Vợ Yêu Xinh Đẹp Của Tổng Giám Đốc Tàn Ác - Chương 48

Tác giả: Ân Tầm

Đánh dấu

Kỳ Hinh lẳng lặng đứng trước cửa sổ sát sàn trong phòng ngủ, trên người là chiếc váy lụa mỏng màu trắng, dáng hình đẹp đẽ dưới ánh trăng của cô như toát ra những vầng sáng mỹ lệ, yên lặng như được một màn sương bao phủ.
Cô nhìn ra bóng đêm ngoài cửa sổ đến mức thất thần, thậm chí Lăng Thiếu Đường bước ra khỏi phòng tắm lúc nào cũng không biết.
Ánh mắt Lăng Thiếu Đường lóe lên tia chân tình hỗn độn, anh không biết cô đang nghĩ gì.
Cảm giác này khiến anh có phần khó chịu.
Lúc này, Kỳ Hinh thanh lệ thoát tục, dường như không mang chút danh lợi của phàm trần, có thể dùng cụm “nhân đạm như cúc” để hình dung quả quả không sai chút nào.
Cô đứng đó, thanh lệ, mềm mại, như một nụ sen mới nở, không vương chút bụi trần nào.
“Anh không thấy cô ấy chỉ sợ anh chứ không hề yêu anh à?”
Câu nói của Viên Hoàn Vũ đột nhiên hiện lên trong đầu Lăng Thiếu Đường.
Lập tức, anh nhíu chặt hai hàng lông mày lại.
Chẳng lẽ Kỳ Hinh thật sự sợ anh sao?



Đôi cánh tay ấm áp ôm chặt lấy cả người Kỳ Hinh từ phía sau, khiến toàn bộ thân hình mềm mại của cô dựa sát vào lồng ngực anh.
Lớp kính thủy tinh của cửa sổ sát sàn phản chiếu đôi nam nữ xuất chúng đang ôm nhau, vừa ấm áp vừa lãng mạn.
Cô gái xinh đẹp như đóa sen mới nở, mái tóc xoăn tùy ý xõa bên hông, chiếc váy ngủ màu trắng càng tôn lên làn da trắng mịn của cô, đôi mắt trong trẻo lấp lánh như ánh sao trên trời.
Ôm chặt sau lưng cô là người đàn ông với dáng người cao lớn, dường như chỉ muốn chôn vùi cô trong lòng mình, bộ quần áo ngủ màu trắng trên người anh lại càng làm nổi bật sự anh tuấn.
Vạt áo ngủ phía trước hơi mở rộng, để lộ vòm ngực màu đồng tinh tráng, tràn ngập cảm giác an toàn và quyến rũ. dieʊndʊanlequydoʊn Bắp đùi thon dài tuy được vạt áo che khuất nhưng vẫn có thể nhận ra sự rắn chắc của anh.
Khuôn mặt với những đường nét rõ ràng và góc cạnh như được điêu khắc bởi những thần thoại Hy Lạp, đôi mắt u ám và thâm thúy có vẻ cuồng dã không câu nệ, tà mị gợi cảm, mái tóc đen rậm vẫn còn ướt, đôi môi mỏng khêu gợi lúc này hơi nhếch lên.
Kỳ Hinh hơi run lên, vì cảm giác quen thuộc ấy, cũng vì vòng ôm ấm áp của anh.
Lúc trên xe về biệt thự, Lăng Thiếu Đường không nói một câu nào, anh chỉ lạnh lùng khiến cô cảm nhận thấy anh đang nhẫn nhịn lửa giận trong lòng.
Không phải là anh sẽ làm khó Viên Hoàn Vũ đấy chứ?
Cô muốn hỏi nhưng lại không dám nói ra.
Cô rất hận bản thân mình, trước giờ cô luôn coi Viên Hoàn Vũ như anh trai mình, cho nên cô không hề cảnh giác anh ấy.
Cô sợ anh sẽ giận sao?
Sợ anh sẽ làm khó Viên Hoàn Vũ?
Hay là…
Sợ anh… hiểu lầm cô?

Nghĩ đến đây, đôi mắt Kỳ Hinh hơi run lên.
Xuyên qua lớp kính thủy tinh, cánh tay Lăng Thiếu Đường lại càng siết chặt hơn, anh như nhìn thấy đôi mắt như đang đi vào cõi tiên của Kỳ Hinh.
Anh không cho phép cô bỏ qua anh như vậy!
- Đang nghĩ gì vậy?
Anh cúi người xuống, đôi môi mỏng khêu gợi dán sát bên tai cô, giọng nói trầm thấp đầy trìu mến.
Hơi thở đàn ông lập tức vây quanh Kỳ Hinh.
Đây là hơi thở vừa quen thuộc vừa khiến cô run sợ, hơi thở khiến cô phải rung động, cũng tràn đầy sự nguy hiểm.
- Không, không có gì!
Kỳ Hinh ngẩng đầu lên, cô muốn tránh khỏi phạm vi của Lăng Thiếu Đường.
Nhưng đôi mắt của Lăng Thiếu Đường lại dán chặt sau cổ cô, đôi lưỡi ấm nóng như nhấm nháp mùi hương và sự tươi ngọt của cô.
Cảm giác mềm mại ở cổ mang theo mùi hương dịu nhẹ càng khiến Lăng Thiếu Đường không kìm chế được.
Đôi mắt lạnh như băng của anh dần tan chảy.
Dần dần, cảm giác khẩn trương từ một nơi nào đó trong cơ thể dâng lên khiến đôi mắt anh trở nên ngày càng thâm trầm.
Anh lại càng ôm chặt lấy cơ thể kiều diễm của Kỳ Hinh.
Hô hấp dần trở nên rối loạn, một tay anh siết chặt eo cô, die‿nda‿nl‿equ‿ydo‿n tay kia thì thuần thục dò xét vào trong cơ thể cô.
Kỳ Hinh hít sâu một hơi, trong lòng bắt đầu dâng lên cảm giác sợ hãi, vẻ mặt cũng trở nên mông lung đỏ ửng.
Mỗi chỗ bàn tay Lăng Thiếu Đường lướt qua như dấy lên một ngọn lửa khiến cô bắt đầu trở nên khó chịu.
Đôi mắt của Kỳ Hinh lúc này lại càng mê ly, cô dần ngẩng đầu lên, để mặc cho hơi thở nóng rẫy của Lăng Thiếu Đường lưu lại khắp người mình, yên lặng chấp nhận hơi thở ngông cuồng bá đạo của anh.
Nhưng, khi ánh mắt cô lơ đãng nhìn về phía cửa sổ, cô lại dễ dàng nhận ra bộ dạng xấu hổ của mình và đáy mắt đầy cuồng mị của Lăng Thiếu Đường.
- A…


Cô khẽ kêu một tiếng, vội vàng tránh thoát khỏi hơi thở của Lăng Thiếu Đường.
Kỳ Hinh sợ hãi trước dáng vẻ của mình, đồng thời cũng bị sự cuồng nhiệt của Lăng Thiếu Đường khiến tim đập liên hồi.
Tại sao cô lại như vậy?
Chỉ một nụ hôn hay một cái động chạm của anh cũng khiến ý thức cô trở nên mơ hồ.
Trời ơi!
Chẳng lẽ bây giờ cô thật sự đã biến thành tình nhân của anh rồi sao?
Anh nhất định phải biến cô thành một người như vậy ư?
Ngay sau đó, cơ thể cô bị Lăng Thiếu Đường túm chặt lấy.
Buộc cô phải đối diện với anh…
Lăng Thiếu Đường cúi đầu nhìn cô, chỉ thấy làn da nõn nà trắng như tuyết, bên trên như phủ một tầng đỏ ửng, đôi mắt cô hơi cụp xuống như một cô gái đang ngượng ngùng, cực kỳ xinh đẹp.
Anh lại càng thêm say đắm, những tình cảm khó nói như những lớp tơ quấn từng lớp từng lớp quanh trái tim anh.
Khi Kỳ Hinh thấy đôi mắt đen của Lăng Thiếu Đường đã biến hóa, cô cắn cánh môi, dấu răng hằn in trên đôi môi đỏ.
Đôi môi như cánh hoa ấy lưu lại dấu răng khiến lòng người say đắm.
Những ngón tay thon dài ấm áp chợt chạm vào đôi môi hơi run run của cô, như cố tình làm mờ đi vết răng ấy.
- Đừng cắn môi như vậy, ở đây sẽ đau đấy…
Giọng nói trầm thấp của Lăng Thiếu Đường vang lên, đồng thời anh đưa tay chỉ vào trái tim mình.
Sau đó, khuôn mặt anh tuấn nở nụ cười cuồng mị.
Kỳ Hinh run lên, trong lòng như có tiếng lộp bộp.
Cô nghi hoặc nhìn Lăng Thiếu Đường, cô không biết anh định làm gì.
Anh đang đùa giỡn cô sao?
Người cuồng vọng như anh, sao có thể đau lòng vì cô chứ?
Cô ngẩng mặt, nhẹ nhàng nói với Lăng Thiếu Đường:
- Tôi muốn tự mình đến nơi xảy ra thiệt hại!
Chuyện này là chuyện Kỳ Hinh muốn nói với Lăng Thiếu Đường.
Lần cạnh tranh đấu thầu này có đề cập đến các khu thành bị tai họa cần phải trùng tu, cô muốn đích thân được chứng kiến cảnh tượng đó để có thể đưa ra phương án cạnh tranh hiệu quả.
- Không được, tôi sẽ sắp xếp để người khác đến đó.
Lăng Thiếu Đường nhanh chóng phủ định ý kiến của Kỳ Hinh, giọng nói kiên định không cho phép có sự thương lượng nào khác.
- Hạng mục này là do tôi làm, tôi cần phải biết mọi chuyện liên quan đến nó, nếu anh không đồng ý thì giao cho người khác làm đi.
Kỳ Hinh không ngờ rằng Lăng Thiếu Đường lại nhanh chóng phủ quyết như vậy, cô lập tức trở nên bướng bỉnh.
Khóe miệng Lăng Thiếu Đường nhếch lên:
- Em cần bao nhiêu lâu?
- Hai tuần, chỉ hai tuần thôi!
Vừa nghe Lăng Thiếu Đường hỏi vậy, Kỳ Hinh cảm thấy có thể thay đổi được, vẻ mặt cũng trở nên sáng ngời, vui mừng trả lời.
Khuôn mặt tuấn dật của anh càng áp sát lại gần Kỳ Hinh hơn:
- Em nghĩ rằng tôi sẽ cho em rời khỏi tôi lâu như vậy ư?
Sự tà mị ánh vào tận sâu trong đôi mắt anh.
- Rốt cuộc là anh nghi ngờ chuyện gì?
Kỳ Hinh nhìn rõ sự chất vấn trong đáy mắt Lăng Thiếu Đường, nhạy cảm lên tiếng hỏi.
Có đôi khi cô thật sự không chịu nổi sự đa nghi của Lăng Thiếu Đường.
- Tôi và Viên Hoàn Vũ chỉ là bạn bè.
Kỳ Hinh rốt cuộc vẫn thỏa hiệp, giải thích với Lăng Thiếu Đường.
Ánh mắt Lăng Thiếu Đường không có chút xao động nào, anh chỉ mê muội nắm tóc cô, đưa lên mũi ngửi.
Mùi hương ấy khiến con người ta mê muội.
Kỳ Hinh kinh ngạc, trừng mắt nhìn Lăng Thiếu Đường.
Bên môi anh thấp thoáng nụ cười, khiến ánh mắt Kỳ Hinh hơi rối bời.
- Sau đó?
Lăng Thiếu Đường thả mái tóc dài thơm tho của cô xuống, đôi mắt sáng nhìn chằm chằm bóng hình cô trước mắt, giọng nói trầm thấp uể oải vang lên.
Anh càng nhẹ nhàng như vậy lại càng khiến Kỳ Hinh sợ hãi.
Cô hít sâu một hơi, lạnh nhạt lên tiếng:dieeenda‿nleqq∩uydo‿n
- Cho nên anh đừng làm khó anh ấy!
Rốt cuộc đã nói ra được những lời này, Kỳ Hinh hơi căng thẳng quan sát phản ứng của Lăng Thiếu Đường.
Đôi mắt thâm sâu không thấy đáy của anh lướt qua tia đau lòng.
Sau đó, Lăng Thiếu Đường giữ chặt lấy người cô, thân hình cao lớn rắn rỏi tạo nên sự đối lập rõ ràng với thân hình bé bỏng yếu đuối của cô.
Thân hình rắn chắc nóng bỏng của anh áp sát thân hình hơi lạnh của cô, chỉ cách một lớp áo ngủ mỏng manh, anh có thể phác họa dáng người cô.
Kỳ Hinh cảm thấy hoang mang, sự bình tĩnh cảu Lăng Thiếu Đường càng làm cô bất an.
- Em thật sự quan tâm đến anh ta?
Lăng Thiếu Đường giữ chặt cằm Kỳ Hinh.
Lúc này, Kỳ Hinh mới phát hiện ra gân xanh trên bàn tay anh đã nổi đầy lên, chứng tỏ cơn giận của anh sắp bùng nổ.
Quả nhiên.
Lăng Thiếu Đường càng mạnh tay hơn, giọng điệu cũng trở nên cao ngạo.
Chiếc cằm bị anh siết chặt truyền đến cảm giác đau đớn.
Kỳ Hinh quay mặt đi, đôi mắt trong veo ánh lên làn hơi nước mỏng manh.
- Tại sao anh nhất định phải khiến tôi không chịu nổi như vậy?
Kỳ Hinh nghẹn ngào.
Đôi mắt chim ưng của Lăng Thiếu Đường nhìn chằm chằm Kỳ Hinh, lúc này anh cũng ý thức được lửa giận đang bùng lên trong lòng mình, những đường cong trên khuôn mặt thoáng trở nên dịu dàng đi nhiều.
Anh cúi người xuống, từ siết chặt chuyển sang yêu thương vuốt ve gò má nhẵn mịn của cô, đôi môi ấm áp nhẹ nhàng hôn lên những giọt nước mắt của cô.
- Hinh Nhi, nói yêu tôi!
Giọng nói trầm thấp ẩn nhẫn chân tình.
Lăng Thiếu Đường cố gắng áp chế lửa giận trong lòng mình.
Khi lần đầu tiên thấy Kỳ Hinh ăn cơm cùng Viên Hoàn Vũ, anh đã tức giận rồi. Nhất là hôm nay!
Khi thấy Viên Hoàn Vũ nhìn Kỳ Hinh bằng ánh mắt chết tiệt đó, anh chỉ muốn lập tức xuống xe, bóp nát xương cốt anh ta ra.
Nhưng rốt cuộc anh vẫn nhẫn nhịn, vì trong tiềm thức, anh tin tưởng Kỳ Hinh, anh không muốn sự thô bạo của mình làm cô sợ.
Khi Viên Hoàn Vũ lên tiếng, anh tin chứ! Nhất là khi thấy đôi mắt hoảng sợ của Kỳ Hinh, anh lại càng tin.
Anh không muốn cô sợ hãi, không muốn cô trốn tránh.



Thử đọc