Vợ Yêu Xinh Đẹp Của Tổng Giám Đốc Tàn Ác - Chương 104

Tác giả: Ân Tầm

Đánh dấu

Rõ ràng cánh diều của em gả cho trời xanh
Con đường cắt đứt suy nghĩ
Gió ngừng nhớ
Xuân qua em còn ngửa lên trời
Năm tháng biến tình yêu thành câu hát
Lại khiến cho người hát xung quanh lang thang . . . . . .
☆☆☆☆☆☆☆☆
Kỳ Hinh kìm nén mất mác và đau đớn trong lòng, khẽ nói với Lăng Thiếu Đường: " Đường, em — em ở trong xe đợi anh!"
Không khí như đông cứng lại, nhưng bàn tay to của Lăng Thiếu Đường nhanh chóng nắm cổ tay của Kỳ Hinh: " Hinh Nhi, không cần đi!"
Theo bản năng anh giữ chặt thân hình định xoay đi của cô.



Kỳ Hinh cười lạnh lùng, nhẹ giọng nói: “Đường, chẳng lẽ anh không muốn biết đứa bé trước mắt là ai à?”
Lăng Thiếu Đường ngẩn người, anh cúi đầu nhìn cậu bé trước mặt, khuôn mặt anh tuấn hội tụ lại một chỗ.
“Đường, em sẽ chờ anh, em đã nói, sau khi anh biết tất cả, sẽ phải quyết định vài chuyện, trong lúc đó em sẽ chờ anh!”
Kỳ Hinh dứt khoát rút tay ra khỏi tay Lăng Thiếu Đường, chỉ là hành động đơn giản nhưng lại khiến cho trái tim Lăng Thiếu Đường càng đập nhanh hơn.
“Chờ anh!” Lăng Thiếu Đường ra lệnh ngắn gọn.
Kỳ Hinh gật đầu, xoay người đi. Đi thang máy xuống một tầng, cơ thể cô trở nên lạnh quá, cô bất lực ngồi xuống, nước mắt tuôn rơi…
“Đường… vào đi!” An Vũ Ân nhìn thấy ánh mắt Lăng Thiếu Đường vẫn dõi theo bóng hình Kỳ Hinh rời khỏi, trong lòng chua xót, cô ta không nói hai lời, nhanh chóng vươn tay kéo anh, đi vào trong nhà.
Tiểu Phong thông minh ngẩng đầu nhìn Lăng Thiếu Đường, trên tay vẫn cầm món đồ chơi bị hỏng.
Anh nhìn khung cảnh xung quanh, tất nhiên đây là nhà nghỉ xa xỉ, bên trong được trang trí đàng hoàng.
“Vũ Ân, em và Hinh Nhi?” Lăng Thiếu Đường nhìn An Vũ Ân hỏi.
“Thực ra có thể coi là em tình cờ gặp tiểu thư Kỳ, ngày đó em mang theo Tiểu Phong vừa về nước không lâu, trên đường em đã gặp cô ấy!” An Vũ Ân mỉm cười giải thích.
“Tiểu Phong?” Lăng Thiếu Đường chuyển tầm mắt sang đứa bé tên Tiểu Phong, cậu bé đặc biệt anh tuấn, khiến anh cảm thấy quen thuộc khác thường.
“Đúng, nó chính là Tiểu Phong!” An Vũ Ân đưa tay vuốt đầu Tiểu Phong nói.
Đôi mắt Tiểu Phong không hề chớp mắt nhìn Lăng Thiếu Đường, cậu bé sợ hãi, cũng muốn gần gũi anh nhưng không dám.
Lăng Thiếu Đường híp con ngươi đen, ánh mắt sắc bén lướt qua khuôn mặt Tiểu Phong, trong lòng vô cùng chấn động: “Đứa bé này… bao nhiêu tuổi?”

An Vũ Ân chậm rãi ngồi xuống, nhìn Tiểu Phong nói: “Tiểu Phong, ngoan, nói cho chú biết năm nay con bao nhiêu tuổi!”
Tiểu Phong non nớt vươn hai ngón tay: “Mẹ nói Tiểu Phong sắp hai tuổi!”
“Hai tuổi!” Lăng Thiếu Đường thay đổi sắc mặt, vẻ mặt đông cứng lại, anh nhìn An Vũ Ân, đôi mắt làm người ta khó có thể suy đoán, ngay sau đó anh chậm rãi ngồi xuống, nhìn Tiểu Phong, hỏi: “Nói cho chú biết, cháu tên gì?”
Tiểu Phong sợ hãi đáp: “Cháu tên là Lăng Phong!”
Lăng Thiếu Đường như bị sét đánh trúng, đôi mắt chim ưng trở nên lạnh lẽo hơn, bàn tay to cũng nắm chặt, đột nhiên anh đứng lên.
Tiểu Phong nhìn thấy cảnh tượng như vậy, sợ tới mức phải trốn sau lưng An Vũ Ân, đôi con ngươi trong veo như nước vụng trộm nhìn Lăng Thiếu Đường.
“Bố anh, ông ấy… biết chuyện này sao?” Lăng Thiếu Đường ẩn nhẫn sự tức giận trong lòng, lạnh giọng hỏi.
Anh tuyệt đối không ngờ, An Vũ Ân sẽ mang thai con của bố anh, năm đó An Vũ Ân cũng vì biết tin mình mang thai nên mới rời bỏ anh sao?
Nhưng mọi chuyện lại hơi mơ hồ, có cái gì đó không đúng.
“Thiếu Đường, chẳng lẽ ở trong lòng anh, em chỉ có vậy thôi sao?” An Vũ Ân bị lời nói của Lăng Thiếu Đường kích thích, cô ta hét lớn, lập tức bổ nhào vào trong lòng anh.
“Thiếu Đường, anh nhìn đi, anh tính toán cẩn thận một chút, Tiểu Phong là con của anh, là con trai ruột của anh!”
Giọng nói của An Vũ Ân đã trở nên nghẹn ngào, đôi mắt cũng đẫm lệ.
“Em nói cái gì? Vũ Ân, em lặp lại lần nữa!” Thân mình cao lớn của Lăng Thiếu Đường hơi chấn động, bàn tay to lớn gắt gao bóp chặt bả vai của An Vũ Ân, trong mắt đều là vẻ khó tin!
An Vũ Ân nhìn vẻ mặt âm hiểm của Lăng Thiếu Đường, nước mắt rơi đầy khuôn mặt: “Thiếu Đường, em không lừa anh. Tiểu Phong là con của anh! Anh nhìn mặt nó đi, đôi mắt của nó nữa, tất cả đều rất giống anh!”
Không! Không có khả năng, làm sao mình có thể có con với cô ấy được chứ?
Lăng Thiếu Đường nhanh chóng buông bàn tay đang nắm lấy bả vai của An Vũ Ân xuống, trong lòng cũng là rối một nùi, tin tức này khiến anh không tiếp nhận nổi.
Con ngươi lạnh lùng nhìn thẳng vào đứa bé sau lưng An Vũ Ân, nó là con trai mình? Trán của anh xuất hiện những vết nhăn.
An Vũ Ân hiểu trong lòng anh đang cảm thấy nghi ngờ, cô ta nhẹ nhàng đi lên phía trước, nói: “Thiếu Đường, anh hoài nghi đứa nhỏ này là chuyện thật bình thường, bởi vì khi chúng ta ở cùng nhau, anh có sử dụng biện pháp tránh thai. Nhưng… Thiếu Đường, anh còn nhớ không? Tối hôm đó anh cầu hôn em, đôi ta đều uống say, trong đêm hôm đó, chúng ta không hề sử dụng biện pháp phòng tránh nào cả!”
Lời của cô, mỗi câu mỗi chữ đều giống như con dao nhọn đâm vào người anh, cô muốn nhắc nhở về quá khứ của hai người, anh nỗ lực nhớ lại, cảnh tượng ngày hôm đó xẹt qua trong đầu.
Không sai, đêm đó anh có hơi say, anh không say hẳn nhưng có chút mê mệt không rõ, bất kể người phụ nữ nào trừ KỳHinh, anh đều sử dụng biện pháp phòng tránh, chẳng lẽ đêm đó, anh thật sự đã tạo thành một sai lầm lớn sao?


Nếu anh là xạ thủ ngầm kia
Em chính là con mồi
Quyết tâm không né, làm con chim trắng
Chỉ chờ mũi tên kia đến
Bắn vào lồng ngực em từ lâu đã vỡ vụn
Như vậy để em chết dưới bàn tay anh
Dường như cuối cùng có thể
Chết ở trong ngực của anh...
☆☆☆☆☆☆☆☆
An Vũ Ân kéo Tiểu Phong từ phía sau lên phía trước, để cho Lăng Thiếu Đường có thể nhìn rõ hình dáng của Tiểu Phong.
"Mẹ - " Trong giọng nói non nớt của Tiểu Phong chứa đựng sự sợ hãi.
An Vũ Ân mỉm cười nhìn Tiểu Phong, sau đó khẽ nói: "Tiểu Phong, con có muốn bố không?"
Tiểu Phong liều lĩnh gật đầu, con ngươi trong veo khát khao tình thương của người bố.
Lăng Thiếu Đường kinh ngạc nhìn cậu bé trước mặt, dáng vẻ của cậu bé anh tuấn khác thường, thậm chí so với anh khi còn nhỏ còn anh tuấn hơn!
Anh nhìn hình dáng Tiểu Phong, hơi khẩn trương.
An Vũ Ân khẽ thở dài, vỗ đầu Tiểu Phong nói: " Tiểu Phong, chú ấy là bố của con, ngoan, gọi bố đi!"
Tiểu Phong mím cái miệng nhỏ nhắn, đôi mắt chăm chú nhìn Lăng Thiếu Đường.
Mà cơ thể cao lớn của Lăng Thiếu Đường lại hoảng sợ vì lời nói của An Vũ Ân, giọng anh cũng thay đổi, vô cùng nặng trĩu:”Vũ Ân, tại sao phải như vậy?”
Môi anh đào của An Vũ Ân khẽ mở nói:
“Chuyện xảy ra năm đó, em chỉ mới rời đi, ai ngờ, em sang nước ngoài không tới 19 ngày, cơ thể khó chịu nên đi bác sĩ kiểm tra, mới biết lúc đó em đã mang thai hơn 40 ngày-“ Giọng An Vũ Ân xa xôi, làm người ta đau lòng muốn khóc.
“Tại sao lúc đầu không nói cho anh biết?” Lăng Thiếu Đường khó khăn nói.
Nếu mọi chuyện cô vừa nói là sự thật, như vậy anh đã mắc nợ cô rồi.
“Thiếu Đường, ban đầu em rời khỏi anh, nếu đã lựa chọn con đường ấy, sao con có thể quay đầu lại đây?” An Vũ Ân hỏi ngược lại.
Lăng Thiếu Đường không nói lại, mắt thấy tình hình hiện nay rất phức tạp.
“Thiếu Đường, thật ra em rất rõ tình cảm của anh dàng cho tiểu thư Kỳ, em cũng không muốn làm phiền hai người, đứa bé Tiểu Phong này rất đáng thương, lúc vừa sinh ra đã bị bệnh nặng, cơ thể vẫn chưa khỏe hẳn, nó vẫn cho rằng nó không có bố, hôm nay, có thể cho nó biết bố nó là ai, em đã hài lòng rồi!”
An Vũ Ân đẫm lệ, nhìn Tiểu Phong nói.
“Mẹ, đừng khóc!” Tiểu Phong vừa nhìn thấy mẹ khóc, đưa bàn tay nhỏ bé khẽ thay cô ta lau đi giọt nước mắt.
Tiểu Phong thông minh và nghe lời làm Lăng Thiếu Đường đau lòng gấp bội, dù sao cũng chỉ là một đứa bé!
Trái tim Lăng Thiếu Đường lạnh lùng kiên định giờ phút này trở nên mềm yếu, anh hít sâu, cuối cùng cũng biết được tại sao Kỳ Hinh cảm thấy bất đắc dĩ và trốn tránh lời cầu hôn của mình, thì ra, cô đã biết mọi việc.
“Tiểu Phong, tới đây.” Anh cố gắng hết sức để mình trông không giống như đang dọa người, giọng nói cũng cố gắng nhẹ đi.
Tiểu Phong bước tới từng bước về phía Lăng Thiếu Đường, liều lĩnh ngẩng đầu nhìn anh.
Đôi mắt chứa ý cười nhàn nhạt, anh chậm rãi ngồi xuống, bàn tay vuốt cái đầu nhỏ của cậu, động tác thể hiện sự cưng chiều cậu bé.
Tất nhiên Tiểu Phong cũng có thể cảm nhận được tình yêu tỏa ra từ Lăng Thiếu Đường, khuôn mặt nhỏ nhắn bắt đầu nở nụ cười, ngây thơ hồn nhiên dường như muốn làm đau trái tim Lăng Thiếu Đường.
“Bố” rốt cuộc Tiểu Phong cũng gọi, sau đó đưa tới tay nhỏ bé ra ôm thật chặt cổ Lăng Thiếu Đường, giọng nói ngọt ngào làm nũng.
Trong lòng Lăng Thiếu Đường chấn động, không biết có nên trả lời hay không.
“Bố, ôm Tiểu Phong! Bố!” Dù sao vẫn chỉ là 1 đứa bé, khi biết mình là đứa bé có bố, hiển nhiên trong lòng rất kiêu ngạo.
“Được, tới đây!” Bàn tay Lăng Thiếu Đường ôm lấy Tiểu Phong, sau đó đứng dậy, mặc dù trong lòng rất phức tạp, nhưng đứa bé Tiểu Phong này quả thật rất thương người.
“Bố - bố”. Tiểu Phong kiêu ngạo kêu to
An Vũ Ân đứng ở một bên, thấy khoảnh khắc Lăng Thiếu Đường ôm Tiểu Phong, trái tim buông xuống, không phải anh đã tiếp nhận Tiểu Phong rồi chứ?
Cô ta bắt đầu ảo tưởng về hình ảnh 1 nhà 3 người hòa thuận vui vẻ sau này, về phần Kỳ Hinh
Trong lòng cười lạnh một tiếng, để cho Kỳ Hinh biết mình cố ý thì sao, khi Tiểu Phong vĩnh viễn là cánh cửa ngăn cách ở giữa, mặc dù Lăng Thiếu Đường là người lạnh lùng điên cuồng, nhưng khi anh biết mình có đứa con trai này, cô cũng không tin anh sẽ thờ ơ với nó!
“Bố, đồ chơi của Tiểu Phong bị hỏng!” Tiểu Phong nói nhỏ vào tai Lăng Thiếu Đường.
“Đến đây, đưa cho bố xem một chút!” Lăng Thiếu Đường chỉ có thể gạt trái tim lung lay sang một bên, nói với Tiểu Phong.
Thật ra, hiện tại điều khiến anh vội hơn chính là Kỳ Hinh, bây giờ cô cũng đang khóc sao? Nghĩ đến đây, tim anh càng đập càng đau.
Tiểu Phong đưa món đồ chơi cho Lăng Thiếu Đường, nghiêng đầu nhỏ nhìn anh.
“Tốt lắm!” Lăng Thiếu Đường cắm gì đó ở trên món đồ chơi, sau đó đặt xuống đất, món đồ chơi lại chạy như bình thường.
“A, thật tốt quá, đồ chơi lại hoạt động rồi!” Tiểu Phong kính trọng nhìn Lăng Thiếu Đường, sau đó chạy đến chỗ đồ chơi.
Lăng Thiếu Đường đứng dậy, nhìn đồng hồ trên cổ tay.
“Anh rất gấp, vì cô ấy ư?” An Vũ Ân nhẹ nhàng đi tới, nhẹ tay khẽ kéo anh.
“Vũ Ân, khuya lắm rồi, Hinh Nhi vẫn còn đang ở trên xe đợi anh!” Lăng Thiếu Đường khẽ đẩy An Vũ Ân, đúng, lúc này anh rất rõ về tình cảm của mình, anh có thể tiếp nhận Tiểu Phong, nhưng, với An Vũ Ân, anh chỉ có thể nói xin lỗi.



Thử đọc