Vợ Yêu Xinh Đẹp Của Tổng Giám Đốc Tàn Ác - Chương 30

Tác giả: Ân Tầm

Đánh dấu

Lăng Thiếu Đường nhíu mày lại, anh bế cô vào lòng, ôm chặt lấy Kỳ Hinh, ngồi xuống chiếc ghế bên cửa sổ.
- Đang nghĩ gì vậy?
Anh thấp giọng hỏi.
- Không… không có gì.
Cô thấy không tự nhiên, liền quay sang chỗ khác.
Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt đang trốn tránh của cô, Lăng Thiếu Đường bỗng cảm thấy nhói đau.
Ngay từ khi bắt đầu, anh đã phát hiện ra bản thân anh rất thay đổi cảm xúc trước sự tức giận của cô, nhưng dù gì anh cũng là người giỏi che giấu cảm xúc nên không bộc lộ nhiều biểu cảm ra ngoài.
- Chuyện ngày hôm qua tôi không muốn xảy ra một lần nào nữa!
Lăng Thiếu Đường nói bên tai cô.
Anh vô cùng thân thiết khi ôm cô vào lòng, nhưng biểu cảm trên khuôn mặt lại cực kì nguy hiểm.



Kỳ Hinh hơi hoảng sợ, dường như cô còn có thể ngửi thấy mùi máu trên bàn tay trái của anh.
Rốt cuộc cô đã biết vì sao phải trốn tránh anh rồi!
Cô sợ sự thô bạo và khát máu của anh, khi anh quất dây lưng xuống giường, cô thật sự rất hoảng sợ.
Tuy dây lưng không đánh vào người cô nhưng một Lăng Thiếu Đường như vậy rất xa lạ với cô.
Nhưng biểu cảm của cô lại khiến Lăng Thiếu Đường thấy rất hứng thú.
Ngón tay anh nhẹ nhàng quay đầu Kỳ Hinh lại, hơi thở của đàn ông đan cài cùng hơi thở của cô.
Hơi thở đàn ông lạnh lùng ấy nhắc nhở Kỳ Hinh rằng cô không thể trốn tránh!
- Em sợ cái gì? Hả? – Giọng nói của anh lại hết sức dịu dàng.
- Không sợ gì hết! – Cô nhanh chóng phủ nhận.
- Ngoan, nói cho tôi biết em sợ cái gì? – Thanh âm của anh hết sức nhẹ nhàng, khuôn mặt tuấn tú cực kì dịu dàng, mê hoặc lý trí của cô. Sự dịu dàng ấy của anh khiến từng con sóng nổi lên trong lòng cô, nhưng lý trí lại không ngừng nhắc nhở cô rằng đằng sau đó luôn ẩn chứa sự nguy hiểm.
- Tôi... không sợ! – Kỳ Hinh hoảng hốt, cả người cô cũng hơi run lên.
Anh hơi mím môi lại, hai tay siết chặt người cô hơn. Anh nâng mặt cô lên, từ trên cao nhìn xuống cô:
- Chẳng lẽ em...
Anh cong cong khóe môi: “Em sợ tôi?”
- Tôi không sợ anh, không sợ anh! – Rõ ràng là lý trí của cô đã suy sụp.

Ngay sau đó, Kỳ Hinh bưng hai tay che mặt lại, nức nở.
Anh đau lòng nắm chặt lấy tay cô... Anh biết cô đang sợ!
Chắc chắc là biểu cảm và hành động ngày hôm qua của anh đã dọa cô! Nhưng anh thật sự không thể tha thứ cho suy nghĩ muốni rời khỏi anh của cô được. Nếu còn có lần sau thì anh không dám đảm bảo bản thân anh sẽ làm ra loại chuyện điên cuồng gì nữa. Lăng Thiếu Đường có thể mặc cho cô khóc lóc, chỉ cần cô không rời khỏi anh...
Anh hôn lên đôi môi cô, vừa dịu dàng vừa ngông cuồng: “Hinh Nhi, em là người phụ nữ của Lăng Thiếu Đường tôi, cho nên em vĩnh viễn không thể trốn đi đâu được. Dù em không yêu tôi thì tôi cũng sẽ không để em đi!”. Anh cất lời cực kì kiên định như đang hạ thánh chỉ.
Kỳ Hinh hít sâu một hơi, quả nhiên anh có thể bình tĩnh như chưa hề có chuyện gì xảy ra cả. Cô nở nụ cười, đôi mắt đẹp lúc này long lanh nước, nụ cười bên môi như đóa hoa nở rộ vô cùng buồn bã: “Lăng Thiếu Đường, anh thật tàn nhẫn!”. Liệu khi những lời này được nói ra, sẽ có cơn mưa to gió lớn thế nào xảy đến không? Ai ngờ...
Lăng Thiếu Đường mím môi lại thành một vạch dài, không hề có dấu hiệu tức giận mà chỉ buông tay ra, để cô được tự do. Kỳ Hinh vội vàng đứng dậy, thoát khỏi phạm vi hơi thở của anh.
Lăng Thiếu Đường đứng dậy, giơ chiếc hộp trong tay ra: “Lại đây, em xem xem có thích không!”. Kỳ Hinh vẫn đứng yên ở phía xa, ánh mắt nhìn chằm chằm vào mỗi động tác của Lăng Thiếu Đường. Anh nhếch môi lên nở nụ cười nhạt, xem ra hôm qua anh dọa cô sợ lắm rồi!
Ngay sau đó, anh mở chiếc hộp ra.
Chiếc váy màu trắng hiện ra trước mặt Kỳ Hinh, sự tuyệt đẹp của nó đoạt lấy cả hô hấp của cô. Kích cỡ của chiếc váy được thiết kế theo dáng người của cô, từng độ cong duyên dáng của làn váy tựa như biểu hiện ra sự cao quý của nó. Từng viên đá nhỏ được đính lên trên váy tạo thành hình một đóa hoa.
- Anh... – Kỳ Hinh nói lắp bắp, cô thật sự không hiểu ý của Lăng Thiếu Đường. Chẳng lẽ anh muốn cô tham gia bữa tiệc nào sao? Nhưng cái váy này không phải là chiếc váy dạ tiệc gì cả.
- Sao? Không thích à? – Lăng Thiếu Đường cầm chiếc váy, đi đến trước mặt cô, ôm vai cô rồi hỏi.
- Sao lại đưa váy cho tôi? Tôi không mặc đâu! – Kỳ Hinh hờ hững lên tiếng. Hành động này của Lăng Thiếu Đường khiến cô cảm thấy rất kinh ngạc.
Sự thanh lạnh của Kỳ Hinh khiến lòng Lăng Thiếu Đường trầm xuống, tình yêu ngập tràn trong đáy mắt giờ hóa thành lạnh băng. Anh cong môi lên cười rồi nói: “Em là tình nhân của tôi, mua đồ cho em cũng là chuyện bình thường!”
Kỳ Hinh lập tức tức giận, cô che ngực lại, những lời của anh rõ ràng đã khiến sóng to gió lớn nổi lên trong lòng cô.
Câu nói của anh vừa thần bí vừa mang theo sự cao ngạo và khinh thường quen thuộc, cảm giác đó đập thẳng vào mặt cô, lan ra khắp cơ thể...
Kỳ Hinh vẫn còn đang chìm trong sự bi ai thì Lăng Thiếu Đường đã nắm lấy tay cô, kéo cô ra khỏi phòng ngủ.
- Anh muốn làm gì? Buông tôi ra! – Kỳ Hinh giật mình, cô hoảng loạn giãy giụa, muốn thoát khỏi bàn tay của Lăng Thiếu Đường.
- Ngậm miệng lại! – Lăng Thiếu Đường rõ ràng đã hơi tức giận, anh không cho phép cô cự tuyệt mệnh lệnh của anh.
Khi Kỳ Hinh được đưa tới phòng sách, cô ngừng giãy giụa, đồng thời cảm giác nghi vấn trong lòng không ngừng khuếch đại. Anh dẫn cô tới phòng sách làm gì?
Lăng Thiếu Đường nhìn thấu sự nghi hoặc trong mắt cô, anh lập tức lấy ra hai tập tài liệu dày cộp đặt lên bàn.


- Cho em một ngày để đọc tài liệu, xem xong thì phải ghi nhớ cho kỹ! – Sự kiên định cùng giọng điệu độc tài bá đạo bộc lộ rõ trong lời nói.
- Tại sao tôi phải xem mấy thứ này? – Kỳ Hinh hỏi lại.
Tập tài liệu này dày đến mức bằng mấy chục quyển sách cộng lại, vậy mà anh chỉ cho cô một ngày để đọc?
Lăng Thiếu Đường cong môi lên cười, anh bước đến trước mặt Kỳ Hinh, nhìn chằm chằm vào mặt cô khiến ánh mắt Kỳ Hinh hơi mất tự nhiên. Sau đó, anh xoay cô lại, buộc cô phải đối mặt với anh: “Em không biết gì về Lăng thị thì làm sao mà giúp tôi được?”.
Giọng nói của anh hết sức quen thuộc khiến Kỳ Hinh cảm thấy bất an. Đúng, anh muốn cô phải ở bên cạnh anh từng giây từng phút. Để Kỳ Hinh vào làm việc tại Lăng thị là biện pháp anh nghĩ tới, đây cũng là biện pháp duy nhất.
Hơn nữa anh tin rằng với tính cách của mình thì Kỳ Hinh nhất định sẽ không từ chối. Nhưng chuyện này cũng cần một ít kỹ xảo.
- Cái gì? Anh muốn tôi vào làm tại Lăng thị?
Quả nhiên, giọng của Kỳ Hinh đột nhiên trở nên cao vút.
Đùa cái gì vậy, cô trốn anh còn chẳng kịp, đâu muốn vào làm tại Lăng thị, ngày nào cũng phải đối mặt với người đàn ông này chứ?
Anh muốn bức cô đến phát điên lên sao?
Không được!
Tuyệt đối không được!
Chỉ nghĩ thôi đã cảm thấy đáng sợ rồi, nếu cô thật sự vào Lăng thị làm việc thì chẳng phải không còn chút tự do nào nữa sao?
- Sao? Không đồng ý à?
Lăng Thiếu Đường vẫn hết sức ung dung, đi đến bên quầy bar, rót một ly rượu rồi uống một cách tao nhã.
Kỳ Hinh cảm thấy đúng là nực cười, anh cho rằng cô phải cảm động đến mức rơi nước mắt chăng?
- Anh nghĩ thế nào?
Cô hỏi ngược lại, không cần hỏi cũng biết ngay đáp án rồi.
Lăng Thiếu Đường lắc đầu cười, lắc lắc ly rượu trong tay.
- Chẳng lẽ em không muốn biết rốt cuộc “chồng trước” của em có bao nhiêu tài sản à? Toàn bộ sự nghiệp của tập đoàn lớn đến mức nào? Công ty con của tập đoàn được phân bổ trên khắp thế giới ra sao? Đối tượng hợp tác là những ai? Chiến lược phát triển trong tương lai của tập đoàn thế nào?
- Đủ rồi, nếu anh muốn khoe khoang mình giàu có thế nào thì anh tìm nhầm người rồi.
Kỳ Hinh lạnh lùng ngắt lời Lăng Thiếu Đường, cô thật sự không có hứng thú với Lăng thị.
Cô biết Lăng Thiếu Đường là một người có thủ đoạn tàn nhẫn trên thương trường. Kể từ sau khi tiếp nhận Lăng thị, anh đã khiến cho tập đoàn phát triển ngày càng mạnh, giá trị của tập đoàn đương nhiên là một khoản kếch xù, anh cần gì phải khoe ra chứ?
Hay là anh muốn châm chọc cô là một cô con gái nhà giàu mà không có năng lực gì, không thể giúp sức cho sự phát triển của tập đoàn?
Châm biếm cô khi là một tiểu thư mà phải làm tình nhân của anh?
Lăng Thiếu Đường không hề tức giận, ngược lại còn nở nụ cười, sau đó đưa ly rượu đến trước mặt Kỳ Hinh.
Hơi thở đàn ông cùng hương rượu thoang thoảng hòa quyện vào nhau, lan tỏa trong bầu không khí, vây lấy Kỳ Hinh khiến cô không thể trốn tránh.
Anh không nói gì, chỉ ngửa đầu uống hết chỗ rượu trong ly, sau đó bàn tay to của anh siết lấy cằm Kỳ Hinh, hôn lên môi cô...
Rượu xâm nhập vào khoang miệng Kỳ Hinh ngay lập tức...
Khụ! Khụ!
Kỳ Hinh ho khan, theo bản năng hơi hé mở đôi môi để hít thở không khí.
Nhưng Lăng Thiếu Đường chỉ cho cô chút ít thời gian, sau đó anh lại áp đôi môi nóng bỏng của mình xuống môi cô, ngấu nghiến hôn...
Hơi thở đàn ông xộc vào mũi cô rồi nhanh chóng chiếm trọn khoang miệng, kết hợp với mùi rượu tạo ra một mùi hương có phần nguy hiểm như thuốc độc...
Kỳ Hinh không thể kháng cự lại sức mạnh của anh, chỉ có thể để mặc sự mãnh liệt ấy kích thích cô.
Cô bị hôn đến mức gần như ngạt thở, hai chân mềm nhũn, tùy ý để cánh tay anh ôm lấy.
Cô như một chú mèo con ngoan ngoãn hơi hé mở đôi môi anh đào...
Động tác của Kỳ Hinh càng khiến Lăng Thiếu Đường thêm mạnh mẽ, đầu lưỡi của anh như muốn hút hết sự ngọt ngào của cô, cùng chiếc lưỡi thơm tho của cô nhảy múa.
Phản ứng quen thuộc của cơ thể khiến Lăng Thiếu Đường đột nhiên buông Kỳ Hinh ra.
Lúc này, anh biết rõ nếu còn hôn nữa thì chuyện ép cô vào tập đoàn làm việc sẽ chẳng đi đến đâu, dục vọng sẽ khiến anh trở nên điên cuồng và liều lĩnh.
Kỳ Hinh há to miệng hít thở không khí, khuôn mặt ửng hồng giờ đầy tức giận.
Tại sao?
Tại sao cô không thể khống chế bản thân mình?
Tại sao lại có thể bị ảnh hưởng bởi sự cuồng ngạo của anh?
Đáng lẽ cô phải tát cho anh một cái mới đúng!
Biểu cảm của cô hoàn toàn lọt vào đôi mắt Lăng Thiếu Đường, anh lại nhàn nhã đi về phía quầy bar, rót một ly rượu nữa.
- Căn bản là em... luyến tiếc tôi!
Anh cất giọng trầm thấp và ngắn gọn.
Đầu Kỳ Hinh như nổ tung, nhất thời có cảm giác khác lạ trong lòng.
- Không, tôi...
Cô bất giác thốt ra.
- Em nói dối, rõ ràng là em vẫn còn yêu tôi!
Lăng Thiếu Đường đứng bên quầy rượu hết sức tao nhã nhưng lời nói thì cực kì khí thế, áp thẳng vào lòng Kỳ Hinh.
- Không, không!
Kỳ Hinh vội vã che tai lại, nhắm nghiền hai mắt, không dám đối mặt với anh, không muốn bị anh nhìn thấu.
- Tôi không yêu anh! Không hề yêu anh một chút nào hết!
Kỳ Hinh run lên, hét lớn.
Cô không thể khống chế nổi cái miệng của mình, cả tư tưởng nữa...
Sao cô có thể yêu được?
Anh chưa bao giờ có tình cảm với cô...
Anh tàn nhẫn giết hại cốt nhục của mình...
Anh ngang nhiên cướp cô từ hôn lễ...
Anh khiến Tuyên Tử Dương chỉ còn lại hai bàn tay trắng...
Anh uy hiếp cô phải trở thành tình nhân của anh...
Anh xúc phạm cô hết lần này đến lần khác...
Tại sao anh lại tàn nhẫn như vậy?
Cô đã bị làm nhục đến thế, chẳng lẽ anh vẫn muốn hạ nhục cô thêm sao?
Đôi mắt đen của Lăng Thiếu Đường liếc nhìn Kỳ Hinh như có thể nhìn thấu suy nghĩ của cô, đôi môi mỏng của anh hơi nhếch lên.
Anh ngửa đầu uống cạn ly rượu, rồi lại xoay người, chậm rãi rót rượu vào ly.
Anh lại nâng ly rượu đỏ lên, uống một hơi cạn sạch.
Sau đó anh đưa lưng về phía Kỳ Hinh, nói nhỏ:
- Thừa nhận rằng em yêu tôi khó đến vậy sao?
Câu nói ấy như sóng to gió lớn ập vào người Kỳ Hinh, cô đè chặt tay lên ngực, tim đập nhanh quá mức khiến cô cảm thấy hít thở cũng khó khăn.
Sao anh lại có thể ích kỷ như vậy?
Lăng Thiếu Đường xoay người lại, đối diện với đôi mắt đẹp của Kỳ Hinh, anh cũng cảm thấy mình đang ngày càng lún sâu vào bên trong rồi.
Hôm nay bị làm sao vậy?
Anh cũng không thể tin nổi những lời mình vừa nói ra. Sở dĩ anh quan tâm và khẩn trương vì cô như vậy chẳng qua chỉ là cho tới giờ, cô là một công cụ làm ấm giường khiến anh hài lòng. Đến lúc anh chơi chán rồi thì tuyệt đối sẽ vứt bỏ không hề thương tiếc!
Anh chưa từng có nhẫn nại với phụ nữ!
Nghĩ đến đây, anh bỏ ly rượu xuống, bỏ qua đề tài vừa rồi mà nói tiếp:
- Biểu cảm của em chính là em không muốn tới Lăng thị làm việc?
Giọng nói anh hết sức điềm nhiên khiến Kỳ Hinh không đoán được ý đồ của anh.
Kỳ Hinh hừ lạnh, ánh mắt đầy lạnh lùng:
- Nếu anh đại nhân đại nghĩ thì giờ tôi phải đến Kỳ thị làm việc chứ không phải Lăng thị!
Lăng Thiếu Đường bật cười, đôi mắt lạnh lùng của anh cũng nhìn thẳng vào đôi mắt đẹp của Kỳ Hinh.
- Có câu biết người biết ta, trăm trận trăm thắng. Em muốn giúp đỡ Kỳ thị thì đầu tiên phải có hiểu biết về năng lực của Lăng thị đã!
- Anh…
Kỳ Hinh tức đến nghẹn lời.
Cô ngẩng đầu lên, khóe môi hơi nhếch:
- Được! Tôi đồng ý tới Lăng thị làm việc!
Giọng nói nhẹ nhàng đầy kiên định vang lên.
- Nhưng… - Cô nói tiếp:
- Tôi sẽ không làm ở mấy bộ phận không liên quan đến nghiệp vụ!
- Không thành vấn đề!
Lăng Thiếu Đường mỉm cười, nụ cười của một thương nhân cùng ánh mắt đầy hứng thú.
Ẩn dưới nụ cười ấy là một dũng khí vô cùng mạnh mẽ.
Để vào làm việc tại Lăng thị và cũng không muốn bị Lăng Thiếu Đường coi thường, Kỳ Hinh đã vất vả cả một ngày một đêm để nghiên cứu tài liệu về tập đoàn Lăng thị.
Tuy rằng qua lời của bố mình, cô cũng có chút hiểu biết về Lăng thị, nhưng khi chính thức tiếp xúc với những tài liệu này, cô mới phát hiện ra kể từ sau khi Lăng Thiếu Đường tiếp nhận Lăng thị, anh đã tiến hành rất nhiều phương thức để cải cách và nâng cao những thủ đoạn, mánh khóe trong thương trường.
Khi thấy danh sách những đơn vị hợp tác cùng tập đoàn, Kỳ Hinh thầm kinh ngạc trong lòng.
Tuy cô vốn có thành kiến với Lăng Thiếu Đường, nhưng cô không thể không khẳng định thành tích tuyệt đỉnh của Lăng Thiếu Đường trong suốt hai năm qua.
Chỉ trong thời gian hai năm ngắn ngủi mà giá trị tài sản tăng lên liên tục, phạm vi hoạt động của Lăng thị cũng vươn ra cả thế giới.
Anh là người sắt sao?
Rốt cuộc khi làm việc, trông anh thế nào?
Một tập đoàn khổng lồ như vậy, hẳn là anh phải hao tâm tốn sức, nhưng…
Sao anh vẫn còn nhiều tinh lực để làm mấy chuyện…
Bất ngờ, trong đầu Kỳ Hinh lại hiện lên khuôn mặt cuồng dã của Lăng Thiếu Đường, những ngón tay thô ráp cùng hơi thở đàn ông của anh…
Trời ơi!
Cô đang nghĩ cái gì vậy?
Kỳ Hinh kinh hãi, khuôn mặt trắng trẻo cũng ửng hồng, trái tim như sắp nhảy vọt ra ngoài…
Cô vội vã lấy hai tay che mặt, buộc bản thân phải bình tĩnh lại.
Không chỉ có thể, qua Internet, cô lại càng hiểu biết sâu hơn về Lăng thị và Lăng Thiếu Đường.
Đêm càng về khuya, ánh sao trên trời tạo nên những vệt lốm đốm trên bầu trời đen ngòm.
Lăng Thiếu Đường bận rộn ở tập đoàn, đến giờ còn chưa về.
Kỳ Hinh cũng không rời nửa bước khỏi phòng sách, suốt đêm nghiên cứu mọi việc liên quan đến Lăng Thiếu Đường.
Kỳ Hinh luôn kiêu ngạo trước trí nhớ của mình. Mãi mới xem xong tập tài liệu dày cộp, cô ngáp dài một cái, vươn vai người.
Tập tài liệu này rất phức tạp, xem ra cô nhất định phải thể hiện thật tốt, nếu để Lăng Thiếu Đường nắm được nhược điểm thì nhất định là rất mất mặt.
Kỳ Hinh thầm nghĩ trong đầu.
Cốc! Cốc! Cốc
Tiếng gõ cửa vang lên.
- Vào đi!
Kỳ Hinh lên tiếng, có thể nghe ra chút mệt mỏi trong giọng nói.
Bác Phùng bước vào, trong tay là bữa ăn khuya được chuẩn bị cho Kỳ Hinh.
- Bác làm bữa ăn khuya cho cháu đây. Sức khỏe cháu vốn không tốt lắm, hơn nữa còn thức đêm thế này, sao chịu nổi chứ?
Bác Phùng rất quan tâm đến Kỳ Hinh.
Kỳ Hinh đứng lên, nhận bữa ăn khuya, ánh mắt đầy cảm động:
- Phiền đến bác Phùng quá, muộn vậy rồi mà bác vẫn còn làm đồ ăn khuya cho cháu.
- Ngốc ạ, cháu nói linh tinh gì thế? Chỉ cần cháu thích thì bác Phùng vui rồi.
Bác Phùng nắm tay Kỳ Hinh, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, đau lòng lên tiếng.



Thử đọc