Vợ Yêu Xinh Đẹp Của Tổng Giám Đốc Tàn Ác - Chương 118

Tác giả: Ân Tầm

Đánh dấu

Trong đôi mắt Lăng Thiếu Đường hiện lên sự tàn nhẫn: "Được, hôm nay tao muốn nhìn xem mày có thể đùa giỡn tao tới chết được không! Lăng Thiếu Nghị, từ đầu tới đuôi người mày muốn đối phó chỉ có tao mà thôi, những người khác không liên quan!"
Ý vừa rồi của anh quá rõ ràng.
"Đường..." Kỳ Hinh đau lòng nhìn Lăng Thiếu Đường, trong lòng cô vô cùng bất an.
Ánh mắt Lăng Thiếu Đường nhìn Kỳ Hinh chăm chú, tuy không nói gì, nhưng có thể nhận ra tình yêu nồng nàn đang ẩn giấu trong đôi mắt anh.
Lăng Thiếu Nghị cười ha ha: "Anh cả, anh coi tôi là trẻ nhỏ ư? Ai chẳng biết Kỳ Hinh chính là điểm yếu của anh, còn các anh - " Hắn đưa ánh mắt sang Lãnh Thiên Dục, Cung Quý Dương và Hoàng Phủ Ngạn Tước.
"Không phải bốn người các anh rất khó bị đánh bại ư? Hôm nay tôi muốn xem xem nhóm người các anh rốt cuộc có thể làm nên việc gì to lớn!"
Ba người kia đều không nói gì, chỉ lạnh lùng nhìn Lăng Thiếu Nghị, nhất là Lãnh Thiên Dục, nếu đổi lại là người ở trong bang, lqd hắn không nói hai lời, một phát bắn chết tên cầm thú đại nghịch bất đạo này rồi !
"Cuối cùng mày muốn thế nào?"
Lăng Thiếu Đường lạnh lùng nghiêm nghị hỏi, anh phải nhanh chóng kết thúc thì kết quả mới tốt, hiện tại điều anh lo lắng nhất chính là cơ thể Kỳ Hinh.
"Tốt, rất thẳng thắn -" Lăng Thiếu Nghị không nói hai lời, ném tài liệu ở bên cạnh cho Lăng Thiếu Đường.



Lăng Thiếu Đường từ từ mở tài liệu, sắc mặt trở nên khó coi và nghiêm túc, lập tức anh tập trung nhìn Lăng Thiếu Nghị.
"Anh cả thân yêu, điều tôi muốn rất đơn giản, chỉ có hai thứ!" Lăng Thiếu Nghị vạch ra nụ cười nham hiểm, nhìn sắc mặt Lăng Thiếu Đường nghiêm nghị, khẽ nói.
Lăng Thiếu Đường hừ lạnh một tiếng, giơ tập tài liệu lên, nói: "Ngoại trừ muốn chuyển nhượng quyền thừa kế Lăng thị người ra, mày còn muốn cái gì nữa?"
"Đường....không cần!" Kỳ Hinh vừa nghe, lập tức thất thanh kêu lên, ngay sau đó hai tên sát thủ đằng sau ghì chặt cô, khiến cô đau đớn.
"Ngậm miệng!" Lăng Thiếu Nghị tiến lên, nắm chặt cằm Kỳ Hinh, lạnh lùng quát.
" Lăng Thiếu Nghị, không cho phép mày xúc phạm Hinh Nhi!" Âm thanh Lăng Thiếu Đường gầm thét vang vọng cả căn phòng.
Sắc mặt Lăng Thiếu Nghị dần thay đổi, hắn cười ảm đạm: "Yên tâm đi, tôi sẽ không để cho cô ấy chết nhanh như vậy, Hinh Nhi ** như thế, ddlqd tôi còn chưa hưởng thụ hết!"
Nói xong, hắn cười lớn.
"Lăng Thiếu Nghị, anh quá đáng rồi đấy!" Kỳ Hinh tức giận đến mức toàn thân phát run, đôi mắt đẹp khó tin nhìn Lăng Thiếu Nghị.
"Bớt nói nhảm đi -" Đột nhiên Lăng Thiếu Nghị cười u ám, nhìn Lăng Thiếu Đường nói: "Tài liệu tôi đưa cho anh, tôi muốn anh ký tên ngay lập tức."
"Thiếu Đường - " Ba người khác nhíu chặt mày nhìn Lăng Thiếu Đường.
"Được, tao ký! Nhưng trước tiên tao muốn mày thả Hinh Nhi ra!" Lăng Thiếu Đường không suy nghĩ ngợi nhanh chóng nói.
Lăng Thiếu Nghị cười đến càng thêm đáng sợ: "Anh cả, hiện tại anh không được mặc cả điều kiện, có điều anh yên tâm, chỉ cần tôi lấy được hai thứ này, tự nhiên tôi sẽ thả Kỳ Hinh!"
"Mày còn muốn gì?" Lăng Thiếu Đường bình tĩnh, trong hơi thở ngập tràn sự dũng mãnh nguy hiểm.
"Ký tài liệu, ngay lập tức!" Lăng Thiếu Nghị quát.

"Đường - " Kỳ Hinh sống chết lắc đầu, trán cô bị hai khẩu súng dí sát.
Lăng Thiếu Đường nắm chặt tay thành quả đấm, gân xanh trên cánh tay nổi rõ, bỗng anh duỗi tay, trầm giọng nói: "Bút!"
"Đường, anh không được ký tên, không được! Anh không cần lo cho em, có nghe thấy không!" Kỳ Hinh gào thảm thiết.
"Hinh Nhi, không cần nói gì hết!" Lăng Thiếu Đường nhìn về phía Kỳ Hinh, đôi mắt ngập tràn vẻ đau lòng.
Sau đó Lăng Thiếu Nghị ném chiếc bút qua chỗ Lăng Thiếu Đường, anh lật tài liệu đến tờ cuối cùng, vung bút, để lại trên mặt giấy chữ viết kiên cường.
"Được, được, ha ha!" Lăng Thiếu Nghị vừa thấy anh ký tên, vui sướng cười to.
Lăng Thiếu Đường ném mạnh tài liệu ở trong tay anh, tay khác nắm chặt lại, cái bút ký tên ở lòng bàn tay vỡ tan.
Lúc này Lãnh Thiên Dục cười âm u lạnh lẽo: "Lăng Thiếu Nghị, mày cho rằng mày còn mạng để trở thành người thừa kế Lăng thị ư? Mày giết người đứng đầu MCN, cho dù mày trở thành người thừa kế Lăng thị, tao cũng sẽ hạ lệnh truy sát!"
Lăng Thiếu Nghị nhíu mi hừ lạnh: " Nếu tôi có thể giết một người đứng đầu, lqd cũng có thể giết hai, tôi muốn xem lệnh truy sát của anh nhanh hơn hay Blown Away của tôi nhanh hơn! Ha ha!"
"Tao nên bắn chết tên khốn nạn, máu lạnh như mày từ lâu rồi!" Lãnh Thiên Dục nhanh chóng nắm chặt thành quả đấm, ánh mắt ớn lạnh dường như có thể đóng băng con người!
"Đúng vậy, tôi sợ quá...Đáng tiếc, anh nên chú ý tới anh em của anh đi!" Lăng Thiếu Nghị mỉa mai nói, sau đó hắn nhìn kỹ chữ ký trên tài liệu, mãn nguyện gật đầu, đóng tài liệu, dứt khoát nói:
"Vật thứ hai tôi muốn là - tay phải của anh!"
"Lăng Thiếu Nghị, mày thật sự chán sống rồi !" Giọng nói của Hoàng Phủ Ngạn Tước đầy lạnh lẽo, trên mặt không còn vẻ tao nhã.
Mà hai người khác cũng ngập tràn vẻ đáng sợ.
Kỳ Hinh cảm thấy máu trong cơ thể như chảy ngược, cô nhìn Lăng Thiếu Đường chăm chú, trên mặt cắt không còn một giọt máu.
Lăng Thiếu Nghị hừ lạnh, rút dao găm trên người ra, ném tới dưới chân Lăng Thiếu Đường: "Tôi muốn anh tự mình cắt đứt tay phải của anh! Nếu không anh sẽ nhìn thấy tay phải của Kỳ Hinh!"
"Lăng Thiếu Nghị, anh điên rồi!" Anh ấy là anh cả của anh, sao anh có thể độc ác như thế!"
Kỳ Hinh không nhịn được, không, cô sẽ không để cho Lăng Thiếu Đường làm vậy, cô không muốn vì mình mà Lăng Thiếu Đường mất đi tay phải, cô tình nguyện mất đi tay phải của chính mình!
Lăng Thiếu Nghị không hề để ý tới sự phẫn nộ và chất vấn của Kỳ Hinh, hắn chỉ nở nụ cười tàn khốc nhất, nhẹ nhàng ép hỏi Lăng Thiếu Đường: "Anh tự cắt, hay không cắt?"
Ngay sau đó, hắn rút ra một cây dao khác, kéo tay phải của Kỳ Hinh ra, đặt mạnh lên bàn, hai mắt lạnh lẽo nhìn Lăng Thiếu Đường.


"Buông Hinh Nhi ra!" Lăng Thiếu Đường chau mày, ngay sau đó anh xoay người nhặt con dao găm trên mặt đất lên, rống to nói: "Cái tay này tao có thể cho mày, nhưng tao muốn mày thả cô ấy ra trước!"
Kỳ Hinh liều mạng lắc đầu, liều mạng giãy dụa: "Lăng Thiếu Đường, anh nghe cho rõ, nếu anh thực sự dám làm như vậy, cả đời này em sẽ không tha thứ cho anh, em sẽ hận anh cả đời!" Nước mắt như những hạt chân trâu xinh đẹp nhỏ giọt xuống, bao bọc lấy khuôn mặt đau thương của cô.
"Hinh Nhi, đừng khóc, em khóc anh sẽ đau lòng!" Lăng Thiếu Đường hận không thể lập tức tiến lên, giật lấy khẩu súng để ở trên trán Kỳ Hinh giết chết hai tên đang giữ chặt cô!
"Lăng Thiếu Đường, tôi nói rồi, anh không có tư cách mặc cả với tôi, tôi muốn tay phải của anh, chỉ cần anh chặt đứt nó, Kỳ Hinh sẽ không có chuyện gì!" Lăng Thiếu Nghị dùng khí thế bức người nói.
Lăng Thiếu Đường chậm rãi cầm lấy con dao: "Hi vọng mày nói lời giữ lời, bằng không tao sẽ cho mày biết hậu quả của việc chọc giận tao!" Ánh mắt anh tràn ngập vẻ khát máu tàn nhẫn.
"Không - -" Trái tim Kỳ Hinh giống như bị xé tan, dập nát, cô hét khàn cả giọng, tiếng hét đầy đau đớn.
"Chậm đã - -" Giọng nói lười nhác của Cung Quý Dương vang lên, một tay của hắn gian xảo dò xét bên hông.
Ánh mắt sắc bén của Lăng Thiếu Nghị quét về phía Cung Quý Dương.
Cung Quý Dương cười tà ác: "Không phải mày muốn khiến cho Lăng Thiếu Đường sống khổ sở cả đời sao?"
Lăng Thiếu Nghị không nói gì, chỉ gắt gao nhìn chằm chằm Cung Quý Dương, ánh mắt tràn ngập vẻ đề phòng.
Cung Quý Dương chậm rãi đứng dậy - -
"Không cho đứng lên!" Ngay sau đó Lăng Thiếu Nghị lập tức dùng súng nhắm về phiá Cung Quý Dương ý bảo hắn ngồi xổm xuống.
Cung Quý Dương miễn cưỡng cười: "Tao nói này Thiếu Nghị, mày có biết ngồi xổm trên mặt đất trong thời gian dài như vậy chân sẽ rất tê không? Như vậy đi- -" Hắn còn chưa nói xong, liền ngồi xuống dưới đất, duỗi đôi chân dài ra dùng hai tay liền vuốt:
"Được chứ?"
Lăng Thiếu Nghị không dám xem thường, vì Cung Quý Dương là một người bí hiểm, tuy rằng quen biết đã lâu, hắn vẫn không thể dễ dàng đọc được suy nghĩ của người này!"Vừa rồi mày muốn nói cái gì?"
Cung Quý Dương nghĩ một chút nói: "Kỳ thực nếu mày chặt đứt cánh tay phải của Thiếu Đường thì chỉ khiến Thiếu Đường đau đớn một thời gian thôi, nếu muốn khiến Thiếu Đường khổ sở cả đời thì có rất nhiều biện pháp đấy!"
"Dựa vào cái gì mà tao phải tin tưởng mày?" Theo phản xạ, Lăng Thiếu Nghị hỏi.
Cung Quý Dương nhếch đuôi lông mày, chỉ nói một câu: "Dựa vào việc tao rất hiểu cậu ấy!" Nói xong, hắn nở nụ cười nhìn Lãnh Thiên Dục và Hoàng Phủ, rồi lập chuyển ánh mắt nhìn sang Lăng Thiếu Đường- - đối mặt với Cung Quý Dương là Lăng Thiếu Nghị, giờ phút này Cung Quý Dương không thể nhìn rõ vẻ mặt của Lăng Thiếu Đường mà chỉ nhìn lướt qua trong giây lát.
Không sai, Cung Quý Dương rất hiểu Lăng Thiếu Đường, nhưng mà, Lăng Thiếu Đường cũng rất hiểu Cung Quý Dương, không chỉ riêng hai người, Lãnh Thiên Dục và Hoàng Phủ cũng như vậy, khi bọn hắn làm bộ đảo mắt nhìn bên hông Cung Quý Dương, bọn họ lập tức hiểu hắn đang kéo dài thời gian để hoàn thành mục đích.
Cung Quý Dương luôn là người si mê các loại vũ khí tiên tiến, những loại vũ khí này khi vào trong tay hắn, không phải để dùng, mà để cải tạo, bọn họ đều tin tưởng, giờ phút này ở trên người Cung Quý Dương có dấu vũ khí mini nào đó khiến người ta phải khiếp sợ!
Ngay sau đó, Lăng Thiếu Đường đưa mắt nhìn sang chỗ Kỳ Hinh đang đứng- -
Hiện tại có một vấn đề nan giải đó chính là làm thế nào để dùng phương thức nhanh nhất đánh bại bọn sát thủ bên cạnh Kỳ Hinh, mà lại không ảnh hưởng tới Kỳ Hinh.
Lăng Thiếu Đường không biết, giờ phút này Kỳ Hinh cũng lơ đãng nhìn về phía Lãnh Thiên Dục và Hoàng Phủ, trong lúc đó họ trao đổi ánh mắt, tuy chỉ là một cái chớp mắt, nhưng cô vẫn có thể nắm bắt được. Ngay sau đó, cô đưa mắt nhìn về phía Cung Quý Dương, nhìn qua cũng biết hắn đang bày mưu tính kế với Lăng Thiếu Nghị!
Cung Quý Dương phát hiện Kỳ Hinh nhìn về phía mình thì nháy mắt suy tư.
Lăng Thiếu Nghị đi lên phía trước, lạnh nhạt hỏi: "Mày nói đi, có phương pháp gì?"
Cung Quý Dương tỏ ra đau mỏi lưng, sau đó, một tay hạ xuống ra vẻ mát xa phần eo, bộ dáng mệt nhọc, kỳ thực lúc này, ở sau lưng, ngón tay hắn đã ấn vào một cái nút - -
"Chính là cô ấy - -" Cung Quý Dương vững vàng chống lại ánh mắt của Kỳ Hinh nói.
Theo bản năng Lăng Thiếu Nghị nhìn Kỳ Hinh, nhưng vào lúc này, Cung Quý Dương sử dụng một loại ánh mắt khác nhìn Kỳ Hinh.
Kỳ Hinh ra vẻ hoảng sợ nhìn Cung Quý Dương, kỳ thực theo bản năng ánh mắt của cô nhìn vào cánh tay để sau lưng hắn, trong lòng âm thầm cả kinh, lập tức hiểu ra ý tứ trong đó.
Cung Quý Dương - - ở trên eo của hắn nhất định có vũ khí, ngay sau đó ánh mắt của cô lại liếc về phía Lăng Thiếu Đường, bỗng chốc cô hiểu rõ, hiện tại điều tối kị nhất của bọn họ là sát thủ đứng phiá sau mình, còn có sự an toàn của bản thân - -
Nhưng mà Lăng Thiếu Nghị cũng không phát hiện ra bọn họ đang trao đổi ánh mắt, hắn chỉ dương mày, nhìn Kỳ Hinh, rồi lại nhìn Cung Quý Dương.
Cung Quý Dương ra vẻ tiếc hận lắc đầu: "Ngu quá- - thật sự là quá ngu! Aizz, để tao đến dạy dỗ mày- -" Hắn vừa dứt lời, vẻ mặt lười nhác đột nhiên biến thành cười xấu xa, sau đó cấp tốc rút vũ khi mini ra, dùng khí thế sét đánh không kịp bưng tai nâng tay phải lên, mà trong nháy mắt Kỳ Hinh dùng cánh tay mới được Lăng Thiếu Nghị buông ra hung hăng thụi vào bụng một sát thủ trong số đó, chỉ trong thời gian hai giây, cục diện đã xảy ra sự biến hóa cực lớn - -
Ngay tại lúc Cung Quý Dương dùng vũ khí mini tiên tiến bắn tên sát thủ còn lại, Lăng Thiếu Đường lập tức phi lên ôm chặt lấy Kỳ Hinh đẩy qua một bên. Mà một tên sát thủ bị Kỳ Hinh đánh còn chưa kịp trở lại bình thường thì Hoàng Phủ đã cấp tốc nhặt súng lên kết liễu hắn! Cùng lúc đó, Lãnh Thiên Dục lưu loát cứơp khẩu súng trên tay Lăng Thiếu Nghị, sau đó tay hắn bóp cò, một viên đạn giống như mũi tên sắc nhọn cắm vào đùi Lăng Thiếu Nghị - -



Thử đọc