Vợ Yêu Xinh Đẹp Của Tổng Giám Đốc Tàn Ác - Chương 121

Tác giả: Ân Tầm

Đánh dấu

Chính điện trên không thiêng liêng toả ra mùi thơm của cánh hoa, bay lượn khắp mọi nơi, từng cánh hoa hoá thành những nàng tiên xinh đẹp vây quanh Lăng Thiếu Đường và Kỳ Hinh, có vài cánh hoa còn vương trên mái tóc dài, ddlqd trên vai Kỳ Hinh, sau đó xoay chuyển trượt xuống sau lưng cô.
Giờ phút này là khoảnh khắc lãng mạn nhất...
Cha sứ trang nghiêm mở quyển kinh Thánh, trịnh trọng bắt đầu đọc lời thề:
"Lăng Thiếu Đường tiên sinh, đứng trước bậc Thượng Đế tối cao, ngài có nguyện ý thật lòng muốn kết duyên vợ chồng với cô Kỳ Hinh, tuân theo những điều trong kinh Thánh, không kể sướng vui hay đau khổ, giàu sang đói nghèo, hòa thuận hay bất hòa, khỏe mạnh hay ốm đau, ngài sẽ tôn trọng cô ấy, quan tâm cô ấy, chung thủy với cô ấy, một lòng yêu cô ấy, mãi cho tới khi rời khỏi thế gian này không?"
Lăng Thiếu Đường nắm chặt bàn tay nhỏ bé của Kỳ Hinh, khuôn mặt xúc động hạnh phúc nở nụ cười ấm áp, lqd nhìn Kỳ Hinh, sau đó anh đưa mắt sang cha sứ, giọng nói cố chấp mà kiên định: "Tôi nguyện ý!"
Trong lòng Kỳ Hinh ấm áp, đôi mắt dần dịu dàng.
Cha sứ quay đầu nhìn Kỳ Hinh, trịnh trọng hỏi: "Cô Kỳ Hinh, đứng trước bậc Thượng Đế tối cao, cô có nguyện ý thật lòng muốn kết duyên vợ chồng với Lăng Thiếu Đường tiên sinh, tuân theo những điều trong kinh Thánh, không kể sướng vui hay đau khổ, giàu sang đói nghèo, hòa thuận hay bất hòa, khỏe mạnh hay ốm đau, cô sẽ tôn trọng anh ấy, quan tâm anh ấy, chung thủy với anh ấy, một lòng yêu anh ấy, mãi cho tới khi rời khỏi thế gian này không?"
Kỳ Hinh ngẩng đầu, nhìn chăm chú Lăng Thiếu Đường, khuôn mặt trang điểm như không trong sáng thanh khiết, cô khẽ đáp: "Tôi nguyện ý!"
Lăng Thiếu Đường cũng cảm thấy rung động và mềm mại.
"Tốt, tiếp theo mời cô dâu chú rể trao nhẫn cưới!" Cha sứ nói.



Sau khi Lăng Thiếu Đường và Kỳ Hinh trao nhẫn cưới cho nhau dưới sự chứng kiến của cha sứ, trong nháy mắt, bàn tay to của Lăng Thiếu Đường nắm thật chặt bàn tay bé nhỏ của Kỳ Hinh!
Trong mắt cha sứ chứa đựng sự vui mừng và lời chúc phúc, sau cùng tuyên bố hùng hồn: "Ta đại diện cho Thánh, rất Thánh tử, chí thánh Thánh Linh tuyên bố hai con chính thức là vợ chồng; Thượng Đế kết hợp, người không thể tách ra. Thượng Đế và hai con sẽ cùng tồn tại mãi mãi, Amen!"
"Hinh Nhi, anh yêu em!" Lăng Thiếu Đường thâm tình nói, vì thế vội vàng hôn lên bờ môi của Kỳ Hinh...
Trong giây phút ấy, vô số bồ câu trắng được thả, tất cả bạn bè cũng như những vị khách quý đang ngồi cùng đứng dậy vỗ tay chúc phúc cho họ - -
Lăng Thiếu Đường giơ cao ly rượu vang đỏ trong tay, tươi cười nói lớn với mọi người xung quanh: "Cảm ơn các bạn đã đến tham dự hôn lễ của tôi và Kỳ Hinh!"
Nhóm khách quý trên Hàng Không mẫu hạm đồng thời giơ cao ly rượu trong tay, cùng chúc phúc, tất cả rượu trong hôn lễ đều là rượu nổi tiếng của nước Pháp - - rượu nho "Chetau Mouton", cùng lúc ấy hương thơm vốn có của rượu mang tới mùi vị của bầu trời và đại dương...
Xe hoa đã chuẩn bị xong, điểm đến tiếp theo của Lăng Thiếu Đường và Kỳ Hinh là tuần trăng mật - - dưới ngòi bút tự do của Plato đây là nơi thiêng liêng của thác nước và đảo.
Kỳ Hinh được Lăng Thiếu Đường bế từ Giáo đường trên trời đến xe hoa, cô hạnh phúc áp mặt nhỏ nhắn vào ngực anh, chỉ cần có anh ở đây, cô vĩnh viễn cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất!
Ngồi trên xe hoa, Lăng Thiếu Đường ôm chặt cô trong ngực, tay anh đặt nhẹ lên bụng cô, ngập tràn tình yêu hỏi: "Hôm nay có phải vất vả lắm không?"
Kỳ Hinh lắc đầu, đáy mắt hiện lên ý cười hạnh phúc: "Đường, hôm nay em cảm thấy rất hạnh phúc, cảm ơn anh!"
Lăng Thiếu Đường dịu dàng hôn cô: "Về sau anh sẽ cho em mỗi ngày đều hạnh phúc như bây giờ!"
"Đường, em yêu anh!" Kỳ Hinh cảm động, chủ động hôn lên môi anh.
"Em - - phải gọi anh là ông xã- -" Lăng Thiếu Đường cười như muốn trừng phạt cô, bị động hóa chủ động, hôn Kỳ Hinh say đắm.
"Cốc cốc cốc - -" Đúng lúc này, có người không sợ chết gõ cửa kính, làm phiền cảnh đẹp trong xe.
Cung Quý Dương nở nụ cười vô tội nhìn Lăng Thiếu Đường và Kỳ Hinh, tựa cơ thể vào bên cạnh xe: "Đột nhiên tớ cũng rất muốn đến Santorini ngắm hoàng hôn, cảm thụ Thế Giới tâm linh Plato!"

Lăng Thiếu Đường hận đến ngứa răng, anh không nói hai lời, nhìn về phía Hoàng Phủ nói: "Ngạn Tước, hãy thương mình, đưa gia hỏa kia đi, cậu ta - - thật sự rất phiền!"
Nói đùa, nếu anh cho hắn theo sau, tuần trăng mật của anh sẽ bị hắn quấy nhiễu đến long trời lở đất!
Cung Quý Dương cương quyết cười lớn, ngay sau đó liền bị Hoàng Phủ kéo lại.
"Này, Thiếu Đường, tuần trăng mật vui vẻ!" Một tay Hoàng Phủ che miệng Cung Quý Dương một tay từ từ khởi động xe hô to.
"Mưu sát, dùng lực mạnh như thế!" Cung Quý Dương không dễ dàng thoát khỏi tay của Hoàng Phủ, phản đối nói.
Hoàng Phủ đang định nói điều gì, từ trên cổ tay Cung Quý Dương vang lên âm thanh của giọt nước, vốn Cung Quý Dương đang tươi cười, mặt lập tức trở nên đặc biệt nghiêm trọng, thân thể run lên bần bật, ngay sau đó ngồi lên Rolls-Royce Al¬li¬son250-C18 loại đầu xe lửa phóng nhanh đuổi theo chiếc xe hoa - -
Hoàng Phủ đi cùng Lãnh Thiên Dục ở phía sau kinh ngạc, không rõ đã xảy ra chuyện gì.
"Thiếu Đường, Kỳ Hinh, hai người mau xuống xe, nguy hiểm!" Cung Quý Dương giống như nổi điên ở phía sau đuổi theo, thời điểm gần xe hoa, hắn đập mạnh cửa xe- -
"Quý Dương, làm sao vậy?" Đương nhiên Lăng Thiếu Đường thấy Cung Quý Dương đuổi theo, anh vô cùng ngạc nhiên, bởi vì anh biết chắc hẳn Cung Quý Dương không nhàm chán tới mức theo chân bọn họ đi tuần trăng mật !
"Mau dừng xe, xuống xe! Blown Away - -" Cung Quý Dương nóng vội muốn chết, hắn hét lớn - - hắn không kịp giải thích nhiều!
Chính vào lúc này, lái xe cao giọng nói: "Lăng tiên sinh, xe dường như không bình thường - -" nói xong, phanh một cái thật mạnh- -
"Hinh Nhi, nhanh xuống xe!" Lăng Thiếu Đường vừa nghe thế lập tức ra lệnh.
Cửa nhà ga mở ra, Cung Quý Dương vứt đầu xe lửa sang một bên, chạy tới xe hoa - -
Đúng lúc đó, cả xe hoa rung mạnh một tiếng
Hinh Nhi, mau - -" Lăng Thiếu Đường quyết định, lập tức kéo Kỳ Hinh xuống xe, chiếc xe mất phương hướng, điên cuồng tiến lên phía trước- -
Ngay trong nháy mắt, một tiếng nổ mạnh vang lên, cả chiếc xe đều bay lên, ngay sau đó, trở thành một đám lửa vĩ đại- -
"Thiếu Đường, Kỳ Hinh, nguy hiểm - -" Lúc Cung Quý Dương chạy đến nhìn thấy cảnh tượng này, điên cuồng hô to.
Lăng Thiếu Đường bổ nhào về phía trước, áp ở trên, để Kỳ Hinh nằm dưới thân thể mình, dùng thân thể của chính mình che chở cho Kỳ Hinh - -
Tất cả đều yên lặng - -
Cung Quý Dương cũng thất thần ngay tại chỗ - -


Khi Lãnh Thiên Dục và Hoàng Phủ đuổi đến nơi, cũng thất thần ngay tại chỗ - -
Dần dần, giống như thấy Kỳ Hinh đang động đậy, bọn họ điên cuồng chạy lên phía trước - -
"Đường - -" Khi bọn họ kéo Kỳ Hinh đang nằm ở dưới thân thể Lăng Thiếu Đường ra, Kỳ Hinh lập tức bổ nhào về phía Lăng Thiếu Đường!
Thiếu Đường vẫn không nhúc nhích nằm trên mặt đất, trên người anh toàn là máu, máu tươi nhuộm đỏ áo cưới của Kỳ Hinh - - giống như những cánh hoa hồng trải đầy đường, tạo thành một vũng máu lớn...
“Đường...” Kỳ Hinh cảm thấy máu của bản thân cũng đang chảy ra ngoài, cô run run, vươn tay nhỏ bé vuốt ve khuôn mặt Lăng Thiếu Đường!
Vẻ mặt Cung Quý Dương và Hoàng Phủ trở nên nghiêm trọng, còn Lãnh Thiên Dục lập tức gọi xe cấp cứu!
Tất cả mọi chuyện đều xảy ra rất bất ngờ, khiến cho mọi người đều không thể tưởng tượng ra được!
Càng làm cho người ta không thể tin hơn là, ở trên xe hoa của Lăng Thiếu Đường có giấu Blown Away!
Đáng chết! Cung Quý Dương đấm mạnh lên cửa kính, nếu như mình có thể phát hiện sớm hơn một chút - -
Tuy rằng trên cổ tay Cung Quý Dương đeo một chiếc đồng hồ rất xa hoa, nhưng trải qua những lần được hắn sửa đổi, chiếc đồng hồ này trở thành thứ nhận biết xem nơi nào có boom và vũ khí, nhưng mà Blown Away thuộc loại vũ khí kiểu mới, cho nên tốc độ kiểm tra chậm hơn bình thường!
Ai biết - -
Kỳ Hinh vẫn không nhúc nhích, ngồi dưới đất, vào lúc này cô chỉ có thể nắm tay đè lại vết thương trên đầu Lăng Thiếu Đường, để máu không chảy ra quá nhanh - -
“Đường... Anh nói chuyện với em đi...” Bàn tay của cô bị máu của Lăng Thiếu Đường nhuộm đỏ, giọng nói nghẹn ngào trở nên khàn khàn - -
Lăng Thiếu Đường vẫn khép chặt hai mắt như cũ, không có một tý ý thức nào - -
Kỳ Hinh như người mất hồn, ghé vào bên tai anh nói: “Ông xã, anh tỉnh lại đi có được không, anh đừng làm em sợ, anh đã nói sẽ còn sống để gặp lại em, anh nói... Anh sẽ vĩnh viễn ở bên cạnh em...”
Giọng nói của cô trở nên vô lực, nước mắt che kín khuôn mặt cô, đập nát mọi hi vọng của cô - -
Nhất định Đường sẽ không có việc gì, giống như ở trong trận động đất ở ngày đó, không phải anh cũng che chở, bảo vệ mình như vậy sao? Chỉ cần có anh ở đây, thì sẽ không có việc gì cả, không phải sao?
Giọng nói của cô, bộ dáng khóc đến thương tâm của cô khiến người ta phải lo lắng - -
Truyền thông ào ào chạy đến, nhìn thấy cảnh tượng kia họ cũng bị dọa sợ choáng váng, ngay sau đó, phần đông kéo lại ghi hình, chụp ảnh!
Sự lạnh lẽo trên mặt Lãnh Thiên Dục ngày càng đậm, hắn móc súng lục ra, chỉ thẳng lên trời nả một phát súng - -
Khi tiếng sung vang lên, tất cả phóng viên có mặt tại đây đều ngẩn ra!
“Hôm nay - - nếu ai dám tung tin ra ngoài, tôi sẽ không để cho kẻ đó được thấy mặt trời vào ngày mai!” Giọng nói của hắn đầy nguy hiểm, bức ép người!
Đám phóng viên sợ tới mức buông máy ảnh trong tay xuống, bọn họ biết người này là người không thể trêu vào, hơn nữa tên của bọn họ đều nằm trong danh sách khách mời, quả thật nếu như hành động thiếu suy nghĩ, tứ đại tài phiệt có thể dễ dàng tìm được bọn họ!
Đám bảo vệ bao vây nơi này, mãi cho đến khi xe cứu thương khẩn trương đi đến - -
Nhân viên cứu hộ lập tức tiến hành sơ cứu cho Lăng Thiếu Đường, miệng vết thương được băng bó, hơn nữa còn mang theo bình dưỡng khí cho anh - -
“Bác sĩ, chồng tôi sao rồi, anh ấy có bị làm sao không? Anh ấy - -” Kỳ Hinh nói năng lộn xộn hỏi nhân viên cứu hộ.
“Lăng phu nhân, chúng tôi sẽ dốc hết sức để cứu chữa cho Lăng tiên sinh, yên tâm!” Nhân viên cứu hộ vội vàng đáp.
Sắc mặt Kỳ Hinh trắng bệch, cô nhìn về hướng ba người đang ngồi trên xe: “Đường sẽ không có chuyện gì, phải không? Phải hay không?”
Trong lòng cô đang cố tìm ra một câu trả lời chắc chắn!
“Kỳ Hinh, em bình tĩnh chút, vì cục cưng, em phải bình tĩnh!” Cung Quý Dương an ủi Kỳ Hinh.
Kỳ Hinh nhẹ nhàng kéo bàn tay to lớn của Lăng Thiếu Đường, áp lên mặt mình, nước mắt kéo dài trượt từ bàn tay đến cánh tay anh!
Đây là một bàn tay to có lực, hiện tại, vì sao ngay cả một chút sức lực cũng không có? Vì sao?
“Ông xã..... Anh không thể nuốt lời... Anh không thể tàn nhẫn vứt em ở lại đây một mình được, anh còn chưa đặt tên cho cục cưng của chúng ta...”
Kỳ Hinh nói không được nữa, chỉ có thể là yên lặng chảy nước mắt, nước mắt lưu trữ, nhỏ giọt trên gò má của Lăng Thiếu Đường, chảy vào trong lòng anh...
Trên xe mọi người đều cảm thấy chua xót khi nhìn thấy cảnh tượng này!
Xe cứu thương dùng tốc độ nhanh nhất để trở lại bệnh viện. Lăng Thiếu Đường được đẩy vào phòng cấp cứu để tiến hành phẫu thuật - -
Kỳ Hinh tiều tụy đứng ở trước cửa phòng cấp cứu, cô cảm thấy mình sắp té xỉu, ở trên người cô vẫn mặc chiếc áo cưới nhuộm đầy máu tươi của Lăng Thiếu Đường!
“Kỳ Hinh, không cần lo lắng, Thiếu Đường sẽ không có chuyện gì! Anh đã liên lạc với bác sĩ để họ đưa em qua bên kia kiểm tra rồi!” Hoàng Phủ Ngạn Tước nhìn bộ dáng gắng gượng của Kỳ Hinh, trong lòng cũng cảm thấy không đành lòng, tiến lên nói.
Kỳ Hinh không hề chớp mắt nhìn chằm chằm đèn phòng cấp cứu, không dám thả lỏng bản thân, cô lắc đầu, thì thào nói: “Em muốn chờ Đường ra, em muốn chờ anh ấy - -”



Thử đọc