Vợ Yêu Xinh Đẹp Của Tổng Giám Đốc Tàn Ác - Chương 35

Tác giả: Ân Tầm

Kỳ Hinh chợt cảm thấy hoang mang, ánh mắt có phần biến đổi.
Anh nhớ cô sao?
Là lưu luyến trái tim cô?
Hay chỉ là cơ thể cô mà thôi?
Cô tham lam ngửi mùi hương nam tính dễ chịu trên người Lăng Thiếu Đường, dường như muốn lưu giữ thật sâu mùi hương này.
Thời gian lúc này dường như ngừng lại.
Lát sau, Kỳ Hinh thoát khỏi vòng ôm ấm áp của Lăng Thiếu Đường, rõ ràng cô hơi xấu hổ.
- Anh đợi tôi một chút!
Nói xong, cô đi về phía toilet.
Đôi mắt thâm thúy của Lăng Thiếu Đường nhìn theo bóng Kỳ Hinh có phần đăm chiêu.
Chẳng lẽ cô không hề có ý định sẽ bước vào trái tim anh sao?
Chỉ đi công tác có nửa tháng thôi mà sao anh lại thấy nhớ nhung thế này?
Nửa tháng đó, anh sẽ không được nhìn thấy nụ cười tươi hay sự hờn giận của cô, không còn được ngửi thấy mùi hương thơm ngát trên người cô, không thể cảm nhận được cơ thể xinh đẹp có thể khiến anh điên cuồng được nữa!
Vừa nghĩ đến đây, Lăng Thiếu Đường lại có ý định muốn bỏ ngang công việc sang một bên.
Lăng Thiếu Đường à, từ khi nào mày lại trở nên không có tiền đồ gì như vậy hả?
Anh cười khổ trong lòng.
Khi Kỳ Hinh rời đi chưa được bao lâu, chuông điện thoại của cô chợt reo vang…
Lăng Thiếu Đường nhìn về phía phát ra âm thanh.
Anh tiện tay lấy túi xách của cô, die∩nda∩nleq∩uyd∩n cầm điện thoại ra, cũng chính lúc đó, một lọ thuốc nho nhỏ rơi xuống mặt đất.
Đôi mắt đen láy của Lăng Thiếu Đường thoáng qua chút nghi hoặc, anh để mặc di động kêu, cúi người nhặt lọ thuốc lên…
Trong nháy mắt…
Sắc mặt Lăng Thiếu Đường thay đổi hoàn toàn, đôi mắt thâm thúy cũng trong thoáng chốc ngập tràn lửa giận, hàng lông mày kiếm nhíu chặt vào nhau, cả người tản ra sự sắc bén kiêu ngạo và phẫn nộ.
Anh siết chặt lọ thuốc trong tay, dường như chỉ muốn Ϧóþ nát từng viên thuốc trong đó ra, gân xanh trên mu bàn tay cũng như trái tim trong Ⱡồ₦g иgự¢ vì lửa giận mà trở nên rõ ràng nổi bật.
- Là điện thoại của tôi sao?
Ngoài cửa truyền đến giọng nói dịu dàng của Kỳ Hinh.
Khi vừa đẩy cửa văn phòng ra, cô liền nghe thấy tiếng chuông điện thoại.
Cô vừa dứt lời mới phát hiện ra một tay Lăng Thiếu Đường đang cầm chiếc di động đang réo chuông, còn tay kia thì nắm chặt lại thành nắm đấm, vẻ mặt cực kì đáng sợ.
Trong lòng Kỳ Hinh run lên, anh…
Sao anh lại như vậy?
Ánh mắt như chim ưng của Lăng Thiếu Đường nhìn chằm chằm vào vẻ mặt vô tội của Kỳ Hinh, anh bước từng bước lại gần cô, sự lạnh lẽo như băng toát ra từ người anh giờ chỉ muốn đâm thẳng vào người cô.
Kỳ Hinh cảm nhận được sự nguy hiểm đang ngày càng gần kề mình, cô bất giác lùi về phía sau.
Ánh mắt Lăng Thiếu Đường sắc bén như mũi tên, đôi môi mỏng vì phẫn nộ mà hơi nhếch lên.
Anh vất chiếc điện thoại của Kỳ Hinh xuống đất, sau đó kéo cô lại.
- Anh làm gì vậy?
Kỳ Hinh cảm thấy Lăng Thiếu Đường rất kỳ quái không thể nói lý, di◢end◢an◢lequ◢yd◢on sao tự dưng lại vứt điện thoại của cô đi? Cô tức giận, trách cứ.
- Kỳ Hinh, em to gan thật!
Lăng Thiếu Đường nghiến răng nghiến lợi nói, giọng nói lạnh lẽo như băng tràn ngập tức giận.
Sau đó, anh mở bàn tay kia ra để Kỳ Hinh nhìn thấy lọ thuốc.
Kỳ Hinh hít vào từng ngụm khí lạnh, ánh mắt đẹp giờ cũng lộ rõ sự sợ hãi, cô ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt phẫn nộ của Lăng Thiếu Đường.
- Đây là cái gì?
Ngữ khí của Lăng Thiếu Đường cực kì lạnh lẽo, dường như phong ba bão táp sắp ập tới.
- Nói!
Ngữ khí lạnh như băng bức người.
Khi thấy dáng vẻ chột dạ của Kỳ Hinh, anh lại càng thêm tức giận.
Sao cô lại dám uống loại thuốc này?
Phụ nữ bên cạnh Lăng Thiếu Đường nhiều vô số, nhưng chỉ có khi cùng Kỳ Hinh hàng đêm sênh ca, anh mới không dùng biện pháp phòng tránh nào, vì trong tiềm thức, anh luôn cho rằng Kỳ Hinh không giống với những người phụ nữ khác.
Chỉ có cô mới có tư cách có được anh!
Anh cũng bất giác muốn cho cô tất cả!
Nhưng, anh tuyệt đối không ngờ được rằng…
Cô lại chẳng thèm để tâm gì cả!
Cô khinh thường tâm ý của anh!
Lăng Thiếu Đường càng nghĩ lại càng giận, sắc mặt cũng ngày càng nặng nề và тһô Ьạᴏ.
Lửa giận hừng hực của anh như muốn thiêu đốt cả tòa cao ốc thành đống tro tàn!
Kỳ Hinh hoảng hốt, lọ thuốc trong tay anh chính là Tђยốς tгáภђ tђคเ cô vẫn thường uống, nói cách khác, anh đã biết rồi ư?
Cô nuốt nước bọt, tại sao khi đối mặt với anh, cô lại có cảm giác tội lỗi thế này?
Cô làm vậy là chuyện bình thường, đâu có sai!
Lăng Thiếu Đường vung tay, lọ thuốc đập vào khung cửa sổ sát sàn, diŦendaŦnleqŦuydŦon sau đó lại đập mạnh vào một bình hoa.
Choang!
Bình hoa rơi xuống, trong nháy mắt đã vỡ vụn thành trăm mảnh.
Như một loại tình yêu mỏng manh, bỗng chốc đã bị phá hủy thành hàng ngàn mảnh nhỏ!
- Tổng giám đốc…
Bên ngoài, cô thư ký vội gõ cửa, lo lắng hỏi.
- Cút!
Lúc này cả người Lăng Thiếu Đường đang cực kỳ phẫn nộ như một con báo dũng mãnh, ánh mắt quét về phía cửa mang theo sự rét lạnh của ngày đông khiến người ta không rét mà run.
Anh bước vài bước tới cửa, sau đó một âm thanh chợt vang lên…
Cửa phòng đã bị khóa lại.
Ngay sau đó, ánh mắt hung ác của Lăng Thiếu Đường lập tức liếc nhìn về phía cô gái đang đứng sát bên tường.
Cô thư ký đứng ở ngoài cũng bị tiếng thét của Lăng Thiếu Đường dọa, hai chân mềm nhũn, cả người run rẩy, vội chạy tới văn phòng của Chad.
Cô ấy muốn đi tìm viện binh!
Kỳ Hinh toát mồ hôi lạnh: “Anh muốn làm gì?”
Lăng Thiếu Đường sải vài bước, nhanh chóng bắt lấy Kỳ Hinh khiến cô muốn trốn cũng không kịp.
- Cô không muốn sinh con cho tôi! Cái đồ ૮ɦếƭ tiệt nhà cô dám không sinh con cho tôi!
Tiếng rống to phẫn nộ như muốn phá vỡ màng nhĩ của Kỳ Hinh.
Bàn tay to của anh như một chiếc kìm sắt, Ϧóþ chặt lấy hai tay Kỳ Hinh, áp chặt người cô vào tường, còn tay kia vung lên…
Kỳ Hinh hoảng sợ nhắm chặt hai mắt lại, cô dường như có thể cảm nhận được sự phẫn nộ của anh.
Anh muốn đánh cô sao?
Bàn tay to đang vung lên của Lăng Thiếu Đường bỗng chốc đổi thành nắm tay đấm vào giá sách bên cạnh. Giá sách không chịu nổi sức mạnh vĩ đại, chẳng mấy chốc đã đổ sập xuống.
Kỳ Hinh bỗng mở to hai mắt, nhìn mấy quyển sách nằm ngổn ngang, rồi lại đưa mắt nhìn bàn tay to đầy mạnh mẽ của Lăng Thiếu Đường.
Nếu bàn tay đó của anh vung xuống thì có phải cô sắp được giải thoát rồi không?
Dáng vẻ lúc này của anh thật đáng sợ…
Khi tức giận, từ người anh toát ra hơi thở cực kì khủng bố.
Kỳ Hinh có thể cảm nhận được cảm giác ૮ɦếƭ chóc đang ngày càng tiến lại gần cô.
Cô run lên, giãy giụa, nhân lúc anh phát tiết vào giá sách, cô định thoát khỏi tay anh để chạy ra phía cửa, nhưng còn chưa kịp đứng dậy thì mái tóc dài đã bị túm lại.
- A…
Kỳ Hinh cảm thấy đầu óc tê dại.
Sau đó, thân hình cao lớn của Lăng Thiếu Đường đè cô lên sofa, dường như không cho cô chút không khí để hít thở.
Kỳ Hinh hít sâu một hơi, nhìn thẳng vào người đàn ông bên trên, Lăng Thiếu Đường muốn đánh ૮ɦếƭ cô sao?
Cô tuyệt vọng nhìn gương mặt đầy sợ hãi của anh, khuôn mặt vốn anh tuấn giờ phút này lại nhuốm màu phẫn nộ cực kì khủng khi*p.
Lăng Thiếu Đường cố định hai tay cô trên đỉnh đầu, còn tay kia xé rách quần áo cô ra…
- Cô dám uống Tђยốς tгáภђ tђคเ! Được, giờ tôi sẽ khiến cô phải mang thai con tôi!
Vẻ mặt của anh lúc này đầy hung tàn.
- Tại sao anh lại bắt tôi phải sinh con cho anh? di父endaŦnlequ父ydŦon Anh căn bản không có tư cách làm bố!
Kỳ Hinh bị biểu cảm và hành động của Lăng Thiếu Đường dọa sợ, nước mắt chảy ra.
Cảnh tượng hai năm về trước, cô vĩnh viễn không thể nào quên.
Khi cô vui mừng muốn nói cho anh biết rằng cô đã mang thai, thì cảnh tượng trong phòng khách lại khiến cô cảm thấy rất nhục nhã.
Anh tàn nhẫn phá bỏ cốt nhục của mình, còn dùng thủ đoạn buộc cô phải ở lại bên cạnh anh, để anh phát tiết, để anh vũ nhục.
Anh coi cô là cái gì?
Giờ cô thông minh hơn rồi, cô không thể để bản thân bị tổn thương được nữa, vậy mà anh lại tức giận !
- Cô nói gì? ૮ɦếƭ tiệt, cô nói lại lần nữa xem nào!
Lăng Thiếu Đường gầm lên giận dữ, bàn tay to siết chặt cổ Kỳ Hinh.
- Lăng Thiếu Đường, anh Ϧóþ ૮ɦếƭ tôi đi, anh vĩnh viễn đừng vọng tưởng rằng tôi sẽ sinh con cho anh!
Kỳ Hinh tuyệt vọng, nhìn chằm chằm Lăng Thiếu Đường, nói từng câu từng chữ.
- Chẳng lẽ cô tình nguyện sinh con cho thằng khác chứ không sinh con cho tôi ư? Cô nói đi...
Lăng Thiếu Đường cực kì tức giận, hai tay Ϧóþ chặt lấy bả vai cô!
Lời nói của Kỳ Hinh như đang chà xát vào miệng vết thương cực lớn trong lòng Lăng Thiếu Đường, cảm giác đau đớn nhanh chóng khuếch tán ra khắp cơ thể anh.
Nỗi hận thù bỗng chốc lại được nhen nhóm.
Anh vĩnh viễn không thể quên nụ cười mờ ám của Kỳ Hinh và bố anh, vậy mà sau đó cô còn vui mừng nói với anh rằng đã mang thai con của anh!
Kỳ Hinh không phải là An Vũ Ân, cô thật sự có thể có tình cảm mờ ám với bố của anh!
Trong đầu Lăng Thiếu Đường đan xen hình ảnh của Kỳ Hinh và An Vũ Ân, bóng dáng của Kỳ Hinh và bố anh, cả hình ảnh An Vũ Ân nước mắt lưng tròng nhìn anh...
Kỳ Hinh cảm thấy cực kì choáng váng, cô muốn ngăn cản động tác của Lăng Thiếu Đường nhưng vô lực.
Anh không tin rằng đứa trẻ hai năm trước chính là con anh, đúng là thảm thương làm sao!
Khóe miệng cô cong lên nụ cười, tuyệt tình lên tiếng: “Lăng Thiếu Đường, anh đừng quên, tôi chỉ là tình nhân của anh!”
Anh còn muốn thế nào nữa? Chẳng lẽ còn muốn bản thân cô phải trơ mắt nhìn đứa con trong bụng cô bị phá bỏ lần nữa sao?
- Cô...
Ánh mắt Lăng Thiếu Đường bị lửa giận nhuốm đỏ.
Nếu anh đủ nhẫn tâm thì tuyệt đối sẽ Ϧóþ ૮ɦếƭ cô ngay lập tức, sau đó sẽ lăng nhục, xúc phạm cô!
Dưới cơn thịnh nộ, anh chỉ cần một đấm là sẽ phá nát khuôn mặt xinh đẹp của cô, sau đó sẽ không khống chế nổi mà bạo hành cô.
Anh nhìn chằm chằm chiếc áo bị xé nát, ở иgự¢ và cổ cô có một vết máu dài đang chảy ra...
Anh buông cô ra rồi xông ra ngoài!
Anh không thể làm tổn thương cô, không thể nhẫn tâm ra tay khiến cô bị thương tổn.
- Anh Lăng, anh...
Khi Chad vội vàng tới liền bắt gặp khuôn mặt đầy nộ khí của Lăng Thiếu Đường, anh ta hoảng hốt, lập tức bước nhanh vào trong văn phòng của Kỳ Hinh.
- Không ai được vào!
Lăng Thiếu Đường gầm lên giận dữ như muốn làm sập cả tòa cao ốc!
Trong văn phòng, Kỳ Hinh ngã ngồi trên tấm thảm trải sàn màu trắng, khuôn mặt đầy nước mắt.
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc