Vợ Yêu Xinh Đẹp Của Tổng Giám Đốc Tàn Ác - Chương 16

Tác giả: Ân Tầm

Đánh dấu

Vì tiệc trên du thuyền được tổ chức hai ngày liền nên mỗi phòng đều có người phục vụ riêng. Khi Lăng Thiếu Đường ôm Kỳ Hinh về phòng, bác sĩ đã có mặt.
Lăng Thiếu Đường cẩn thận đặt Kỳ Hinh lên giường, sau đó nói với Lăng Thiếu Nghị:
- Trên du thuyền có một vài phóng viên, anh không muốn thấy bất cứ tờ báo nào đưa tin về việc này!
Lăng Thiếu Nghị gật đầu, sau đó cùng một vài người khác rời khỏi phòng.
Khi bác sĩ chạm vào vết thương, hàng lông mày của Kỳ Hinh nhíu chặt lại.
- Đợi một chút! – Lăng Thiếu Đường thấy vẻ mặt đau đớn của Kỳ Hinh, trái tim anh cũng nhói đau.
Anh tìm một cái kéo, cẩn thận cắt lớp vải xung quanh.
Nhưng anh vừa động kéo thì Kỳ Hinh căng thẳng nói: “Em... không được cắt váy của em! Em không có quần áo để thay!”
- Ngu ngốc! – Lăng Thiếu Đường gào lên – Hiện tại quan trọng nhất là vết thương của em, em còn quan tâm đến chuyện có quần áo để thay không à?
Nếu giờ phút này có cái gương để anh soi thì anh nhất định sẽ bị bộ dạng sốt ruột và lo lắng của chính mình dọa! Thật sự anh chỉ có hận thù với Kỳ Hinh thôi sao?



Khi Lăng Thiếu Đường nghiêm túc gào lên, Kỳ Hinh không dám nói nữa. Tuy không quen nhưng cô vẫn phải để anh cắt váy cho cô.
Động tác của anh rất nhẹ nhàng, lực cũng rất dè dặt, sợ khi lớp vải bị xé ra sẽ động đến miệng vết thương, ảnh hưởng đến việc điều trị.
Thật vất vả! Lăng Thiếu Đường toát đầy mồ hôi! Mãi sau anh mới thở hắt ra, rốt cuộc cũng không làm ảnh hưởng đến vết thương của cô.
Thấy miệng vết thương đáng sợ, máu chảy đầm đìa, tuy không tổn thương đến gân cốt nhưng trái tim Lăng Thiếu Đường như bị kim châm vào, đau đớn!
Bác sĩ nhanh chóng xem xét vết thương của Kỳ Hinh, sau khi xác định không cần khâu lại, ông bắt đầu tiến hành tiêu viêm và băng bó lại.
Sắc mặt Kỳ Hinh tái nhợt, nhưng cô vẫn cắn răng chịu đau.
Sau khi điều trị xong, bác sĩ đứng dậy, nói với Lăng Thiếu Đường:
- Anh Lăng, vết thương của cô Kỳ đã được xử lý xong rồi, qua hai ngày thì sẽ đổi một lần thuốc. Tôi cũng sẽ bôi thuốc tiêu viêm, ngoài ngừa viêm nhiễm thì còn phải phòng bị cảm lạnh nữa. Lát nữa anh thay cho cô ấy bộ quần áo khô, nhưng nhớ mấy ngày này không được tắm rửa gì, nhớ kỹ đấy!
Lăng Thiếu Đường gật đầu, đợi bác sĩ bôi xong thuốc tiêu viêm cho Kỳ Hinh rồi tiễn ông ra khỏi phòng.
Kỳ Hinh vô lực dựa đầu vào giường, chuyện xảy ra đêm nay khiến cô choáng váng đầu óc.
Lăng Thiếu Đường đã đi tới, anh cúi người muốn cởi váy Kỳ Hinh ra.
- Không... – Kỳ Hinh bắt lấy tay Lăng Thiếu Đường.
Lăng Thiếu Đường nhíu mày lại, khẽ quát: “Em còn định mặc bộ váy ướt này trong bao lâu nữa?”
Nói xong, anh không thèm để tâm đến sự phản đối của Kỳ Hinh mà tránh vết thương trên vai cô rồi cởi lễ phục ra.
Kỳ Hinh ngượng ngùng khoác chiếc áo tắm rộng, khi thấy Lăng Thiếu Đường thay thảm trải sàn và ga trải giường mới, cô lên tiếng:

- Quần áo của anh... vẫn còn ướt!
Lúc này bầu không khí trở nên rất kì quái, tình cảm trong lòng cũng rất phức tạp. Có lẽ cô sẽ nhớ mãi về những hành động mà Lăng Thiếu Đường làm cho mình ngày hôm nay.
Lăng Thiếu Đường thay một bộ quần áo đơn giản rồi dịu dàng vuốt mái tóc ướt sũng của Kỳ Hinh, sau đó anh cất giọng nhẹ nhàng chưa từng thấy:
- Em tạm thời không được tắm rửa, lát nữa anh sẽ giúp em lau người!
Kỳ Hinh hoảng hốt: “Không... không cần... em tự mình làm được rồi!”. Cô sợ hãi lên tiếng.
Tuy Kỳ Hinh đã từng phát sinh quan hệ thân thiết với Lăng Thiếu Đường nhưng cô vẫn không có thói quen như vậy. Đó là một loại cảm giác rất lạ, cô chưa từng làm như vậy bao giờ, tuy giờ trên người có vết thương nhưng tay kia của cô vẫn có thể cử động.
Lăng Thiếu Đường nhíu mày lại, rõ ràng là anh không vui, cô chán ghét sự đụng chạm của anh thế cơ à?
Sau đó, anh bế Kỳ Hinh lên, đưa cô vào phòng tắm, đặt cô ngồi lên một chiếc ghế không thấm nước rồi xõa tung mái tóc dài của cô ra. d
Kỳ Hinh hơi nhắm mắt lại, cảm nhận từng tia nước li ti ấm áp chảy xuống đầu mình…
Bàn tay to của Lăng Thiếu Đường nhẹ nhàng vuốt tóc cô, anh cẩn thận gội đầu cho cô. Có trời mới biết đây là lần đầu tiên anh gội đầu cho một cô gái, trước kia có đánh chết anh cũng không ngờ bản thân mình lại có một ngày như vậy.
Anh đột nhiên phát hiện ra thật ra anh lại rất thích như vậy! Thế này là thế nào?
Kỳ Hinh yên lặng cảm nhận bàn tay to đang gội đầu cho mình, cảm giác vừa an toàn lại vừa dịu dàng. Cô bắt đầu có cảm giác mê muội, đây là tay của Lăng Thiếu Đường ư? Cảm giác ấm áp này liệu có thể lan tràn trong bao lâu?
Sau khi gội đầu xong, Lăng Thiếu Đường nhẹ nhàng nâng Kỳ Hinh dậy, cởi chiếc áo tắm trên người cô ra.
Trong nháy mắt, thân hình đẹp đẽ và hoàn mỹ của Kỳ Hinh hiện ra trước mặt Lăng Thiếu Đường.
Mặt Kỳ Hinh đỏ ửng, cô ngượng ngừng né tránh ánh mắt nóng bỏng của Lăng Thiếu Đường.
Lúc này, sự dịu dàng và mảnh mai của Kỳ Hinh đánh mạnh vào nội tâm Lăng Thiếu Đường. Anh cẩn thận và dè dặt lau người cho cô, cảm giác mềm mại truyền đến từ đầu ngón tay khiến anh cảm thấy khó có thể kìm chế.
Cơ thể trắng nõn của Kỳ Hinh thoang thoảng mùi của thuốc đan xen mùi hương trên người cô càng khiến bầu không khí giữa hai người thêm sự ám muội, cảm giác mịn màng và trơn láng từ da thịt cô như khiêu khích tính tự chủ của Lăng Thiếu Đường.
Kỳ Hinh hiểu rất rõ ánh mắt của Lăng Thiếu Đường có nghĩa gì, nhưng… không phải bây giờ anh định…
- A… - Cô hơi giật mình, vì hơi động đậy người nên miệng vết thương lại nhói lên.
Tiếng kêu đau đớn của Kỳ Hinh bỗng chốc kéo lý trí của Lăng Thiếu Đường trở lại.


Chết tiệt! Lúc này rồi mà anh thậm chí còn có ý nghĩ muốn cô, đúng lúc cô đang bị thương thế này!
Anh ảo não chau mày lại. Anh vốn không có ý định này, có trời biết vừa rồi anh sợ mất cô thế nào.
Suy nghĩ này bỗng chốc hiện ra trong đầu Lăng Thiếu Đường, nó chẳng khác nào một chậu nước lạnh tạt vào khiến đầu óc anh tỉnh lại.
Anh sao vậy? Sao lại có thể tạo ra nhiều ngoài lệ cho cô gái đã lừa gạt anh thế này?
Chẳng lẽ anh sợ mất cô? Anh muốn vĩnh viễn có được cô? Muốn cô ở lại bên cạnh anh?
Thật là đau đầu!
Lăng Thiếu Đường cố gắng gạt bỏ sự phiền muộn trong đầu, không suy nghĩ gì nữa! Anh tiếp tục công việc còn dang dở!
Kỳ Hinh thấy ánh mắt Lăng Thiếu Đường dần lạnh đi, trong lòng cô cũng giá lạnh đi phần nào. Vì vết thương của cô nên cô không thể hoàn thành chức trách của một tình nhân khiến anh tức giận sao? Chẳng lẽ đúng như anh nói, anh thật sự chỉ muốn cơ thể cô?
Kỳ Hinh cười khổ trong lòng, người đàn ông này là sao vậy? Vừa mạnh mẽ, vừa ngông cuồng, vừa lạnh lùng, vừa cường thế... nhưng... hôm nay anh lại dịu dàng như vậy, cô chưa bao giờ thấy anh như vậy cả! Là khẩn trương? Là sợ mất
Nhưng anh và cô vĩnh viễn là hai đường thẳng song song, dù có ngẫu nhiên cùng xuất hiện thì cuối cùng vẫn không có khả năng ở cùng nhau. Anh hận cô, anh sẽ không thay đổi vì cô; cô cũng hận anh, cũng chẳng thể thay đổi được!
Tình yêu, vốn chưa bao giờ đến với cô, trước kia không có, sau này cũng không thể...
- Anh Lăng, quần áo anh dặn chúng tôi đã chuẩn bị xong rồi! – Một nhân viên gọi điện cho Lăng Thiếu Đường xin chỉ thị.
- Mang vào đi!
Một người cầm vào một chiếc hộp cực kì đẹp, sau khi cúi người đưa cho Lăng Thiếu Đường liền đi ra ngoài ngay.
Lăng Thiếu Đường đặt chiếc hộp sang một bên, lại cầm điện thoại lên:
- Lập tức chuẩn bị xe và máy bay để quay về! – Giọng nói không mang theo chút tình cảm nào.
Sau khi giao việc xong, Lăng Thiếu Đường xoay người, bắt đầu mặc quần áo cho Kỳ Hinh.
Kỳ Hinh hơi ngẩn ra.
Lăng Thiếu Đường nhìn Kỳ Hinh đang nghi hoặc, có lòng tốt giải thích: “Dù sao trên du thuyền, việc điều trị vết thương cũng có hạn, chúng ta lập tức quay về sẽ có lợi cho việc khôi phục vết thương của em!”
Anh cẩn thật né tránh vết thương trên người Kỳ Hinh. Khi nhìn vào vết thương đó, ánh mắt anh toát lên sự đau lòng.
- Nhưng, tiệc trên du thuyền tổ chức trong hai ngày, chúng ta cứ thế đi như vậy…
- Ngậm miệng lại! Đã bị thương thành như thế này rồi mà em còn muốn ở lại đây nữa à? – Lăng Thiếu Đường ngắt lời Kỳ Hinh, mỗi lần nhìn thấy vết thương ấy, trái tim anh lại rất đau.
- Vết thương của em không sao hết! – Kỳ Hinh trả lời, cô không muốn vì bản thân mà lại làm ảnh hưởng đến lịch trình của Lăng Thiếu Đường.
- Cho tới giờ tôi chưa từng thấy cô gái nào ngốc như em! Chẳng lẽ em còn muốn ở lại đây làm trò cười à?
Nhìn tình trạng vết thương của Kỳ Hinh, tâm trạng Lăng Thiếu Đường càng rối bời. Anh căng thẳng vì Kỳ Hinh nhưng trong lòng lại đè ép, không muốn bản thân mình thừa nhận điều này nên miệng nói mà không đắn đo suy nghĩ.
- Anh… – Kỳ Hinh đứng dậy, thì ra chẳng phải anh quan tâm gì đến vết thương của cô mà là anh sợ cô ở đây sẽ khiến anh bị mất mặt.
Nghĩ đến đây, Kỳ Hinh lại đau lòng, ánh mắt dấy lên ngọn lửa giận.
- Anh cho rằng tôi thích cùng anh tham dự mấy bữa tiệc thế này à? Tôi thấy anh chính là khắc tinh của tôi, mỗi lần ở cùng anh là kiểu gì tôi cũng gặp mấy chuyện không may! Anh cho rằng tôi sẽ trở thành trò cười thì còn cứu tôi làm gì nữa? Để tôi chết đuối đi, chẳng phải vừa hay có thể thỏa mãn anh hay sao?
Kỳ Hinh giận dữ lên tiếng.
Cô càng nghĩ càng tức giận! Người đàn ông chết tiệt này, nếu không phải chính anh trêu chọc cái cô Hoàng Phủ Ngưng đó thì cô gái biến thái đó có thể đẩy cô xuống biển sao? Cô rơi xuống biển cũng tại vì anh, không phải cô như vậy cũng chỉ vì anh sao?
Lăng Thiếu Đường nở nụ cười của ma quỷ: “Nếu tôi không cứu cô thì sau này ai làm ấm giường tôi?”. Giọng nói của anh vừa ám muội lại vừa rét lạnh.
Cảm giác đau đớn khiến Kỳ Hinh không thể hít thở nổi, thì ra…
- Anh… đồ khốn kiếp! – Kỳ Hinh nghiến răng nghiến lợi nói.
Cô hận chính bản thân mình vì vừa rồi còn cảm động trước sự căng thẳng của anh, bây giờ nghĩ lại cô mới thấy mình thật là ngốc. Sao anh có thể quan tâm đến cô được chứ, sao anh có thể căng thẳng vì cô? Ngay từ đầu, mối quan hệ giữa anh và cô đã được định sẵn, đó chính là… như nước và lửa! Anh cứu cô chỉ là muốn sau này có thể tra tấn, hành hạ cô thêm mà thôi!
- Hinh Nhi, đừng khiêu chiến tính nhẫn nại của tôi! – Nụ cười bên môi Lăng Thiếu Đường tắt ngúm, đôi mắt đen cũng toát lên sự lạnh lẽo, anh cưỡng chế lửa giận trong người, bước lên một bước, lạnh giọng nói:
- Cô ở đây, đừng có đi lung tung, tôi đi ra ngoài thông báo một chút rồi chúng ta sẽ lập tức quay về!
Nói xong, anh chẳng thèm quay đầu lại mà sải bước ra khỏi phòng.
Cánh cửa che khuất bóng lưng cao lớn của Lăng Thiếu Đường, khi tiếng bước chân của anh càng ngày càng xa, Kỳ Hinh thở dài một hơi, ngã ngồi xuống giường.
Cô không biết cô có thể giằng co cùng Lăng Thiếu Đường trong bao lâu nữa, lúc này cô chỉ cảm thấy rất mệt!
Cốc! Cốc! Cốc! Kỳ Hinh đang trầm tư thì tiếng gõ cửa vang lên.
Kỳ Hinh nghi hoặc bước lại gần cửa, không phải là Lăng Thiếu Đường chứ? Anh vừa đi chưa được bao lâu, nhưng nếu là người khác thì đó là ai? Chẳng lẽ là Thiếu Nghị?
Khi từ từ mở cửa phòng ra, một bóng dáng cao lớn xuất hiện ngay trước mặt Kỳ Hinh, khuôn mặt anh tuấn đẹp trai đầy nhung nhớ.
Kỳ Hinh kinh ngạc mở to hai mắt, vẻ mặt khó tin nhìn người trước mặt.
- Tử Dương… – Giọng nói của Kỳ Hinh vừa vui mừng vừa có chút gì đó không xác định.
Cô rất kinh ngạc, không ngờ Tuyên Tử Dương cũng có mặt trên du thuyền này, lúc trước cô chưa từng thấy anh.
Ánh mắt Tuyên Tử Dương toát lên sự yêu thương nồng đậm, khi thấy Kỳ Hinh xinh đẹp như tiên nữ xuất hiện trước mặt mình, cảm xúc nhung nhớ trong lòng anh ta lại càng tăng thêm, nhưng người mà cô khoác tay lại là Lăng Thiếu Đường.
- Hinh, em gầy quá! – Tuyên Tử Dương nhìn khuôn mặt tái nhợt của Kỳ Hinh, đau lòng lên tiếng.
- Tử Dương… – Kỳ Hinh vừa định mời Tuyên Tử Dương vào phòng nhưng lại nhớ ra Lăng Thiếu Đường sẽ quay về ngay nên nhất thời không nói được hết câu.
- Sao? Em không định mời anh vào à? – di⊹endanlequ⊹yd⊹n Tuyên Tử Dương nhếch miệng cười, không để ý đến sự phản đối của Kỳ Hinh mà tự đi vào trong phòng.
- Tử Dương, anh... giờ anh ở đây không tiện lắm! – Kỳ Hinh không biết nên làm thế nào cho phải.
Tuyên Tử Dương bỗng ôm chặt lấy Kỳ Hinh vào lòng, cúi đầu cất giọng đầy đau lòng và thương tiếc: “Lăng Thiếu Đường chết tiệt, sao anh ta có thể đối xử với em như vậy chứ? Sao có thể để em chịu nhiều khổ cực như vậy? Vết thương của em sao rồi? Còn đau không?”
Sự quan tâm của Tuyên Tử Dương làm Kỳ Hinh muốn khóc, nhưng hiện giờ việc cô có thể làm chỉ là đẩy anh ta ra.
- Anh biết rồi à? – Kỳ Hinh vô thức tránh vòng ôm của Tuyên Tử Dương.
Tuyên Tử Dương gật đầu, qua khóe môi đang nhếch lên thì không khó để nhận ra lúc này anh ta đang phẫn nộ đến thế nào.
- Hinh, người đàn ông đó không đối xử tốt với em phải không? – Giọng nói của anh ta vừa trầm thấp vừa hàm chứa sự tức giận.
Ánh mắt Kỳ Hinh đầy thê lương, đôi mắt cô thâm thúy, lóe lên những tia sáng mờ mờ, hàng lông mi dài hơi run run.
- Xin lỗi em, Hinh, anh thật sự xin lỗi em! – Tuyên Tử Dương nhớ đến sự việc xảy ra ngày hôm đó, trái tim như bị khoét rỗng đầy đau đớn.
- Không, Tử Dương, chuyện này không liên quan đến anh, em và Lăng Thiếu Đường nhất định phải giải quyết nghiệt duyên này! – Lời nói của Kỳ Hinh lộ rõ sự thanh lạnh và bất đắc dĩ.
- Sao phải nhất định thế? Hinh, đi theo anh đi! Đây là mục đích lớn nhất anh tới để gặp em! – Tuyên Tử Dương nắm chặt lấy bàn tay mềm mại của Kỳ Hinh.
- Tử Dương, anh nói cái gì? – Kỳ Hinh kinh ngạc, đứng yên nhìn người đàn ông trước mặt.
- Hinh, ở cùng anh ta em đâu có được vui vẻ, lúc trước là do anh không đúng, vì muốn bảo vệ tập đoàn nên anh đã lùi bước trước Lăng Thiếu Đường. Nhưng hôm nay anh nhất định phải đưa em đi, anh không quan tâm đến những chuyện Lăng Thiếu Đường uy hiếp anh nữa! – Tuyên Tử Dương cất giọng chắc như đinh đóng cột, ánh mắt đầy chân thành và tha thiết.
Đúng! Anh ta nhất định phải đưa cô đi! Khi nghe thấy Kỳ Hinh bị rơi xuống biển và bị thương, trái tim anh ta như bị rơi xuống biển theo cô, hoàn toàn lạc mất phương hướng. Lúc này Kỳ Hinh đang đứng ngay trước mặt anh ta, anh ta càng kiên định thêm, anh ta quyết tâm phải đưa cô đi.
- Tử Dương, chuyện này không thể... - Kỳ Hinh giằng tay ra.
Tuyên Tử Dương sửng sốt! Sao lại thế?
Kỳ Hinh nhìn vào mắt Tuyên Tử Dương: “Tử Dương, anh đừng vì em mà làm chuyện điên rồ, em không thể đi theo anh!”
- Tại sao? Anh ta đối xử với em như vậy mà em còn muốn ở lại bên cạnh anh ta? Kỳ Hinh, em điên rồi! – Tuyên Tử Dương đè chặt hai vai Kỳ Hinh, giọng nói sang sảng.
Ánh mắt lạnh lẽo của Kỳ Hinh vụt qua tia đau đớn, Tuyên Tử Dương đè chặt hai vai khiến miệng vết thương của cô nhói đau.
Tuyên Tử Dương cũng phát hiện ra, ánh mắt toát lên sự đau lòng: “Xin lỗi, Hinh, anh không cố ý! Đi theo anh có được không? Chẳng lẽ em còn yêu anh ta?”
Lời nói của Tuyên Tử Dương đánh vào nội tâm Kỳ Hinh, cô lại nhớ đến hình ảnh Lăng Thiếu Đường đầy căng thẳng vừa rồi, trong lòng lại cực kì hoảng hốt.
- Không, em không yêu anh ấy, em hận anh ấy! – Cô buộc mình phải nói vậy.
Sao cô có thể lại yêu người đàn ông đó nữa đây? Cô có thể yêu nữa sao? Khi Lăng Thiếu Đường đối xử tàn nhẫn với cô như xé nát một tờ giấy, tình yêu của cô đã theo gió bay đi mất, giờ chỉ còn lại sự hận thù.
- Nếu đã như vậy thì Hinh, đi theo anh đi, lần này anh nhất định sẽ không buông tay em!Tuyên Tử Dương không nói hai lời, lập tức kéo Kỳ Hinh ra khỏi phòng.
- Tử Dương, Lăng Thiếu Đường lấy Kỳ thị ra để uy hiếp em, anh có hiểu không? Anh mau đi đi, em không muốn anh gặp phiền phức! – Nước mắt của Kỳ Hinh bỗng chốc trào ra.
Tuyên Tử Dương nhìn Kỳ Hinh khóc, anh ta rất đau lòng, anh ta biết Kỳ Hinh đã phải chịu nhiều ấm ức, người đàn ông chết tiệt đó lại dám lấy Kỳ thị ra để uy hiếp.
Anh ta ôm chặt Kỳ Hinh vào trong lòng, lau nước mắt trên má cô rồi nhẹ nhàng lên tiếng, giọng nói đầy che chở: “Hinh, em đừng lo lắng, tất cả cứ giao cho anh xử lý, được không?”
Kỳ Hinh kinh ngạc nhìn Tuyên Tử Dương, trong lòng dần dâng lên cảm giác bất an.
- Đúng là tình cảm nồng nàn có khác! – Một giọng nói lạnh đến tận xương tủy đột nhiên vang vọng khắp phòng.
Kỳ Hinh và Tuyên Tử Dương cùng nhìn về phía cửa ra vào.
Khi nhìn thấy người đàn ông đó, Kỳ Hinh không thể động đậy, máu trong người như bị đóng băng lại.
Người đứng ngoài cửa không phải ai khác mà chính là... Lăng Thiếu Đường!
Tình cảnh lúc này như bầu trời xanh thẳm không gợn một chút mây đột nhiên nổi lên cơn bão cấp mười hai, Lăng Thiếu Đường trừng mắt nhìn hai người trước mặt, anh không thể tin nổi.
Khi mở cửa phòng ra, anh đã nhìn thấy ngay cảnh tượng này khiến anh không thể không tức giận! Chết tiệt! Dường như ngọn núi lửa ngàn năm trong người anh đã bùng nổ, cơn giận dữ bừng bừng khiến lúc này anh thậm chí có cả ý nghĩ muốn giết người, bọn họ lại dám ở trong phòng anh thân mật thế này!
- Sao? Cô định chạy trốn cùng anh ta à? – Anh nở nụ cười lạnh, cả người toát ra sự rét lạnh khiến người khác sợ hãi, đôi mắt anh nhìn chằm chằm vào Kỳ Hinh và Tuyên Tử Dương, ánh mắt sắc bén đến mức đủ để chém chết người khác.
- Kỳ Hinh, lá gan của cô đúng là không hề nhỏ, dám thừa dịp tôi không ở đây để lén lút gặp tình nhân cũ mà còn định chạy trốn! Tôi quả là xem nhẹ bản tính phóng túng của cô rồi!
Ngôn ngữ sắc bén của anh như con dao nhọn đâm thẳng vào trái tim Kỳ Hinh. Cô che ngực lại, không phải cô đã quen với những lời nói lạnh nhạt của anh rồi sao? Tại sao trái tim cô vẫn còn đau đến thế?
Kỳ Hinh đau lòng, hô hấp như chìm vào biển sâu, cô lạnh lùng nhìn chằm chằm Lăng Thiếu Đường mà không lên tiếng đáp trả.
- Lăng Thiếu Đường, đồ khốn kiếp, anh dám nói Kỳ Hinh như vậy! – Tuyên Tử Dương cũng bất chấp tất cả, giận dữ trừng mắt nhìn Lăng Thiếu Đường.
- Kỳ Hinh, nếu cô còn nhớ đến giá trị của bản thân thì lập tức lại đây cho tôi! – Đôi mắt lạnh lẽo của Lăng Thiếu Đường được phủ bởi một lớp sương mù, anh lạnh giọng quát lên.
- Hinh, đi theo anh đi... – Tuyên Tử Dương giữ chặt tay Kỳ Hinh.
Kỳ Hinh nhìn Tuyên Tử Dương rồi nhẹ nhàng lắc đầu: “Tử Dương, chẳng lẽ anh còn chưa rõ sao? Dù em có đi thì nỗi hận của em với anh ấy cũng không thể biến mất”.
Nói xong, Kỳ Hinh ngước đôi mắt tĩnh lặng không chút tình cảm nào của mình về phía Lăng Thiếu Đường: “Trừ khi một trong hai người, hoặc em hoặc anh ấy chết, nếu không món nợ này mãi mãi không trả hết!”
Trái tim cô đã chết rồi, cô vốn còn ôm một chút hy vọng nhỏ nhoi với Lăng Thiếu Đường nhưng lúc này đã bị vỡ nát hết cả rồi.
Lòng Lăng Thiếu Đường đau như dao cắt! Được lắm, cô cho rằng giữa hai người họ chỉ có hận thù thôi sao, vậy thì cứ cho là vậy đi! Dù có làm tổn thương nhau nhưng anh cũng sẽ không từ thủ đoạn nào để giữ cô lại bên cạnh.
- Lăng Thiếu Đường, hôm nay tôi đã dám đưa Kỳ Hinh đi thì nhất định đã chuẩn bị tâm lý rất tốt rồi. Anh muốn thế nào tôi cũng đối phó được hết, nhưng tôi nhất định phải đưa cô ấy đi! – Tuyên Tử Dương bước lên một bước, nhìn thẳng vào Lăng Thiếu Đường rồi nói.
Ánh mắt Lăng Thiếu Đường hết sức lạnh lùng, anh giận đến mức không kìm chế nổi, xông lên túm lấy cổ áo Tuyên Tử Dương rồi đấm anh ta mấy cái.
- A... – Tuyên Tử Dương thét lên, sau khi bị Lăng Thiếu Đường đấm, anh ta lập tức ngã xuống đất.
- Cậu muốn đưa Kỳ Hinh đi à? Tôi nói cho cậu biết, dù cho tôi có biến cậu thành một kẻ nghèo hèn thì cậu cũng không có cơ hội đâu!
Lăng Thiếu Đường khát máu như Diêm La, anh sải bước lên rồi lại túm lấy Tuyên Tử Dương, nắm tay mạnh mẽ đấm thẳng xuống...
- Đừng... – Kỳ Hinh túm chặt lấy Lăng Thiếu Đường, sự thô bạo của anh khiến cô sắp phát điên lên rồi.
Đôi mắt đen của Lăng Thiếu Đường lúc này đã bị lửa giận và lòng đố kỵ nhuốm đầy đến nỗi đỏ ngầu cả lên. Anh quay đầu lại, nhìn chằm chằm Kỳ Hinh.
- Chẳng lẽ anh muốn gây sự chú ý để cánh báo chí bắt gặp cảnh này sao? – Kỳ Hinh vô lực lên tiếng.
Vừa rồi khi ngăn cản hành động của Lăng Thiếu Đường, vết thương của cô đã bị tác động, nếu đoán không sai thì bây giờ máu đã bắt đầu rỉ ra rồi.
Đau quá!
Lăng Thiếu Đường phát hiện Kỳ Hinh có điểm khác lạ, anh giơ tay lên, buông Tuyên Tử Dương ra.
- Hinh, em đừng vì anh mà cầu xin anh ta... – Tuyên Tử Dương khó khăn đứng dậy.
- Lăng Thiếu Đường, anh không yêu cô ấy, vậy tại sao còn muốn hành hạ cô ấy?
Lăng Thiếu Đường lạnh lùng lên tiếng: “Tuyên Tử Dương, xem ra cậu đã chán vị trí tổng giám đốc rồi, tôi đây sẽ thành toàn cho cậu”.
Giọng nói của anh tuy nhẹ nhưng uy lực thì không thua gì một vũ khí hạt nhân.
Tuyên Tử Dương lạnh lùng cười: “Đây mới đúng là Lăng Thiếu Đường chứ! Được lắm!”
Hô hấp của Kỳ Hinh dần trở nên khó khăn, khi nhìn vào đôi mắt lạnh lẽo của Lăng Thiếu Đường, cô biết anh đang nói thật, không hề đùa chút nào, cũng chẳng phải là đang uy hiếp.
- Tử Dương, anh mau đi đi, em sẽ không đi theo anh đâu! Thật ra từ trước đến nay em chưa từng yêu anh, hai năm qua em chỉ cảm kích anh mà thôi, là cảm kích, anh hiểu chưa?
Kỳ Hinh thật sự không muốn vì bản thân cô mà nhiều người sẽ đắc tội với Lăng Thiếu Đường, hiện tại cô chỉ có duy nhất ý nghĩ rằng phải bảo vệ tập đoàn của Tuyên Tử Dương.
- Hinh, em đang nói gì vậy? – Tuyên Tử Dương như đang nghe được chuyện nực cười nhất, anh ta nhìn Kỳ Hinh đầy vẻ khó tin.
- Để tôi nói cho cậu hay, từ đầu đến cuối Kỳ Hinh vĩnh viễn là người của Lăng Thiếu Đường tôi, hai năm trước cô ấy là vợ của Lăng Thiếu Đường, hai năm sau cô ấy là... tình nhân! – Lăng Thiếu Đường cố tình nhấn mạnh hai chữ ‘tình nhân’.
Tuyên Tử Dương hơi run lên, vô lực ngã ngồi xuống đất.
- Em đang lừa anh đúng không?
- Tử Dương, anh không cần phải vì em mà phải trả giá nhiều như vậy. Em không yêu anh, em không yêu anh... – Khi thấy sự mất mát của Tuyên Tử Dương, Kỳ Hinh rất đau lòng.
Tuyên Tử Dương luôn che chở cho cô, cô không muốn hại anh thêm nữa.
- Chúng ta đi! – Lăng Thiếu Đường không thể nhịn được nữa, anh ôm Kỳ Hinh đi ra khỏi phòng. Nếu không phải lo lắng cho vết thương của Kỳ Hinh thì anh đã sớm hủy diệt đến tận xương cốt của Tuyên Tử Dương rồi.
Kỳ Hinh cố nén lòng, không quay đầu nhìn Tuyên Tử Dương, kiếp này cô thiếu nợ anh, kiếp sau cô sẽ báo đáp.



Thử đọc