Vợ Yêu Xinh Đẹp Của Tổng Giám Đốc Tàn Ác - Chương 105

Tác giả: Ân Tầm

Đánh dấu

Đang vui vẻ Tiểu Phong nghe thấy Lăng Thiếu Đường phải đi, lập tức chạy lên trước ôm chặt chân anh: "Bố, đừng đi, Tiểu Phong muốn bố!"
Lăng Thiếu Đường không đành lòng, anh ngồi xuống, vỗ đầu nhỏ của bé, anh dỗ dành: "Tiểu Phong ngoan, phải nghe lời mẹ, biết không?"
An Vũ Ân tiến lên: "Thiếu Đường, chẳng lẽ anh không thể vì Tiểu Phong mà ở lại ư? Cho dù chỉ là một đêm!"
Nói xong, cô ta nâng khuôn mặt đáng yêu nhìn Lăng Thiếu Đường.
"Rất xin lỗi, Vũ Ân, anh làm em phải thất vọng rồi, đối với Tiểu Phong, anh sẽ chịu trách nhiệm, nhưng, hai ta đã trở thành quá khứ, em hiểu không?" Lăng Thiếu Đường đứng dậy, chậm rãi nói.
Ánh mắt An Vũ Ân tối sầm lại, cô ta kéo bàn tay Lăng Thiếu Đường: "Thiếu Đường, em cho anh xem một thứ!"
Nói xong, cô ta kéo Lăng Thiếu Đường đi về một phòng.
Đến một căn phòng, An Vũ Ân khóa cửa lại —
"Vũ Ân, em —" Lăng Thiếu Đường lạnh lùng đứng ở đó, khuôn mặt như điêu khắc và giọng nói lạnh lẽo không có một chút nhiệt độ.
An Vũ Ân từ từ cởi áo ra, tính cách mãnh liệt không kiêng dè bất cứ đâu khiến vẻ xinh đẹp bề ngoài của cô ta càng thêm lqd nguy hiểm ngang ngược, những chỗ xinh đẹp kia phát ra sự



Mê hoặc và chói lóa.
Cánh tay cô ta bao vây Lăng Thiếu Đường, nhìn động tác của cô ta, anh cũng không cự tuyệt, nhưng sự không kiên nhẫn lại lướt qua con ngươi xanh lục.
Đang lúc do dự, đối phương đã cởi bỏ quần áo, lộ ra lớp áo trong mỏng với những bông hồng gợi cảm trên áo, thâm chí cô ta không mặc áo ngực! Xuyên thấu qua lớp tơ tằm mỏng kia, thấp thoáng có thể nhìn thấy nụ hoa khiến vô số đàn ông phụt máu mũi.
Lăng Thiếu Đường nhíu chặt mày, vẻ mặt giống như một màn sương.
An Vũ Ân cười mị hoặc long lanh, xoay người lại về phía anh. Tóc xoăn gợn song nhiệt huyết, chuyển động theo cô ta, tĩnh lặng tạo thành đường cong xinh đẹp.
Khi rừng tối sâu thẳm hoàn toàn mê người, nơi đó mềm mại đầy cám dỗ, trong chớp mắt tất cả mọi nơi trên cơ thể đều lộ ra trước mắt người đàn ông.
“Thiếu Đường, vừa lòng anh chưa?”
Cô chậm rãi nói, cơ thể không một mảnh vải che, từng bước từng bước đi về phía Lăng Thiếu Đường.
“Em nghĩ anh nên nói gì?” Dù anh vẫn bình tĩnh, nhưng bên trong lại căng thẳng. Đôi mắt xanh lục lạnh lùng, ngang ngược nhìn thẳng cô ta.
“Chẳng lẽ, tơ tằm trên người em, không hấp dẫn anh một chút nào sao?”
Cô ta cố gắng dịu dàng hết mức, thậm chí ăn nói khép nép, dáng vẻ vô cùng đáng yêu. Một lọn tóc xoăn rơi xuống nụ hoa căng tròn của cô ta, hết sức hấp dẫn.
“Vũ Ân, đúng là em đã thay đổi!” Lăng Thiếu Đường không còn thiện cảm, nếu như lúc nãy còn cảm thấy hổ thẹn với cô ta, hiện tại anh không thể bình tĩnh được nữa.
An Vũ Ân đưa cánh tay vòng qua bả vai anh, đưa vóc dáng đầy đặn dính chặt lấy cơ thể cường tráng của anh:”Thiếu Đường, cho dù em thật sự thay đổi, tất cả đều vì anh! Tối nay ở lại được không? Anh biết em suy nghĩ rất nhiều về anh không? Quên Kỳ Hinh đi được chứ, một nhà ba người chúng ta mãi mãi ở cùng một nơi được không?”
Lăng Thiếu Đường nâng mày, hé mở đôi môi mỏng, lạnh nhạt nói:”Vũ Ân, anh vừa nói gì, em quên rồi sao?”
Giọng nói lạnh lẽo như cũ vang lên lần nữa.

Cơ thể An Vũ Ân đột nhiên ngẩn ra, nước mắt cô ta chảy xuống:”Thiếu Đường, chẳng lẽ trong lòng anh Kỳ Hinh quan trọng đến như vậy? Chẳng lẽ, anh đã quên cuộc sống vui vẻ của chúng ta lúc trước rồi sao?”
Lăng Thiếu Đường nhíu mày, bàn tay đẩy cơ thể An Vũ Ân ra:”Vũ Ân, tình cảm lúc ban đầu của anh dàng cho em chỉ là thương tiếc, là thương yêu, khi đó anh nghĩ là tình yêu, nhưng cuối cùng bây giờ anh đã biết rõ đó không phải là yêu!”
Anh không muốn cô ta tiếp tục ôm mộng hoang tưởng.
An Vũ Ân không thể tin nhìn Lăng Thiếu Đường:”Không, không thể nào, anh còn cầu hôn em, sao có thể không phải là yêu?”
Giọng của cô ta bắt đầu chuyển sang điên cuồng.
“Vũ Ân, có lẽ ban đầu chỉ là đồng bệnh tương lân (ý nói cùng có hoàn cảnh sống đau khổ giống nhau nên thông cảm cho nhau), nhưng sau đó không phải yêu, em hiểu chưa?” Sau khi Lăng Thiếu Đường nhìn khuôn mặt đau thương của An Vũ Ân, nhàn nhạt nói.
Anh đã dùng đủ kiên nhẫn.
“Vậy anh với Kỳ Hinh là gì? Anh yêu cô ấy sao?” An Vũ Ân cố ý gây sự hỏi.
“Đúng, Hinh nhi rất quan trọng với anh, cô ấy là sinh mạng của anh!” Lăng Thiếu Đường nghĩ gì nói đấy, chắc như đinh đóng cột.
“Ha ha” Khỏe mắt An Vũ Ân rơi lệ, tan nát cõi lòng cười, ngay sau đó ánh mắt của cô ta trở nên lạnh lẽo:”Lăng Thiếu Đường, anh cho rằng Kỳ Hinh biết tình trạng như vậy, cô ta sẽ lựa chọn ở cùng một chỗ với anh sao? Cô ta sẽ ư?”
Lăng Thiếu Đường ung dung bình tĩnh nói từng chữ:”Sẽ, cô ấy sẽ! Cho dù cô ấy muốn rời khỏi anh, dù phải đi tới chân trời góc bể, anh cũng sẽ giữ cô ấy ở bên người, cô ấy và em là hai người khác nhau!”
Thật ra thì, anh vẫn nghĩ tới cảm nhận của An Vũ Ân không phải vì cái khác, chỉ vì đứa bé đáng yêu ngoài kia.
Cơ thể An Vũ Ân ngã ngồi trên giường, cô ta hoàn toàn bị chấn động trước lời nói của Lăng Thiếu Đường.
Mắt lạnh băng của Lăng Thiếu Đường thoáng qua một chút bất đắc dĩ, ngay sau đó, anh nhàn nhạt mở miệng nói:”Nếu như Tiểu Phong gặp chuyện, lúc nào em cũng có thể liên lạc với anh, xin lỗi!”
Nói xong, anh mở cánh cửa, ra khỏi căn phòng mà không hề ngoảnh đầu lại nhìn.
AN Vũ Ân cảm thấy sức lực trên người bị rút hết, cô ta thua ư? Không! Cô ta tuyệt đối không thể thua!
Lạnh lẽo vô tình, không gần nữ sắc thì sao? Cuối cùng anh ta vẫn chỉ là một người đàn ông! Đã là đàn ông thì dáng người cô ta sẽ gây ra dục hỏa đốt người, mà cô, rất tinh ranh với dục vọng của đàn ông! Bây giờ cô ta là chuyên gia trong chuyện nam nữ, cô ta có thể nhanh nhạy bắt được tín hiệu từ phản ứng tự nhiên của đàn ông.
Nhưng lần này cô ta đã tính toán sai, Lăng Thiếu Đường vô cảm, đối mặt với cảnh xuân thì coi như không thấy gì khiến cô ta phải tìm cách khác.
Đêm, dường như dài hơn chút, khiến người ta ngủ không ngon.
Kỳ Hinh lặng lẽ ngồi trên giường, cô không giữ lời, lqd khi cô thấy An Vũ Ân đóng cửa phòng lại, cô cảm thấy không thể hít thở nổi, nhanh chóng chạy trốn về nhà.


Không ngủ được, chẳng qua cô đang yên lặng chờ đợi, cô đợi Lăng Thiếu Đường trở về, cô đánh cược với vận mệnh, tuy trận chiến này cô không biết tình hình thực tế ra sao nhưng vẫn đánh cược.
Chuyện của An Vũ Ân và Lăng Phong mãi mãi không thể giấu Lăng Thiếu Đường được, cuối cùng sẽ một ngày anh ấy biết, cho nên thà rằng cô để anh biết sớm, để anh sẽ sớm đưa ra quyết định.
Cô nhíu mày: "Đừng -"
Cảm giác buồn nôn lại trào lên cổ họng, Kỳ Hinh vội vàng chạy tới phòng vệ sinh, nôn hết ra -
Lần thứ tư! Hôm nay là lần thứ tư nôn như vậy, muốn nôn hết lục phủ ngũ tạng ra ngoài, phản ứng có thai thật đáng sợ!
Tay vỗ gò má tái nhợt, Kỳ Hinh mở to cặp mắt nhìn chằm chằm vào gương: "Cục cưng, con nghĩ về bố đúng không? Con biết không? Mẹ và con rất giống nhau, đều đang
đều đang đánh cược!”
Trở lại giường, cô mệt mỏi nằm tựa vào gối ôm, tắt đèn trong phòng ngủ chính, để đôi mắt thích ứng với bóng tối.
Thời điểm lòng cô cũng sắp rơi vào bóng tối, cửa phòng lập tức mở ra, ánh sáng trên hành lang kéo dài thân hình cao lớn của Lăng Thiếu Đường, chiếu thẳng tới cái thảm trong phòng ngủ chính.
“Hinh nhi ____”, khi Lăng Thiếu Đường nhìn thấy Kỳ Hinh, giọng nói trầm thấp mang theo sự sốt ruột.
Tiến lên mấy bước, anh ôm cô vào trong ngực.
Anh biết cô đang chạy trốn, anh biết nhất định cô không chịu được nên mới về nhà trước.
Anh không trách cô, mà tự trách mình, anh khiến cô đau lòng như vậy.
“Đường ____” Khi Kỳ Hinh cảm nhận được độ ấm quen thuộc của Lăng Thiếu Đường, cô nhanh chóng phản ứng lại, ôm chặt lấy Lăng Thiếu Đường!
Anh trở lại, cuối cùng đã trở lại.
Cảm nhận thấy cơ thể Kỳ Hinh đang run rẩy, Lăng Thiếu Đường vô cùng đau lòng, anh hôn nhẹ taicô, lưu luyến nói: “Cô bé ngốc, có phải nghĩ anh sẽ không trở lại, đúng không?”
Kỳ Hinh cố nén nước mắt, nâng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, nói: “Không phải, em ____ em mệt mỏi quá nên về nhà!”
Lăng Thiếu Đường dạt dào tình cảm nhìn vẻ mặt cố chấp của Kỳ Hinh, hứng thú nói: “Hinh nhi, em phải nhớ kỹ. Nơi này mãi mãi là nhà của em và cũng luôn là nhà của anh và em, hiểu chưa?”
Giọng anh kiên định giống như gieo hạt mầm trong lòng Kỳ Hinh. Dần dần nở hoa: “Đường, anh ____ anh biết Tiểu Phong chứ?” Giọng cô không thể nhẹ hơn được nữa, dè dặt từng chút.
“Biết!” Lăng Thiếu Đường cười, nhìn dáng vẻ không tự nhiên khi nói của cô.
“Vậy anh ____” Kỳ Hinh cụp mắt, không biết nên nói gì.
Lăng Thiếu Đường buồn cười nhìn Kỳ Hinh cố tỏ ra mạnh mẽ, sau đó nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lên: “Cũng vì điều này, em cự tuyệt lời cầu hôn của anh ư?”
Kỳ Hinh hoảng sợ nhìn Lăng Thiếu Đường!
“Hinh nhi, em biết không, em làm thế là cực kỳ thiếu trách nhiệm!Em đã hỏi ý kiến của anh chưa?Cái gì cũng không hỏi, lại chuẩn bị tỏ ra kiên cường giao anh cho người phụ nữ khác sao?Thật đáng giận!” Lăng Thiếu Đường cố tỏ ra nghiêm túc quát to, khi anh hiểu hoàn toàn suy nghĩ của Kỳ Hinh, quả thật đã nổi trận lôi đình.
“Nhưng Tiểu Phong nó ____“ Kỳ Hinh thấy Lăng Thiếu Đường tức giận, nôn nóng tới mức khóc lớn.
“Bé ngốc, thật là khờ, bây giờ anh có thể Kỳ Hinhẳng định cho em biết, anh muốn em, anh yêu em, anh muốn em làm vợ anh, bất cứ chuyện gì cũng không thể cản trở được!” Lăng Thiếu Đường nhìn thẳng vào đôi mắt đang khóc của cô, nói chắc như định đóng cột.
“Đường ____ Đường!” Kỳ Hinh cảm động nước mắt tuôn rơi, cô vùi mình thật chặt vào trong ngực anh, thật lâu thật lâu, cuối cùng trái tim đã yên ổn lại, cũng dần thả lỏng.
Lăng Thiếu Đường đau lòng ôm cô, đặt nụ hôn nóng bỏng lên những giọt nước mắt trên mặt cô, đôi mắt nóng rực nhìn cô: “Hinh nhi, gả cho anh, có được hay không?” Anh cầu hôn cô một lần nữa!
Kỳ Hinh vất vả lắm mới ngừng khóc giờ khóe mắt lại ngập nước, cô gật đầu thật mạnh, vừa khóc vừa cười, gánh nặng trong lòng cô đã buông xuống hoàn toàn, mặc dù cô không hỏi chuyện Lăng Thiếu Đường đối mặt thế nào với An Vũ Ân và Tiểu Phong, nhưng cô tin tưởng, nhất định anh đã xử lý tốt!
Lăng Thiếu Đường thấy Kỳ Hinh gật đầu, xúc động ôm chặt cô, tiếng cười sảng khoái vang vọng khắp căn phòng.
“Hinh nhi, em là của anh, mãi mãi là của anh!”Một lát sau, Lăng Thiếu Đường đẩy cô lên trên giường, cơ thể cao lớn giữ cô ở dưới, anh cúi người, dịu dàng nỉ non ở bên tai cô, hôn nhẹ.
Sau đó, dưới anh mắt dịu dàng của Kỳ Hinh, anh đeo chiếc nhẫn kim cương xinh đẹp vào ngón tay áp út của cô.
“Em sẽ phải đi theo anh cả đời, đừng mơ nghĩ tới việc chạy trốn!” Lăng Thiếu Đường thân mật hôn lên ngón tay dài và thon của cô, nói.
Kỳ Hinh hạnh phúc cười, thật giống như trong mơ, không, đây không phải mơ, đây là hạnh phúc thực sự! Cô chủ động hôn lên môi Lăng Thiếu Đường.
“Cô bé, đổi khách làm chủ là không tốt!” Đôi mắt Lăng Thiếu Đường trở nên sâu thẳm, âm thanh trở nên khàn đục, bàn tay mang theo lửa nóng đặt lên cơ thể mềm mại của Kỳ Hinh.
Thấy lửa nóng quen thuộc bao phủ mình, Kỳ Hinh phản ứng kịp thời, cô vội vàng cách xa sự mê hoặc chết người này.
“Hinh nhi, sao vậy?” Lăng Thiếu Đường dừng động tác, ôm thắt lưng cô, cúi người, dịu dàng hỏi.
“Đường, em nghĩ anh ____ phải cấm dục!” Kỳ Hinh ngượng ngùng nói.
“Cái gì?Cấm dục?” Giọng nói của Lăng Thiếu Đường thể hiện sự ngạc nhiên và khó tin, anh ngẩn ngơ nhìn Kỳ Hinh ngày càng đỏ mặt.
Dáng vẻ Lăng Thiếu Đường làm Kỳ Hinh cười lớn, cô khẽ kéo tay anh tới phần bụng của mình, dịu dàng nói: “Bởi vì ____ em sợ anh sẽ làm nó bị đau!”
“Hinh nhi! Em nói gì, chẳng lẽ ____ “ Bàn tay Lăng Thiếu Đường đang đặt trên bụng Kỳ Hinh khẽ run, vì ý tưởng trong đầu mà ánh mắt sáng lên khác thường.
Kỳ Hinh khẽ gật đầu, đôi mắt giống như đêm đen nhìn thẳng vào anh, khẽ nói: “Đường, em ____ em mang thai!”



Thử đọc