Vợ Yêu Xinh Đẹp Của Tổng Giám Đốc Tàn Ác - Chương 110

Tác giả: Ân Tầm

Đánh dấu

Chuẩn bị đến ngày tổ chức hôn lễ, trong lòng Kỳ Hinh vừa khẩn trương vừa vui mừng, cô lại nhớ tới lần đầu tiên mình gả cho Lăng Thiếu Đường.
Năm ấy, Lăng Thiếu Đường đứng ở phiá trên, cả người lạnh như băng, anh còn nhìn cô bằng đôi mắt lạnh lùng, trên ngừơi mặc bộ lễ phục màu trắng nhìn cực kì anh tuấn, lúc môi anh nhếch lên nụ cười lạnh lẽo, Kỳ Hinh cảm thấy rung động trong lòng.
Kỳ Hinh cười, hôn lễ sắp đến làm cô nhớ lại khoảng thời gian trứơc kia, trong lòng đã không còn oán hận, chỉ còn lại tình yêu sâu đậm dành cho Lăng Thiếu Đường.
Về mọi việc trong ngày hôn lễ, Lăng Thiếu Đường chưa từng cho cô nhúng tay vào, mục đích chính là để cô an tâm dưỡng thai, cho nên mấy ngày nay, mỗi khi tỉnh lại giữa đêm khuya cô đều đến thư phòng, tại đó có thể nhìn thấy bóng dáng Lăng Thiếu Đường, chẳng qua cô vẫn cảm thấy hơi lo lắng.
Kỳ Hinh khẽ thở dài một cái, quay người lại không cẩn thận đụng trúng cái cốc, cốc rơi vỡ trên mặt đất, thủy tinh trong suốt nằm trên nền đá cẩm thạch màu đen, tiếng vỡ vụn như một lời trách móc.
Cô sợ hãi thở gấp, không biết vì sao,ngực cô hơi đau nhức, tiếng thủy tinh vỡ như con dao nhọn đâm thẳng vào trong lòng cô.
Không có việc gì, chỉ là cốc thủy tinh vỡ mà thôi! Kỳ Hinh an ủi bản thân, cố gắng phân tán nỗi bất an trong lòng, cô ngồi xổm xuống, vươn tay muốn nhặt mảnh thủy tinh vỡ dưới mặt đất.
"A - " Kỳ Hinh không chú ý nên bị mảnh thủy tinh sắc nhọn đâm vào tay, máu chảy ra từ miệng vết thương, màu máu tươi đẹp như sắc hoa Bỉ Ngạn, lại có màu hồng làm người ta khiếp sợ.
Trong lòng bắt đầu cảm thấy kinh hoàng, cô kinh ngạc nhìn miệng vết thương đang rỉ máu. Nhất thời quên đi vịêc phải lập tức xử lý vết thương.
"Hinh Nhi - " Một giọng nói trầm thấp từ cửa chính phòng khách truyền đến, ngay sau đó, hơi thở nam tính dễ ngửi đến gần, bàn tay nhỏ bé của Kỳ Hinh bị một bàn tay to nắm lấy.



Khi thấy ngón tay của Kỳ Hinh nhiễm đầy máu đỏ, khuôn mặt Lăng Thiếu Đường nhăn lại, ngay sau đó, anh đưa ngón tay ngậm vào trong mồm, dùng môi lau đi giọt máu tươi đang chảy trên ngón tay cô.
"Đường? Không cần!"Kỳ Hinh nhẹ giọng ngăn cản, đầu ngón tay truyền đến cảm giác ngứa ngáy là lạ.
"Ai cho em chạm vào mấy mảnh thủy tinh này? Việc này để ngừơi giúp việc làm là đựơc rồi!"Lăng Thiếu Đường nhìn miệng vết thương trên ngón tay cô, đáy mắt hàm chứa sự đau lòng, giọng nói có chút hờn giận.
"Đường, đừng tức giận, em không cố ý!" Kỳ Hinh làm nũng, rồi nở nụ cười làm lành nói, vươn bàn tay nhỏ nhắn phủ lên gương mặt anh, xoa nếp nhăn trên trán của anh.
"Em đấy, đã sắp làm mẹ rồi, vẫn không cẩn thận như vậy, qua đây, anh băng bó cho em!"Lăng Thiếu Đường cố ý nghiêm mặt dọa cô, lôi cô đến ghế sofa ngồi.
Kỳ Hinh nhìn bộ mặt hơi khẩn trương của Lăng Thiếu Đường, trong lòng ấm áp, cô mặc cho anh băng bó miệng vết thương, nhẹ nhàng mở miệng nói: "Đường, sao hôm nay anh về sớm vậy? Mấy ngày nay anh mệt lắm phải không?"
Lăng Thiếu Đường nhìn con ngươi tràn đầy sự quan tâm của Kỳ Hinh thì vui vẻ cười, bàn tay to nhẹ nhàng phủ lên bụng cô: "Vì nhớ em, nhớ con!
Kỳ Hinh đỏ mặt, giả vờ trách mắng: "Nhất định phải là con trai sao? Không biết xấu hổ!"
"Kể cả là con gái anh cũng muốn, nó sẽ xinh đẹp y như em vậy!" Bàn tay to của Lăng Thiếu Đường kéo bàn tay nhỏ bé của cô lên khẽ hôn một cái, nói.
"Đúng rồi, Hinh Nhi, qua đây, đây là ô mai em thích ăn nhất!" Lăng Thiếu Đường lấy túi đồ ăn vặt mới mua đưa cho Kỳ Hinh, có trời mới biết, đây là lần đầu tiên sau ba mươi năm anh mua đồ ăn vặt cho phụ nữ!
"Đường, cám ơn anh! Ưm- " Kỳ Hinh cảm động hôn Lăng Thiếu Đường một cái.
"Vật nhỏ, muốn cảm tạ thì phải làm như vậy!" Bàn tay to của Lăng Thiếu Đường kéo cô ôm vào trong lòng, anh cúi người mang theo tình cảm mãnh liệt mênh mông và tất cả sự cưng chiều che cái miệng nhỏ của cô lại.
Cái lưỡi bá đạo tiến vào trong cái miệng nhỏ nhắn, đoạt lấy tất cả mật ngọt trong miệng cô... Vội vàng yêu cầu, tận tình giữ lấy...Hơi thở nam tính nồng đậm, bao phủ từng góc nhỏ trong miệng cô.
Lúc này anh trở nên điên cuồng lạ thường, rồi Lăng Thiếu Đường đột nhiên buông lỏng thân mình Kỳ Hinh ra, nhẹ nhàng đặt cằm trên đầu vai cô, cái con người này vừa mới hôn một cái đã nổi lên dục vọng chết người.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Kỳ Hinh dính sát vào lồng ngực khỏe mạnh của anh, nghe tiếng tim anh đập, cảm thấy an tâm hơn, cô biết Lăng Thiếu Đường đang kiềm chế điều gì, khuôn mặt nhỏ nhắn càng thêm hồng.

"Hinh Nhi, mấy hôm nay có bị ốm nghén không?" Lăng Thiếu Đường điều chỉnh hơi thở, trầm thấp hỏi.
"Mấy ngày nay đã đỡ hơn nhiều rồi!" Kỳ Hinh nhẹ nhàng trả lời.
Từ sau khi Lăng Thiếu Đường biết mình mang thai, quả thực còn khẩn trương hơn cả cô, không chỉ quan tâm tình huống ăn uống của cô, hơn nữa còn tìm hiểu xem trong giai đoạn đầu khi mang thai có phát sinh chuyện gì ngoài ý muốn không? Anh đều chú ý hết, thậm chí anh còn mua sách dành cho phụ nữ có thai, tất cả các loại sách đều xem qua một lần, nhớ một lần, anh giống như một bác sĩ tư nhân vậy.
"Đường - " Kỳ Hinh tựa đầu vào người anh, cô nhìn Lăng Thiếu Đường, muốn nói rồi lại thôi.
"Sao vậy? Có chỗ nào không thoải mái sao?"Lăng Thiếu Đường thân thiết hỏi.
Kỳ Hinh cười, nhẹ lắc đầu, hàm răng tinh tế khẽ cắn cánh môi đẹp như hoa: "Đường, có phải anh không gạt em chuyện gì đúng không?"
Lăng Thiếu Đường hơi giật mình, nhưng chỉ qua một cái chớp mắt đã bị giấu đi, anh vươn tay vỗ trán cô, cười hỏi: "Vì sao lại hỏi như vậy?"
Kỳ Hinh suy nghĩ một chút, lập tức nhẹ nhàng nói: "Gần đây, anh bố trí rất nhiều vệ sĩ trông chừng em!"
Kỳ Hinh chất vấn khiến Lăng Thiếu Đường bật cười: "Cô bé ngốc, hiện tại em đang mang thai, anh không thể ở bên cạnh em suốt 24 gìơ, cho nên chỉ có thể phái vệ sĩ bảo vệ an toàn cho em thôi!"
Thật như vậy sao? Cô nhẹ nhàng chau mày lại nhìn Lăng Thiếu Đường, nhìn đến đáy mắt thong dong của anh thì tin điều anh nói.
"Hinh Nhi, lần này anh nhất định sẽ khiến em trở thành cô dâu hạnh phúc nhất thế giới!" Lăng Thiếu Đường thâm tình nhìn Kỳ Hinh nói.
Kỳ Hinh cười ấm áp, cô ru rú ở trong ngực Lăng Thiếu Đường: "Chỉ cần có anh ở bên cạnh em, thì em chính là người hạnh phúc nhất rồi!"
"Bé ngốc, đương nhiên anh sẽ luôn ở bên cạnh em, vĩnh viễn yêu em như vậy, còn có cục cưng của hai chúng ta nữa!" Lăng Thiếu Đường nhẹ nhàng hôn đôi môi mềm mại của cô.
Kỳ thực, về chuyện của Thiếu Nghị, anh cũng không muốn nói cho Kỳ Hinh biết, trời sinh tính cô thiện lương, hơn nữa cô còn đang mang thai, anh không muốn vì chuyện này mà ảnh hưởng đến tâm tình của cô, khiến cô phải lo lắng.
Nhưng vì bảo đảm an toàn cho Kỳ Hinh nên anh bụôc phải sắp xếp vệ sĩ bảo vệ cô, để tránh xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Lăng Thiếu Đường đang suy nghĩ thĩ di động của anh đổ chuông, buổi chiều yên tĩnh bị tiếng chuông điện thoại phá vỡ, tiếng kêu dồn dập không dứt.
Không biết vì sao khi Kỳ Hinh nghe thấy tiếng chuông điện thoại kêu trong lòng lại cảm thấy lo lắng.
Lăng Thiếu Đường vỗ nhẹ lên người Kỳ Hinh, sau đó đứng lên tiếp điện thoại.
"Ai vậy?" Giọng nói trầm thấp, bình ổn.
"Thiếu Đường, là em, Vũ ân!" An Vũ Ân sốt ruột, vội vàng nói.


Lăng Thiếu Đường không nghĩ An Vũ Ân sẽ gọi điện thoại tới, anh hơi run sợ một lúc, sau đó lập tức hỏi: "Đã xảy ra chuyện gì?"
Giọng nói của An Vũ Ân nghẹn ngào, trở nên đứt quãng.
Kỳ Hinh ngồi trên ghế sofa nhìn thấy khuôn mặt bình tĩnh của Lăng Thiếu Đường dần biến đổi, cuối cùng mày kiếm hơi nhăn lại, không quá lâu, lại nghe thấy tiếng Lăng Thiếu Đường nói chuyện: "Em bình tĩnh một chút, anh lập tức đến ngay!"
Nói xong, anh gác điện thoại, xoay người lại, chống lại con ngươi đầy nghi ngờ của Kỳ Hinh.
Lăng Thiếu Đường đi đến bên cạnh Kỳ Hinh, sau đó ngồi xuống, nói với Kỳ Hinh: "Hinh Nhi, vừa rồi là Vũ Ân gọi!"
Anh cũng không muốn giấu giếm cô chuyện này.
Kỳ Hinh hơi mất tự nhiên, cô nhẹ nhàng hỏi: "Cô ấy- cô ấy muốn gặp anh? Hay Tiểu Phong muốn gặp anh?"
Ngay từ đầu khi gặp An Vũ Ân, cô đã thấy cô ta thật đáng thương nhưng từ ngày cô ta súyt chút nữa hại chết cục cưng của mình, cô mới phát hiện ra cô ta thật đáng sợ, lần này An Vũ Ân trở về rõ ràng là muốn trở lại bên cạnh Lăng Thiếu Đường, hơn nữa bây giờ còn có Tiểu Phong. Điều này cô có thể nhận ra đựơc, cô tin Lăng Thiếu Đường cũng nhìn nhận ra được.
Lăng Thiếu Đường nhìn đáy mắt Kỳ Hinh xẹt qua vẻ đau thương nhàn nhạt, nhẹ nhàng cười, làm sao anh không biết bây giờ trong lòng Kỳ Hinh đang nghĩ gì.
Vì thế, anh vươn ngón tay thon dài, nâng khuôn mặt đang cúi thấp của Kỳ Hinh lên, để cho cô nhìn vào hai mắt anh.
"Hinh Nhi, chuyện An Vũ Ân định làm hại em, Thiên Dục đã nói với anh, nếu không phải lo lắng cho Tiểu Phong, nhất định anh sẽ không bỏ qua cho cô ta, Hinh Nhi, anh cũng không muốn giấu giếm em chuyện gì, vừa rồi An Vũ Ân gọi điện thoại đến, là để nói với anh Tiểu Phong nó - "
Lăng Thiếu Đường dừng một chút, khuôn mặt cũng tỏ vẻ quan tâm.
"Tiểu Phong làm sao?" Kỳ Hinh cảm thấy mọi chuyện không đơn giản như vậy, bằng không Lăng Thiếu Đường sẽ không có vẻ mặt đó.
"Bác sĩ chuẩn đoán Tiểu Phong bị bệnh máu trắng, vì nhu cầu cấp bách nên cần tìm người ghép tủy tương thích, bằng không sẽ nguy hiểm đến tính mạng!" Lăng Thiếu Đường thở dài một hơi nói.
Kỳ Hinh kinh ngạc trừng lớn hai mắt: "Cái gì? Tiểu Phong bị bệnh máu trắng? Tại sao lại như vậy? Lúc trước khi gặp nó, em thấy nó còn rất khỏe mạnh! Làm sao có thể - "
Cô nói không được nữa, trong mắt cô hiện ra khuôn mặt khả ái của Tiểu Phong, trái tim run lên vì đau.
"Hinh Nhi, bất kể có xảy ra chuyện gì, đứa nhỏ là vô tội, cho nên anh muốn đến bệnh viện xem xét một chút, xem bây gìơ Tiểu Phong thế nào rồi!" Lăng Thiếu Đường sợ Kỳ Hinh nghĩ nhiều, giải thích rõ với cô.
Kỳ Hinh đứng dậy, nhẹ giọng nói: "Đường, em cũng muốn đi gặp Tiểu Phong, bằng không em sẽ không yên lòng!"
Vốn Lăng Thiếu Đường muốn cự tuyệt, bởi vì cô đang có thai, cần nghỉ ngơi cho tốt, nhưng suy nghĩ một chút, nếu để cô ở nhà thì, sẽ giống như lời cô vừa mới nói, cả đêm không yên lòng, như vậy còn ảnh hưởng đến thai nhi nhiều hơn.
Nghĩ đến đây, Lăng Thiếu Đường gật đầu, chuẩn bị xe xong, hai người đi tới bệnh viện.
Tiểu Phong nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt, lúc Lăng Thiếu Đường và Kỳ Hinh đến bệnh viện thì nhìn thấy Tiểu Phong tái nhợt, vô lực nằm đó.
"Tại sao lại bị như vậy?"Lăng Thiếu Đường nhìn thấy An Vũ Ân khóc sưng cả mắt, vội vàng hỏi.
"Thiếu Đường - " An Vũ Ân nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của Lăng Thiếu Đường xuất hiện trước mặt mình khi, thật muốn bổ nhào vào trong lòng anh, nhưng đồng thời cô cũng nhìn thấy người theo sát bên cạnh Lăng Thiếu Đường - đó chính là Kỳ Hinh.
Xuyên qua lớp kính thủy tinh, Lăng Thiếu Đường nhìn thấy bộ dạng của Tiểu Phong, đáy mắt hiện lên vẻ đau đớn, anh chuyển sang hỏi An Vũ Ân: "Trước tiên em bình tĩnh chút, bệnh của Tiểu Phong đã được chuẩn đoán chính xác chưa?"



Thử đọc