Vợ Yêu Xinh Đẹp Của Tổng Giám Đốc Tàn Ác - Chương 11

Tác giả: Ân Tầm

Đánh dấu

Lăng Thiếu Đường chậm rãi lái xe về Thanh Vận Viên.
Ánh sáng lạnh lùng từ chiếc đèn thủy tinh treo trên trần trong phòng khách xa hoa càng làm nổi bật gương mặt anh tuấn như điêu khắc của Lăng Thiếu Đường. Khi bước vào phòng khách, anh không thấy bóng dáng Kỳ Hinh đâu, trong lòng không khỏi cảm thấy hơi mất mát, ánh mắt lạnh lùng vụt qua tia không vui.
- Cậu cả, cậu về rồi! – Bác Phùng và mấy người giúp việc cung kính đứng một bên trong phòng khách, mỉm cười chào anh.
Lăng Thiếu Đường không có biểu cảm gì, khẽ gật đầu, cởi áo vest ngoài ra rồi đưa cho bác Phùng.
- Cô ấy đâu rồi? – Anh ra vẻ tùy ý hỏi.
- À, thiếu phu nhân... à không phải, cô Kỳ đang ở Mỹ Ấp, giờ tôi sẽ lập tức đi gọi cô ấy! – Bác Phùng lỡ lời, hiện giờ bà không biết phải xưng hô với Kỳ Hinh thế nào.
Lăng Thiếu Đường hơi chau mày lại, rõ ràng là anh không hề vừa lòng với cách gọi Kỳ Hinh vừa rồi của bác Phùng.
- Không cần, tôi tự đi được rồi! – Nói xong, Lăng Thiếu Đường ra khỏi phòng khách, đi về phía Mỹ Ấp.
Lúc đi đến khu trồng hoa bỉ ngạn, hình bóng xinh đẹp cách đó không xa hiện lên trong mắt anh.
Ánh trăng dịu dàng chiếu lên người Kỳ Hinh, trong bộ váy trắng, cô lại càng trở nên xinh đẹp. Cô lẳng lặng đứng trong vườn hoa, khuôn mặt xinh đẹp và thanh tú như trăng mùa thu nhìn về phía xa xăm. Sắc đỏ tươi của hoa bỉ ngạn làm càng làm bật lên làn da trẵng nõn mịn màng của Kỳ Hinh. Cảnh tượng lúc này như một bức tranh tuyệt đẹp khiến Lăng Thiếu Đường phải say mê.



Lăng Thiếu Đường nhẹ nhàng bước về phía bóng hình xinh đẹp.
Hơi thở của người đàn ông dường như đã làm Kỳ Hinh bừng tỉnh, cô đột nhiên quay người lại, nhìn Lăng Thiếu Đường ở sau lưng, ánh mắt trong veo sáng ngời có vẻ trốn tránh. Cô giống hệt như một nữ thần đứng dưới ánh trăng, hàng lông mi dài khẽ rung, làn da trắng nõn không tỳ vết trong biển hoa bỉ ngạn đỏ tươi ánh lên màu hồng nhàn nhạt. Nhưng một giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má cô, đôi môi mỏng manh như cánh hoa hồng mềm mại ướt át.
Lăng Thiếu Đường chấn động, khi thấy giọt nước mắt của Kỳ Hinh, sự đau đớn trong lòng như xé rách lồng ngực anh.
Anh làm sao vậy? Đưa cô về đây vì muốn trừng phạt cô đã lừa gạt anh, hai năm qua anh lại giống một thằng ngốc bị cô gái này đùa giỡn, nhưng bây giờ cô lại ở trước mặt anh giả bộ vô tội và ấm ức. Anh không cho phép cô lừa gạt anh, dù là hai năm trước hay là hai năm sau.
Nhưng chẳng phải anh rất hận cô gái này hay sao? Tại sao khi thấy giọt nước mắt của cô, anh lại đau lòng đến chết?
Thanh Vận Viên về đêm dường như lại càng khiến cho nội tâm con người và những tình cảm sâu kín bộc phát.
Dưới ánh trăng, khuôn mặt góc cạnh anh tuấn và lạnh lùng của Lăng Thiếu Đường càng lộ rõ, đôi mắt đen thâm thúy, hàng lông mi dày và rậm tạo cho anh khí chất tao nhã của bậc vương giả.
Kỳ Hinh hơi cụp mắt xuống, trái tim lại đập liên hồi. Người đàn ông này là khắc tinh của cô sao, cho dù là hiện tại, khi nhìn anh nhưng cô vẫn cảm thấy trái tim mình đang lơ lửng, nỗi hận thù chẳng hề khiến nhịp tim của cô bình ổn trở lại, tại sao lại thế này?
Ánh mắt Lăng Thiếu Đường đầy đau lòng, anh duỗi tay ra, ôm chặt Kỳ Hinh đang bất lực vào trong lòng. Khi hơi thở mềm mại của cô phả vào ngực, anh xúc động đến mức chỉ muốn nhập cô vào người mình.
Anh cúi người xuống, đặt nụ hôn nóng bỏng lên đôi mắt cô, đau lòng hôn lên giọt nước mắt ấy, sự lạnh lùng trên khuôn mặt anh giờ đã bị thứ tình cảm sâu đậm nào đó thay thế.
Cô đang khóc sao? Tại sao cô lại khóc? Vì cô yêu Tuyên Tử Dương?
Nghĩ đến đây, trái tim Lăng Thiếu Đường như bị người khác đào khoét, trong đêm tối thế này, ở một hoàn cảnh như vậy, anh khó có thể kìm chế bản thân.
Lồng ngực ấm áp quen thuộc khiến Kỳ Hinh bất giác nhớ về hai năm trước, trái tim cô dường như dần trầm luân... không ngừng trầm luân!
Cô chưa bao giờ biết được Lăng Thiếu Đường lại có thể có vẻ mặt dịu dàng như vậy. Dù chỉ là trong nháy mắt cũng tốt, là lừa dối bản thân cũng được! Cứ như vậy, ở trong lòng anh, dù là cảm giác gì cũng chẳng quan trọng nữa, mọi hận thù với anh cũng bị sự dịu dàng ấy làm tan biến hết.
Thời gian ơi, hãy đi chậm một chút, đừng chạy nhanh quá, đừng phá tan giây phút tốt đẹp này!

Làn gió đêm nhẹ nhàng vây quanh Lăng Thiếu Đường và Kỳ Hinh.
Nhưng...
Đột nhiên, âm thanh phía xa xa vọng đến đã làm đôi nam nữ đang đắm chìm trong thứ tình cảm dịu dàng chợt bừng tỉnh. Hiện thực lại chợt ùa về giữa hai người.
Kỳ Hinh kinh hãi, lập tức rời khỏi vòng ôm của Lăng Thiếu Đường.
Sự bất lực trong đôi mắt cô lập tức bị sự thanh lạnh thay thế. Khi phát hiện bản thân say đắm trong vòng lồng ngực của Lăng Thiếu Đường, cô cảm thấy rất hận bản thân mình.
Cô vĩnh viễn không thể nào tha thứ cho người đàn ông trước mắt đã khiến cô phải khuất nhục và uất hận! Anh chính là kẻ thủ phạm hai tay dính đầy máu tươi!
Biểu cảm của Kỳ Hinh kích thích Lăng Thiếu Đường, biểu cảm của cô thể hiện rõ sự chán ghét! Thật sự khiến anh rất giận dữ.
Đôi môi mỏng lạnh lùng của anh hơi nhếch lên, những tia lửa bắn ra từ đôi mắt anh dường như có thể thiêu đốt Kỳ Hinh.
- Hình như cô thấy thất vọng à? – Lăng Thiếu Đường thu tay lại, dùng sức kéo Kỳ Hinh vào trong lòng.
Quả nhiên là cô nghĩ đến Tuyên Tử Dương, ở trong lòng anh mà cô lại dám nghĩ đến người đàn ông khác, đúng là đáng ghét!
Lăng Thiếu Đường lại càng siết chặt người cô hơn.
Kỳ Hinh cảm thấy khó thở, cô có thể cảm nhận được sự tức giận của anh một cách rõ ràng.
Anh còn muốn thế nào nữa? Chẳng lẽ anh còn muốn cưỡng chế cả trái tim cô sao? Không phải anh luôn khinh thường tình cảm của cô à?
- Nếu vừa rồi khiến anh hiểu lầm gì thì tôi xin lỗi! – Cô cố gắng bình tĩnh mở miệng.
Đúng vậy! Sao cô có thể chìm đắm trong vòng tay ôm đơn giản ấy chứ? Anh là đồ chết tiệt, cô rất hận anh, hận đến mức lòng cô đau như cắt!
- Cô vừa nói gì? Nói lại lần nữa xem nào! – Giọng nói lạnh lẽo và trào phúng như từ địa ngục vang vọng bên tai Kỳ Hinh.
- Anh muốn thế nào? – Kỳ Hinh ngước đôi mắt thanh lạnh lên nhìn thẳng vào đôi mắt đầy giận dữ của Lăng Thiếu Đường, nhưng trong lòng cô lại hơi nơm nớp lo sợ.
- Xem ra cô căn bản là không nhớ nổi hiện tại cô đang sống với danh phận tình nhân thì phải! Trong lòng cô còn dám tơ tưởng đến thằng khác! – Sắc mặt Lăng Thiếu Đường trầm xuống, anh cất giọng quát, ánh mắt tối sầm lạnh như băng nhìn Kỳ Hinh, gân xanh nổi đầy trên tay.
Kỳ Hinh nở nụ cười lạnh! Đúng là nực cười, vừa rồi tim cô còn đập loạn lên vì người đàn ông này, nhưng đến bây giờ cô mới biết hai người họ vĩnh viễn không thể sống yên ổn với nhau, chỉ có thể đắm chìm trong thù hận.
Giữa bọn họ không có tình yêu, chỉ có... hận thù!


Tuyên Tử Dương, cô dám ở trong nhà của anh mà tơ tưởng đến thằng đàn ông đó! Hai năm trước cô lẳng lơ, hai năm sau vẫn vậy, đúng là đáng chết! Tuyên Tử Dương, tôi nhất định không bỏ qua cho cậu!
- Tôi nói cho cô biết, hiện giờ tôi muốn một cô tình nhân biết nghe lời, tốt nhất cô nên thông minh một chút đi! – Đôi mắt đen của Lăng Thiếu Đường càng thêm âm trầm, dáng vẻ đầy bệ vệ.
Nói xong, anh cúi xuống hôn ngấu nghiến lên môi cô, điên cuồng đè ép đôi môi non mềm của cô, buộc cô phải hé mở cái miệng nhỏ nhắn ra để anh xâm chiếm.
Kỳ Hinh cứng đờ, cả người cứng nhắc, để mặc sự cuồng dã của Lăng Thiếu Đường.
Lăng Thiếu Đường buông cô ra rồi nhìn thẳng vào mắt cô. Chết tiệt, một chút phản ứng cô cũng chẳng có.
Anh siết chặt tay lại.
- A... – Sự đau đớn khiến Kỳ Hinh cau chặt mày lại – Lăng Thiếu Đường, anh bóp chết tôi đi!
- Bóp chết cô? – Lăng Thiếu Đường đột nhiên cất tiếng cười lạnh, một tay anh khẽ lướt qua gò má cô, còn tay kia thì siết chặt eo cô lại.
- Yên tâm, tôi vĩnh viễn sẽ không bao giờ đánh cô đâu! Cô là con mồi cực kì thú vị, tôi đương nhiên phải hưởng thụ quá trình săn bắn chứ!
Lăng Thiếu Đường cố ý cất cao giọng, ánh mắt phun ra lửa giận nóng rực.
- Tôi không phải con mồi của anh! – Kỳ Hinh phẫn nộ gào hét lên! Anh nhất định phải dùng cách đó để tra tấn cô sao? Chẳng lẽ chỉ mình anh là có quyền hận, còn cô thì không có sao?
Nhưng cô còn chưa kịp nói hết câu thì đã bị chặn lại, cô hết sức kinh ngạc.
Lăng Thiếu Đường nhân lúc cô mở miệng liền nhanh như chớp cúi người xuống hôn lên môi cô, đầu lưỡi tiến quân thần tốc vào khoang miệng cô.
Dáng người chắc khỏe của anh cũng nóng bừng bừng, ôm chặt lấy người cô.
- Đừng… Đừng! - Kỳ Hinh càng ra sức vặn vẹo người để tránh khỏi anh.
Kỳ Hinh rất hốt hoảng, anh muốn làm gì? Anh là một ác ma, không phải anh định… Không, không thể được!
Dường như nhìn thấu sự sợ hãi của cô, Lăng Thiếu Đường nở nụ cười thiếu nghiêm túc: “Cô sợ à? Cô là tình nhân của tôi, cô không có quyền lựa chọn địa điểm!”
Cảm giác khuất nhục lại một lần nữa đánh gục Kỳ Hinh! Anh là quỷ Satan máu lạnh! Anh nhất thiết phải sỉ nhục cô, chà đạp lên cô như vậy sao ?
Cảm giác chìm đắm nho nhỏ vừa rồi khiến cô có cảm giác giữa hai người còn có một chút tình cảm nhỏ nhoi nào đó, nhưng cô đã sai rồi! Thù hận chính là thù hận, làm sao có thể tiêu biến đi được đây? Anh chưa bao giờ yêu cô, còn cô cũng muốn cự tuyệt anh, trái tim cô trở nên rét lạnh.
Khi bàn tay to của Lăng Thiếu Đường bắt đầu kéo vạt váy của cô, Kỳ Hinh kích động bắt lấy tay anh, quát to: “Đừng! Đừng ở đây...”
Đây là vườn hoa, người giúp việc có thể bắt gặp bọn họ bất cứ lúc nào, sao anh lại không cho cô một chút tự trọng chứ?
Cô không cho phép bản thân biến thành một phóng túng như vậy!
Tuyệt đối không thể!
Anh còn muốn gì nữa? Lấy Kỳ thị ra để uy hiếp cô, ép cô trở thành tình nhân của anh còn chưa đủ, giờ còn muốn dùng cách này để sỉ nhục cô nữa sao?
Cô hận! Cô rất hận anh!
Lăng Thiếu Đường nhìn Kỳ Hinh như đang xem trò vui! Anh rất thích trò chơi này!
Lăng Thiếu Đường nhếch khóe miệng lên, toàn thân tỏa ra sức quyến rũ đến kì lạ: “Chúng ta đổi sang chỗ khác, đêm nay cô không chạy thoát nổi đâu!”
Nói xong, anh bế Kỳ Hinh lên, đi về phía biệt thự!die⊹ndan⊹lequydon
- Lăng Thiếu Đường, tôi hận anh! – Kỳ Hinh bị buộc phải áp mặt vào ngực Lăng Thiếu Đường, cô cất giọng thê lương.
Lăng Thiếu Đường cảm thấy trái tim như bị ghìm chặt, rất đau đớn, ánh mắt anh lập tức tràn đầy khói mù:
- Không sao, dù sao thứ tôi muốn chỉ là cơ thể cô!
- Anh...
Kỳ Hinh đau đớn! Đây chính là Lăng Thiếu Đường, là Lăng Thiếu Đường chưa bao giờ bỏ ra một chút tình cảm chân thật nào cho người khác.



Thử đọc