Vợ Yêu Xinh Đẹp Của Tổng Giám Đốc Tàn Ác - Chương 04

Tác giả: Ân Tầm

Đánh dấu

- Bác Phùng, chú mau gọi bố và Thiếu Nghị xuống đi, chắc giờ này Thiếu Đường đang trên đường về nhà rồi! – Kỳ Hinh nhìn một bàn đầy thức ăn do mình tự tay chuẩn bị, cô vui vẻ nói với quản gia Phùng.
- Thiếu phu nhân, không ngờ tay nghề nấu ăn của cô giỏi như vậy, tôi nghĩ nhất định ông chủ và cậu chủ sẽ rất thích, nhất là cậu Thiếu Đường! – Bác Phùng rất thích Kỳ Hinh. Từ người cô toát ra vẻ thân thiết và dễ gần chứ không giống mấy cô nàng nhà giàu hám tiền và kiêu ngạo khác. trên dưới Lăng gia từ ông chủ đến những người giúp việc đều rất quý cô nhưng bà không hiểu nổi tại sao cậu Thiếu Đường lại ghét cô Kỳ Hinh như vậy.
Kỳ Hinh cười đầy dịu dàng: “Bác Phùng, cháu không quen được gọi là thiếu phu nhân đâu, gọi như thế nghe già lắm. Bác cứ gọi cháu là Kỳ Hinh là được rồi, bác đã ở Lăng gia nhiều năm như vậy, cũng coi như bậc trưởng bối của cháu!”
Bác Phùng cười đến híp mắt lại: “cô đúng là một cô gái dễ mến, nếu cậu Thiếu Đường…”
Ánh mắt Kỳ Hinh hơi tối xuống, cô cười nói: “Cháu nghĩ mọi chuyện sẽ tốt thôi…”
Lăng Thiếu Đường vừa vào cửa đã giơ tay ngắt lời Kỳ Hinh, bác Phùng thấy Lăng Thiếu Đường về, vội nói với Kỳ Hinh: “Tôi đi gọi ông chủ và cậu Thiếu Nghị xuống ăn cơm!”
Kỳ Hinh gật đầu cười. Khi thấy bóng dáng cao lớn của Lăng Thiếu Đường, cô rất vui mừng, sự yêu thương ngập tràn trong đôi mắt. cô nói với anh: “Anh về rồi à, hôm nay em tự mình xuống bếp, anh có muốn tắm trước rồi mới xuống ăn không?”
Lăng Thiếu Đường liếc mắt nhìn Kỳ Hinh, những đường nét cương nghị trên khuôn mặt anh cũng chẳng vì sự nhiệt tình của Kỳ Hinh mà mềm đi chút nào. Anh chỉ lạnh lùng mở miệng: “Tôi ăn ở ngoài rồi!”
nói xong, anh cũng chẳng thèm nhìn cô thêm một cái nào, đi thẳng về phía phòng sách trên tầng.
Ánh đèn thủy tinh trên trần chiếu xuống bóng lưng cao lớn và lạnh lùng của Lăng Thiếu Đường. Kỳ Hinh sững sờ đứng yên một chỗ, cô cắn môi, suy nghĩ một chút rồi quay người đi pha café.



- Thiếu Đường, đây là loại café đen anh thích uống nhất, em vừa pha xong, anh uống thử đi! – Kỳ Hinh dè dặt bưng cốc café vừa cẩn thận pha vào phòng sách của Lăng Thiếu Đường, nhất thời, mùi café lan tỏa khắp nơi.
Giọng nói dè dặt và dịu dàng của Kỳ Hinh hơi khuấy động tâm tư Lăng Thiếu Đường nhưng anh vẫn chẳng thèm ngẩng đầu lên, giọng nói lạnh lùng không mang theo chút tình cảm nào vang lên: “Được rồi, cô để xuống đấy rồi ra ngoài đi!”
Sống mũi Kỳ Hinh hơi cay cay, cô cố nén nước mắt, đứng im.
- Còn nữa… sau này chuyện cơm nước và pha café cứ để người giúp việc làm, cô cứ yên phận làm thiếu phu nhân của Lăng gia đi! – Lăng Thiếu Đường cất giọng cảnh cáo ngắn gọn.
- Thiếu Đường… – Kỳ Hinh cảm thấy hít thở không thông, chẳng lẽ anh thậm chí còn không muốn nhìn cô?
- cô còn chuyện gì nữa? – Lăng Thiếu Đường không kiên nhẫn ngẩng đầu lên, nhìn dáng vẻ muốn nói lại thôi của Kỳ Hinh rồi cất giọng lạnh lùng. Anh đột nhiên phát hiện ra mỗi khi nhìn vào đôi mắt trong veo của Kỳ Hinh, anh cảm thấy trong lòng hơi đau đớn.
- Thiếu Đường, em có chuyện muốn nói với anh! – Ánh mắt Kỳ Hinh trong như nước, cực kì tĩnh lặng.
- Gì? – Lăng Thiếu Đường dựa người vào ghế, nhướn mày – cô muốn nói với tôi chuyện gì?
Kỳ Hinh nhìn Lăng Thiếu Đường, lại cảm thấy hơi mất tự nhiên: “Thiếu Đường, hiện giờ chúng ta đã là vợ chồng, em cảm thấy chúng ta không cần phải đối xử lạnh lùng với nhau như vậy!”
- Hừ… vậy cô muốn thế nào? – Lăng Thiếu Đường cố nén lửa giận trong lòng, cất giọng trầm thấp.
- Em chỉ muốn có một cuộc hôn nhân bình thường, nhưng em không biết phải làm thế nào mới khiến anh hài lòng! – Kỳ Hinh chậm rãi mở miệng nói ra những lời đã đè nén bấy lâu nay.
Lăng Thiếu Đường đứng lên, chậm rãi lại gần Kỳ Hinh, bóng dáng cao lớn của anh dần bao phủ trên đầu cô.
Kỳ Hinh hơi căng thẳng, lùi về phía sau mấy bước. Cô có thể cảm nhận được rõ ràng hơi thở đàn ông đang ngày càng gần. Cô muốn trốn tránh nhưng lại bị bàn tay to lớn của Lăng Thiếu Đường kéo lại.
Đôi mắt sâu thẳm của Lăng Thiếu Đường dần dần bị bao phủ bởi sự tức giận: “Cô định thế nào cơ? Cô đã là thiếu phu nhân của Lăng gia rồi, khiến ông bố già của tôi vui vẻ rồi mà cô vẫn chưa thỏa mãn cơ à?”
Đôi mắt Kỳ Hinh phủ bởi một tầng hơi nước, lời lẽ sắc nhọn của Lăng Thiếu Đường đâm sâu vào trái tim cô.

Cô lắc đầu: “Đúng vậy, em chưa thỏa mãn, em không muốn một cuộc hôn nhân không có tình yêu. Thiếu Đường, quan trọng là anh, anh có hiểu không?”
Kỳ Hinh không nói được nữa, cô đè chặt tay lên ngực, cô cảm giác trái tim thiện lương đau quá, dường như cô không thể hít thở nổi nữa.
Lăng Thiếu Đường cười lạnh, anh siết chặt cằm cô không hề thương tiếc, buộc cô phải nhìn anh, ánh mắt cực kì hờ hững: “Cô đang yêu cầu tôi yêu cô à? Lăng Thiếu Đường ghét nhất loại phụ nữ thích kiểu lạt mềm buộc chặt, nhất là cô… cô thấy mình xứng đáng à?”
Kỳ Hinh mở to hai mắt, cô nhìn vào ánh mắt của Lăng Thiếu Đường, ánh mắt của anh là thế nào đây? Vừa khinh thường vừa chán ghét!
Thì ra anh cho rằng cô định dùng cách lạt mềm buộc chặt với anh?
Kỳ Hinh bỗng thấy chua xót, cô khó khăn lên tiếng: “Anh hiểu lầm rồi, em không có…”
- Không có gì? Tôi cảnh cáo cô, đừng có dùng ánh mắt đáng thương tội nghiệp ấy nhìn tôi. Người muốn được làm thiếu phu nhân của Lăng gia không chỉ có một mình cô đâu, thiên kim tiểu thư của Kỳ gia ạ! – Lăng Thiếu Đường thô lỗ ngắt lời Kỳ Hinh, giọng nói của anh đầy hung tợn.
Đúng vậy, anh không chịu nổi ánh mắt của Kỳ Hinh. Ánh mắt cô dịu dàng như làn nước, lại cực kì tĩnh lặng khiến anh tự nhiên lại cảm thấy hơi rung động! Anh không cần phải rung động!
- Chẳng lẽ anh không chịu nổi em nữa? – Trái tim Kỳ Hinh như bị chiếc roi da quất vào.
- Tôi nói rõ cho cô biết… tình yêu của cô với tôi chẳng đáng một đồng! – Lăng Thiếu Đường chỉ liếc mắt một cái đã nhìn ra suy nghĩ của Kỳ Hinh, anh nghiến răng nghiến lợi, gằn từng tiếng. Nói xong, anh nới lỏng cằm Kỳ Hinh ra, nhìn cô từ trên cao xuống.
Cả người Kỳ Hinh mềm nhũn, cô ngồi sụp xuống thảm trải sàn, tuyệt vọng ngẩng đầu nhìn người đàn ông đã nắm giữ trái tim mình. Từng câu từng chữ của anh tựa như ngài thẩm phán đang tuyên án tử hình cô.
- Tại sao? Nếu em khiến anh không vui, vậy chúng ta… ly hôn đi! – Trái tim cô như vỡ vụn thành từng mảnh thủy tinh.
- Ly hôn? – Lăng Thiếu Đường cuồng ngạo cười to – Ông bố tôi đã nhìn trúng cô, tôi không thể để cô phụ ông ấy được! Tôi sẽ không ly hôn với cô, tôi sẽ tra tấn cô, cho cô nếm mùi sống không bằng chết!
Kỳ Hinh thở dốc vì kinh ngạc, dường như cô đang nhìn thấy một ác ma đang đứng trước mặt mình.
Ánh mắt cô đầy đau buồn: “Tội gì phải tra tấn lẫn nhau như vậy?”
Lăng Thiếu Đường sải bước tiến lên, nắm chặt lấy hai vai Kỳ Hinh, cất giọng lạnh lẽo: “Nếu cô muốn ly hôn thì không chỉ có cô mà ngay cả Kỳ gia cũng đừng mong được sống yên ổn! Trừ khi cô chết đi, bằng không tôi sẽ khiến cô sống dở chết dở!”
Khi nghe thấy hai từ “ly hôn” từ miệng Kỳ Hinh, không hiểu sao trong lòng anh lại run lên. Anh phát hiện ra bản thân rất ghét ý nghĩ này của cô! Đúng, cô đừng có mơ tưởng sẽ rời xa anh.
Trong đầu Kỳ Hinh hoàn toàn trống rỗng, cô đưa tay ôm chặt lấy bờ vai đang run rẩy.
Lăng Thiếu Đường nhìn dáng vẻ yếu đuối của Kỳ Hinh, vì không muốn bản thân thấy không đành lòng nên anh cầm chiếc áo khoác vắt trên sofa, dứt khoát mở cửa đi ra ngoài.
- Thiếu Đường… – Kỳ Hinh đang chìm đắm trong bi thương chợt bừng tỉnh, cô vội vàng đuổi theo sau. Khi ra tới vườn hoa, cô phát hiện Lăng Thiếu Đường đã lái xe rời khỏi biệt thự.


Lăng Diêu Hồng và Lăng Thiếu Nghị đang thưởng thức tay nghề nấu ăn của Kỳ Hinh cũng nghe thấy những lời ác ý của Lăng Thiếu Đường, hai người vội vàng đứng lên.
- Chị dâu, chị sao rồi? – Lăng Thiếu Nghị lo lắng hỏi.
Kỳ Hinh vô lực lắc đầu, cô chống tay lên hàng rào của vườn hoa, sợ hãi đến mức suýt nữa thì ngã.
- Tiểu Hinh, con nói cho bố biết đi, có phải Thiếu Đường lại ức hiếp con không? Cái thằng này vô liêm sỉ quá! – Lăng Diêu Hồng tức đến run người.
Nước mắt Kỳ Hinh trào ra: “Bố, sao Thiếu Đường lại hận con đến vậy?”
- Chuyện này… – Lăng Diêu Hồng thở dài – Thật ra không phải nó hận con mà là hận bố. Tiểu Hinh, là bố hại con!
- Bố, rốt cuộc là có chuyện gì? – Kỳ Hinh vội vàng hỏi.
- Nói ra thì dài lắm, tóm lại là Thiếu Đường trút hết hận thù của nó với bố lên người con! – Rõ ràng là Lăng Diêu Hồng không muốn nhắc đến nguyên nhân của sự việc, trông ông lúc này lại càng thêm trống trải. Ông quay người rời khỏi vườn hoa.
Kỳ Hinh đưa mắt nhìn những khóm hoa bỉ ngạn mình trồng. Cô biết Lăng Thiếu Đường không quan tâm đến cô, vậy mà cô còn nghĩ linh tinh gì vậy chứ? Nghĩ đến việc vì muốn tạo ra một không gian lãng mạn cho hai người nên mới trồng hoa, cô lại cảm thấy bản thân mình thật là ngốc nghếch.
Lăng Thiếu Nghị thấy Kỳ Hinh bất lực, quyết định không giấu diếm cô nữa: “Thật ra, em là em trai cùng cha khác mẹ với anh cả!”
Kỳ Hinh ngẩng đầu lên, dường như có thể thấy bóng dáng của Thiếu Đường từ trên người Lăng Thiếu
- Năm đó vì sự xuất hiện của em nên hạnh phúc gia đình vốn có của anh cả đã bị hủy hoại, sau đó mẹ cả, cũng là mẹ ruột của anh ấy không chịu đựng được đả kích nên đã qua đời. Sau khi em được bố đưa về đây sống, hận thù của anh cả càng ngày càng tăng lên! – Lăng Thiếu Nghị chậm rãi kể lại chuyện cũ, ánh mắt đầy bi thương.
Kỳ Hinh nhìn Lăng Thiếu Đường đứng trước mặt mình, đó là một người đàn ông hòa nhã, dù có khuôn mặt khá giống Lăng Thiếu Đường nhưng tính cách lại hoàn toàn khác nhau.
- Nếu như vậy thì chị có thể giải thích tâm trạng của Lăng Thiếu Đường, nhưng chị nghĩ áp lực và sự khổ sở trong lòng bố và em không ít hơn Thiếu Đường là bao, đã nhiều năm như vậy rồi mà anh ấy không bỏ qua được, cần gì tự hành hạ bản thân như vậy chứ?
Lăng Thiếu Nghị nở nụ cười chua xót: “Có lẽ thời gian sẽ làm anh ấy nghĩ thông suốt, cho nên chị phải có lòng tin vào anh ấy!”. Lăng Thiếu Nghị nhìn Kỳ Hinh rồi an ủi cô.
- Ừ, chị tin Thiếu Đường nhất định sẽ nghĩ thông suốt! – Kỳ Hinh động viên tinh thần cho bản thân. Cô ngước đôi mắt đẹp lên nhìn Lăng Thiếu Nghị rồi mỉm cười – Thiếu Nghị, cám ơn em!
Khuôn mặt anh tuấn của Lăng Thiếu Nghị cũng nở nụ cười tươi, sau đó anh đưa mắt nhìn vườn hoa.
- Đây là hoa bỉ ngạn chị trồng à? Đã nảy mầm rồi! – Anh có vẻ ngạc nhiên rồi đùa với Kỳ Hinh – Thì ra chị là cao thủ trồng cây!
Kỳ Hinh bị chọc cười, trong lòng cảm thấy vui vẻ hơn nhiều.
- Em cũng biết một ít về hoa bỉ ngạn, loài hoa đó đỏ như lửa, diễm lệ mà không khoa trương! – Lăng Thiếu Nghị nhìn hoa bỉ ngạn đang nảy mầm rồi nói.
- Đúng thế, loài hoa này cũng giống như tình yêu vậy, tuy tươi đẹp nhưng đôi khi cũng khiến con người ta thấy rét lạnh! – Kỳ Hinh nhớ tới chuyện giữa cô và Lăng Thiếu Đường.
- Nhưng có một chuyện có lẽ chị không biết… – Ánh mắt Lăng Thiếu Nghị vụt qua tia tình cảm khác lạ.
- Cái gì? – Kỳ Hinh hỏi.
- Sở dĩ hoa bỉ ngạn đẹp là vì nó có chứa chất kịch độc, khi nọc độc của hoa ngấm vào cơ thể thì cũng như tình yêu đã tuyệt vọng, không thể cứu vãn được nữa!
Kỳ Hinh nhìn Lăng Thiếu Nghị rồi lại nhìn hoa bỉ ngạn trong vườn, cảm giác lạnh lẽo dần dâng lên trong lòng cô.
Thời gian thấm thoát thoi đưa, đã nửa năm trôi qua.
Ánh mặt trời ấm áp chiếu xuống, Kỳ Hinh chậm rãi đi bộ trên đường, sự xinh đẹp của cô gái hấp dẫn không ít ánh nhìn của người đi đường.
Kỳ Hinh vừa mỉm cười vừa đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve bụng mình. Mấy ngày qua cô cảm thấy không thoải mái trong người nhưng vì không muốn mọi người trong nhà lo lắng nên cô tự mình đến gặp bác sĩ. Khi bác sĩ nói cô đã mang thai, cô kích động đến mức chỉ muốn nhảy lên.
Không biết Thiếu Đường khi biết mình đã làm bố thì sẽ thế nào? Kỳ Hinh vui vẻ tưởng tượng, có lẽ đứa con này sẽ là cứu tinh giúp cải thiện mối quan hệ giữa cô và Thiếu Đường.
Kỳ Hinh cẩn thận chọn hoa tươi để bày trí trong phòng ngủ. Lăng Diêu Hồng đã đến Mỹ nên tạm thời chỉ có thể gọi điện thoại báo tin. Cô quyết định hôm nay sẽ nói tin tức tốt lành này cho Thiếu Đường nghe, cho nên trước mắt cô phải bày trí căn phòng cho đẹp để tạo cho anh sự bất ngờ.
Kỳ Hinh vui vẻ cầm chìa khóa chuẩn bị mở cửa nhưng lại nghe thấy âm thanh ve vãn của một đôi nam nữ.
Trong lòng cô khẽ run lên, cô run run đẩy cửa ra…
Cảnh tượng đang diễn ra trong phòng khách đập ngay vào mắt Kỳ Hinh. Cô không thể tin được khi nhìn đôi nam nữ trước mặt, tiếng thở thô suyễn của người đàn ông cùng tiếng rên rỉ không hề đè nén của người phụ nữ làm chấn động màng tai Kỳ Hinh.
Một người phụ nữ trông cực kỳ lẳng lơ cuốn lấy thân hình cao lớn của Lăng Thiếu Đường giống như một con rắn, trông cô ta phóng đáng đến mức không thể chịu nổi. Còn Lăng Thiếu Đường khi thấy Kỳ Hinh đang đứng ngây ngốc ngoài cửa thì hơi dừng động tác lại, đôi mắt lạnh lẽo vụt qua tia châm chọc.
Anh muốn dùng phương thức này để đả kích lòng tự tôn của Kỳ Hinh, muốn cô mất hết mặt mũi.
- Đường… em muốn! – Người phụ nữ dưới thân Lăng Thiếu Đường thở gấp. Vất vả mãi mới có cơ hội này, cô ta nhất định phải vận dụng tất cả mọi cách để tóm lấy người đàn ông mà bao người phụ nữ mê đắm này.
Lăng Thiếu Đường nở nụ cười lạnh lẽo rồi tiếp tục cúi người hôn lên nơi cao ngất của người phụ nữ, nụ hôn như chuồn chuồn đạp nước lại càng khiêu khích khiến người phụ nữ cất tiếng rên rỉ.
Những đóa hoa tươi xinh đẹp trong tay Kỳ Hinh rơi xuống đất, giọt nước mắt khẽ lăn dài.
Cô cảm thấy toàn thân lạnh như băng, muốn rời đi nhưng không thể di chuyển bước chân. Những ngón tay mảnh khảnh của cô nắm chặt lấy cạnh cửa nhưng không hề cảm thấy đau đớn, trái tim cô lúc này như bị con dao đâm vào, đau đớn vô cùng.
Kỳ Hinh run run, cô đè chặt tay lên ngực như cố ngăn chặn cơn đau. Lúc này cô dường như đã không còn ý thức gì nữa, chậm rãi mở miệng nói với Lăng Thiếu Đường: “Thiếu Đường, em mang thai rồi!”
Giọng nói dịu dàng nhưng đầy thê lương, tan nát cõi lòng.
Cơ thể cường tráng của Lăng Thiếu Đường đột nhiên chấn động, anh ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh như băng nhìn chằm chằm Kỳ Hinh.
- Đường… cô ta là ai vậy? Sao lại bất lịch sự thế, dám quấy rầy chuyện tốt của chúng ta! – Người phụ nữ kia thở hổn hển nhưng trước mặt Lăng Thiếu Đường vẫn duy trì được vẻ tao nhã. Cô ta cố ý ghé sát vào lồng ngực rộng lớn của Lăng Thiếu Đường làm nũng.
Lăng Thiếu Đường không còn kiên nhẫn, nhíu chặt hàng lông mày. Anh đẩy cô ta ra, rút một tờ chi phiếu trong túi áo, ký một cái rồi ném vào người cô ta: “Cút!”
- Đường, anh đang nói gì vậy? Người phải đi là cô ta... – Rõ ràng người phụ nữ đó không cam lòng, cô ta không tin Lăng Thiếu Đường lại thờ ơ trước sự quyến rũ của mình. Để có được ngày hôm nay, cô ta đã tốn không ít sức lực.
- Còn không biến mau đi thì cô sẽ chẳng có gì đâu, cút! – Lăng Thiếu Đường cất giọng thô lỗ, sự uy lực và ngông cuồng trong lời nói của anh không khác gì Diêm La.
- Đường... – Cô ả còn định nói gì nữa nhưng khi thấy ánh mắt giết người của Lăng Thiếu Đường, cô ta sợ đến mức ngậm chặt miệng lại, vội vã mặc quần áo vào rồi đi ra ngoài, trước khi đi cô ta còn hung tợn trừng mắt với Kỳ Hinh.



Thử đọc