Vợ Yêu Xinh Đẹp Của Tổng Giám Đốc Tàn Ác - Chương 44

Tác giả: Ân Tầm

Đánh dấu

Kỳ Hinh hét to, khi ý thức được Lăng Thiếu Đường bế mình đi vào phòng nghỉ thì Lăng Thiếu Đường đã ném cô xuống giường rồi.
- Em vừa hỏi tôi nhiều câu như vậy, giờ tôi cũng muốn hỏi em một câu!
Lăng Thiếu Đường chống hai tay lên giường, cơ thể bao phủ lên Kỳ Hinh, vẻ mặt tươi cười chẳng khác nào ác ma.
Kỳ Hinh hoảng sợ, lùi người về sau.
Lăng Thiếu Đường duỗi bàn tay to ra, không cần tốn quá nhiều sức lực đã kéo cô lại được.
- Em và cái tay Viên Hoàn Vũ đó có quan hệ gì?
Ánh mắt sắc bén của Lăng Thiếu Đường nhìn chằm chằm Kỳ Hinh, nụ cười bên môi lạnh như băng.
Kỳ Hinh chấn động.
- Sao, câm rồi à?
Đôi mắt của Lăng Thiếu Đường càng lúc càng trở nên sâu thẳm, ánh mắt như có lốc xoáy sâu kín.



Nhưng Kỳ Hinh biết, đây chính là dấu hiệu anh đang tức giận.
- Anh ấy chỉ là học trưởng của tôi!
Kỳ Hinh nói thật.
Lăng Thiếu Đường từ trên cao nhìn xuống Kỳ Hinh, thật lâu sau, anh lại cúi người xuống: “Nếu em muốn bảo vệ bát cơm của hắn ta thì sau này đừng có gặp hắn nữa”.
Giọng nói mềm nhẹ nhưng lại mang theo sự nguy hiểm chết người.
Đây là điểm giới hạn của anh rồi!
Kỳ Hinh hít sâu một hơi toàn khí lạnh: “Anh…”
Đôi mắt của Lăng Thiếu Đường nhìn chăm chú vào từng phản ứng của Kỳ Hinh.
Khuôn mặt của cô vừa thanh tú vừa xinh đẹp, hàng lông mày trông hết sức nhẹ nhàng, khuôn mặt đơn thuần ngây thơ như cành hoa lê ngày xuân, cực kỳ sạch sẽ và hoàn mỹ.
Anh cúi đầu hôn nhẹ lên môi cô, chậm rãi tung ra trái bom bên tai cô: “Hinh Nhi, đừng khiêu khích tính nhẫn nại của tôi, giờ em vẫn là người “đang chờ được xử tội”, cho nên đừng có yêu cầu quyền lợi gì ở đây”.
Sau đó, bàn tay tà ác chậm rãi trượt xuống…
Từ cổ áo đi xuống, từng chiếc cúc được bật mở…
Bàn tay to đầy mạnh mẽ dừng lại nơi ngực cô, một lần nữa vuốt ve.
- Anh có ý gì?
Kỳ Hinh như bị người khác hắt một chậu nước lạnh vào người.

- Rất đơn giản, không có ai tin lời em nói. Một khi sự việc vỡ lở, em nghĩ rằng mọi người sẽ nghĩ đến ai đầu tiên?
Bên môi Lăng Thiếu Đường nở nụ cười lạnh lùng.
Sau đó, anh giữ chặt người Kỳ Hinh, bàn tay to dò xét cơ thể mềm mại của cô.
- Lăng Thiếu Đường, anh… quá đê tiện!
Kỳ Hinh đột nhiên tỉnh ra.
Đúng, giờ mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía bố của cô, bọn họ sẽ cho rằng cô lợi dụng chức quyền, lấy trộm tài liệu mật của Lăng thị.
- Tùy em nghĩ thế nào thì nghĩ, tôi chỉ biết đến lúc đó bố em sẽ phải gánh lấy mọi trách nhiệm!
Ánh mắt của anh khiến Kỳ Hinh sợ hết hồn.
- Lăng Thiếu Đường, xem ra tôi vẫn còn nghĩ tốt cho anh, tất cả mọi chuyện đều là kế hoạch của anh! Anh…
Kỳ Hinh nhìn người đàn ông trước mắt, cô thừa nhận bản thân vĩnh viễn không thể đoán được tâm cơ khó lường của anh.
Ánh mắt Lăng Thiếu Đường trầm xuống, nhưng lập tức lại giấu chút đau lòng đó đi, bên môi nở nụ cười nhạt nhòa: “Tôi không phủ nhận những gì em nói”.
- Rốt cuộc anh muốn thế nào?
Kỳ Hinh đau xót, khẽ nhếch môi lên, đôi mắt như chực trào nước mắt.
Lăng Thiếu Đường buông Kỳ Hinh, dựa người vào đầu giường, ánh mắt toát lên lửa tình.
- Rất đơn giản, hầu hạ tôi, và… tôi muốn em sinh con của tôi!
Lúc này, Lăng Thiếu Đường như một con báo đầy mạnh mẽ, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt xinh đẹp của Kỳ Hinh.
Kỳ Hinh kinh hãi đến mức quên cả hít thở.
- Anh nói cái gì?
- Sao? Vừa rồi tôi nói còn chưa đủ rõ ràng à?
Lăng Thiếu Đường kéo Kỳ Hinh lại gần, tham lam hưởng thụ mùi thơm ngát trên người cô.


Hôm nay lúc đang họp, khi nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé mềm mại của Kỳ Hinh, anh hiểu rõ bản thân mình nhớ cô đến mức nào.
- Tôi sẽ không sinh con cho anh!
Kỳ Hinh lạnh lùng dập tắt dục vọng trong mắt Lăng Thiếu Đường, giọng nói trở nên lạnh buốt thấu xương.
Bàn tay to của Lăng Thiếu Đường không chạy dọc khắp cơ thể cô nữa mà chuyển lên phần đầu, tay phải nhanh chóng giữ chặt gáy cô, hơi thở ấm áp của anh hòa cùng hơi thở của cô:
- Tôi muốn em sinh con cho tôi!
Giọng nói trầm thấp của Lăng Thiếu Đường vang lên nhưng không cho phép người khác cự tuyệt.
Kỳ Hinh chua xót, cô đẩy người Lăng Thiếu Đường ra, lạnh nhạt lên tiếng: “Tôi nói lại lần nữa, tôi sẽ không sinh con cho anh!”
Sau khi nói xong câu đó, cô tưởng anh sẽ giận đến mức tím tái mặt mày, giống như trước khi anh đi công tác, nhưng...
- Hinh Nhi, tôi nói rồi, em không có quyền lựa chọn, chẳng lẽ em quên rồi à?
Ngữ khí của Lăng Thiếu Đường cực kì mềm nhẹ, cơ thể cường tráng cũng bắt đầu tiến sát lại gần cô, ép người cô xuống.
Anh hôn lên cổ cô, khẽ cắn nhẹ lên đó.
Kỳ Hinh cảm thấy lòng mình lạnh toát, hơi thở của người đàn ông hòa quyện cùng hơi thở của cô khiến sự ám ảnh trong lòng cô càng tăng thêm.
- Anh coi tôi là cái gì?
Cô lạnh lùng hỏi.
Lăng Thiếu Đường ngẩng đầu lên, đôi mắt đen hơi nheo lại, trong đó như có từng ngọn sóng nhỏ dập dềnh, chẳng lẽ cô không muốn sinh con cho anh sao?
Lập tức, sắc mặt anh tối sầm lại: “Làm tình nhân của tôi!”
Kỳ Hinh nở nụ cười lạnh lùng, ánh mắt quật cường nhìn anh.
- Làm tình nhân mà cũng phải sinh con cho anh à?
Cô không muốn có bất kỳ tình cảm nào phát sinh nữa, nếu không có gì ngoài dự kiến thì câu nói này nhất định sẽ chọc giận anh.
Ánh mắt Lăng Thiếu Đường lóe sáng, anh siết chặt cằm cô, dường như muốn bóp nát nó ra rồi gầm nhẹ: “Em phải biết rằng, chỉ cần Lăng Thiếu Đường tôi gật đầu thì có vô số phụ nữ muốn sinh con cho tôi, cho nên đây là vinh hạnh của em, biết chưa?”
Trong lòng Kỳ Hinh run lên: “Nếu tôi không đồng ý thì sao?”
Đôi mắt như chim ưng của Lăng Thiếu Đường lóe lên tia sáng sắc lạnh.
Anh buông cô ra, lại lần nữa dựa người vào đầu giường.
Đôi mắt đen, sâu và rét lạnh của anh nhìn một lượt từ trên xuống dưới thân hình trắng như tuyết của cô, cuối cùng dừng lại ở gương mặt xanh xao.
Anh mỉm cười, nụ cười vô tình.
- Như vậy, em sẽ phải trả một cái giá cực đắt vì đã phản bội!
Kỳ Hinh cảm thấy cả người chẳng còn chút sức lực nào nữa.
Lăng Thiếu Đường như đang nghiền ngẫm, nhìn Kỳ Hinh nói: “Cho nên, tốt nhất là em hãy ngoan ngoãn đi, đừng có làm trái ý của tôi”.
Thanh âm lạnh lùng đầy lạnh lẽo.
Kỳ Hinh nắm chặt hai tay lại, lửa giận bừng bừng khắp khuôn mặt.
- Lăng Thiếu Đường, anh nhất định phải dùng cách này để lăng nhục tôi sao?
Đôi mắt cô như đang ẩn nhẫn những giọt nước mắt, die╜nda╜nlequ╜ydooon khi ý thức được điều này, cô lập tức cố gắng xua đi cảm giác muốn khóc.
Sau đó, cô nở nụ cười lạnh, rồi leo lên ngồi trước ngực Lăng Thiếu Đường.
Được!
Nếu thân thể cô có thể bảo vệ được một số thứ thì cô sẽ theo ý của anh!
Cô chậm rãi cởi áo anh ra, chỉ trong nháy mắt, lồng ngực tinh tráng đã hiện ra trước mắt.
Cô chầm chậm cởi quần áo anh ra, từng món từng món một, đôi mắt hoàn toàn buốt giá.
Sau đó, cô chậm rãi đứng dậy...
Bắt đầu cởi quần áo của mình xuống...
Có ai biết rằng, mỗi lần từng món đồ rơi xuống là trái tim cô lại đau đớn.
Những giọt nước mắt chảy dài xuống đôi môi anh đào, cuối cùng ngưng đọng trên xương quai xanh khêu gợi.
Những giọt nước mắt của Kỳ Hinh tựa như những lưỡi dao sắc nhọn đâm vào trái tim Lăng Thiếu Đường.
Anh bị làm sao thế này?
Trong bảy ngày qua, ngày nào anh cũng khát vọng muốn được ôm cô vào lòng.
Không ngờ hôm nay khi thấy cô cùng một người đàn ông đi ăn, diʊendaʊ.nleqʊuydʊon lý trí của anh chẳng còn nữa, anh không hề có ý muốn sẽ làm tổn thương cô.
Khi quần áo của Kỳ Hinh rơi xuống...
Ánh mắt Lăng Thiếu Đường tối sầm lại, bỏ mặc cõi lòng tan nát sang một bên, anh vươn tay ra, nhanh chóng đè Kỳ Hinh xuống dưới người mình.
Hơi thở quen thuộc bỗng chốc bao trùm lấy Kỳ Hinh.
- Xin lỗi em!
Giọng nói trầm thấp đầy đau lòng vang lên, anh nâng mặt Kỳ Hinh lên, hôn lên những giọt nước mắt của cô.
Kỳ Hinh hoàn toàn kinh ngạc, cô nghe nhầm sao?
Anh vừa... xin lỗi cô ư?
Hàng lông mi dày khẽ chớp chớp như cánh bướm xinh đẹp, theo từng nhịp thở của cô khẽ run run.
Đôi mắt đẹp của cô nhìn Lăng Thiếu Đường đầy vẻ khó tin.
- Anh... anh vừa nói gì?
Giọng nói của Kỳ Hinh bỗng chốc trở nên nghẹn ngào.
Anh vừa...?
Lăng Thiếu Đường nhìn sâu vào mắt Kỳ Hinh, không nói gì nữa.
Mùi hương dịu nhẹ quẩn quanh bên chóp mũi Lăng Thiếu Đường.
Mùi hương ấy của cô kích thích anh khiến anh hơi rướn người lên.
Anh nhìn cô chằm chằm, ánh mắt sâu và đen...
Mái tóc xoăn dài của cô như dòng nước chảy nhẹ nhàng xõa tung, quấn lấy cánh tay anh.
- Hinh Nhi, cô bé xinh đẹp này, em cũng biết tôi muốn em đến thế nào!
Giọng nói thô cát đầy dục vọng vang lên.
Sau đó, anh lập tức biểu hiện tình yêu nồng đậm của mình qua hành động.
Đôi mắt đen u ám của Lăng Thiếu Đường lập tức hòa tan Kỳ Hinh.
Cô nhẹ nhàng ngước mặt lên...
Đón nhận lấy bờ môi anh, hơi hé mở đôi môi hồng, nghênh đón chờ đợi một nụ hôn mãnh liệt đầy tình cảm...
Bốn phía tràn ngập hương vị của riêng anh, không ngừng xuyên qua làn da cô khiến làn da trắng như tuyết chẳng mấy chốc đã trở nên đỏ hồng.
Tình cảm chân thành hòa quyện vào nhau, die☣nd☣anlequ☣ydonnn hô hấp của Kỳ Hinh dần trở nên hỗn loạn!
Tại sao khi nghe những lời anh nói, dẫu biết là giả mà cô lại càng lún sâu vào?
Quần áo trên người Kỳ Hinh đã bị cởi ra, cô hơi run lên.
Khi nhìn vào khuôn mặt anh tuấn trước mắt, đôi mắt cô trở nên mông lung.
Lăng Thiếu Đường nở nụ cười đầy yêu chiều, đôi mắt thâm thúy nhìn Kỳ Hinh chăm chú.
Kỳ Hinh hít sâu một hơi, đây là một người có thể nắm giữ mọi thứ, người đàn ông đứng trên cao quan sát mọi người, nhìn vào mắt anh, cô cảm thấy hô hấp cũng không còn là của mình nữa!
Sự xinh đẹp của Kỳ Hinh hằn in rõ nét trong mắt Lăng Thiếu Đường, đôi mắt anh thấp thoáng dục vọng to lớn.
- Hinh Nhi...
Lúc này anh hoàn toàn đâm xuyên qua cơ thể cô, cuồng dã gọi tên cô, khuôn mặt anh tuấn đầy thỏa mãn.
Trong phòng, bầu không khí đầy tình ái tràn ngập mọi nơi.



Thử đọc