Vợ Yêu Xinh Đẹp Của Tổng Giám Đốc Tàn Ác - Chương 02

Tác giả: Ân Tầm

Đánh dấu

Đêm khuya, Thanh Vận Viên xa hoa được bao trùm bởi ánh trăng dịu nhẹ trên cao, một chiếc xe ô tô thể thao màu đen chậm rãi tiến vào biệt thự Lăng gia.
Người sáng lập ra tập đoàn Lăng thị, ông Lăng Diêu Hồng đang ngồi ngay ngắn trong phòng khách với vẻ mặt tức giận. Khi thấy Lăng Thiếu Đường say khướt bước vào nhà, ông đập mạnh tay xuống bàn: “Thiếu Đường, con đi quá giới hạn rồi đấy! Hôm nay là hôn lễ của con và Kỳ Hinh, sao con lại để cho cô dâu của mình ở nhà, còn bản thân lại đi uống rượu? Mà lại còn uống đến mức say khướt thế này mới về nhà!”
Lăng Thiếu Đường nhíu mày, anh lạnh mặt nhìn những thứ đồ trang trí cho hôn lễ trong biệt thự, ngay cả đến ánh đèn cũng khiến anh cảm thấy cực kì không thoải mái.
- Được rồi, không phải con đã về rồi à, bố còn lo lắng gì nữa? – Lăng Thiếu Đường tuy rằng đã say nhưng sự lạnh nhạt trong lời nói vẫn không hề thuyên giảm.
- Anh cả, bố cũng chỉ là quan tâm đến anh mà thôi. Buổi sáng vừa cử hành hôn lễ với Kỳ Hinh xong đã không thấy tăm hơi anh đâu cả, trong lòng Kỳ Hinh sẽ thấy không thoải mái! – Lăng Thiếu Nghị thấy Lăng Thiếu Đường say rượu, bất mãn lên tiếng.
Lăng Thiếu Đường hừ lạnh một tiếng: “Khi đã đồng ý gả cho anh thì phải chuẩn bị tốt lý thật tốt rồi mới phải, nhất là… cậu đấy! Anh nhất định sẽ đối xử ‘thật tốt’ với cô dâu cậu tặng cho anh!”. Ngay sau đó, anh quét đôi mắt đen như mắt chim ưng nhìn bố mình rồi loạng choạng đi về phòng tân hôn.
- Con… thái độ của con kiểu gì vậy… – Ông Lăng run run chỉ ngón tay vào Lăng Thiếu Đường.
- Bố, thôi đi, anh cả đã về là tốt rồi! Cũng muộn rồi, bố cũng nên đi nghỉ ngơi đi! – Lăng Thiếu Nghị vừa an ủi bố vừa nhìn theo bóng lưng khuất dần của anh cả, trong lòng cảm thấy bất an.
***
Kỳ Hinh lẳng lặng ngồi yên trên chiếc giường cưới, cười khổ. Cả một căn biệt thự rộng lớn như vậy lại khiến cô cảm thấy rất cô độc, nhưng khi nghĩ đến Lăng Thiếu Đường, khóe miệng cô lại nở nụ cười dịu dàng.



Lần đầu tiên gặp Lăng Thiếu Đường là khi công ty của bố cô mở tiệc cuối năm, dù chỉ mới nhìn qua một lần thôi nhưng cô đã cảm thấy mình phải lòng người đàn ông này rồi. Tập đoàn Kỳ thị là tâm huyết bao năm qua của bố cô, để tập đoàn có thể phát triển lớn mạnh, bố của Kỳ Hinh quyết định tiến hành hợp tác với tập đoàn Lăng thị. Vì Kỳ Chấn Đông và Lăng Diêu Hồng quen biết nhau từ lâu nên hai tập đoàn có ý muốn kết thông gia với nhau.
Kỳ Hinh không trách bố mình, vì có thể được gả cho Lăng Thiếu Đường là tâm nguyện lớn nhất của bản thân cô. Tuy rằng hôm nay khi vừa cử hành hôn lễ xong đã không thấy bóng dáng Lăng Thiếu Đường đâu nữa nhưng cô tin rằng cô sẽ khiến Lăng Thiếu Đường có tình cảm với mình, để cho anh biết cô không phải là một bình hoa di động con nhà giàu.
Nghĩ đến đây, lòng Kỳ Hinh tràn ngập sự hạnh phúc, đôi mắt đẹp mở to nhìn bốn phía xung quanh.
- Đúng là xa xỉ thật! – Cô cúi đầu nói nhỏ. Trước khi được gả đi cô đã nghe nói Lăng gia rất giàu có, nhưng khi tận mắt chứng kiến cảnh tượng xa hoa thì cô vẫn có cảm giác cực kì chấn động.
Tổng thể kiến trúc của Thanh Vận Viên trông rất lãng mạn và phong tình, nhưng đi sâu vào trong sẽ khám phá ra những cách bài trí rất phức tạp. Kiến trúc sư đã sử dụng lối cách điệu của kiến trúc để chia cả căn biệt thự lớn thành nhiều căn biệt thự nhỏ. Đó cũng là lý do khiến Thanh Vận Viên chiếm diện tích rất lớn. Từ mỗi ngóc ngách trong căn biệt thự đều có thể nhìn ra những ý tưởng độc đáo và lý thú của kiến trúc sư, ngay cả từng góc nhỏ cũng được chạm trổ rất cẩn thận, từ những cột trụ cho đến song cửa sổ, mái biệt thự hay ban công cũng đều được thiết kế tỉ mỉ đầy sáng tạo mà ý tưởng lại không hề bị trùng lặp. Vườn hoa rộng trong Thanh Vận Viên cũng được thiết kế mang hơi hướng lãng mạn làm toát lên sự vững vàng, mạnh mẽ và giàu sang.
Kỳ Hinh đến bên cửa sổ, làn gió nhẹ nhàng khẽ xuyên qua tấm rèm bằng lụa mỏng, khều nhẹ lọn tóc cô. Cô ngồi xuống, nghĩ thầm: “Thiếu Đường, anh đã đi đâu?”. Nhớ đến chuyện hồi sáng Lăng Thiếu Đường lạnh lùng rời đi, cô cảm thấy hơi khó chịu, cô biết Lăng Thiếu Đường không quan tâm đến cuộc hôn nhân này, nhưng còn cô…
Kỳ Hinh tựa nhẹ đầu vào song cửa sổ, đắm chìm trong dòng suy nghĩ.
Khi Lăng Thiếu Đường cả người đầy mùi rượu đẩy cửa phòng ra, anh liếc mắt nhìn Kỳ Hinh đang dựa người vào cửa sổ, cũng chính là cô dâu của anh.
Khi thấy cô ngồi bên cửa sổ, hòa cùng làn gió đêm thổi nhè nhẹ, anh hơi kinh ngạc khi thấy cô gái này lại chờ mình. Dù sao hôm nay hai người vừa cử hành hôn lễ, dù đêm đã khuya nhưng vẫn là đêm động phòng hoa chúc.
Lăng Thiếu Đường đăm chiêu lại gần cô, anh híp mắt nhìn cô gái đang ngủ say.
Dường như màn đêm đen càng làm tôn lên mái tóc dài đến thắt lưng của Kỳ Hinh, mái tóc như thác nước vừa hấp dẫn vừa thần bí khẽ bay bay trong gió kết hợp cùng với chiếc váy hoàn mỹ làm nổi bật vóc người nhỏ nhắn động lòng người của cô. Chiếc váy màu trắng trong làn gió làm lộ ra bắp chân thon dài mê người hơi cuộn lại của cô trên tấm thảm trắng tinh khiến nó trông như chiếc bình gốm sứ được điêu khắc tỉ mỉ bằng đá ngọc, sự nõn nà và nhẵn mịn càng khiến người ta luyến tiếc, không muốn rời tầm mắt.
Rõ ràng Kỳ Hinh đã ngủ say, ánh trăng sáng như hôn lên vầng trán trơn bóng của cô, hàng lông mi dài hơi vểnh lên khẽ run run, chiếc mũi thẳng tắp cùng đôi môi đỏ mọng như cánh hoa mềm mại hơi hé mở như muốn dụ dỗ người ta phạm tội.
Cô và An Vũ Ân là hai người con gái hoàn toàn khác nhau. Sự từng trải của An Vũ Ân khiến anh thấy thương tiếc cô ấy, còn cô gái trước mặt này lại mang đến cho anh loại cảm giác chân tình không hiểu nổi.
- Đúng là tuyệt diệu… – Lăng Thiếu Đường cúi đầu cười, khóe miệng cong lên một đường cong đẹp đẽ. Tuy rằng anh phản đối cuộc hôn nhân thương mại này nhưng quả thực cô gái trước mặt toát ra sức hấp dẫn không hề nhỏ.
Lăng Thiếu Đường cúi người bế cô lên rồi đặt cô xuống giường. Nhìn Kỳ Hinh đã ngủ say, anh vươn tay nhẹ nhàng vuốt ve gò má mềm mại của cô, không hề phát hiện ra khuôn mặt lạnh lẽo của mình đã trở nên dịu dàng từ lúc nào.

- Ưm… – Kỳ Hinh kêu lên một tiếng, vô thức cuộn tròn người lại như muốn tìm tư thế thoải mái nhất để ngủ. Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô nhẹ nhàng dán chặt vào bàn tay ấm áp của Lăng Thiếu Đường, đầu cô hơi nghiêng nghiêng làm lộ ra phần da thịt trắng như tuyết.
Hành động trong lúc lơ đãng của Kỳ Hinh đã lay động chân tình của Lăng Thiếu Đường. Trong lòng anh hơi chấn động, bàn tay to duỗi ra, ngón tay mơn trớn gò má non mềm dịu dàng của Kỳ Hinh rồi lướt xuống chiếc cổ như ngó sen, xương quai xanh khêu gợi và nơi tròn đầy của cô, sự mềm mại trong lòng bàn tay khiến dục vọng dần nhen nhóm.
Lăng Thiếu Đường lại không thể kìm chế, đưa tay lướt xuống vòng eo thon gọn của cô. Đầu lưỡi ấm nóng của anh bắt đầu khiêu khích làn da trắng nõn của cô, hưởng thụ cảm giác tốt đẹp mà cô mang lại, động tác của anh đầy cuồng dã như không thể có bất cứ điều gì có thể ngăn lại. Bố anh đã kiên quyết tặng cho anh một cô dâu, nếu anh không “đối xử tốt” với cô thì quả thật là quá khách khí rồi!
- Ưm… – Kỳ Hinh khẽ kêu lên, cô cảm thấy có ai đó đang quấy rầy giấc ngủ của mình, đột nhiên…
- Thiếu… Thiếu Đường? Anh… anh về rồi? – Cảm giác có một sức mạnh nào đó đang đè xuống người mình, cô bỗng ngồi dậy.
Kỳ Hinh ngước mắt nhìn người đàn ông, có một vài sợi tóc đen như mực lòa xòa trước trán anh, ngũ quan đẹp đẽ và thâm thúy, khuôn mặt tuấn tú và kiên nghị, hàng lông mày kiếm, đôi mắt đen như mực nhưng lại lạnh như băng, sống mũi cao thẳng và tao nhã cùng với đôi môi mỏng kiên nghị hơi mỉm cười.
Là Lăng Thiếu Đường! Kỳ Hinh hơi hoảng sợ, vừa rồi anh đã làm gì? Sự hạnh phúc dần nhen nhóm trong lòng cô.
Lăng Thiếu Đường kề sát mặt vào cô, khuôn mặt lạnh lùng được phóng đại choán hết tầm mắt khiến Kỳ Hinh rất căng thẳng, đồng thời cô cũng hơi ngượng ngùng vì sự tiếp xúc ở cự ly gần của hai người.
Trái tim Lăng Thiếu Đường bị bộ dạng xấu hổ và có phần ngốc nghếch của Kỳ Hinh hấp dẫn. Lúc anh cúi đầu xuống lại cảm thấy hai bàn tay mềm mại Kỳ Hinh nhẹ nhàng chắn trước ngực mình.
- Thiếu Đường… em… – Kỳ Hinh hơi bất an khi thấy dáng vẻ si mê của Lăng Thiếu Đường, dục vọng của đàn ông hiện rõ trong đôi mắt anh khiến cô hơi sợ. Tuy rằng cô đã không còn ở lứa tuổi thiếu nữ mộng mơ nữa nhưng cô vẫn chưa quen khi phải ở chung với Lăng Thiếu Đường.
Lăng Thiếu Đường nở nụ cười tà mị, nụ cười đầy lạnh lẽo đủ để khiến người khác đông thành băng: “Sao? Không thích à? Cô đã gả cho tôi rồi, đừng quên đêm nay là đêm động phòng hoa chúc của chúng ta!”
Sự lạnh lẽo của Lăng Thiếu Đường khiến trái tim Kỳ Hinh như bị kim châm. Cô cúi đầu cắn môi, hơi bất an lên tiếng: “Em… em chưa quen!”
Câu nói ấy của Kỳ Hinh khiến trái tim Lăng Thiếu Đường hơi dao động. Anh nâng cằm cô lên, áp sát đôi môi mỏng lại gần bên tai cô rồi nhẹ giọng nói: “Cô có biết bộ dạng lúc này của cô chính là đang dụ dỗ người khác phạm tội hay không?”
Kỳ Hinh hoảng hốt, hơi thở đầy nam tính của Lăng Thiếu Đường dường như bao trùm khắp cả người cô. Cô vội vàng quay mặt đi chỗ khác nhưng không ngờ rằng đôi môi đỏ mọng của mình lại vô tình chạm nhẹ vào khóe miệng cương nghị của Lăng Thiếu Đường.
- Xin lỗi, em… em không cố ý! – Kỳ Hinh thấy đôi mắt thâm thúy của Lăng Thiếu Đường ngày càng tối đen lại, cô sợ hãi, vội vã giải thích.
Lăng Thiếu Đường kéo Kỳ Hinh lại, bắt cô phải đối diện với anh: “Cô cả của Kỳ gia lại dùng chiêu lạt mềm buộc chặt, tuy rằng ngốc nghếch nhưng mà… tôi thích!”
Nói xong, Lăng Thiếu Đường không kiên nhẫn giữ chặt hai tay đang giãy giụa của Kỳ Hinh rồi vùi đầu vào cổ cô, hơi thở nóng bỏng của anh phả vào da thịt khiến cô hơi ngứa… Bàn tay anh đã tìm đến nơi cao vút quyến rũ của cô, xoa nắn không hề thương tiếc.
- Thiếu Đường… anh say rồi… dừng lại đi… – Kỳ Hinh bị hành động thô lỗ của Lăng Thiếu Đường dọa, vẻ mặt cô đầy mờ mịt.
- Dừng lại? – Lăng Thiếu Đường khẽ nhếch đôi môi mỏng lên, nở nụ cười lạnh – Cô là vợ hợp pháp của tôi, tôi muốn cô thì đáng lẽ cô sướng còn chẳng kịp, sao lại sợ hãi đến mức này hả? – Anh cố tình thở dài, tuy giọng nói nghe có vẻ nhẹ nhàng như những lời thủ thỉ của người yêu nhưng nghe kỹ thì lại tràn đầy sự khiêu khích, muốn nhanh chóng khơi lên dục vọng của cô.
Trái tim Kỳ Hinh hơi chấn động, sự dịu dàng của Lăng Thiếu Đường đã khiến cô mê đắm.


Lăng Thiếu Đường nhận ra cô gái trong lòng mình đã ngừng giãy giụa, vì thế anh liền nở nụ cười đầy tà mị, bàn tay thuần thục lướt qua đùi cô.
Kỳ Hinh khẽ run lên, cô nhắm nghiền mắt lại, dần dần cảm thấy bàn tay to của Lăng Thiếu Đường tựa hồ như tràn đầy ma lực, một ngọn lửa dần nhen nhóm trong cô, cả về thể xác lẫn tinh thần.
Ánh mắt Lăng Thiếu Đường lóe lên tia tàn nhẫn, anh cất giọng thô cát bên tai cô, ra lệnh: “Mở mắt ra, nhìn tôi…”
Kỳ Hinh ngượng ngùng mở mắt ra, đôi mắt trong veo pha lẫn sự hoảng loạn, cô là một người hoàn toàn đơn thuần, lúc này không biết phải làm sao.
- Cô rất biết lợi dụng sự xinh đẹp của bản thân… – Lăng Thiếu Đường gầm nhẹ một tiếng, rốt cuộc cũng không kìm chế nổi nữa, thúc lưng lên, vùi sâu dục vọng của bản thân vào người cô, chiếm hữu cơ thể cô.
- A… – Kỳ Hinh chấn động, cô cảm thấy cực kì đau đớn đến mức tê liệt. Tuy rằng cô đã chuẩn bị tốt tâm lý nhưng mà đau quá!
Cảm giác khít chặt ở dưới thân khiến Lăng Thiếu Đường hoàn toàn bất ngờ, phản ứng của Kỳ Hinh rõ ràng cho thấy cô là một người vừa mới biết mùi đời.
- Cô rất sạch… – Lăng Thiếu Đường không thể kìm chế nổi, giọng nói nhuốm màu dục vọng càng thêm thô cát. Anh chậm rãi luận động cơ thể, cẩn thận sợ làm đau cô, chính anh cũng kinh ngạc khi bản thân lại thương hoa tiếc ngọc như vậy.
Cơ thể mềm mại của Kỳ Hinh run rẩy kịch liệt, đôi mắt đẹp dần được phủ đầy sương mù: “Thiếu Đường… em yêu anh!”. Kỳ Hinh rụt rè biểu lộ tâm ý của bản thân.
Lăng Thiếu Đường đột nhiên dừng động tác, anh nhìn chằm chằm vào Kỳ Hinh. Lời thổ lộ vừa rồi của cô khiến anh nhớ tới An Vũ Ân.
Anh cười lạnh, sự châm chọc dần thay thế sự dịu dàng trong đôi mắt, sau đó anh tàn nhẫn gia tăng thêm lực, thì thầm bên tai Kỳ Hinh: “Yêu tôi thì không cần áp chế bản thân mình, tôi sẽ dẫn dắt cô bước vào một thế giới khác!”
Bầu không khí trong phòng ngày càng trở nên nồng đậm, Kỳ Hinh không nhịn nổi, cổ họng bật ra tiếng rên trầm thấp.



Thử đọc