Vợ Yêu Xinh Đẹp Của Tổng Giám Đốc Tàn Ác - Chương 28

Tác giả: Ân Tầm

Đánh dấu

Lăng Thiếu Đường dùng tay giữ chặt gáy Kỳ Hinh, đôi mắt của anh lạnh như băng, thoáng chút tàn nhẫn.
Ánh sáng từ đôi mắt ấy toát ra tựa hồ muốn đâm thủng người Kỳ Hinh.
- Có gì khác biệt sao?
Kỳ Hinh nhếch môi nở nụ cười lạnh: “Kết quả là tôi lại phát hiện ra mình chỉ như một con ngốc!”
Nụ cười bên môi cô lan vào trong lòng Lăng Thiếu Đường, đau đớn...
Anh vốn chẳng bận tâm đến cảm nhận của cô, liệu anh có nghĩ rằng vào cái ngày anh quyết định thu mua Kỳ thị thì cô đã chẳng còn quan trọng gì nữa, anh chẳng quan tâm đến tình cảm của cô, bỏ qua mọi sự thù hận của cô.
Điều này khiến cô sợ hãi... tim đập dồn dập!
Ánh mắt Lăng Thiếu Đường vụt qua sự đau lòng không dễ phát hiện, nhưng ngay lập tức lại bị sự băng giá che kín.
Anh đè nén cảm giác phức tạp trong lòng, cất lời ma mị: “Cho nên cô định rời đi với thân hình toàn những dấu hôn của tôi?”
Kỳ Hinh chấn động, những đóa hoa nở rộ trên người cô lúc này dường như đang châm chọc sự phóng túng của cô vừa nãy.



Anh nhất định phải hạ nhục cô như vậy sao?
Anh nhất định phải luôn luôn nhắc nhở cô rằng cô chỉ là một người tình nhân của anh thôi sao?
- Tôi... tôi thật sự rất mệt mỏi... Tôi không muốn phải hận thù gì anh nữa, cầu xin anh...
Kỳ Hinh đau khổ giơ tay che khuôn mặt nhỏ nhắn lại, những giọt nước mắt trong suốt không ngừng trào ra.
Mái tóc đen theo động tác lắc đầu của cô cũng bay bay, di♧enda/nleq/uydooon che đậy thân hình trắng nõn khiến nó lúc ẩn lúc hiện, trông lại càng hấp dẫn.
Sâu thẳm trong đôi mắt Lăng Thiếu Đường là một sự âm u...
Anh không thể không thừa nhận anh nghiện cô rồi, anh không thể nhịn được, chỉ muốn một lần lại một lần nhấm nháp sự tươi ngọt của cô.
Lăng Thiếu Đường nâng khuôn mặt nhòe nước mắt của cô lên.
Nhìn bộ dạng đáng yêu, điềm đạm của cô, lồng ngực anh dâng lên sự dịu dàng hiếm có. Anh cúi đầu, hôn lên những giọt nước mắt của cô.
- Sao? Chẳng lẽ cô quên những lời tôi nói rồi à? Trừ khi tôi chơi chán, bằng không cả đời này cô phải ở lại bên cạnh tôi.
Anh thở dài một hơi, hơi thở nóng bỏng phả lên mặt cô.
Kỳ Hinh trợn to đôi mắt đẹp: “Không, tôi không muốn, tôi chỉ muốn sống một cuộc sống bình thường...”
Lăng Thiếu Đường giận quá hóa cười, đôi môi mỏng cong lên nụ cười có chút ngông cuồng: “Cô đã là người phụ nữ của Lăng Thiếu Đường tôi, cô nên biết rằng cô không có quyền quyết định vận mệnh của mình!”
Nói xong, anh lại cúi xuống hôn lên đôi môi đỏ hồng của cô, cực kì ái muội.
Kỳ Hinh run run.

Anh là ma quỷ!
Ma quỷ không hơn không kém!
Cô đẩy anh ra, ánh mắt trở nên sắc bén: “Lăng Thiếu Đường, tôi không hề yêu anh, chẳng lẽ thứ anh muốn chỉ là sự hưởng thụ từ cơ thể thôi sao?”
Sự lạnh lùng trong mắt Lăng Thiếu Đường tản ra khắp khuôn mặt, lửa giận trong nháy mắt được bừng lên khiến khuôn mặt anh trở nên vặn vẹo.
- Cô thật sự muốn rời đi?
Giọng nói lạnh như băng, không hề có chút độ ấm nào vang lên.
Sau đó, anh chậm rãi đứng lên.
Kỳ Hinh ngẩng cao đầu, cô mơ hồ cảm thấy bất an, như có một cơn cuồng phong đang chờ đón.
Đúng vậy...
Lúc này Lăng Thiếu Đường giống hệt như Satan, cả người anh băng giá đến cực điểm như một Tử thần, toàn thân toát ra lửa giận và sự rét lạnh.
Cô núp vào trong chăn, tìm kiếm một nơi an toàn.
- Nói! Có phải cô muốn rời đi không?
Lăng Thiếu Đường gầm lên giận dữ, dường như muốn làm chấn động cả thế giới.
Tiếng gầm giận dữ của anh khiến Kỳ Hinh đột nhiên ngẩng đầu lên, đôi mắt cô sáng ngời đầy kiên định như có ý định tránh thoát khỏi sự trói buộc của Tử thân: “Đúng! Tôi phải rời khỏi anh!”
Cô gằn từng tiếng một, sắc bén như lưỡi kiếm.
Roẹt! Choang!
Kỳ Hinh còn chưa kịp phản ứng, một thứ gì đó bay vút qua, sau đó là tiếng cốc vỡ.
Cô kinh hãi, lập tức quay đầu lại, thấy dưới đất toát là mảnh vỡ thủy tinh.
Còn có...
Đầu giường là vết tích hằn rõ của một chiếc roi da...


- Anh...
Kỳ Hinh kinh hãi, cô ngước mắt lên liền nhìn thấy chiếc thắt lưng trong tay Lăng Thiếu Đường.
Kỳ Hinh rốt cuộc đã hiểu ra, thật ra vừa rồi là do Lăng Thiếu Đường quá tức giận, nhất định anh đã rút chiếc thắt lưng trên người ra.
Nhìn vết tích của chiếc thắt lưng da để lại trên đầu giường, cô chỉ cảm thấy nếu với sự mạnh mẽ của nó quật vào người cô thì nhất định sẽ thảm thương đến mức da tróc thịt bong.
Lăng Thiếu Đường cầm chiếc thắt lưng, nhìn Kỳ Hinh từ trên cao xuống.
Gân xanh nổi đầy trên mu bàn tay anh, đôi mắt thâm thúy vằn lên những tơ máu đỏ, hoàn toàn là dáng vẻ của một con quỷ đang khát máu!
Anh chỉ đứng đó, nhìn Kỳ Hinh như nhìn một con mồi.
Thật ra vừa rồi anh rất thịnh nộ, theo bản năng rút thắt lưng ra, định vụt lên người Kỳ Hinh.
Nhưng...
Khi nhìn vào đôi mắt trong như làn nước của Kỳ Hinh, anh lại không nỡ ra tay. Anh khống chế phương hướng, vụt chiếc thắt lưng sang hướng khác...
Lồng ngực rắn chắc của Lăng Thiếu Đường thở dồn dập lên xuống, khuôn mặt anh tuấn lúc này đầy cuồng ngạo và thô bạo.
Sau đó, anh gầm nhẹ một tiếng, giơ tay trái lên, vung chiếc thắt lưng đánh vào tấm gương trong phòng.
Choang...
Tấm gương bị Lăng Thiếu Đường đập vỡ nát.
Thời gian như ngưng đọng lại, tất cả đều hết sức tĩnh lặng, không hề có tiếng thở dồn dập, sự yên tĩnh khiến người ta hốt hoảng.
Kỳ Hinh vẫn ngồi yên không nhúc nhích trên giường, đôi mắt đầy hoảng sợ và khiếp đảm.
Cô biết Lăng Thiếu Đường rất nóng tính, nhưng cô chưa từng thấy anh phẫn nộ như vậy.
Biểu cảm và hành động của anh hôm nay đã khắc sâu trong lòng Kỳ Hinh.
Cô lấy tay che chặt lồng ngực đang đập dồn dập vì hoảng sợ, cố gắng áp chế nỗi đau đớn không tên!
Tại sao trái tim cô lại đau đến vậy, giống như có gì đó đang đốt cháy trái tim cô.
Hành động vừa rồi của Lăng Thiếu Đường, ánh mắt của anh khi đó, tại sao lại khiến cô đau lòng đến vậy!
Dòng máu đỏ tươi chói mắt chảy tràn theo các đốt ngón tay của Lăng Thiếu Đường, từng giọt máu đó nhỏ giọt xuống thảm trải sàn, cũng chảy tràn vào lòng Kỳ Hinh.
Sao anh lại thịnh nộ như vậy?
Không phải cô chỉ là tình nhân của anh thôi sao?
Chẳng lẽ anh nhất định phải cưỡng ép cô ở lại bên cạnh anh, tàn nhẫn nhìn cô héo mòn, suy sụp sao?
Từng mảnh thủy tinh vỡ soi lên bóng dáng cao lớn của Lăng Thiếu Đường, d✉ie๖nda๖nlequ✉yyydon chỉ vậy thôi nhưng cũng đủ uy hiếp.
Ngay sau đó, anh chẳng nói chẳng rằng, cũng chẳng để tâm đến vết thương trên tay, chỉ mặc quần áo rồi mở cửa phòng nghỉ, đi ra ngoài.
Rầm!
Tiếng đóng sập cửa vang lên đánh thức thần kinh còn đang ngây ngốc của Kỳ Hinh.
Kỳ Hinh giật mình, cô lập tức chạy lại gần cửa nhưng lại phát hiện ra, cửa phòng nghỉ...
Đã bị khóa lại, mà loại khóa này là khóa vân tay.
Người có thể mở cánh cửa này ra chỉ có... Lăng Thiếu Đường!
Kỳ Hinh như mất hết sức lực, cô vô lực đập tay vào cửa.
Bên ngoài không chút tiếng động.
Dường như tất cả mọi thứ đều chẳng bận tâm đến cảm nhận của Kỳ Hinh.
Dường như đã đóng lại cánh cửa của cuộc đời cô...
Cô mệt mỏi, quá mệt mỏi, không còn muốn làm gì nữa.
Tầm mắt Kỳ Hinh dừng trên những mảnh vỡ thủy tinh. Cô bước tới, vẻ mặt đầy bi ai và u buồn.
Từng ngón tay của cô nhẹ nhàng vuốt lên tấm kính vỡ, trên đó còn lưu lại vết máu của Lăng Thiếu Đường.
Nhất định là anh rất đau.
Đôi mắt Kỳ Hinh đầy gợn sóng, trái tim cô cũng như bị người khác bóp chặt.
Lăng Thiếu Đường! Anh tức giận vì cô muốn rời đi sao?
Hai năm trước khi cô giả chết, cô rời đi không hề từ biệt trên đảo Celebes, hôm nay cô lại quyết định rời đi...
Từ sự thịnh nộ của anh...
Không phải anh...
Yêu cô chứ?
Ý nghĩ này đột nhiên xuất hiện trong đầu Kỳ Hinh, die»n»da»nleqqqquyd»on cô cũng hoàn toàn bị chấn động trước ý nghĩ đó.
Không thể nào...
Từ ngày gặp lại, Lăng Thiếu Đường đã lạnh lùng và tàn nhẫn tuyên cáo thân phận của cô!
Thân phận tình nhân nhục nhã!
Không có tự tôn, không được đòi hỏi, không thể cự tuyệt...
Cô thậm chí còn nhớ được những hành động tàn nhẫn của Lăng Thiếu Đường hai năm về trước...
Anh khiến cô mất đi đứa con yêu!
Cướp đi toàn bộ hy vọng của cô!
Tuy cô không hiểu tại sao Lăng Thiếu Đường lại luôn đối xử tàn độc với cô như vậy, anh tàn nhẫn, ánh mắt lạnh lẽo và thô bạo đó của anh nói cho cô biết... anh hận cô!
Hai năm sau, sao anh còn có thể cho phép cô phản bội anh lần nữa?
Anh đã từng nói, anh muốn cô quy phục anh, quy phục hoàn toàn, cả cơ thể cô lẫn trái tim cô!
Ánh mắt Kỳ Hinh đầy đau buồn, khi đưa mắt nhìn tấm gương vỡ, không biết tại sao Kỳ Hinh lại tình nguyện nhận đòn đó của anh vào bản thân mình.
Vết máu này dường như còn mang theo độ ấm quen thuộc của Lăng Thiếu Đường...
Yêu là một loại cảm nhận, dù có thống khổ cũng vẫn cảm thấy hạnh phúc.
Yêu là một loại nhận thức, dù có tan nát cõi lòng nhưng vẫn cảm thấy ngọt ngào.
Yêu là sự từng trải, dù có bị nghiền nát cũng vẫn cảm thấy tươi đẹp...
Thời gian từng giây từng phút qua đi, ánh mặt trời ấm áp bên ngoài dần nhường chỗ cho cho ánh nắng nhè nhẹ của trời khi về chiều...
Kỳ Hinh lẳng lặng dựa người vào cửa sổ sát sàn, cô nhìn chằm chằm xuống thế giới dưới chân từ độ cao cả trăm tầng, dưới đó vẫn là sự nhộn nhịp, dòng xe cộ qua lại như nêm.
Cả một ngày ngồi đó, cô đã quen, không còn thấy choáng váng nữa.
Thật ra thói quen là một thứ gì đó rất nguy hiểm. Nó sẽ khiến người ta sinh ra cảm giác bất đắc dĩ, không có phương hướng, không có ngày về. Chỉ có thể hoang mang sợ hãi, quanh quẩn đi tìm xung quanh, mù quáng chờ đợi.
Kỳ Hinh không biết cô đã ngồi ở đó bao lâu, dieʊndʊanlequydoʊn chỉ biết trong nháy mắt khi cánh cửa đó bị đóng lại, cô đã mất đi liên hệ với thế giới bên ngoài.
Cửa phòng có tác dụng cách âm rất tốt, cô chẳng nghe được chút động tĩnh nào ở bên ngoài cả.
Cô chỉ có thể nhìn ra thế giới bên ngoài qua lớp cửa kính sát sàn, ngắm cảnh mặt trời lặn...
Khi ánh dương cuối cùng biến mất, Kỳ Hinh cũng cảm thấy mờ mịt theo. Cô ôm chặt lấy hai chân, dường như đang cố tìm kiếm chỗ dựa để an ủi bản thân.
Trong phòng vẫn mơ hồ quanh quẩn hơi thở của Lăng Thiếu Đường, sự quen thuộc khiến trái tim Kỳ Hinh đập dồn dập.
Nhưng Lăng Thiếu Đường không hề quay lại, căn phòng cũng như người trong căn phòng đều như bị lãng quên.
Ở đây, thời gian như chẳng tồn tại...



Thử đọc