Vợ Yêu Xinh Đẹp Của Tổng Giám Đốc Tàn Ác - Chương 26

Tác giả: Ân Tầm

Đánh dấu

Sáng sớm ngày hôm sau.
Ngoại trừ buổi sáng ở hòn đảo Celebes ra, Kỳ Hinh chưa từng được hưởng thụ bầu không khí tươi đẹp của buổi sớm nào như hôm nay! Sau khi về nhà, Kỳ Hinh cảm nhận được sự ấm áp tràn ngập khắp mọi nơi.
Bác Vương vào phòng, báo cho cô biết bữa sáng đã được chuẩn bị.
Kỳ Hinh uể oải duỗi cái lưng mỏi, đi vào phòng tắm, rửa mặt, sau đó cô mặc một bộ váy trắng, cả người cảm thấy rất thoải mái.
- Mẹ, buổi sáng tốt lành!
Kỳ Hinh ngáp một cái, đi đến trước bàn ăn, làm nũng thơm chụt một cái lên má bà Chúc Bích Doanh.
- Hinh Nhi, tối qua con ngủ không ngon sao?
Bà Chúc Bích Doanh thấy Kỳ Hinh hơi mệt mỏi liền hỏi.
- Đâu có đâu, về nhà thì đương nhiên con phải ngủ ngon rồi!
Kỳ Hinh nở nụ cười tươi như ánh mặt trời, vui vẻ nói.



Bà Chúc Bích Doanh cũng mỉm cười:
- Hinh Nhi, xem con kìa, hành lý cũng chẳng mang về, die≈nda≈nlequ≈ydonnn để lát nữa ăn xong mẹ với con đi mua mấy thứ nhé!
Bàn tay đang cầm cốc sữa của Kỳ Hinh chợt khựng lại trên không trung.
- Sao thế?
Bà Chúc Bích Doanh ngẩng đầu hỏi.
Ánh mắt Kỳ Hinh có chút rối loạn, cô hơi mất tự nhiên:
- Mẹ, lát nữa con muốn tới Lăng thị!
Bà Chúc Bích Doanh sững người một lát rồi lập tức nói:
- Ừ, con đến nói cho rõ ràng với Lăng Thiếu Đường đi, giờ con và cậu ta không có quan hệ gì hết, cậu ta không có quyền giữ con!
- Mẹ…
Kỳ Hinh bất đắc dĩ gọi một tiếng.
- Chẳng lẽ mẹ nói sai gì à? Cậu ta phá hỏng hôn lễ của con, tạo đề tài cho báo chí đưa tin thì tạm chưa nói đến, nhưng hiện giờ tình hình giữa con và cậu ta là sao chứ?
Bà Chúc Bích Doanh càng nói lại càng tức.
Cảm giác đau lòng như xuyên thấu vào tận lục phủ ngũ tạng của Kỳ Hinh rồi lan ra khắp toàn thân. Dường như cô đã tìm được nguồn gốc của cơn đau nhưng lại đau đớn khi không tìm được lối ra.
- Được rồi, mẹ, con sẽ xử lý chuyện của con, mẹ đừng lo lắng nữa!

Cô miễn cưỡng nở nụ cười, an ủi bà Chúc Bích Doanh.
- Hinh Nhi, mẹ không muốn con bị kẹp ở giữa rồi lại khó xử. Nếu Lăng Thiếu Đường thật lòng đối xử tốt với con thì mẹ cũng yên tâm, nhưng cậu ta lại cướp con khỏi tay cậu Tuyên Tử Dương, tất cả chỉ vì muốn trả thù, cậu ta đâu có thật lòng với con đâu cơ chứ! Nếu cậu ta muốn lấy Kỳ thị ra để uy hiếp con thì con đừng sợ cậu ta!
Bà Chúc Bích Doanh không ăn sáng nữa, nghiêm túc nói với Kỳ Hinh.
Kỳ Hinh bất đắc dĩ mở miệng:
- Mẹ, bố mẹ thật sự cho rằng Lăng Thiếu Đường là người đơn giản vậy sao? Mẹ biết không, công ty của Tử Dương đã bị tập đoàn Lăng thị thu mua, con không muốn vì con mà những người khác lại bị liên lụy, nhất là những người thân thiết của con!
- Cái gì?
Bà Chúc Bích Doanh kinh hãi:
- Tử Dương cậu ấy…
Kỳ Hinh gật đầu, sau đó cô ngước mắt nhìn bà Chúc Bích Doanh, ánh mắt đầy đau đớn:
- Ông Trời đã định cho con gặp gỡ Lăng Thiếu Đường thì con nhất định phải giải quyết cho xong mối ân oán này!
- Hinh Nhi…
Bà Chúc Bích Doanh nhìn con gái, trong lòng rất đau xót.
Đúng lúc này, d/-ie✲nda»nleqqquydo»n bác Vương hốt ha hốt hoảng chạy vào trong phòng:
- Phu nhân, bên ngoài có người tự xưng là lái xe của nhà họ Lăng, nói là tới đón cô chủ!
- Cái gì? Ở đâu?
Bà Chúc Bích Doanh thay đổi hẳn sắc mặt, vội hỏi.
- Anh ta đang chờ trong phòng khách!
Bác Vương vừa dứt lời, bà Chúc Bích Doanh đã tức giận đứng dậy, đi thẳng về phía phòng khách.
Kỳ Hinh cũng hoảng hốt, quả nhiên Lăng Thiếu Đường nắm rõ lộ trình của cô.
Khi ba người vào đến phòng khách thì liền nhìn thấy một người đàn ông trung niên đang đứng ở đó.


Kỳ Hinh nhận ra đó chính là tài xế tư nhân của Lăng Thiếu Đường! Người này lúc nào cũng giữ yên lặng, cô và ông ta chưa từng nói chuyện qua với nhau, thậm chí cô cũng không biết ông ta tên gì.
Bà Chúc Bích Doanh thấy vậy, liền quát lớn:
- Nhà họ Lăng mấy người không thèm coi nhà họ Kỳ chúng tôi ra gì phải không? Còn dám đến đây rồi đưa con gái tôi đi đâu?
Người tài xế vẫn giữ thái độ lạnh nhạt, ông ta ngước mắt nhìn bà Chúc Bích Doanh rồi điềm nhiên đáp lại:
- Anh Lăng nói tôi đến đón cô Kỳ!
- Hừ! Anh Lăng ư? Giờ tôi mới biết người đứng đầu nhà họ Lăng là Lăng Thiếu Đường đấy! Anh về nói với cậu ta là Hinh Nhi sẽ không đi đâu hết, cậu ta đừng có mơ tưởng nữa!
Bà Chúc Bích Doanh phẫn nộ, trừng mắt.
Người tài xế hơi sửng sốt, sau đó nhìn về phía Kỳ Hinh:
- Cô Kỳ, mời cô lên xe, di⊹endanle⊹quyd⊹on nếu không tôi không biết phải ăn nói với anh Lăng thế nào!
- Anh…
- Mẹ, thôi đi, dù sao người ta cũng là người làm công ăn lương, hơn nữa con cũng cần phải tới Lăng thị!
Kỳ Hinh ngắt lời bà Chúc Bích Doanh.
Đúng! Cô nhất định phải tới gặp Lăng Thiếu Đường! Lần này cô muốn giải thích với anh chuyện cô rời khỏi đảo Celebes, cô không muốn để Lăng Thiếu Nghị gánh vác hết trách nhiệm.
- Hinh Nhi…
Bà Chúc Bích Doanh không đành lòng.
Kỳ Hinh mỉm cười an ủi mẹ, sau đó cô quay đầu lại, sự dịu dàng được thay thế bằng sự thanh lạnh:
- Anh Lăng muốn gì?
- Cô Kỳ, anh Lăng nói tôi phải trực tiếp đưa cô tới Lăng thị gặp anh ấy!
Kỳ Hinh gật đầu, cô đưa mắt nhìn mẹ mình rồi theo người tài xế đi ra cửa.
Con người thường không muốn phải lừa mình dối người. Nhưng thật ra họ lại không hiểu rõ rằng, mỗi người đều có hoàn cảnh của riêng mình, khi đối mặt với chuyện của mình, họ thường cảm thấy bản thân trở nên nhỏ bé đi rất nhiều lần.
***
Vừa đặt chân đến trụ sở chính của Lăng thị, Kỳ Hinh mới chính thức hiểu được thế nào gọi là tòa kiến trúc hùng vĩ.
Tòa nhà cao đến cả trăm tầng khiến người khác có cảm giác bị đè nén, đó là một sự áp lực cực kì lớn, loại áp lực mà không ngôn từ nào có thể biểu đạt.
Lúc này, cô cũng biết được rằng sự hiểu biết của cô đối với Lăng Thiếu Đường là cực kì ít ỏi.
Bởi vì, ngày hôm nay cô mới chính thức được nếm trải sự đồ sộ và khí thế mạnh mẽ trên thương trường của Lăng thị, cũng giống hệt như… Lăng Thiếu Đường.
Khí phách cuồng ngạo đầy sức sống!
Khóe miệng Kỳ Hinh cong lên nụ cười lạnh, sàn đá cẩm thạch trơn bóng phản chiếu lại gương mặt trắng bệch đến mức trong suốt của cô.
- Cô Kỳ, tôi là Tra Đức – trợ lý đặc biệt của anh Lăng, mời cô đi theo tôi!
Kỳ Hinh hơi gật đầu, đi cùng Tra Đức đến bên thang máy tư nhân của Lăng Thiếu Đường.
Nhưng dù chỉ là một đoạn đường ngắn cũng khiến cả Lăng thị rộn ràng hẳn lên.
Kỳ Hinh cúi thấp mặt xuống, di❦endaŦnleq❦uydŦon cô có thể cảm nhận được một cách rõ ràng hàng trăm ánh mắt tò mò từ bốn phía đang đổ dồn lên người cô.
Những người đàn ông chăm chú ngắm nhìn cô, từ làn da trắng như tuyết, dáng vẻ thướt tha mềm mại cùng bắp đùi thon dài không chút tì vết dưới chiếc váy.
Còn ánh mắt của những cô gái thì ngoài sự ghen tỵ còn có sự khinh thường và mang thái độ thù địch.
Kỳ Hinh cảm thấy rất đau xót trong lòng, cô rất hiểu ý nghĩa của những ánh mắt đó.
Tình nhân của tổng giám đốc! Hơn nữa đã trở thành thứ đồ mà tổng giám đốc Lăng độc chiếm!
Cô cắn chặt răng, buộc bản thân mình phải bình tĩnh đối diện, nhất định phải đối mặt mới là biện pháp tốt nhất.
Sau khi chịu đựng những ánh mắt khác thường đang đổ dồn vào người mình, Kỳ Hinh và Tra Đức bước vào thang máy, đi thẳng lên văn phòng làm việc của tổng giám đốc ở tầng trên cùng.
- Báo cho anh Lăng biết cô Kỳ đã đến đi!
Tra Đức nói ngắn gọn với thư ký tổng giám đốc.
Sau khi gọi một cuộc điện thoại nội bộ, cô thư ký nhìn Kỳ Hinh với ánh mắt kỳ lạ, sau đó cô ấy cất giọng: “Mời cô Kỳ vào trong!”
Kỳ Hinh hít sâu một hơi, đi vào văn phòng của Lăng Thiếu Đường.
Khi cô thư ký đóng cửa phòng, Kỳ Hinh cảm thấy một loại áp lực vô hình ập vào người cô.
Phòng làm việc rộng lớn của Lăng Thiếu Đường về cơ bản được thiết kế và trang trí bằng những màu sắc sắc lạnh, chủ yếu đánh vào thị giác. d.iendaŦnlequuuydoŦn Cửa sổ hình bán nguyệt dường như phải chiếm đến một phần ba diện tích căn phòng, khi đứng ở đó sẽ có cảm giác như đang cưỡi trên mây, một cảm giác cao cao tại thượng.
Nhưng chỉ trong nháy mắt, Kỳ Hinh cũng cảm nhận được sự lạnh lẽo và ngang tàng.
- Hôm qua cô ngủ ở nhà có ngon không?
Giọng nói gợi cảm vang lên.
Lăng Thiếu Đường đứng bên cửa sổ, đưa mắt nhìn xuống phong cảnh dưới chân, đôi chân thon dài và rắn chắc của anh đứng hết sức vững vàng, trông cực kì khí thế, tạo cảm giác như bậc vua chúa đang ngạo mạn ngắm nhìn thiên hạ dưới chân mình.
Anh có dáng người cao lớn, dù chỉ nhìn thấy bóng lưng thôi cũng khiến người khác cảm thấy vô cùng áp lực.
Lòng Kỳ Hinh trầm xuống, cô cố gắng đứng thẳng người lên, rõ ràng không muốn bị khí thế của anh áp đảo.
- Cám ơn anh đã quan tâm, tối qua tôi ngủ rất ngon!
Lăng Thiếu Đường chậm rãi xoay người lại, dáng người cao lớn của anh dường như che khuất ánh mặt trời bên ngoài. Anh không nói gì, chỉ dùng ánh mắt sắc bén và hừng hực ngọn lửa nhìn chằm chằm Kỳ Hinh.
Chỉ mấy tiếng không gặp thôi, nhưng anh lại phát hiện ra bản thân mình… hơi nhớ cô!
Kỳ Hinh mặc một chiếc váy màu trắng đến đầu gối, tuy rằng cô không trang điểm nhưng mái tóc dài và xoăn đã làm nổi bật đôi mắt trong như làn nước của cô. Anh lại nhìn xuống chiếc cổ trắng nõn, làn da nhẵn nhụi như tuyết trắng rõ ràng là một kiệt tác của Thượng đế, những đường cong hoàn hảo trên người cô lại càng khiến anh hứng thú.
Ánh mắt Lăng Thiếu Đường vụt qua tia tình cảm khác lạ!
Chết tiệt! Dù chỉ như vậy thôi nhưng anh lại phát hiện ra… cổ họng anh khô khốc, anh khát vọng có cô!
Trước ánh nhìn chăm chú của anh, Kỳ Hinh cảm thấy toàn thân nóng lên, cô thấy rất mất tự nhiên.
Cô hơi nhíu mày lại, giọng điệu cũng có vẻ điềm nhiên: “Tôi đã tới đây rồi, hy vọng anh không làm khó cho Thiếu Nghị! Là tôi yêu cầu anh ấy đưa tôi đi!”
Khóe miệng Lăng Thiếu Đường hơi nhếch lên, anh nở nụ cười khó đoán: “Đúng là có dáng vẻ hiên ngang lẫm liệt, quả là đáng khen!”
- Anh…
Kỳ Hinh bị những lời của Lăng Thiếu Đường làm cho nghẹn họng, cô không biết phải nói gì.
- Lại đây!
Lăng Thiếu Đường vẫn lạnh lùng đứng bên cửa sổ, anh ra lệnh.
- Không…
Kỳ Hinh bất giác phản kháng.
Còn trong lòng, cô cảm thấy cảm giác bất an đang ngày càng khuếch tán, mỗi lúc một lớn khiến cô không thể khống chế…
- Sao? Cô tới vì muốn biện hộ cho Thiếu Nghị, chẳng lẽ cô không muốn biết hiện giờ cậu ta thế nào rồi à?
Khóe miệng Lăng Thiếu Đường cong lên nụ cười tàn ác, giọng điệu lạnh như băng của anh đâm thẳng vào lòng Kỳ Hinh.
Kỳ Hinh kinh hãi, dựa vào biểu cảm lúc này của anh thì có thể thấy nhất định Thiếu Nghị đã gặp chuyện gì đó rồi.
Cô đành phải bước lên vài bước, phẫn nộ quát lên: “Anh đã làm gì anh ấy rồi? Chẳng qua anh ấy chỉ giúp tôi thôi, anh…”
Ngay sau đó, Kỳ Hinh bị Lăng Thiếu Đường kéo mạnh vào trong lòng.
Lăng Thiếu Đường xoay người Kỳ Hinh lại, để cô hướng mặt ra thế giới bên ngoài cửa sổ.
Kỳ Hinh hít sâu một hơi, cô hơi choáng váng vì độ cao này.
Ngay sau đó, cánh tay rắn chắc của Lăng Thiếu Đường siết chặt vòng eo thon gọn của cô, hơi thở nguy hiểm của anh luẩn quẩn bên tai cô.
Kỳ Hinh ưỡn thẳng sống lưng, cô cảm giác thấy sự run rẩy đang chạy thẳng từ sống lưng lên đầu…
- Hinh Nhi…
Giọng nói trầm thấp đầy lưu luyến của anh vang lên, nhưng đôi tay anh đang siết chặt người cô, buộc cô phải đối mặt với phong cảnh bên ngoài từ độ cao cả trăm tầng.
- Anh… anh muốn làm gì?
Kỳ Hinh cảm thấy hai chân mềm nhũn, cô thật sự rất sợ cảm giác choáng váng đầu óc này.
- Hinh Nhi, có biết vì sao tôi lại thích độ cao này không?
Hơi thở đàn ông nồng đậm quanh quẩn trong hơi thở của Kỳ Hinh càng khiến cô cảm thấy hỗn loạn và choáng váng, bầu không khí ái muội bao vây lấy hai người…
Kỳ Hinh nhắm chặt mắt lại, cô không biết gì cả, cũng không muốn biết gì hết.
Bên tai cô vang lên tiếng cười nhẹ, diễ❖nnn❖đànlêqqq❖uýđônnn thân hình cường tráng của anh cũng bao trọn lấy người Kỳ Hinh, tạo nên một tư thế đầy mờ ám.
- Vì từ trên độ cao này nhìn xuống là có thể thấy được mọi thứ, có cảm giác tất cả đều nằm trong lòng bàn tay mình. Hinh Nhi, tôi là người quen nắm giữ người khác, cho nên em đừng tùy hứng làm liều, vượt quá sự nhẫn nại của tôi!
Giọng nói Lăng Thiếu Đường có vẻ mềm nhẹ nhàng lại lộ rõ sự ngang tàng và nguy hiểm…
Sau khi nói xong, cánh tay đặt bên eo Kỳ Hinh lại càng siết chặt hai khiến toàn bộ những đường cong trên người cô như dán sát vào cơ thể rắn chắc của anh, đôi môi mỏng mang theo luồng nhiệt nóng bắt đầu hôn lên mặt cô…
Từ cái trán trơn bóng…
Cánh mũi cao…
Đôi môi đỏ mọng như cánh hoa hồng…
Rồi thẳng xuống chiếc cổ trắng mê người của cô…
Bờ vai khêu gợi…
Kỳ Hinh mở to đôi mắt đẹp, cô vặn vẹo người, muốn đẩy anh ra…
Anh muốn làm gì?
Anh điên rồi sao?
Sự động đậy của cô càng khiến đôi mắt Lăng Thiếu Đường toát ra sự khác lạ, anh nhìn thẳng vào mắt cô: “Đừng nhúc nhích, em đang khiêu khích tôi đấy à? Hy vọng tôi hành động nhanh hơn ư?”
Nói xong, anh nở nụ cười tà mị, nâng eo cô lên, buộc cô phải cảm nhận rõ dục vọng đang bừng bừng của anh.
Đầu óc Kỳ Hinh như nổ tung, lúc này cô tình nguyện nhảy từ độ cao cả trăm tầng xuống!
- Rốt cuộc anh muốn thế nào? Nếu hành vi của tôi khiến anh khó chấp nhận như vậy thì anh chỉ cần nhằm vào tôi là được rồi, đừng làm khó Thiếu Nghị!
- Sao? Cô là người phụ nữ của tôi mà lại dám cầu xin tôi chỉ vì một thằng đàn ông khác ư? Hinh Nhi, làm vậy là không sáng suốt đâu.
Lăng Thiếu Đường lại quay người Kỳ Hinh lại, buộc cô nhìn thẳng vào đôi mắt anh, đôi mắt đen tản ra những tia sáng mãnh liệt…
- Sáng suốt?
Ánh mắt Kỳ Hinh toát lên sự gan dạ, khóe miệng cô nở nụ cười lạnh: “Kể từ khi biết đảo Celebes là của bố tôi, anh nghĩ tôi phải sáng suốt như thế nào đây? Khi nghe thấy chuyện anh muốn thu mua Kỳ thị, anh bảo tôi phải sáng suốt ra sao? Rốt cuộc tôi cũng hiểu rõ cái gì gọi là sinh nhật vui vẻ! Chẳng qua anh chỉ muốn khoe với tôi rằng anh đang thành công với sự lựa chọn khôn khéo của mình mà thôi. Anh bảo tôi phải sáng suốt thế nào?
- Xem ra không phải cô đến cầu xin tôi tha thứ mà là đến chất vấn và tính sổ tôi à?
Đôi mắt sâu thẳm của Lăng Thiếu Đường trầm xuống, bàn tay to lớn của anh vẫn vây chặt lấy thân hình nhỏ bé của Kỳ Hinh như một loại gông cùm. Anh đưa một tay lên, nắm chặt cằm cô.
- Cầu xin anh tha thứ ư? Haha…
Kỳ Hinh cười lạnh: “Anh lấy nhà họ Kỳ ra để làm nhục tôi, lừa gạt tôi, chẳng lẽ anh còn nghĩ rằng tôi muốn cầu xin sự tha thứ của anh ư? Đúng là hoang đường!”
- Chậc chậc, cô có biết tôi thích đối xử với những người phụ nữ quật cường thế nào không?
Ánh mắt Lăng Thiếu Đường như cố tình ánh lên sự thương xót, anh đụng trán mình vào trán cô, hơi thở của đàn ông lập tức vây lấy Kỳ Hinh.
Đôi môi đỏ mọng của Kỳ Hinh hơi run lên, cô mở to mắt đầy sợ hãi, theo dõi nhất cử nhất động của anh.
- Chính là…
Lăng Thiếu Đường chậm rãi lên tiếng, sau đó ánh mắt anh hoàn toàn biến đổi, anh tiến sát lại gần tai cô: “Chinh phục… từ cơ thể đến trái tim!”
Kỳ Hinh kinh hãi ngẩng đầu lên.
Sau đó, anh liền cắn nuốt đôi môi cô, đồng thời cũng nuốt luôn cả sự kinh ngạc và sợ hãi.
Nụ hôn của anh cũng hệt như tính cách của anh, vừa nhanh nhẹn dũng mãnh lại cuồng ngạo, tràn ngập khí phách như muốn cắn nuốt cả người cô!
- Lăng Thiếu Đường… anh điên rồi… đây là văn phòng… hơn nữa… đứng ở đây…
Kỳ Hinh xấu hổ, cô hoảng loạn giơ cánh tay nhỏ bé ngăn chặn người anh lại nhưng chỉ có thể bất lực…
- Sợ bị người khác nhìn thấy à? Yên tâm, ở bên ngoài không nhìn thấy bên trong đang làm gì đâu!
Ánh mắt Lăng Thiếu Đường đầy hung ác: “Hơn nữa cô cũng phải nhớ kỹ thân phận của mình! Cô là tình nhân của Lăng Thiếu Đường tôi, chỉ cần tôi muốn cô ở đâu thì cô cũng đều phải phối hợp với tôi, hiểu chưa?”
Kỳ Hinh cảm thấy trời đất như sập xuống, anh có còn là người không? Anh chính là ma quỷ, một ma quỷ không có trái tim. Trong thế giới của anh chỉ có sự tàn nhẫn và rét lạnh mà thôi!
Nỗi hận thù của Kỳ Hinh càng cổ vũ cho anh, đôi mắt anh cũng dần trở nên thâm trầm như biển cả…
Từ người cô tỏa ra mùi hương thơm nhè nhẹ, hệt như một loại thuốc trợ tình, không ngừng khuấy động dục vọng đang rục rịch trong anh!
Chỉ cần vừa chạm vào Kỳ Hinh, sự tự chủ mà Lăng Thiếu Đường vốn luôn kiêu ngạo giờ bay lên tận chín tầng mây…
- Lăng Thiếu Đường… đủ rồi! Tôi không muốn điên cùng anh! Anh mau buông tôi ra!
Giọng nói nhẹ nhàng mà đậm chất thê lương quanh quẩn trong văn phòng của tổng giám đốc.
Kỳ Hinh dùng hết sức đẩy người Lăng Thiếu Đường ra, đôi mắt đẹp ngập tràn sự tức giận.
Sau đó, Kỳ Hinh lập tức dùng tốc độ nhanh nhất để chạy ra phía cửa.
Cô không chịu nổi nữa rồi! Thật sự không chịu nổi nữa!
Những lời Lăng Thiếu Đường vừa nói khiến cô cực kỳ tức giận…
Cô cảm thấy khiếp sợ. Dù cô đã biết tất cả mọi chuyện, vậy mà anh còn có thể làm như chưa hề có chuyện gì xảy ra mà cứ nhất quyết làm theo ý định của bản thân.
Sao anh có thể như vậy chứ? Thậm chí ngay cả một lời giải thích cũng không có?
Chẳng lẽ anh không muốn giải thích với cô?
Hay là…
Anh cảm thấy không cần phải giải thích với một người như cô sao?
Nghĩ đến đây, trái tim Kỳ Hinh như bị chiếc roi da quất vào…
Cảm giác đau đớn lan tràn khắp cơ thể!
Cảm giác đau đớn này như một loại thuốc độc, ăn dần ăn mòn lý trí của cô, khiến những suy nghĩ tốt đẹp về anh hoàn toàn tan biến!
Bóng hình xinh đẹp của Kỳ Hinh lao về phía cửa…
Khi thấy Kỳ Hinh cuống quýt như vậy, sự ẩn nhẫn trong đôi mắt Lăng Thiếu Đường lập tức ánh lên sự tàn nhẫn. Anh hơi nhếch miệng lên, nở nụ cười tàn ác, sau đó giơ tay lên…
Cạch!
Khi Kỳ Hinh vừa định mở cửa thì cửa phòng tổng giám đốc đã bị khóa lại.
- A…
Kỳ Hinh kinh hãi, trái tim cô đập dồn dập. Cô kinh hoảng quay đầu lại.
- Sao? Không phải hôm nay cô đến đây là muốn tính sổ với tôi ư? Sao đã đi sớm thế?
Lăng Thiếu Đường bước từng bước chân chậm rãi mà vững chắc lại gần Kỳ Hinh.
Hơi thở của đàn ông sặc mùi nguy hiểm càng ngày càng gần cô…
Kỳ Hinh dựa hẳn lưng vào cửa, đôi mắt mở to đầy sợ hãi và kinh hoàng.
Cô như một con thú nhỏ bị một con dã thú tấn công, toàn bộ lông tơ trên người đều dựng đứng lên để đề phòng…
- Lăng Thiếu Đường, không ngờ anh lại là kẻ tiểu nhân như vậy!
Kỳ Hinh mấp máy đôi môi run rẩy, lên án người đàn ông đang ngày càng sát lại gần mình. Cô như cố gắng tìm một điểm dựa, dính sát người vào cánh cửa. Lăng Thiếu Đường nhướn mày, bờ môi thấp thoáng nụ cười xấu xa…
Khi hơi thở của anh bao trùm khắp cả người Kỳ Hinh, anh liền dùng hai cánh tay rắn chắc của mình để vây người cô lại: “Vậy à? Vậy cô nói xem, tôi tiểu nhân thế nào?”
Anh cúi người thì thầm bên tai cô, d☣ienda☣nleqquyd☣on tham lam hưởng thụ mùi hương trên cơ thể cô.
- Anh… Sao anh không nói với tôi, đảo Celebes… là bố tôi định tặng cho tôi?
Hơi thở của đàn ông phả vào vành tai mẫn cảm khiến cả người Kỳ Hinh run lên. Cô cố gắng giữ bình tĩnh, không muốn hấp thụ hơi thở đó.
Cô không thể khuất phục được!
Nhất là khi đối mặt với Lăng Thiếu Đường, cô tuyệt đối không thể khuất phục!
Đây là chiêu trò và thủ đoạn của anh!
Cô tuyệt đối không thể trầm luân như vậy…
Kỳ Hinh cố gắng tránh thoát khỏi hơi thở khiến cô đang run lên.
- Trên thực tế thì hòn đảo đó là do tôi mua tặng cho cô!
Đôi môi Lăng Thiếu Đường lướt qua gò má Kỳ Hinh, giọng nói trầm thấp nhuốm màu dục vọng nhưng vẫn có chút lý trí còn sót lại.
- Anh… đây chính là cách mà anh muốn làm nhục tôi sao?
Khi cơ thể của Lăng Thiếu Đường sát lại gần mình, Kỳ Hinh chẳng còn chút không gian nào để trốn tránh.
Cô thực sự rất hốt hoảng, bởi vì cô phát hiện ra cơ thể cô bắt đầu nóng lên, ý thức cũng dần trở nên mơ hồ…
Không được…
Tuyệt đối không thể được…
Ngay sau đó, Lăng Thiếu Đường siết chặt cằm cô, ánh mắt đầy thanh lạnh: “Sao? Cô cho rằng buổi chúc mừng sinh nhật đó chính là cách mà tôi muốn hạ nhục cô sao?”
Chết tiệt, cô lại dám nghĩ như vậy! die~ღndaaa~nlllequღyd~on Những lời đó của Kỳ Hinh khiến Lăng Thiếu Đường cảm thấy cực kì thất bại.
Thật ra anh chẳng hề quan tâm đến sinh nhật của Kỳ Hinh.
Nhưng không biết ma xui quỷ khiến thế nào mà lại chuẩn bị chu đáo mọi chuyện. Khi thấy sự vui mừng trong mắt Kỳ Hinh, trong lòng anh lại có cảm giác thỏa mãn và hạnh phúc!
Kỳ Hinh hơi chau mày lại, cố nén cảm giác đau đớn: “Chẳng lẽ không đúng à? Nếu không thì tại sao anh lại không nói với tôi?”
- Có gì khác nhau sao? Đêm đó tôi thấy cô hoàn toàn chìm đắm mà, nhất là… sự hoan ái của chúng ta!
Giọng nói trầm thấp đầy ái muội của Lăng Thiếu Đường vang lên.
- Anh…
Kỳ Hinh nghĩ tới đêm đó, trong lòng lại run lên, mà lúc này hơi thở quen thuộc của Lăng Thiếu Đường cũng lại một lần nữa kích thích cô.
- Anh đã đồng ý với tôi rằng sẽ không động đến Kỳ thị nữa, vậy mà anh…
- Cô bé à, tôi đã cho phép cô báo tin cho nhà họ Kỳ rồi, coi như cũng đã hết lòng quan tâm giúp đỡ!
Lăng Thiếu Đường thô lỗ cắt ngang lời Kỳ Hinh! Chết tiệt, lúc này mà cô còn muốn tranh luận đến vấn đề đó!
Không biết! Anh không chịu được nữa rồi!diiiiienda♦nlequydo♦n
Kỳ Hinh kinh hãi, sau đó khuôn mặt cuồng ngạo của Lăng Thiếu Đường lập tức sát lại gần cô…
Nụ hôn đầy dục vọng, xen lẫn sự ngông cuồng và bá đạo, cắn nuốt đôi môi Kỳ Hinh…
Thân hình cường tráng đang bừng bừng dục vọng của anh dính sát vào thân hình tuyệt đẹp của cô, những ngón tay thô ráp cũng thuần thục lướt nhanh trên cơ thể mềm mại…
Lăng Thiếu Đường còn hiểu về cơ thể của cô hơn rất nhiều so với bản thân cô…
- Không! Dừng tay lại… A… Lăng… Lăng Thiếu Đường… anh dừng tay lại!
Kỳ Hinh sợ hãi, vặn vẹo người.
Đôi mắt đẹp của cô cũng tản ra những tia sáng mông lung…
Rất kỳ lạ…
Đầu ngón tay anh như mang theo một loại phép thuật kỳ dị nào đó! Đáng ra cô phải ghét bỏ sự đụng chạm của anh mới phải chứ?
Nhưng khi bị bàn tay to của anh trêu chọc, cả người cô lại nóng lên, nóng lên…
Cô kinh hoàng đến mức cảm nhận được rằng cô không thể chịu đựng thêm được nữa.
Ngón tay thô ráp của Lăng Thiếu Đường lướt đến đâu, cả người Kỳ Hinh lại run lên đến đó.
Cô có cảm giác như mình đang hóa thành con thuyền chông chênh trên mặt biển… chỉ có thể trôi dạt, không phương hướng…
Hai chân Kỳ Hinh mềm nhũn cả ra, cả người như không còn chút sức lực nào.
May mà có khuỷu tay rắn chắc của Lăng Thiếu Đường đỡ lấy người cô.
- Anh… Đồ đáng ghét…
Kỳ Hinh cố nén sự chấn động trong lòng, di♔en♔danl♔equyd♔on cô nghiến răng nghiến lợi lên tiếng.
Nhưng làn da trắng như ngọc của cô lại dần trở nên đỏ ửng, hàm răng trắng cũng cắn chặt vào đôi môi đỏ mọng, cố đè nén dục vọng trong cơ thể…
Lăng Thiếu Đường ngẩng đầu lên, đôi mắt đen lúc này đã hoàn toàn bị nhuốm màu dục vọng.
Đôi môi anh nhếch lên nụ cười, bàn tay to giữ chặt lấy Kỳ Hinh hơi thả lỏng ra.
Kỳ Hinh cảm thấy bỗng chốc không gian rộng mở hơn nhiều, cô đã thoát được sự “giam giữ” của anh, liền chạy đến một khoảng cách khá an toàn, thở hổn hển.
Nhưng cô cũng không hề thả lỏng cảnh giác, đôi mắt đẹp của cô nhìn chằm chằm Lăng Thiếu Đường đang đứng cách đó không xa!
Cô không biết liệu anh chỉ định tạm thời thả cô ra hay…
Cô càng không muốn ở lại đây nữa. Lúc này anh như một con báo đang săn đuổi con mồi, từng bước giày vò cô…
- Hinh Nhi, cô vĩnh viễn không thoát khỏi tôi, dù thật sự có một ngày tôi thu mua Kỳ thị thì cô cũng chỉ có thể cam tâm tình nguyện đi theo tôi!
Lăng Thiếu Đường nở nụ cười sáng lạn, nhưng mỗi câu mỗi chữ lại hết sức tàn nhẫn và lạnh như băng.
Anh muốn cô hiểu rõ hiện thực trước mắt, muốn cô phải gục ngã, thương tích đầy mình, sau đó ngoan ngoãn quy thuận anh.
- Không… Lăng Thiếu Đường… anh câm miệng lại!
Quả nhiên, Kỳ Hinh bịt hai tai lại, lớn tiếng hô: “Lăng Thiếu Đường… Tôi hận anh… Tôi hận anh đến chết…”
Nghe vậy, ánh mắt cuồng ngạo của Lăng Thiếu Đường lập tức trở nên tàn ác. Mỗi lần đối mặt với Kỳ Hinh, dường như sự tự chủ của anh đều tan biến cả.
Anh lại sải bước lên, duỗi tay kéo chặt Kỳ Hinh lại, rồi đẩy cô về phía bàn làm việc.
- Lăng Thiếu Đường… Anh buông tôi ra… Đồ khốn kiếp…
Kỳ Hinh ra sức đẩy Lăng Thiếu Đường ra, nhưng cánh tay rắn chắc của Lăng Thiếu Đường như một chiếc kìm sắt giữ chặt lấy cô.
Khi đến bên bàn làm việc, Lăng Thiếu Đường vung tay, hất hết tài liệu trên bàn xuống rồi đẩy Kỳ Hinh lên mặt bàn.
Kỳ Hinh cảm thấy cực kì căng thẳng…
Anh muốn… Ở đây là văn phòng…
Đôi mắt Lăng Thiếu Đường toát lên tia tình cảm mãnh liệt, anh nhìn thẳng vào mắt cô.
Kỳ Hinh hoảng loạn đến cực điểm, ánh mắt mông lung không biết phải làm sao.
Làm thế nào bây giờ? Giờ cô phải làm sao đây?
Cô còn chưa nghĩ ra cách để thoát khỏi ác ma thì tên ác ma đói khát đã bắt đầu hành động.
Anh dùng tốc độ nhanh nhất để quay người cô lại, bàn tay to từ chiếc cằm cô rời dần xuống dưới, đến trước ngực cô, rồi luồn vào bên trong…
- Đừng…
Kỳ Hinh xấu hổ, kêu to lên. Khi nghĩ đến chuyện có thư ký ở bên ngoài, cô lại buộc bản thân không được phát ra những âm thanh nhục nhã.
Lăng Thiếu Đường giả bộ không nghe thấy lời cầu xin của Kỳ Hinh, đôi môi nóng như lửa của anh dường như đang châm lên ngọn lửa trên người cô.
Rốt cuộc cô là một người phụ nữ thế nào?
Lăng Thiếu Đường mê muội hưởng thụ sự thẹn thùng và bất lực của cô.
Chỉ cần vừa chạm vào cô, sự tự chủ của anh đã biến mất không còn tăm hơi, muốn khống chế cũng không thể khống chế nổi…
- Cầu xin anh… đừng ở đây… Tôi cầu xin anh đấy…
Kỳ Hinh bất lực, nước mắt giàn giụa.
Một mặt cô không muốn bản thân trở thành đối tượng để Lăng Thiếu Đường tùy ý hạ nhục, mặt khác, khi cảm nhận được cơ thể đang dần nóng lên, cô rất sợ hãi.
Lăng Thiếu Đường ngước mắt lên, hôn lên những giọt nước mắt của Kỳ Hinh.
Khi thấy Kỳ Hinh bất lực, di.ễn❖nn❖đànlêqqq❖uýđôn anh lại không đành lòng…
- Yên tâm, sẽ không ở đây đâu…
Thanh âm thô cát vang lên, không khó để nhận ra anh đang cố nhẫn nhịn.
Khi Kỳ Hinh thấy có chút hy vọng thì cơ thể mềm nhũn của cô đã được Lăng Thiếu Đường bế lên.
- Vào phòng nghỉ của tôi!
Lăng Thiếu Đường nói một câu ngắn gọn làm toàn bộ hy vọng của Kỳ Hinh tan biến.
Đúng vậy, anh sẽ không bỏ qua cho cô!
Anh phải thưởng thức sự xinh đẹp của cô, sao lại buông tha chứ?
Anh thích từng tấc da thịt của cô, lại càng thích nghe những âm thanh đè nén mà ngượng ngùng và yêu kiều của cô.
Chưa từng có một người phụ nữ nào lại có thể dùng những âm thanh đó khiến anh cảm thấy cực kì khoái cảm.
Tệ hơn chính là cả buổi sáng nay, anh chẳng thể chuyên tâm làm việc, vậy nên mới ra lệnh cho tài xế đến đón Kỳ Hinh.
Chỉ một đêm không gặp thôi mà sao anh lại nhớ cô đến mức tưởng như hai người cách nhau cả ba thu?
Nếu anh thật sự hận người phụ nữ này thì anh phải dùng cách thức tàn khốc và thô bạo nhất để giữ lấy cô.
Đáng ra anh phải hành động ngay ở đây, ngay trên bàn làm việc này mà.



Thử đọc