Vợ Yêu Xinh Đẹp Của Tổng Giám Đốc Tàn Ác - Chương 125

Tác giả: Ân Tầm

Đánh dấu

Mọi người đều kinh ngạc, nhao nhao nhìn về phía giọng nói vang lên, chỉ thấy một người đàn ông mặc âu phục chậm rãi đi về phía vị trí chủ tịch, các phóng viên giống như phát hiện ra vùng đất mới, máy ảnh nhanh chóng chớp nháy từng khoảnh khắc.
"Vị tiên sinh này, mời ngài đưa giấy mời, nếu không có, mời ngài ra ngoài!" Mấy bảo vệ nhanh lên tiến lên ngăn cản ông ta đi về phía trước.
Người đàn ông khoảng chừng bốn mươi tuổi, nhìn qua là loại người nham hiểm, nụ cười của hắn không tốt đẹp, nhìn Kỳ Hinh đang ngồi ở vị trí chủ tịch, sau đó nói: "Tôi chỉ muốn nói mấy câu với Lăng thiếu phu nhân, nói xong tôi đi ngay."
Vệ sĩ vẫn ngăn cản, lại nghe thấy giọng nói trong veo mà lạnh lùng của Kỳ Hinh vang lên: "Ông muốn nói gì?"
Ông ta đi lên, đứng trên bục phát biểu, sau đó nói: "Xin chào Lăng thiếu phu nhân, tôi là Phó tổng giám đốc Wlin của tập đoàn Mirror, hôm nay tôi đến đây để nhắc nhở Lăng thiếu phu nhân, về tình hình cổ phần của Lăng thị, ở trong này, tôi tuyên bố với bạn bè truyền thông, tập đoàn Mirror sẽ đánh úp Lăng thị, tập trung toàn bộ nhân lực thu mua!"
Giới truyền thông kinh hãi, toàn hội trường hít một hơi lạnh, máy ảnh dồn dập tập trung vào người đàn ông này. Tất cả đang chờ phản ứng của Kỳ Hinh.
"Wlin tiên sinh, tôi nghĩ quý tập đoàn đã quá xem thường Lăng thị, tôi sợ các người nuốt không nổi ngược lại sẽ bị no chết!" Trong mắt Kỳ Hinh hiện lên sự sắc nhọn, giọng nói cũng đặc biệt sắc xảo.
"Ha ha, không hổ là phu nhân của Lăng Thiếu Đường, ngay cả giọng điệu cũng giống anh ta như đúc, nhưng đáng tiếc, chỉ cần hôm nay thu dọn xong chỗ này, mọi người sẽ nhìn thấy cảnh tượng tôi vừa nói!" Wlin mỉa mai nói.
"Ông - -" Kỳ Hinh hận không thể tát một cái vào gương mặt đáng ghét kia.
"Tôi nghĩ chính ông mới là người đáng tiếc ở đây." Kèm theo một giọng nói trầm thấp dễ nghe, một người đàn ông trẻ tuổi xuất hiện ở hội trường.



"Anh là ai?"
Wlin không nghĩ rằng có kẻ sẽ phá đám chuyện tốt của ông ta, thở gấp hỏi lại. Nhưng khi hắn thấy đi cùng với người trẻ tuổi là cảnh sát của tổ điều tra quốc tế, đột nhiên sắc mặt thay đổi.
"Lăng thiếu phu nhân, xin chào. Tôi là luật sư ủy thác của ba tập đoàn Lãnh thị tài phiệt, Hoàng Phủ tài phiệt và Cung thị tài phiệt - -" Vị trẻ tuổi nho nhã lễ độ vươn tay ra trước Kỳ Hinh.
"Xin chào!" Kỳ Hinh bắt tay lại.
Người trẻ tuổi mở tập tài liều trước mặt toàn thể giới truyền thông:
"Các vị, tam đại tài phiệt sau khi họp lại đã quyết định, từ nay trở đi, tam đại tài phiệt sẽ giúp đỡ tài chính cho Lăng thị, trong đó tất cả ngân hàng Hoàng Phủ tài phiệt sẽ tài trợ miễn hoàn trả lãi, đến khi tài chính của Lăng thị khôi phục mới thôi!"
Kỳ Hinh khẽ mỉm cười: "Cảm ơn!"
"Cái gì? Không có khả năng!!" Wl¬in lập tức gào thét, không thể tin được.
Nhưng ngay sau đó, những người đi sau vị trẻ tuổi tiến lên, nghiêm túc nói với Wlin:
"Wlin tiên sinh, chúng tôi nghi ngờ sau lưng quý tập đoàn là tổ chức tham nhũng quốc tế, mà còn thiết kế vụ án lừa đảo tập đoàn Kỳ thị, mời ngài theo chúng tôi về trụ sở hỗ trợ điều tra!"
Khi Wlin còn chưa kịp phản ứng, hắn đã bị còng tay.
"Không, không thể nào - -" Giọng nói của Wlin vang vọng trong hội trường, cuối cùng biến mất.
Kỳ Hinh biết ơn, nói với luật sư: "Thay tôi cảm ơn bọn họ! Cảm ơn bọn họ đã giúp đỡ, cũng cảm ơn bọn họ, đã bắt được tổ chức tham nhũng!"
Luật sư nhẹ nhàng cười: "Thật ra ít nhiều cũng có công sức của Lăng thiếu phu nhân, nếu không sao có thể làm cho bọn họ bất chấp tất cả hiện nguyên hình được?"
Đúng, toàn bộ đều do Kỳ Hinh đã sắp xếp hoàn hảo trước đó. Tổ chức họp báo để gặp truyền thông là mục đích chủ yếu, không đơn giản vì cứu Lăng thị rơi vào cục diện bất lợi, nhưng lại lôi kéo được tổ chức tham nhũng, bởi bọn chúng quá nóng lòng muốn thu mua Lăng thị, ddlqd khi bọn chúng biết Lăng thị tổ chức họp báo, lqd lại sợ rằng Lăng thị sẽ xoay chuyển được tình hình khó khăn nên đẩy nhanh tốc độ hoạt động, cứ như vậy, tổ điều tra có thể nhanh chóng thu thập chứng cứ rửa tiền.

Lúc tài chính của Lăng thị xuất hiện hao hụt, tam đại tài phiệt đã ngỏ lời muốn hỗ trợ, do Lăng thị nên thị trường chứng khoán hỗn loạn, không chỉ riêng Lăng thị chịu uy hiếp, mà các công ty doanh nghiệp khác cũng bị ảnh hưởng, cho nên bọn chúng sẽ không ngồi yên.
Cảnh tượng hôm nay, được đưa lên trang nhất của các tờ báo, lời nói đúng trọng tâm, lời văn đều thể hiện tin tưởng vào sự phát triển của Lăng thị.
Sau đó không lâu, nhờ tài năng hoạt động tài chính chuyên nghiệp của Viên Hoàn Vũ, Lăng thị bắt đầu khôi phục, giá cổ phiếu ổn định vững chắc, toàn bộ hoạt động mạnh mẽ và trật tự.
***********************************
"Hoàn Vũ, anh thật sự không dự định ở lại sao?"
Ánh mắt buổi trưa chiếu vào, trong một nhà hàng sang trọng, giọng nói của Kỳ Hinh mang chút mất mác hỏi Viên Hoàn Vũ.
Ngay khi hoạt động của Lăng thị khôi phục bình thường và đi vào quỹ đạo, Viên Hoàn Vũ đột nhiên đề nghị xin rời khỏi, điều này ít nhiều nằm ngoài ý muốn của Kỳ Hinh.
Viên Hoàn Vũ nở nụ cười ấm áp, uống một ngụm cà phê rồi nói: "Kỳ Hinh, hiện tại toàn bộ Lăng thị hoạt động trở lại, anh cũng yên tâm rồi !"
"Nhưng anh cũng không cần phải khỏi nơi này!" Kỳ Hinh nhìn Hoàn Vũ, nói.
Viên Hoàn Vũ cười lắc đầu, đặt cốc cà phê xuống, nhìn Kỳ Hinh nói: "Kỳ Hinh, thật ra lần này anh trở về đều vì em !"
Kỳ Hinh ngẩn người, hơi mất tự nhiên: "Hoàn Vũ, em biết, thời gian này nhờ có anh và Chad, nếu không một mình em khẳng định sẽ không ứng phó được!"
Viên Hoàn Vũ nhìn gương mặt Kỳ Hinh, xúc động nói: "Thật ra, lần này anh trở về vẫn còn mang chút hi vọng tưởng tượng, nhưng qua việc này, cuối cùng anh biết người trong lòng em
vẫn chỉ có Lăng Thiếu Dương, cho nên Kỳ Hinh, trái tim anh hoàn toàn buông xuống, về sau anh sẽ coi em như người bạn tốt nhất của mình!"
Kỳ Hinh biết ơn Viên Hoàn Vũ: "Hoàn Vũ, cảm ơn anh, nhưng anh đi rồi, em sẽ thiếu mất một người bạn tốt!"
Nụ cười hiện trên môi Viên Hoàn Vũ, hắn khẽ nói với Kỳ Hinh: "Người bạn này sẽ ở bên em bất cứ lúc nào, chỉ cần em gọi điện, anh đều có thể bay từ Pháp về giúp em!"
"Cảm ơn anh, Hoán Vũ!" Kỳ Hinh nói lời từ đáy lòng.
"Không cần khách khí với anh, chúng ta là bạn bè tốt nhất mà. Nói cảm ơn chẳng phải là quá khách khí ư!" Viên Hoàn Vũ cười lớn, sau đó hắn xuống bụng của Kỳ Hinh, ánh mắt dần dần tối lại: "Kỳ Hinh, em đã nghĩ tới chưa, nếu Lăng tiên sinh vẫn chưa tỉnh lại, em và đứa bé - -"
"Hoàn Vũ, Đường nhất định sẽ tỉnh lại, anh ấy nhất định sẽ tỉnh!" Kỳ Hinh ngắt lời Viên Hoàn Vũ, giọng nói kiên định.
****************** Tiểu Huyền - ******************* *****************
"Kỳ Hinh? Không nghĩ rằng em sẽ đến thăm tôi!" Lăng Thiếu Nghị mặc trang phục tù nhân thấy Kỳ Hinh tới thăm, trên mặt hắn hiện lên vẻ kinh ngạc.


Ngay sau đó, hắn nhìn kỹ Kỳ Hinh, chậm rãi ngồi đối diện cô, vẫn là gương mặt đặc biệt anh tuấn, nhưng trở nên đen hơn.
"Thật ra, khi tôi biết rõ tất cả mọi chuyện, thật sự không thể tha thứ cho anh, nhưng khi nằm trên giường, tôi quyết định tha thứ cho anh. Bởi vì Đường biết rõ anh sẽ không chịu để yên, nhưng vẫn không tiếc gì mà bảo vệ tính mạng của em trai anh ấy, mà tôi cũng không có lý do gì để hận!" Kỳ Hinh nhàn nhạt nói với Lăng Thiếu Nghị.
"Kỳ Hinh, từ đầu tới đuôi tôi đều không muốn làm hại em, dù là hai năm trước hay hai năm sau, nhất là khi tôi sắp xếp tổ chức tham nhũng nhân cơ hội thu mua Lăng thị, nhưng cuối cùng vẫn gây hại cho em!" Lăng Thiếu Nghị ở trong nhà tù hiển nhiên cũng biết toàn bộ sự việc liên quan tới Lăng thị.
"Anh đâu chỉ làm tổn thương tôi, Thiếu Nghị, anh có nghĩ tới bố không, từ khi anh gặp chuyện không may, bố già đi rất nhiều, tôi biết ông ấy càng ngày càng tiều tụy hơn, còn có Tiểu Phong - con trai ruột của anh, nó lúc nào cũng hi vọng được gặp bố của mình, còn có Vũ Ân, anh biết không, vì anh, cô ấy cầu xin Đường, mong Đường đừng truy cứu lỗi lầm của anh nữa, đương nhiên, còn có anh cả của anh - - bây giờ anh ấy vẫn đang năm trên giường bệnh, không có dấu hiệu tỉnh lại! Chẳng lẽ tất cả đều là kết quả mà anh muốn ư?"
Kỳ Hinh cố nén bi thương, gằn từng chữ nói với Lăng Thiếu Nghi.
Trong mắt Lăng Thiếu Nghi hiện lên vẻ đau khổ, hắn nhìn Kỳ Himh, giọng nói có chút mất tự nhiên: "Thật ra hôm nay em tới, vẫn vì Tiểu Phong là nhất!"
"Không sai, Tiểu Phong là con của anh, chẳng lẽ anh làm bố của nó, vẫn không quan tâm chút nào sao?" Kỳ Hinh đau lòng, mỗi khi nghĩ đến đứa bé Tiểu Phong kia, cô như bị ai bóp nghẹn.
Lăng Thiếu Nghị cũng không nói gì, hắn cúi thấp đầu, không rõ biểu cảm trên mặt.
Kỳ Hinh khẽ thở dài nói: "Thiếu Nghị, thực ra tôi biết bản tính của anh là người tốt, nếu không phải, anh sẽ không buông tha tôi hết lần này tới lần khác - -"
"Đủ rồi! Không cần nữa!" Lăng Thiếu Nghi kích động ngắt lời cô.
Kỳ Hinh không nói thêm, chỉ đứng yên lặng, một lúc sau, cô nhìn Lăng Thiếu Nghị khẽ nói:
"Thiếu Nghị, tôi tới không phải bắt buộc anh phải làm gì, mà là tôi hi vọng anh có thể biết, mỗi người chúng tôi vẫn vô cùng quan tâm anh!"
Nói xong, cô cầm túi xách, chuẩn bị rời khỏi.
"Kỳ Hinh - -" Giọng Lăng Thiếu Nghị vang lên.
Kỳ Hinh nhẹ nhàng xoay người, quay đầu nhìn Lăng Thiếu Nghị.
Lăng Thiếu Nghị ngẩng đầu, khẽ nói: "Tiểu Phong là con tôi, tôi muốn cứu nó!"
Mắt Kỳ Hinh sáng lên, ngay lập tức nở nụ cười dịu dàng tươi tắn: "Thiếu Nghị, anh nói thật chứ?"
Lăng Thiếu Nghị gật đầu, trong mắt có sự kiên định và chân thành.
Kỳ Hinh nở nụ cười, cô cảm thấy thế giới này đang rộng mở tươi sáng, sau đó, cô nói với Lăng Thiếu Nghị: "Nói thật, hôm nay tớiđây không chỉ có một mình tôi, vẫn còn môtk người muốn gặp anh!"
"Là ai?" Lăng Thiếu Nghị có chút nghi ngờ hỏi lại.
Kỳ Hinh không nói gì, chỉ hướng mắt về phía cánh cửa - -
Cửa mở ra, một người phụ nữ mang theo gương mặt xinh đẹp nhưng đau buồn bước tới.
"Vũ Ân?" Lăng Thiếu Nghị gọi tên cô ta theo bản năng, giọng nói nhỏ chứa đựng sự không chắc chắn.
Kỳ Hinh kéo tay An Vũ Ân, nhỏ giọng nói với hai người kia: "Hai người nói chuyện với nhau đi!"
Nói xong, cô cười xinh đẹp, đi ra ngoài.
Xung quanh trở nên yên tĩnh lạ thường, An Vũ Ân ngồi xuống, vẫn cúi đầu, không biết nên nói gì.
Cuối cùng, vẫn là Lăng Thiếu Nghị phá vỡ bầu không khí im ắng, hắn ngượng ngập nói: "Tiểu Phong, nó - - nó như thế nào?"
An Vũ Ân nhang chóng ngẩng đầu, đôi mắt long lanh chan chứa ánh sáng, cô ấy nhẹ nhàng nói: "Chỉ cần nó được làm phẫu thuật, sẽ nhanh chóng khỏi bệnh, chỉ là đứa bé nhớ bố!"



Thử đọc