Vợ Yêu Xinh Đẹp Của Tổng Giám Đốc Tàn Ác - Chương 32

Tác giả: Ân Tầm

Đánh dấu

Nếu gần kề là một loại lưu lạc
Vậy thì...
Trái tim lưu lạc rồi phải làm sao đây...
* * * * *
Tám giờ sáng, các nhân viên bắt đầu một ngày làm việc mới tại Lăng thị.
Tòa cao ốc của Lăng thị cao đến một trăm tầng, chỉ cần nhìn từ bên ngoài đã đủ thấy sự hùng vĩ của nó.
Phong cách thiết kế bên trong đều đánh vào thị giác, có thể nhìn ra người sở hữu có một phong thái vương giả và tràn đầy hấp dẫn.
Thiết kế của đại sảnh hoàn toàn phá vỡ những quan niệm thiết kế truyền thống.
Nhà thiết kế đã xây dựng đại sảnh với độ cao lên đến hơn ba mươi thước, tương đương với độ cao khoảng mười tầng, hình thành nên một cảm giác thông suốt và cao quý.
Bên trong lấy phong cách chủ đạo là màu sắc cung đình khiến người ta có cảm giác như đang bước vào hoàng cung.



Vì có tất cả một trăm tầng nên thang máy cũng được chia thành từng khu.
Cứ hai mươi tầng là một thang máy riêng, mỗi khu có bốn thang máy đủ để phục vụ các nhân viên, không để xảy ra tình trạng chen lấn.
Ở giữa đại sảnh còn có hồ phun nước, một bên là cầu thang xoay tròn hết sức tao nhã, kéo dài đến tận tầng thứ ba mươi.
Đối diện cầu thang xoay tròn là thang máy chuyên dụng của tổng giám đốc, đi thẳng lên tầng cao nhất.
Toàn bộ kiến trúc của Lăng thị đều do các công ty bất động sản cùng hợp tác xây dựng nên mỗi tầng đều có phong cách riêng biệt, nhưng tất cả đều hết sức nổi bật.
Tầng chín mươi lăm trở lên là khu vực để Lăng Thiếu Đường đưa ra các quyết sách quan trọng.
Khi Kỳ Hinh một lần nữa xuất hiện tại Lăng thị, trong lòng cô không khỏi cảm thán.
Cô thở dài một hơi, sửa sang lại trang phục rồi bước vào trong.
Không phải tất cả các nhân viên trong Lăng thị đều biết tới Kỳ Hinh, nhưng sự xinh đẹp của cô lại khiến ánh mắt của các nhân viên nam sáng rực lên.
Bầu không khí bận rộn bao trùm khắp mọi nơi, ai ai cũng có những bước chân vội vã.
Nơi này...
Không phải là công sở, mà giống một chiến trường hơn.
Rốt cuộc Kỳ Hinh cũng hiểu tại sao Lăng thị lại là một trong tứ đại tài phiệt rồi.
Chính vào lúc này, một người nhân viên vội vã đuổi theo thang máy bỗng va vào Kỳ Hinh.
Kỳ Hinh ngã về phía trước.

- A...
- Cẩn thận!
Chỉ còn một chút nữa là ngã người xuống đất thì một cánh tay mạnh mẽ từ phía sau ôm lấy cô.
- A... Cảm ơn...
Còn chưa nhìn rõ mặt người đó, Kỳ Hinh đã không ngừng lên tiếng cảm ơn. Cô nhẹ nhàng đẩy bàn tay to đang đặt trên eo mình ra, rời khỏi phạm vi của người đó.
- Kỳ Hinh? Em là Kỳ Hinh?
Giọng nói dịu dàng đầy vui mừng vang lên.
- Hả?
Kỳ Hinh ngẩng đầu lên.
Ánh mặt trời chiếu những tia sáng nhu hòa lên hàng lông mày dày rậm, sống mũi cao thẳng, soi rõ sự tao nhã của người đàn ông, bên môi anh ta là một nụ cười tươi khiến người khác phải xao động.
- Anh là... Viên Hoàn Vũ... học trưởng Viên?
Kỳ Hinh cũng vui mừng, lập tức nở nụ cười.
Viên Hoàn Vũ và Kỳ Hinh đều tốt nghiệp đại học Cambridge. Viên Hoàn Vũ học trước cô một khóa, nhưng do cùng tham gia hội sinh viên nên quan hệ của hai người tương đối tốt. Nhưng sau khi tốt nghiệp, đường ai nấy đi nên dần mất liên lạc.
Viên Hoàn Vũ nhìn cô, ánh mắt đầy dịu dàng.
- Đúng rồi, anh còn sợ em không nhận ra anh đấy!
Viên Hoàn Vũ tươi cười nói.
Kỳ Hinh mỉm cười, cô không ngờ tới đây lại gặp người quen, nhưng ánh mắt lại đầy nghi ngờ:
- Anh làm việc ở đây sao?
- Tất nhiên rồi, còn em?
Viên Hoàn Vũ thấy hơi lạ.


Không phải cô là thiên kim tiểu thư của tập đoàn Kỳ thị sao?
- Em... em cũng tới đây làm việc!
Kỳ Hinh nhìn ra sự nghi hoặc trong mắt học trưởng Viên, cô hơi cụp mắt xuống rồi nói.
Viên Hoàn Vũ không hỏi gì thêm nữa, dù sao anh ta cũng thấy Kỳ Hinh có ý trốn tránh.
- Đúng rồi, em phụ trách mảng công việc nào?
Viên Hoàn Vũ hỏi.
- Cái này...
Kỳ Hinh đang định trả lời hôm nay là ngày đầu tiên cô đến làm việc, nhưng đúng lúc này...
Tra Đức bước tới, ngắt câu chuyện của hai người.
- Cô Kỳ, anh Lăng nói cô mau lên đi!
Kỳ Hinh nao nao, lập tức gật đầu rồi nói với Viên Hoàn Vũ:
- Ngại quá, hôm nay là ngày đầu tiên em đi làm, em phải làm một số thủ tục, có thời gian em sẽ tìm anh!
- Ừ... Đúng rồi, Kỳ Hinh, đây là danh thiếp của anh, trong đó có số điện thoại, nhớ gọi cho anh nhé!
Viên Hoàn Vũ đưa danh thiếp cho cô.
Kỳ Hinh cất danh thiếp đi rồi theo Tra Đức bước vào thang máy tư nhân của tổng giám đốc.
Viên Hoàn Vũ nhìn bóng của Kỳ Hinh và Tra Đức, hàng lông mày hơi nhíu lại.
Sao trợ lý hành chính đặc biệt của tập đoàn lại đích thân bảo Kỳ Hinh báo danh?
Rốt cuộc là sao?
Khi Kỳ Hinh bước vào văn phòng của tổng giám đốc, bầu không khí đông lạnh trong đó lập tức khiến cô nhớ lại tình cảnh của ngày hôm đó.
Sự lạnh lùng và ngông cuồng tràn ngập khắp mọi nơi, rọi thẳng vào trong mắt Kỳ Hinh, nhưng cô cũng cảm nhận được có một ánh mắt nóng rực đang nhìn về phía mình.
Cô ngẩng đầu lên, vừa vặn nhìn thấy đôi mắt đen như đang cười của Lăng Thiếu Đường.
Trái tim cô lại đập thình thịch!
Hôm nay, bộ quần áo trên người Lăng Thiếu Đường làm bật lên sự nam tính và phong cách cao quý cùng sự hấp dẫn của anh.
Anh ngồi nhàn nhã trên chiếc ghế tổng giám đốc, đôi môi mỏng kiêu ngạo hơi nhếch lên, bên dưới là chiếc cằm vuông vắn đầy nam tính, ánh mắt đen lấp lánh ý cười nhạt.
- Tôi gọi điện thoại mới biết em đã tới công ty rồi, không ngờ em lại tới sớm thế!
Giọng nói trầm thấp dễ nghe vang lên, nhưng ánh mắt của Lăng Thiếu Đường lại nhìn xuống chiếc cổ của cô đầy ý vị.
Sáng sớm hôm nay lúc tỉnh dậy, anh thấy Kỳ Hinh vẫn đang ngủ, trong lòng đầy thương yêu.
Anh không đánh thức cô dậy mà tắt chuông báo thức đồng hồ đi để cô ngủ ngon hơn.
Mặt Kỳ Hinh hơi nóng lên, cô bất giác đưa tay lên che cổ.
Sáng nay, khi đang rửa mặt, cô bỗng phát hiện khắp người mình có những dấu vết hồng hồng. Cô chỉ có thể nghĩ ra cách là lấy chiếc khăn lụa che cổ đi.
Khi thấy ánh mắt và nụ cười xấu xa của Lăng Thiếu Đường, cô lại nghĩ đến chuyện xảy ra tối qua.
Nhưng có một thứ cô không hề muốn nhớ lại.
Bởi vì sự dịu dàng ấy của Lăng Thiếu Đường cũng khiến cô bất giác nhớ lại hình ảnh mờ ám của anh và An Vũ Ân...
Bộ dạng của Kỳ Hinh khiến Lăng Thiếu Đường bật cười.
- Sao, hôm nay em không mặc chiếc váy tôi mua cho, lý do là gì vậy?
Anh rướn mày lên, hỏi một câu đầy hứng thú.
Kỳ Hinh cất giọng lạnh nhạt:
- Tôi tới đây để làm việc, không thích hợp mặc những thứ xa hoa.
Lăng Thiếu Đường nghe vậy lại cảm thấy không vui, hàng lông mày hơi chau lại:
- Tôi nói thích hợp là thích hợp, ngày nào em cũng phải xuất hiện trước mặt tôi, đương nhiên phải mặc những bộ quần áo đẹp để tôi ngắm!
- Cái gì?
Nghe xong, Kỳ Hinh hét to lên.
Lập tức, ánh mắt cô đầy vẻ giận dỗi:
- Tôi nói rồi, tôi không làm việc ở những bộ phận không liên quan đến nghiệp vụ.
Kỳ Hinh càng nghĩ càng thấy được làm việc ở đây cũng là một chuyện tốt, cô không cần phải ngày nào cũng phải đối mặt với Lăng Thiếu Đường, làm những chuyện vô bổ.
Phải cố gắng rời xa phạm vi của anh mới tốt!
Khóe miệng Lăng Thiếu Đường hơi nhếch lên, anh dựa người vào ghế, khoanh hai tay vào nhau.
- Tôi đáp ứng điều kiện này của em, nhưng cũng không phải là sẽ để em rời xa khỏi tầm mắt tôi!
Kỳ Hinh cố nén tâm trạng bất an, bình tĩnh, nhất định phải bình tĩnh.
- Vậy anh muốn để tôi làm ở bộ phận nào?
Cô cất giọng lạnh lùng.
Lăng Thiếu Đường phủ định ngay:
- Tôi cũng không định để em tới làm ở bộ phận cụ thể nào hết!
- Anh...
Kỳ Hinh tức giận, đôi mắt đẹp đầy lửa giận.
- Lăng Thiếu Đường, anh đang trêu tôi đấy à?
Lăng Thiếu Đường nhìn Kỳ Hinh đang tức giận, ánh mắt cô lúc này đẹp như một đóa hoa.
Anh đứng dậy, nở nụ cười tà rồi lại gần bên Kỳ Hinh.
- Hinh Nhi, theo tôi được biết thì chuyên ngành học của em chính là về thương mại, hơn nữa còn có bằng MBA của đại học Cambridge, em chỉ thiếu kinh nghiệm thôi, không thể nào không hiểu ý của tôi được chứ?
Kỳ Hinh nhíu mày lại, nghi hoặc nhìn Lăng Thiếu Đường.
- Tôi sẽ không cố định em ở một vị trí chuyên biệt, nếu không sẽ làm lỡ dở thời gian!
Lăng Thiếu Đường giải thích.
Kỳ Hinh ngạc nhiên:
- Ý của anh là...
- Rất đơn giản, anh sẽ để em vào làm ở bộ phận đưa ra các sách lược!
Lời nói của Lăng Thiếu Đường không uy lực như mọi khi nhưng không hề có chút đùa giỡn nào trong đó.
Kỳ Hinh cực kì kinh ngạc:
- Anh... anh muốn cho tôi học cách điều hành cả tập đoàn sao?
Lăng Thiếu Đường nở nụ cười như ngầm đồng ý! Quả nhiên là thông minh!
- Tại sao? Tại sao anh lại để tôi học những thứ đó?
Rõ ràng Kỳ Hinh không ngờ Lăng Thiếu Đường lại có ý này.
Tập đoàn Lăng Thị là một tập đoàn quốc tế, có thể được vào làm tại bộ phận đưa ra sách lược ở trụ sở chính là một điều khó có thể tưởng tượng.
Nhưng khi nghe thấy quyết định này của Lăng Thiếu Đường, cô lại cảm thấy hơi vui.
- Tôi ra quyết định như vậy là có ý của tôi, nhưng trước mắt em không cần phải biết!
Lăng Thiếu Đường nhìn ra sự vui mừng ẩn sâu trong ánh mắt Kỳ Hinh, nhưng anh vẫn nói vẻ mặt không có biểu cảm gì.
Kỳ Hinh không hỏi thêm nữa, mặc kệ anh có mục đích gì, dù sao thì đây cũng là một cơ hội tuyệt vời.
Lăng Thiếu Đường nhìn Kỳ Hinh, ánh mắt khôn khéo lóe lên tia sắc bén:
- Tôi sẽ cho em ba tháng để học hỏi trợ lý Chad của tôi, ba tháng sau, tôi muốn em sẽ trở thành trợ lý hành chính đặc biệt của tôi giống như Chad!
Giọng nói trầm thấp đầy mạnh mẽ của Lăng Thiếu Đường vang lên.
- Chỉ có ba tháng thôi sao? Anh tin tưởng tôi sẽ làm tốt ư? – Kỳ Hinh thầm kinh ngạc trước sự lạnh lùng và quyết đoán khi làm việc của Lăng Thiếu Đường.
Khóe môi Lăng Thiếu Đường hơi nhếch lên:
- Em chỉ có một sự lựa chọn... phải làm tốt!
Trợ lý hành chính đặc biệt tại tập đoàn Lăng thị là một chức vụ có thể gọi là quyền cao chức trọng, nhất lại là trong một tập đoàn quốc tế.
Người làm vị trí này là người trực tiếp báo cáo công việc với tổng giám đốc, có thể vượt qua cả hội đồng quản trị, ngoại trừ những quyết định sách lược được chính tổng giám đốc đưa ra, đây cũng là điểm đặc biệt so với các công ty khác trên thị trường.
Ngoài tập đoàn Lăng thị ra thì tập đoàn Hoàng Phủ, tập đoàn Lãnh thị và tập đoàn Cung thị cũng đều có chức vụ này.
Chỉ trong nháy mắt, ấn tượng của Kỳ Hinh về Lăng Thiếu Đường lại được đổi mới.
Tuy cô chưa rõ mục đích của Lăng Thiếu Đường nhưng có thể đưa ra một quyết định như vậy chứng tỏ anh là một người có khả năng nhìn xa trông rộng.
Lăng Thiếu Đường là một người không bao giờ đem vận mệnh của cả tập đoàn ra chơi đùa, anh đã đưa ra giao hẹn ba tháng thì Kỳ Hinh có thể nghĩ ra, trong ba tháng này, cô phải chịu rất nhiều áp lực.
Anh giống một người thầy rất khôn khéo, dùng cách thức áp lực nhất, đẩy học sinh vào quãng thời gian ngắn để học sinh có thể lĩnh hội được nhiều kiến thức.
Ô kính cửa sổ phản chiếu lại ánh mắt Kỳ Hinh, cô chấp nhận quyết định của Lăng Thiếu Đường.
- Ba tháng này, anh muốn tôi làm gì?
Khóe môi Lăng Thiếu Đường cong lên nụ cười có chút yêu chiều, cũng có chút...
Tán dương!
Anh lại ngồi xuống ghế tổng giám đốc, di❄end❄anleq❄uyd﹀on ngón tay thon dài khẽ gõ xuống mặt bàn:
- Nền tảng về Lăng thị em đã nắm được hết rồi!
Kỳ Hinh gật đầu.
- Tôi muốn chỉ trong vòng nửa tháng, tức là mười lăm ngày, em phải hiểu rõ những người đồng nghiệp và lĩnh vực hoạt động trong suốt chín mươi lăm tầng. Để mọi người biết về em thì rất dễ, nhưng để em biết về tất cả mọi người thì tương đối khó. Vậy nên anh không yêu cầu em nhớ họ tên họ, nhưng điều em phải làm chính là mỗi khi nhìn thấy người đó thì em phải biết được rằng đó chính là nhân viên của Lăng thị, em phải biết người này phụ trách về mảng lĩnh vực nào, người phụ trách lĩnh vực đó là ai, báo cáo công việc ở đâu.
Lăng Thiếu Đường lên tiếng.
Kỳ Hinh thầm toát mồ hôi trong lòng.
Mười lăm ngày chỉ để nhận biết về nhân sự và các lĩnh vực hoạt động, khối lượng việc phải làm đúng là khổng lồ.
Lăng Thiếu Đường nhìn Kỳ Hinh như muốn tìm chút do dự trên gương mặt cô nhưng anh lại phát hiện ra chẳng có gì, đôi mắt cô vẫn ngập tràn sự kiên định và ý muốn khiêu chiến với anh.
Anh mỉm cười, sau đó đến bên quầy bar, nhàn nhã rót một ly rượu rồi nói tiếp:
- Mười lăm ngày sau đó, tôi muốn em phải nắm rõ về những hạng mục kinh doanh lớn trong suốt năm năm qua của Lăng thị, bao gồm các lĩnh vực về tài chính, kinh doanh khách sạn cao cấp, thời trang, tin tức. Ngoài ra thì em cũng phải hiểu được mối quan hệ phối hợp giữa các lĩnh vực, nhất là cách thức tổ chức.
Kỳ Hinh nghe đến đó, trong lòng liền chấn động.
Tuy cô không tham dự quá nhiều vào hoạt động thương mại nhưng cô vẫn có những hiểu biết nhất định.
Nhiệm vụ nửa tháng sau lại càng khó khăn hơn, muốn nắm rõ tình hình các lĩnh vực kinh doanh chủ đạo trong năm năm qua, hơn nữa còn phân ra từng hạng mục cụ thể, đi sâu vào chi tiết...
Nghĩ đến đây, Kỳ Hinh thầm hít sâu một hơi. di⌡enda⌡nleq⌡uyd⌡on Một tháng này, cô sẽ bị Lăng Thiếu Đường hành hạ đến chết mất!
- Sao? Sợ rồi à?
Lăng Thiếu Đường chậm rãi xoay người lại, nhàn nhã dựa người vào quầy bar.
Anh không cần quay đầu lại cũng có thể hiểu được tâm lý của Kỳ Hinh lúc này.
Kỳ Hinh ổn định lại cảm xúc, tươi cười nói:
- Không sợ là giả, nếu yêu cầu này là do một người bình thường nói ra thì nhất định tôi sẽ cho rằng người đó đang nói đùa, nhưng lại chính anh đề xuất thì tôi tin tưởng anh đã có kế hoạch rõ ràng, hơn nữa tôi cũng tin tưởng vào hiệu suất làm việc của anh!
Khóe miệng Lăng Thiếu Đường nhếch lên, anh uống một hơi hết ly rượu đỏ, ánh mắt cũng lóe lên ý cười:
- Hiếm khi thấy em tán đồng với tôi!
- Thứ tôi tán đồng là công việc, không phải với người!
Kỳ Hinh vững vàng đáp lời.
Lăng Thiếu Đường lại cong môi lên, điềm nhiên lên tiếng:
- Chỉ cần em không cho rằng đây là hành vi tôi hành hạ em là được rồi!
- Giờ tôi tin tưởng mình có năng lực miễn dịch rồi!
Khóe miệng của Kỳ Hinh cũng hơi nhếch lên, cô cất giọng đầy hàm ý.
Lăng Thiếu Đường nghe vậy chỉ bật cười.
Trước nụ cười hấp dẫn này của Lăng Thiếu Đường, Kỳ Hinh lại thấy hơi rung động.
Lăng Thiếu Đường tới trước mặt Kỳ Hinh.
- Sau hai tháng làm việc, tôi sẽ nói rõ với em sau. Một tháng này em có thể tới tìm Chad để học hỏi, đương nhiên có vấn đề gì cũng có thể tới tìm tôi, em hoàn toàn có tư cách sử dụng thang máy tư nhân của tôi... đến, thẳng, phòng, của, tôi!
Lăng Thiếu Đường nói xong câu cuối, đột nhiên cúi đầu sát lại gần tai cô, hơi thở đàn ông cực nóng phả vào vành tai mẫn cảm của cô, di⌡end.anlequ⌡yd⌡on đôi mắt anh lúc này đầy ám muội.
Kỳ Hinh run lên, cô vội quay mặt đi, tránh khỏi hơi thở của Lăng Thiếu Đường nhưng gương mặt lại ửng hồng.
Biểu cảm của cô khiến Lăng Thiếu Đường sang sảng cười to.
Sau đó, bàn tay to của anh đặt lên trán cô, khẽ thở dài:
- Nhớ kỹ, lúc nào cũng phải để tôi thấy em!
Kỳ Hinh ngẩng đầu, ánh mắt thoáng qua chút hờn giận, cô phản bác:
- Anh cho tôi ít thời gian như vậy mà còn đưa ra yêu cầu hà khắc thế à?



Thử đọc