Vợ Yêu Xinh Đẹp Của Tổng Giám Đốc Tàn Ác - Chương 106

Tác giả: Ân Tầm

Đánh dấu

Tin tức ấy như thắp sáng cả ban đêm.
"Hinh Nhi. . . . . . Em vừa nói gì?" Cơ thể cao lớn của Lăng Thiếu Đường khẽ run, trong lòng hồi hộp không cần nói cũng biết.
Kỳ Hinh đưa bàn tay nhỏ bé khẽ phủ lên gương mặt cương nghị của người đàn ông, cảm động nhìn thẳng vào mắt anh: "Đường, anh sẽ nhanh chóng được làm bố!"
nụ cười tươi sáng chiếu vào khuôn mặt xao động của người đàn ông.
“Hinh nhi ____ Hinh nhi ____ “ Lăng Thiếu Đường xúc động ôm Kỳ Hinh vào ngực: “Cảm ơn em!” Anh vui tới mức không biết nên nói gì!
Hinh nhi mang thai, cô mang thai con của anh! Tin này là tin vui nhất trong cuộc đời anh.
Nghĩ tới đây, Lăng Thiếu Đường lập tức ôm Kỳ Hinh thật chặt, xoay vòng tại chỗ.
“Đường, thả em xuống ____” Kỳ Hinh cười ôm cổ anh.
“À, đúng rồi!” Lăng Thiếu Đường nhớ tới điều gì, sau khi đặt Kỳ Hinh xuống giường, lập tức mở cửa phòng: “Mẹ Phùng ____ mẹ Phùng!”
Kỳ Hinh ngạc nhiên: “Đường, đã trễ thế này, anh còn gọi mẹ Phùng làm gì?”



“mẹ Phùng, Hinh nhi mang thai, cho nên sau này đồ ăn phải chú ý bồi bổ dinh dưỡng!” Lăng Thiếu Đường hưng phấn và kiêu hãnh nói.
“Cái gì? Tiểu thư mang thai! Trời ơi, thật tốt quá, yên tâm đi, đại thiếu gia, chế độ dinh dưỡng của tiểu thư Kỳ, mẹ Phùng sẽ phụ trách nghiêm túc!” mẹ Phùng nghe tin ấy cũng vui mừng khác lạ, trên gương mặt hiền hậu nở nụ cười vui mừng.
“mẹ Phùng, không cần phiền phức như vậy!” Kỳ Hinh có chút ngượng ngùng nói.
“Tiểu thư Kỳ, đây là điều quan trọng, phụ nữ có thai ở giai đoạn này nhất định phải bổ sung dinh dưỡng, như vậy mới giúp cho cục cưng khỏe mạnh!” mẹ Phùng vội vàng nói.
“mẹ Phùng, sau này không được gọi tiểu thư Kỳ nữa, mà phải gọi là thiếu phu nhân!” Lăng Thiếu Đường cười khanh khách nhắc nhở mẹ Phùng.
“Nói như thế, đại thiếu gia muốn cùng tiểu thư Kỳ ____ hai người muốn ____”
“Đúng, cuối tuần này là hôn lễ của cháu và Hinh nhi, cho nên, mấy ngày tới mẹ Phùng phải vất vả chuẩn bị ____ một số việc!”
Mẹ Phùng vui sướng, mặt càng thêm hớn hở, bà xúc động nói: “Rất tốt, tôi biết rồi đại thiếu gia, chúc mừng hai người! Tôi lập tức chuẩn bị!”
Luôn thuộc về phái biết là hành động ngay, mẹ Phùng cảm thấy không buồn ngủ nữa, vội vàng đi xuống lầu.
“Đường...” Kỳ Hinh khó tin, cô đi tới bên cạnh Lăng Thiếu Đường, ánh mắt dịu dàng như nước: “Cuối tuần này, chúng ta sẽ...”
Lăng Thiếu Đường nở nụ cười ấm áp, anh vòng tay qua thân thể Kỳ Hinh, thổi nhẹ vào cánh mũi của cô: “Đúng, cuối tuần này chúng ta sẽ cử hành hôn lễ!”
“Nhưng thời gian quá gấp, em chưa chuẩn bị gì hết!”Dù trong lòng Kỳ Hinh ấm áp, nhưng lại thấy Lăng Thiếu Đường vội vàng đến khó hiểu.
“Em chỉ cần chuẩn bị gả cho anh là được, những chuyện khác cứ để anh lo!” Lăng Thiếu Đường nhìn vẻ khẩn trương của Kỳ Hinh, cười lớn.
“Hả? Tốt lắm, thì ra trước đó anh đã sắp xếp hết rồi! Như vậy anh khẳng định em sẽ gả cho anh chứ gì!” Kỳ Hinh đỏ mặt, hờn dỗi nói.
“Em là người phụ nữ của anh, nhất định là vợ của anh, cho dù em không đồng ý, anh sẽ trói em tới giáo đường, hơn nữa, bây giờ em còn mang thai cục cưng của anh, em trốn thế nào được!” Lăng Thiếu Đường cười ha ha.

“Vậy em mang theo cục cưng rời nhà trốn đi!” Kỳ Hinh thấy mình bị anh ăn sạch sẽ, cố ý hù dọa anh.
“Cô bé, cuộc sống có lắm điều nguy hiểm, nếu em thực sự muốn làm vậy, anh sẽ đưa ra lệnh truy nã toàn thế giới, lệnh truy nã gắn chặt em với nhà họ Lăng!” Lăng Thiếu Đường nhéo mũi Kỳ Hinh, cố tỏ ra hung ác nói.
“Anh ____ thật quá bá đạo! Chỉ mong sau này cục cưng sẽ không giống anh!” Kỳ Hinh nở nụ cười hạnh phúc tựa vào người anh.
Lăng Thiếu Đường nhìn cô có vẻ mệt mỏi, khẽ ôm cô đến giường, vòng tay qua thân thể cô, dịu dàng nói: “Hinh nhi, mấy ngày tới phải nghỉ ngơi tốt, nơi chúng ta cử hành hôn lễ là nhà thờ lớn St.Peter, đến lúc đó anh sẽ khiến em trở thành cô dâu hạnh phúc nhất trên thế giới!”
“Nhà thờ St.Peter?” Kỳ Hinh kinh ngạc, cũng như vui mừng trong lòng.
“Đường, anh biết không, lần đầu tiên em đứng trước nhà thờ St.Peter, thì em đã hứa sẽ phải thực hiện tâm nguyện, hy vọng của mình. Vào một ngày, em có thể đứng ở đó, cùng với người mình yêu nhất cử hành hôn lễ, rốt cục em đã thực hiện được, cảm ơn anh, Đường!” Kỳ Hinh rungđộng vùi đầu vào trong ngực anh, nhỏ giọng nói.
Trong lòng Lăng Thiếu Đường cũng thấy ấm áp, tự nhiên anh nhớ tới tình cảnh lần đầu tiên Kỳ Hinh gả cho mình, khi ấy, anh căm ghét hôn lễ này, cho nên ngay cả giáo đường anh cũng không quan tâm.
Lần này, anh khẳng định sẽ bồi thường lại cho cô!
“Hinh nhi, chiều nay anh sẽ tới đón em đi thử áo cưới, bở vì, anh đã mời nhà thiết kế áo cưới nổi tiếng nhất thế giới – Vera tới đó chờ em!”
Bàn tay Lăng Thiếu Đường vuốt nhẹ mái tóc mềm mại của Kỳ Hinh, nhẹ giọng nói.
“Vera? Nghe nói ông ấy là người nổi tiếng, rất khó mời được!”Kỳ Hinh hoảng sợ thở gấp.
“Cô bé, em dám coi thường năng lực của chồng em! Trừng phạt một cái!” Lăng Thiếu Đường cố ý hung hãn vòng tay qua người Kỳ Hinh, sau đó dịu dàng chân thành hôn lên môi cô.
Có thể coi Kỳ Hinh là cô dâu rảnh rỗi nhất, tất cả mọi việc liên quan tới hôn lễ Lăng Thiếu Đường đều không cho cô tham gia, vì vậy, việc cô có thể làm bây giờ là nghỉ ngơi và thử áo cưới.
Khi Kỳ Hinh mặc váy cưới trắng muốt bước từ phòng thử đồ ra, dường như Lăng Thiếu Đường đang nhìn thấy thiên sứ nơi trần gian, ngay cả nhà thiết kế Vera cũng bị vẻ đẹp của cô làm cho tim đập loạn nhịp.
Kỳ Hinh sở hữu phong cách gọn gàng, đôi mắt đen trong veo, tính tình trẻ con, một chiếc váy cưới trắng tinh được thiết kế riêng, hoàn toàn phù hợp với đường cong của cô.
Nhà thiết kế áo cưới Vera phát hiện trên người Kỳ Hinh tỏa ra sự mê người mơ mộng nhất. Đường ren khá phức tạp và đường thêu kéo dài càng tô thêm vẻ lộng lẫy, tấm voan che mặt được thiết kế để tạo nên giấc mộng khác biệt. Tất cả những thứ này đều làm nền cho sự trong trắng rung động lòng người của cô.
Đôi mắt lay động như làn nước mùa thu, môi đỏ như hoa giống như làn nước cmềm mại.
Hàng lông mày nhạt như núi xa, giống như do mực tự nhiên vẽ nên.
"Đường —" Kỳ Hinh nhìn Lăng Thiếu Đường kinh ngạc, khẽ gọi.
Trên người Lăng Thiếu Đường là bộ lễ phục màu đen cũng do Vera thiết kế, đường cắt may rất khéo để lộ ra vóc dáng cao lớn hoàn mỹ, đường nét ngũ quan sâu thẳm giống như dùng dao khắc tỉ mỉ từng đường một, mỗi đường nét thể hiện vẻ đẹp trai và cao quý, toàn thân toát ra khí chất vua chúa.


"Hinh Nhi, em rất đẹp!" Giọng nói trầm thấp mang theo sự gợi cảm và hấp dẫn, ánh mắt nóng rực không thể che giấu.
Kỳ Hinh bị anh nhìn như thế cảm thấy ngượng ngùng, trên mặt dần ửng đỏ.
"Tiểu thư Kỳ là cô dâu đẹp nhất tôi từng gặp, Thiếu Đường, chúc mừng cậu!" Vera tiến lên, tròng mắt màu lam hiện lên sự hâm mộ với Lăng Thiếu Đường.
Lăng Thiếu Đường mỉm cười vòng tay qua người cô, đứng ở trước gương lớn thì thầm: "Em có hài lòng với bộ váy cưới này không?"
Kỳ Hinh hạnh phúc gật đầu, thật ra điều làm cô cảm động nhất là Lăng Thiếu Đường đã cùng cô đi thử áo cưới, cô biết thời gian của người anh rất quý giá.
Trong gương là hình ảnh một đôi hạnh phúc nhất, người đàn ông cao lớn anh tuấn, bá đạo và mang theo thứ tình cảm chân thành, còn cô gái mềm mại xinh đẹp, thuần khiết, cả người toát ra tình yêu nồng nàn.
"Đến đây, Hinh Nhi, tới đây nghỉ một chút!" Lăng Thiếu Đường không quên là cô đang mang thai, nên rất khẩn trương, ôm Kỳ Hinh ở tư thế thoải mái nhất, để cô ngồi trên ghế sa lon.
"Mệt không?" Người đàn ông đau lòng khẽ nói.
"Có một chút, nhưng không sao đâu!" Cô gái cười yếu ớt, con ngươi.trong veo như nước.
"Rất xin lỗi, đều tại anh đã quên không chú ý tới thân thể của em!"
Kỳ Hinh cười, cố ý nói: "Đúng vậy, đều tại anh, em đã đeo nhẫn cầu hôn của anh rồi, còn sốt ruột như vậy!"
"Cô bé, phải cưới em càng nhanh càng tốt, nếu không đêm dài lắm mộng!" Ngón tay thon dài cưng chiều khẽ nhéo mũi cô.
"Thật là, đêm dài lắm mộng cái gì!" Kỳ Hinh không ngừng cười duyên.
Lăng Thiếu Đường không nói gì thêm, chỉ khẽ cười nhìn Kỳ Hinh.
Chuyện đã xảy ra từ lâu anh không thể coi như không có chuyện gì, nhất là cuộc điện thoại buổi sáng của Lãnh Thiên Dục, làm anh cảm giác nguyên nhân cái chết của Tuyên Tử Dương không đơn giản như vậy, rốt cục người đứng đằng sau là ai, anh sẽ cho hắn một cái kết tốt đẹp!
Lăng Phong, đứa bé này, thật sự là con trai của mình ư? Nghĩ tới đây, trên mặt anh hiện lên nếp nhăn, nụ cười gần như không có nhiệt độ, Vũ Ân à Vũ Ân, cô ta đã thay đổi rồi!
"Đường?" Kỳ Hinh nhìn ánh mắt lạnh lẽo lóe lên trong mắt Lăng Thiếu Đường, khẽ hỏi: "Anh đang suy nghĩ gì đấy?"
Lăng Thiếu Đường rút lại suy nghĩ lạnh lùng, trở lại sự vui vẻ ấm áp, khẽ đặt bàn tay lên bụng Kỳ Hinh, nói: "Anh đang nghĩ đến cục cưng của chúng ta! Cục cưng, sau này con phải ngoan ngoãn nghe lời, bây giờ mẹ vì con mà rất vất vả! Nghe rõ bố nói chưa!"
Nói xong, liền cúi người, áp tai vào bụng cô.
Kỳ Hinh che miệng cười nói: "Đường, hiện giờ nó còn rất nhỏ, hoàn toàn không nghe thấy gì !"
Đáy mắt Lăng Thiếu Đường chứa cười: "Nó là cục cưng của Lăng Thiếu Đường, sao có thể đưa ra so sánh với một đứa bé bình thường được?"
" Anh thật là một tên đại ngông cuồng!" Kỳ Hinh oán trách nói.
Lăng Thiếu Đường cười to, tiếng cười vang vọng trong cửa hàng áo cưới, tất cả nhân viên ở đây cũng bị hạnh phúc cảm hóa, chân thành chúc phúc cho họ.
Không ngờ, cảnh này lại lọt vào trong mắt An Vũ Ân, nụ cười trên mắt tắt hẳn vì sự căm tức và đố kị, bàn tay cũng nắm lại thật chặt.
Hai người họ hạnh phúc giống như một con dao sắc nhọn cứa từng vết vào trái tim cô ta, thù hận và lửa giận trong mắt có thể giết chết người.
Lăng Thiếu Đường, anh quá thiên vị, thời điểm chúng ta muốn kết hôn, không thấy anh quan tâm như thế, ngay cả khi thử áo cưới cũng đều là một mình tôi tới thử, tôi có thể chịu được ánh mắt dị nghị của mọi người, nhưng tôi tuyệt đối không chịu thua người phụ nữ này!
Anh không nhớ chuyện xưa, như vậy, cũng đừng trách tôi bất chấp mọi chuyện, còn cô nữa - Kỳ Hinh, tôi sẽ cho cô biết thế nào là sống không bằng chết.
Nghĩ tới đây, ánh mắt An Vũ Ân cực kì u ám, cô ta càng ngày càng hận sâu, cầm điện thoại di động, thành thạo ấn một dãy số: "Tôi muốn gặp anh, muốn gặp anh ngay lập tức!"
Bên kia điện thoại truyền tới giọng điệu trầm thấp mỉa mai: "Mới có vài ngày đã không chịu được?"
"Chẳng lẽ anh còn muốn ẩn mình mãi ư? Tôi cho anh biết, Lăng thị là công ty được niêm yết, một khi Lăng Thiếu Đường công bố tin về đám cưới, như vậy cổ phiếu của Lăng thị sẽ tăng vọt, lúc đấy anh muốn đối phó với Lăng thị, cứ nằm mơ đi!" An Vũ Ân cố gắng hạ thấp giọng, giọng nói gấp gáp và lo lắng.
"Vậy cô muốn thế nào?" Người đàn ông nhàn nhạt hỏi.
Trong mắt An Vũ Ân lóe lên một tia tàn nhẫn: "Rất đơn giản, tôi muốn Kỳ Hinh không vào lễ đường được, tôi muốn cô ta đi tìm cái chết!"
"Cô nhầm rồi —" Âm thanh lạnh lẽo truyền từ đầu dây bên kia: "Người phải chết không phải là Kỳ Hinh, mà là - Lăng Thiếu Đường!"



Thử đọc