Vợ Yêu Xinh Đẹp Của Tổng Giám Đốc Tàn Ác - Chương 119

Tác giả: Ân Tầm

Đánh dấu

"A - -" Lăng Thiếu Nghị đau đớn, hắn quỳ một gối trên mặt đất - - ngay sau đó, súng của Lãnh Thiên Dục đặt ngay trên trán hắn.
"Hinh Nhi, em không sao chứ?" Lăng Thiếu Đường vội vàng nâng Kỳ Hinh dậy, khẩn trương hỏi.
Kỳ Hinh rưng rưng nước mắt, liều mạng lắc đầu: "Không có việc gì, em không sao, thật tốt quá, Đường, may mà anh không bị thương!"
"Bé ngốc - -" Lăng Thiếu Đường ngẫm lại chuyện mới xảy ra cũng hơi hoảng sợ, anh ôm cô vào trong lòng, bàn tay to vỗ về lưng của cô: "Hinh Nhi, em thật sự rất tuyệt! Em làm rất khá!"
Mà ở bên kia Lăng Thiếu Nghị vẫn chưa hết kinh ngạc, hắn không nghĩ tới chỉ trong hai giây ngắn ngủi, mọi thứ đều thay đổi.
"Không có khả năng, không có khả năng - -" Hắn lẩm bẩm nói, trong mắt chứa đựng vẻ không tin. Bản thân tỉ mỉ bày ra một màn như vậy, làm sao có thể bị hủy hoại trong một khoảng thời gian ngắn như vậy?
"Bộ dáng của mày bây giờ khiến tao quá thất vọng!"
Lăng Thiếu Nghị ngước mắt tìm nơi vừa phát ra tiếng nói, ánh mắt kinh ngạc, không phòng ngự của hắn chống lại đôi con ngươi lạnh lẽo thấu xương của Lăng Thiếu Đường.
Lăng Thiếu Đường buông Kỳ Hinh ra, anh mang theo hơi thở nguy hiểm, chậm rãi đi tới chỗ Lăng Thiếu Nghị, sau đó giơ tập văn kiện lên- - bên môi treo một nụ cười tàn nhẫn nhất, rồi sau đó, anh chậm rãi mở văn kiện ra- -
Lăng Thiếu Nghị muốn đứng dậy, hắn cũng muốn dùng sức rít gào nhưng một chữ cũng không nói ra được, chỉ có thể trơ mắt nhìn động tác tiếp theo của Lăng Thiếu Đường.



Lăng Thiếu Đường nhìn chằm chằm em trai mình, đáy mắt lạnh lẽo mang theo sự sắc bén, khiến người ta không dám cử động!
Anh không hề chớp mắt nhìn Lăng Thiếu Nghị, chậm rãi xé nát văn kiện trong tay - - chậm rãi, chậm rãi, giống như đang xé nát Lăng Thiếu Nghị! Là hắn muốn khiêu chiến tính nhẫn nại của mình! Cuối cùng, bàn tay to buông lỏng, văn kiện như hài cốt như bông tuyết bay trong không trung - -
"Không. . ." Lăng Thiếu Nghị không thể tin được sự việc xảy ra trước mắt, hắn hét lên, rồi sau đó, hắn như dùng toàn lực của bản thân cố gắng đứng lên - -
"Mày- - uổng phí nhiều năm qua tao luôn cho mày cơ hội, thế nhưng mày lại không bằng cầm thú dám nhúng chàm Hinh Nhi - -" Cùng với ánh mắt rét lạnh đầy sắc bén của Lăng Thiếu Đường là khẩu súng vô tình, nhắm lên trán Lăng Thiếu Nghị- -
"Không - - Đường! Đừng như vậy - -" Kỳ Hinh thấy một màn như vậy, lập tức thất thanh quát, ý bảo anh dừng lại.
Ngay sau đó, cô cấp tốc đi đến bên cạnh Lăng Thiếu Đường, nói với giọng vô lực, tiều tụy: "Thiếu Nghị- - hắn chưa xâm phạm đến em!"
Lăng Thiếu Đường kinh ngạc, mà Lãnh Thiên Dục và hai người còn lại cũng kinh ngạc.
Lúc này, Lăng Thiếu Nghị đã lấy lại ý thức của bản thân, hắn cười ha ha, lập tức, mắt lạnh nhìn Lăng Thiếu Đường: "Cho dù mày có giết tao thì cũng không làm nên chuyện gì - - "
Lập tức, hắn gian nan đứng dậy, nhìn vào mắt Lăng Thiếu Đường nói từng câu từng chữ: "Bên ngoài đều là người của tao, còn có, tao đã đặt một trái boom, tùy lúc nó sẽ phát nổ lấy đi tính mạng của mày! khà khà -
Đang nói, cửa phòng bị mở ra - -
Nhưng mà, lúc này cục diện đã bị Lăng Thiếu Đường khống chế, ngay tại lúc cửa phòng bị phá mở, nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh - -
Cung Quý Dương và Hoàng Phủ xoay người một cái, bàn tay to vung lên, giống như tia chớp bắt giữ hai tên sát thủ, sau đó, cướp lấy súng trong tay bọn chúng - -
"Thiếu Đường, bắt lấy- - "
Lãnh Thiên Dục cũng sắc bén đánh ngã một tên sát thủ, rồi ném súng cho Lăng Thiếu Đường.
" Hinh Nhi, theo sát anh!"Lăng Thiếu Đường giữ chặt cô, đẩy cô ra phía sau, rồi bóp cò - - viên đạn được bắn ra là lúc, mặt đất bị nhiễm đỏ bởi máu của mấy tên sát thủ. Mà cũng nhân cơ hội này Lăng Thiếu Nghị cũng muốn trốn thoát, ai ngờ- -

"Đi nhanh vậy?"Cung Quý Dương ở trong mưa bom bão đạn tà ác tươi cười, lập tức, hắn chặn đường trốn của Lăng Thiếu Nghị- -
Lăng Thiếu Đường đưa Kỳ Hinh trốn vào một góc tối ở trong phòng mật, ra lệnh: "Nhớ kỹ, ngàn vạn không được đi ra!"
Vừa rồi Kỳ Hinh bị một màn dọa sợ choáng váng, cô liên tục lắc đầu: "Đường - - "
"Anh sẽ còn sống để trở lại gặp em!"Lăng Thiếu Đường hiểu rõ Kỳ Hinh đang lo lắng cho mình, sau khi nói xong anh cấp tốc xông ra ngoài - -
"Thiên Dục, Quý Dương, Ngạn Tước, chúng ta dẫn dụ bọn chúng rời đi, rời xa phòng nhỏ - - "Lăng Thiếu Đường rống to một tiếng, lập tức, xoay người cầm lấy súng tự động hướng ra phòng ngoài. Vài người lấy tốc độ nhanh nhất để chống đạn, chính vào lúc này, sát thủ ở bốn phiá trong phòng ốc nhiều đến nỗi nhìn hoa cả mắt. Trong lúc này, Lăng Thiếu Đường lại bắt đầu cảm thấy tràn ngập vẻ hưng phấn, máu tranh đoạt do trời sinh chậm rãi bốc lên, anh hung hăng giải quyết xong một tên sát thủ rồi nói: "Đã bao lâu chúng ta không kề vai chiến đấu cùng nhau rồi hả ?"
Cung Quý Dương nhướng mi, nụ cười trên môi càng khuyếch càng lớn: "Mười năm rồi !"
Hoàng Phủ né tránh sự bắn phá của sát thủ, tao nhã đến cực điểm nói: "Vẫn nguyên tắc cũ?"
Trong mắt Lãnh Thiên Dục xẹt qua vẻ mạnh mẽ, bên môi bật ra một nụ cười khiến người ta cảm thấy nguy hiểm: "Nơi này có 30 tên sát thủ, trong vòng ba phút, ai giải quyết được nhiều tên sát thủ nhất, coi như người đó thắng!" Hắn còn chưa nói xong, ba người khác hừng hực khí thế sử dụng hết tuỵêt chiêu của bản thân. Bên trong phòng chỉ còn lại tiếng súng và tiếng đánh đập
Lăng Thiếu Đường, Lãnh Thiên Dục, Cung Quý Dương và Hoàng Phủ Ngạn Tước, từ nhỏ bốn người đã phải ở trong các tổ chức đứng đầu thế giới, được huấn luyện đặc biệt nghiêm khắc, bởi vậy, bọn họ thấy quen với sự sống và cái chết, thấy quen với mùi máu tươi.
Lăng Thiếu Đường - - võ nghệ tinh thấu, có sở trường lợi dụng các loại vũ khí để đánh nhau, anh còn có thể "một chiêu chế (ngự) địch", thông thạo các môn võ: Jeet Kune Do, Karate, có tính công kích mạnh, ngay cả các sát thủ bên trong tổ chức mafia cũng gần như không thắng nổi anh.
Lãnh Thiên Dục - - do hắn và Lăng Thiếu Đường là đồng môn (bạn cùng học một thầy), bởi vậy, võ nghệ của hai người tương tự nhau, chỉ có đúng một điều bất đồng, lực công kích và lực phòng ngự của hắn đều rất dũng mãnh, ngoại trừ thông thạo môn võ Judo, Jeet Kune Do, còn thông thạo kungfu Trung Quốc.
Hoàng Phủ Ngạn Tước - - trời sinh là chuyên gia tài chính, sống nhàn hạ, tao nhã như một vương tử, ngoại trừ bản lĩnh đánh nhau quyết liệt, hắn còn có thể dùng các loại vật biến thành phi đao, hơn nữa bách phát bách trúng, cực nhanh làm người ta "sét đánh không kịp bưng tai".
Còn Cung Quý Dương thì không cần nói, ngoại trừ tinh thông võ thuật, hắn còn có thể chế tạo ra các loại máy móc, súng ống, đạn dược, hắn được coi là thiên tài sáng chế, một "bậc thầy phá nổ" và giỏi lái nhiều loại xe và máy móc khác.
Mà lúc này, bốn người đều ở trong mưa bom bão đạn tranh thủ dùng ba phút để đánh cuộc.
Đám sát thủ này đều đã chuẩn bị từ trước, súng trên tay bọn chúng cũng không phải hạng vừa. Lúc mấy tên sát thủ nhắm vào Lăng Thiếu Đường, Lăng Thiếu Đường nhanh chóng lắc mình, né tránh súng tự động trên tay bọn chúng, anh rút đai lưng của một tên sát thủ, ngay sau đó, anh nâng cánh tay lên, trong nháy mắt đai lưng biến thành vũ khí chiến đấu. Chỉ nghe thấy tiếng "bốp bốp - -", dây lưng mang theo sức mạnh, điên cuồng hạ gục những tên sát thủ cầm súng . Vài tên sát thủ còn khóc thét lên, Lăng Thiếu Đường xoay người cầm vũ khí lên, lúc đó bọn chúng còn chưa kịp nhìn thấy hình ảnh tử thần đang mỉm cười với mình, thì đã mất mạng rồi!
Mà ở bên chỗ Cung Quý Dương còn náo nhiệt hơn, theo tiếng súng vang lên, những viên đạn điên cuồng, cấp tốc bắn về phía Cung Quý Dương, rất may hắn phản ứng rất nhanh, bình tĩnh né tránh những viên đạn, sau đó khoé môi hơi nhếch lên, hắn cầm súng trên tay, nhắm chuẩn xác, bỗng chốc đã giải quyết xong mấy tên sát thủ.
Ở một chỗ khác, để ngăn ngừa bão đạn, khi mỗi một tên sát thủ tiến lại gần, Lãnh Thiên Dục mạnh mẽ nắm lấy tay tên đó, tay hắn dùng lực rất lớn, kết liễu tính mạng của tên đó, lập tức, súng tên tay tên sát thủ rơi xuống, hắn nhanh chóng đón lấy, rồi bắt đầu bắn phá, từng tiếng kêu gào, người đứng trước mặt hắn đã là một thi thể.
Ở góc tây nam Hoàng Phủ dùng cúc áo thuỷ tinh làm phi tiêu, cực kỳ nhanh gọn giải quyết xong mấy tên sát thủ, sau đó hắn tao nhã cười, vẫy tay với một tên sát thủ đang cầm súng, chỗ hắn đứng vừa vặn là chỗ lúc nãy Lăng Thiếu Nghị ném con dao găm, con dao sắc bén, sáng chói cắm vào yết hầu của tên sát thủ, tên sát thủ còn chưa kịp kêu lên đã hít vào một hơi, trước khi ngã xuống đất, tên đó nhìn thấy Hoàng Phủ cười lạnh lùng.
Chỉ trong đúng ba phút, không nhiều không ít! Cả căn phòng nhỏ bị máu tươi nhuộm đỏ, nơi này như là địa ngục trần gian, xung quanh đều là thi thể bọn sát thủ!
Bốn người đàn ông chậm rãi đi ra phía trước, ném vũ khí trong tay xuống đất - -


Áo sơmi của bốn người bọn họ đều bị nhuộm đỏ, nhất là Lăng Thiếu Đường.
Anh thô lỗ cởi áo sơmi dính đầy máu ném xuống dưới đất, lộ ra tinh da thịt màu đồng, lồng ngực rắn chắn. Giờ phút này bốn người bọn họ hoàn toàn thoát khỏi thế giới văn minh, khoác áo nhân vật thét gió mà đi, giống như một con quái vật tái sinh từ "chiến tranh ma", đi đến nơi nào, nơi đó đều bị máu tươi nhuộm đỏ. Ánh mắt của bọn họ, tràn ngập vẻ tà ác, không thuộc về con người. Thời gian cứ trôi, bốn người bọn họ vẫn như bốn con quỷ khát máu, họ lại nhớ tới những ngày ở trong tổ chức, cho đến khi ---
"Đường - - " Giọng nói mềm mại mang theo sự sốt ruột của Kỳ Hinh vang lên phá vỡ không gian yên tĩnh, cũng xua tan đi mùi hương của ma quỷ.
Kỳ Hinh mặc áo cưới màu trắng nhìn những thi thể trên mặt đất, sự sợ hãi càng tăng lên gấp bội, nơi này là trần gian (xã hội loài người) sao? Cô nghĩ mình đang ở trong địa ngục!
Ngay sau đó, cô bị một cơ thể ấm áp mang theo mùi máu tươi ôm vào trong lòng, tiếng nói trầm thấp vang lên trên đỉnh đầu, cố gắng trấn an Kỳ Hinh: "Hinh Nhi, tất cả đã kết thúc, không phải sợ!"
Kỳ Hinh run rẩy, đây là lần đầu tiên - - lần đầu tiên cô nhìn thấy nhiều người chết như vậy! Mà người giết những người này, chính là người đàn ông mình yêu mến, còn có, ba người bạn tốt của anh nữa! Nghĩ đến đây, Kỳ Hinh cảm thấy kinh hãi - - bọn họ - - bọn họ giết người không đền mạng sao? Kỳ Hinh khiếp sợ đến nỗi nói không ra tiếng.
"Hinh Nhi..." Lăng Thiếu Đường nhẹ nhàng trấn an, anh đau lòng, anh biết cô sợ hãi. Từ nhỏ bốn người bọn họ đã quá quen thuộc với những xác chết, nhìn nhiều cũng quen, nhưng Kỳ Hinh lại khác, cô đơn thuần, cô lương thiện, thì làm sao có thể chịu đựng được khi nhìn thấy cảnh tượng này đây?
Nghe được tiếng nói quen thuộc của Lăng Thiếu Đường, Kỳ Hinh ngẩng đầu: "Đường, anh có làm sao không?" Ánh mắt tràn ngập vẻ sốt ruột, giọng nói cũng tràn ngập vẻ thân thiết, tuy rằng cô sợ hãi, nhưng cô hiểu rõ, nếu hôm nay những người này không chết, như vậy, người nằm ở đây có thể là Lăng Thiếu Đường hoặc cả bốn người bọn họ!
Lăng Thiếu Đường nhìn vẻ mặt đầy quan tâm của Kỳ Hinh, ra vẻ uất ức: "Không sao, anh đã nói anh sẽ còn sống để gặp em!"
Kỳ Hinh ôm Lăng Thiếu Đường thật chặt, khóc không thành tiếng, cô run rẩy trốn ở trong lòng anh, cũng không phát hiện hai mắt anh hiện lên tia sáng kì dị, cũng không chú ý đến hai tay cứng ngắc của anh đang khoát lên phía sau lưng cô- -
Niềm vui vì giết được nhiều người vẫn còn đọng lại trong đầu chưa kịp bay hơi, nhưng khi những giọt nước mắt của cô thấm ướt lồng ngực anh, nó như một cơn mưa mát mẻ, nháy mắt dập tắt đi sát ý (ý định giết người) còn đọng lại trong mắt anh.
"Thực xin lỗi, hôm nay là hôn lễ của chúng ta mà anh lại khiến em phải hoảng sợ như vậy!"
Lăng Thiếu Đường áy náy nói một câu, lập tức, bàn tay to nhẹ nhàng nắm lấy phần áo cưới bị xé rách của cô, bất đắc dĩ cười nói: "Xem ra còn phải làm phiền Ve­ra một lần nữa rồi!"
Kỳ Hinh nghẹn ngào nói: "Chỉ cần chú rể là anh, cho dù không có áo cưới để mặc em cũng rất hạnh phúc!"
"Hinh Nhi ngốc!" Lăng Thiếu Đường đau lòng hôn lên trán cô.
"Thiếu Đường, tớ muốn mang tên này đi!" Lãnh Thiên Dục cao giọng nói, ngay sau đó, Lăng Thiếu Nghị bị hắn ném tới trước mặt Lăng Thiếu Đường. Lúc này Lăng Thiếu Nghị đang hôn mê, hắn vừa mới bị Cung Quý Dương đánh bất tỉnh.
Kỳ Hinh dính sát vào trong ngực Lăng Thiếu Đường, trong mắt hiện lên vẻ kinh hãi, Lãnh Thiên Dục muốn mang hắn đi?
Lăng Thiếu Đường nhìn Lăng Thiếu Nghị, trong mắt hiện lên vẻ phức tạp, một lát sau, anh trầm thấp mở miệng nói: "Thiên Dục, dù sao nó cũng là em trai tớ, coi như tớ nợ câu một ân tình, giao nó cho cục điều tra quốc tế xử lý!" Anh tức giận vì những việc Lăng Thiếu Nghị làm, nhưng cũng không thể trơ mắt nhìn hắn bị Lãnh Thiên Dục mang đi, anh biết Thiếu Nghị đã khiến người trong tổ chức mafia tức giận, cũng biết chỉ cần Thiên Dục nhúng tay vào chuyện này, thì Thiếu Nghị chắc chắn sẽ phải chết, cho nên, anh tình nguyện giao Thiếu Nghị cho cục điều tra, cũng không muốn nhìn hắn chết!
Lãnh Thiên Dục đi lên phía trước, nhìn Lăng Thiếu Đường bằng ánh mắt lạnh như băng, gằn từng tiếng hỏi: "Đây là quyết định cuối cùng của cậu?"
"Không sai, Thiên Dục, tha cho hắn một lần!" Lăng Thiếu Đường đón nhận ánh mắt lạnh lùng của Lãnh Thiên Dục, kiên định nói.
Lãnh Thiên Dục nghe xong, nhíu chặt mày, mở miệng lần nữa hỏi: "Vì hắn, cậu muốn tớ phá vỡ quy tắc?"



Thử đọc