bảo anh ta hành động.
Người đàn ông ấn nút, sau đó lạnh lùng nhìn Tuyên Tử Dương và cô gái:
- Hai người tuyệt đối sẽ vì hành động ngu xuẩn của bản thân mình hôm nay mà phải trả cái giá rất đắt!di/e\d\\anleq✣uydo\
Sau đó, anh ta đảo mắt nhìn về phía thiết bị theo dõi.
Tuyên Tử Dương và cô gái lập tức rùng mình.
* * *
Ở khu vực xảy ra thiệt hại, tất cả chìm trong màn sương mù...
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, yên lặng đến cực điểm.
Bốn tên sát thủ như loài sói, họng súng đen ngòm dí thẳng vào sau gáy Lăng Thiếu Đường.
Còn Kỳ Hinh lúc này cũng đầy tuyệt vọng.
Đột nhiên...
Bên hông bốn tên sát thủ bỗng lóe sáng, tiếng tít tít rất nhẹ vang lên.
- Lui lại!
Bọn sát thủ không ngờ lại nhận được lệnh rút lui, chúng nhìn nhau rồi lập tức buông tha cho Lăng Thiếu Đường và Kỳ Hinh, nhanh chóng biến mất.
Lúc này Lăng Thiếu Đường chẳng còn quan tâm được nhiều đến thế, khi vật cản biến mất, anh lập tức dùng sức:
- Hinh Nhi, nắm chặt lấy tay anh, đừng... buông tay ra! – Lăng Thiếu Đường cố gắng nhịn đau, anh cắn răng muốn kéo cô lên.
Cơ thể Kỳ Hinh như được kéo lên được một nửa, cánh tay rắn chắc của Lăng Thiếu Đường tiếp thêm sức, kéo tuột người cô lên.
Kỳ Hinh ngã vào lòng Lăng Thiếu Đường.
- Hinh Nhi, em sao rồi? – di►end►anlllequ►yd►on Lăng Thiếu Đường ngồi dậy, ôm chặt lấy cô, một phần cánh tay anh đã biến thành màu tím.
- Đường...
Kỳ Hinh thì thào tên anh, sau đó cô ôm chặt Lăng Thiếu Đường như tìm được phao cứu sinh, vùi khuôn mặt nhỏ nhắn vào cổ anh. Vừa tìm được con đường sống từ chỗ chết khiến cô bật khóc.
- Đường... chúng ta... chúng ta không chết... chúng ta còn sống?
Cô thật sự không thể tin nổi, cô còn tưởng Lăng Thiếu Đường và cô sẽ chết chắc.
Bàn tay to, dày và rộng của Lăng Thiếu Đường trấn an Kỳ Hinh bằng cách vỗ nhẹ lưng cô. Anh biết cô rất sợ, vậy nên anh muốn cô cứ khóc thật to, giải tỏa hết sự lo lắng trong lòng ra ngoài.
Những chuyện như vậy anh đã quá quen rồi, thương trường như chiến trường, ngay từ ngày đầu tiên tiếp xúc với những chuyện làm ăn, anh đã hiểu rõ đạo lý này. Trừ khi là anh chủ động buông tha hoặc cam tâm tình nguyện trở thành kẻ yếu, còn không thì anh càng mạnh, sự nguy hiểm anh gặp phải càng tăng lên, còn anh cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý cho điều này.
Nhưng hôm nay, anh lại sợ, anh sợ vì sẽ làm liên lụy đến cô gái này. Lúc đó, anh hiểu rằng cô gái này mới là quan trọng nhất, thậm chí quan trọng hơn cả tính mạng của anh.
Lăng Thiếu Đường nhẫn nại chờ đợi tâm trạng của Kỳ Hinh ổn định trở lại, anh nhẹ nhàng nói bên tai cô: “Được rồi, mọi chuyện đã qua rồi, anh sẽ luôn ở bên cạnh em”.
Giọng nói êm ái đầy cưng chiều của những đôi yêu nhau.



Thử đọc