Vợ Trước Giá Trên Trời Của Tổng Giám Đốc - Chương 176

Tác giả: Hàn Trinh Trinh

Trong thế giới ái tình, ai có thể tuyệt đối không câu chấp? Tuyệt đối kiên cường? Ai có thể mềm yếu đến cùng ? Nếu như bạn thật sự quý trọng một người, đó chính là khát vọng hắn được hạnh phúc, nếu như bạn thật sự quý trọng một người, ngay cả quyền mềm yếu cũng không có.
Hạ Tuyết chỉ là một cô gái đơn thuần, chỉ muốn sống cuộc sống bình thường, bất đắc dĩ số mạng cuốn cô vào vòng xoáy đáng sợ, cô không thể không kiên cường, không thể không quyết liệt, cô không hiểu làm thế nào để hận một người, cô vẫn luôn khát vọng yêu người bên cạnh, mặc dù cô biết, một khắc cuối cùng, cô có thể cô đơn một mình, cô cũng không có cách nào ích kỷ nữa . . . . . .
Một đêm này, cô sắp phải buông tay người đàn ông thích nhất trong cuộc đời mình, cô khổ sở, tan vỡ, giống như sinh mệnh sắp biến mất, thân thể của cô chịu đựng bi thương to lớn, cuối cùng không chịu nổi, một đêm này cô đã ngất đi, người đàn ông dùng tánh mạng yêu cô, thâm tình rơi lệ, ôm nằm trên giường, sau đó nắm chặt tay của cô, lặng lẽ khẽ hôn bàn tay của cô, suốt cả đêm, giống như không muốn rời xa, vừa khóc, vừa hát bài ca dao ru cô . . . . . .
Cô nằm trên giường, mơ màng đã ngủ, nhưng số mạng ૮ɦếƭ cũng không buông tha cô, để cho cô trong giấc mơ cũng khổ sở, đau đớn như dao cắt, trong giấc mơ cô vẫn rơi lệ, nước mắt từng giọt từ trong đôi mắt khép chặt tràn ra ngoài. . . . . .
Daniel vừa rơi lệ, vừa đau lòng lau đi khóe mắt cho cô, thâm tình hôn bàn tay của cô, trong bóng đêm tuyệt vọng tan nát cõi lòng, người đàn ông này đã rơi xuống bao nhiêu nước mắt.
Số mạng tàn nhẫn như vậy, rốt cuộc nó muốn làm gì? tương lai sẽ hạnh phúc sao? Tương lai khi nào mới đến, cứu vớt cô gái chưa bao giờ nguyện ý làm tổn thương bất cứ ai đi. . . . . . Cô luôn chìm trong khổ sở, mâu thuẫn, tuyệt vọng, tan nát cõi lòng cứ quấn lấy nhau, cô bắt đầu mềm yếu, mềm yếu đáng thương,dần dần, đến khi trời rạng sáng, cô đột nhiên sốt cao 40 độ, thân thể lâm vào trạng thái hôn mê, toàn thân nóng rực đến đáng sợ, trên mặt ửng đỏ, đôi môi nức ra, hơi thở nóng rực, vô cùng đáng sợ.
Chuyện này, làm cho Daniel sợ hãi, hắn nhanh chóng mời bác sĩ tới xem bệnh cho cô, sau đó sáng sớm, tất cả các bác sĩ, y tá đều bận rộn, vừa đo nhiệt kế, vừa truyền dịch cho Hạ Tuyết, nhưng đã truyền dịch mấy lần, vẫn không hạ sốt, bác sĩ biến sắc, lập tức thông báo giáo sư cao cấp nhất sang đây xem chẩn, vừa tăng thêm hiệu quả của thuốc, vừa khẩn cấp làm mát cơ thể cho cô, giằng co một ngày, Hạ Tuyết mới may mắn hạ sốt, mọi người xem sắc mặt của cô khôi phục lại màu hồng bình thường, mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng không dám rời đi, vẫn canh giữ ở bên cạnh cô, đề phòng cô phát sốt lại . . . . . .
Hi Văn vừa khóc vừa canh giữ ở bên giường, nhìn mẹ hôn mê chìm trong giấc ngủ, cô bé đau lòng lẩm bẩm nói: "Mẹ. . . . . . Có phải bởi vì con nên mẹ khổ sở như vậy không? Nếu như không có con, có phải mẹ sống dễ dàng hơn một chút? Cậu cũng đã từng nói với con, nếu không phải bởi vì chúng con, có thể cuộc sống của mẹ sẽ tốt hơn. . . . . . Mẹ đừng đau lòng, mặc kệ xảy ra chuyện gì, Hi Văn vẫn ở bên cạnh mẹ, mẹ. . . . . . con yêu mẹ. . . . . ."
Hạ Tuyết vẫn nằm trên giường mơ màng ngủ, hai mắt khép chặt, nhưng vẫn rơi lệ, nước mắt từng giọt tràn ra ngoài. . . . . .
Hi Văn vừa chảy nước mắt, vừa đưa ra bàn tay nhỏ bé của mình, lau nước mắt ẹ, vừa lau, vừa khóc nói: "Mẹ! Con yêu ngươi. . . . . . Cám ơn mẹ, mẹ, cám ơn mẹ đã sinh ra con. . . . . . Mẹ. . . . . . Cám ơn mẹ. . . . . ."
Cô có thể nghe được lời con gái nói, nhưng cô không có cách nào mở mắt, trong lòng khổ sở, trong thân thể đầy hiệu lực của thuốc, làm cho cô hôn mê ngủ mất.
Hi Văn vừa hít hít mũi, vừa tự mình kéo chăn đắp ẹ, sau đó giống như một người lớn, nói với Thanh Nhã ở sau lưng : "Các người chăm sóc mẹ cháu nha . . . . . . Cháu đi ra ngoài một chút . . . . . ."
Thanh Nhã nhìn cô bé Hi Văn, lo lắng gật đầu nói: "Vâng, Tiểu Chủ Nhân, cô cũng đừng lo lắng. . . . . . Tiểu thư đã bớt sốt rồi . . . . . ."
Hi Văn hít hít cái mũi đỏ bừng, vành mắt đỏ bừng gật đầu, sau đó nện bước chân nhỏ xíu đi ra khỏi phòng mẹ, cẩn thận đi đến thư phòng, vươn tay nhẹ nhàng dùng tay mở nhẹ cửa phòng, liếc về phía trong phòng, quả nhiên thấy PAPA ngồi ở trước bàn đọc sách, một tay chống trán, nhắm mắt lại nghỉ ngơi. . . . . . PAPA lúc mệt mỏi, sẽ một mình trốn nghỉ ngơi một chút, cho nên cho tới bây giờ người bên ngoài cũng không biết hắn vô cùng mệt mỏi, vô cùng khổ cực. . . . . .
Hi Văn mếu máo, nước mắt lăn xuống, sau đó nhẹ nhàng đi vào phòng, đi tới trước mặt của PAPA, đưa bàn tay nhỏ bé, nhẹ kéo tay áo PAPA . . . . .
Daniel chợt bừng tỉnh, thấy Hi Văn đang đứng trước mặt mình, ngẩng mặt nhìn mình, hắn giống như người cha, mỉm cười nói: "Thế nào? Bảo bối?"
Hi Văn thấy vẻ mặt PAPA mệt mỏi, hai mắt đỏ bừng, lại nhớ tới lời của mẹ, mình sắp rời khỏi PAPA rồi, nước mắt của cô bé đau buồn lăn xuống, nhưng vẫn ngửa khuôn mặt nhỏ nhắn, nhìn PAPA, cất giọng trong vắt nói: "PAPA, người đã chăm sóc mẹ cả buổi tối rồi, người ngủ một chút đi. . . . . ."
Daniel mỉm cười nhẹ nắm tay Hi Văn, dịu dàng nói: "PAPA không mệt, chỉ muốn nghỉ ngơi một chút, đợi lát nữa đi qua chăm sóc ẹ, con đừng quá lo lắng, mẹ không sao, biết không?"
Hi Văn lại mếu máo, rơi lệ nhìn PAPA, kiên cường nói: "Con tuyệt đối không lo lắng ẹ, người cũng không cần lo lắng ẹ, PAPA, người khát không?"
Đây là lần đầu tiên cô bé hỏi hắn giống như hỏi cha mình . . . . . .
Daniel đột nhiên sững sờ, nhìn Hi Văn, cảm động cười nói: "PAPA có chút khát nước. . . . ."
"Vậy người chờ một chút, con đi lấy nước cho người. . . . . . Rót nước cho người. . . . . ." Hi Văn lau nước mắt, sợ đợi lát nữa mẹ tỉnh lại sẽ phải rời khỏi rồi, cô bé khóc vội vã chạy ra khỏi phòng, sau đó đi vào phòng bếp, người giúp việc vội vàng đi lên trước nói: "Tiểu Chủ Nhân, cô muốn làm gì?"
"Cháu muốn rót nước cho PAPA. . . . . ." Cô bé Hi Văn vừa khóc vừa chạy đến bàn ăn, cầm cái ly thủy tinh. . . . . .
“Tôi giúp cô. . . . . ." Người giúp việc vội nói.
"Cháu tự mình làm. . . . . ." Cô bé Hi Văn vừa cầm cái ly đặt trên bàn ăn, vừa nhắc bình thủy tinh, rót nước cho PAPA, vừa làm vừa khóc, nước mắt to bằng hạt đậu rơi xuống. . . . . .
Người giúp việc kỳ quái nhìn, lại không dám nói cái gì, chỉ ngơ ngác nhìn cô, hốc mắt cũng không nhịn được đỏ lên.
Cô bé Hi Văn rót đầy một ly nước, sau đó hút lỗ mũi đỏ bừng, đi vào thư phòng, thấy PAPA đang ngồi ở trước bàn đọc sách, kinh ngạc nhìn mình, hai tròng mắt của cô rưng rưng đi đến trước mặt của PAPA, nâng ly nước nghẹn ngào nói: "PAPA, người uống nước. . . . . ."
Daniel vừa kinh ngạc nhìn cô bé Hi Văn, vừa nhận lấy nước, cảm động cười nói: "Cám ơn. . . . . ."
Cô bé Hi Văn nhìn PAPA vừa uống nước, vừa nhìn mình cười, mặt nó ngẩng lên, miệng mếu máo, nước mắt lại từng giọt lăn xuống. . . . . .
"Xong rồi, cám ơn Hi Văn. . . . . ." Daniel cười khổ để ly nước xuống.
Cô bé Hi Văn nắm hai tay, nhìn Daniel, rơi lệ không muốn, hỏi: "PAPA, người còn cần con làm gì cho người không ?"
Lời này vừa hỏi xong, miệng cô bé mím chặt, nước mắt lăn xuống .
Hai mắt Daniel đỏ lên, rưng rưng không muốn nhìn cô bé Hi Văn mặc chiếc váy nhỏ màu hồng nhạt, áo sơ mi nhỏ màu trắng, đôi mắt to tròn đẫm lệ nhìn chằm chằm mình, hắn đột nhiên nhớ đến ngày ấy cô bé mới sinh ra, bộ dáng nhỏ mềm mại đáng yêu, hai bàn tay nhỏ bé nắm chặt, lúc ngáp rất đáng yêu, lại nhớ lúc cô bé biết cười, biết ngồi, biết bò, biết đi, tất cả là thời gian tuyệt vời nhất, tất cả hắn đều ghi nhớ trong lòng, cho tới bây giờ đều chưa từng nghĩ muốn rời xa, thậm chí lo lắng công chúa nhỏ của hắn trưởng thành, gặp phải tình yêu không tốt đẹp, bị thương thì làm thế nào? Hắn chậm rãi vươn tay, nhẹ nhàng ôm khuôn mặt mềm mại, nhỏ nhắn của Hi Văn, muốn nói lời gì, thiên ngôn vạn ngữ, lại nuốt trong cổ, cái gì cũng không nói ra được, nhưng nhìn con gái đang khóc trước mặt, hắn ngồi xổm trước mặt của con gái, không nở rời xa mà đem cô bé ôm vào trong lòng, hôn nhẹ lên tóc con gái, nước mắt không cách nào ức chế lăn xuống . . . . . .
"PAPA. . . . . . Hôm qua người vì mẹ hát bài hát đó chưa?" Cô bé Hi Văn bên rơi lệ bên hỏi PAPA.
Daniel ôm chặt con gái, gật đầu nghẹn ngào nói: "Hát rồi. . . . . ."
"Mẹ có đồng ý với người không, cùng người vĩnh viễn ở chung một chỗ?" Cô bé Hi Văn khóc hỏi.
Hai mắt Daniel lộ ra bi thương, cắn chặt răng, không lên tiếng. . . . . .
"Mẹ là một con heo!" Cô bé Hi Văn khóc ôm PAPA nói: "Nhưng. . . . . . Con tin mẹ yêu người, nhất định mẹ rất thích, rất thích người. . . . . ."
Daniel cười khổ gật đầu, thở dài một hơi, chớp đôi mắt đẫm lệ, ôm chặt con gái, nghẹn ngào nói: "Mặc kệ tương lai như thế nào, con vĩnh viễn đều là con gái tốt của PAPA . . . . ."
Cô bé Hi Văn mếu máo, đau lòng thân thể không nhịn được run rẩy, nói: "PAPA, người phải tin con và mẹ, chúng tôi yêu người, chúng tôi yêu người . . . . . . Con thay mẹ hát cho người nghe có được không? Con hát cho người nghe. . . . . . Có được không vậy ?. . . . . ."
Daniel ôm chặt cô bé Hi Văn, đau lòng mỉm cười, gật đầu nói: "Tốt. . . . . ."
Cô bé Hi Văn ôm cổ của PAPA, vừa vỗ nhẹ sau lưng của PAPA, vừa rơi lệ nghẹn ngào hát. . . . . .“Em hỏi anh yêu em có sâu đậm không,
Anh yêu em bao nhiêu phần?
Tình yêu của anh là chân thật,
Tình yêu anh dành cho em cũng là chân thật
Ánh trăng đã nói hộ lòng anh……”
“Em hỏi anh yêu em có sâu đậm không,
Anh yêu em bao nhiêu phần?
Tình yêu của anh không thay đổi,
Tình yêu anh dành cho em cũng không thay đổi,
Ánh trăng đã nói hộ lòng anh……”
Nụ hôn ngọt ngào đã khiến con tim anh đập rộn rã.
Mối tình nồng thắm của em, anh sẽ ghi nhớ suốt đời”.
Daniel nghe giọng hát của con gái đầy tình cảm, êm tai, đột nhiên ôm chặt con gái, cúi mặt xuống bờ vai nhỏ nhỏ của cô bé, rơi lệ nghẹn ngào nói: "Hi Văn. . . . . . PAPA không nở xa con . . . . . ."
Cô bé Hi Văn nghe những lời này, rơi lệ khổ sở hát. . . . . .
“Em hỏi anh yêu em có sâu đậm không,
Anh yêu em bao nhiêu phần?
Tình yêu của anh là chân thật,
Tình yêu anh dành cho em cũng là chân thật
Ánh trăng đã nói hộ lòng anh……”
Mộng ước vỡ tan, pha lê trong suốt cũng vỡ tan, những ngày tháng Xuân Hạ Thu Đông, tập hợp thành một luồng ánh sáng phản chiếu nụ cười của Daniel, quan tâm, đau lòng, vỡ vụn rơi vào trong vũ trụ vô tận.
Nước mắt Hạ Tuyết rơi xuống, bên trong thân thể từng mãnh hư nhược, mềm yếu vô lực, bắt đầu đưa tay muốn bắt luồng ánh sáng, nhưng luồng sáng kia dần dần cách mình, rất xa, cô nghẹn ngào khóc . . . . . ."Daniel. . . . . . Daniel. . . . . ."
Một bàn tay dịu dàng nhẹ tay nắm bàn tay nhỏ bé của cô, hơi ấm từ từ truyền vào trong lòng bàn tay của cô. . . . . .
Hạ Tuyết ở trong giấc mộng vỡ tan, lạnh lẽo, tiếp xúc được dịu dàng, tất cả thế giới của cô dường như trở nên mềm mại và thong dong, cô ở trong mộng quay đầu, rơi lệ kêu nhỏ: "Ai đó ?"
". . . . . . Ta. . . . . ." Một giọng nói dịu dàng, trong thế giới Hạ Tuyết vang lên.
Hạ Tuyết đột nhiên vừa mở đôi mắt đẫm lệ, đầy sương mù, thấy một bóng dáng màu xanh dương đậm, cô chớp đôi mắt đẫm lệ, đã nhìn thấy Lam Anh hiền từ mỉm cười ngồi bên giường mình, đang dùng ánh mắt dịu dàng, tràn đầy ấm áp nhìn mình, phía sau của bà là ánh nắng ban mai mùa thu chan hòa, cửa sổ sát đất mở ra, rèm cửa sổ cũng mở ra, nghe tiếng sóng biển lãng mạn, trên không trung lướt nhẹ điệu múa. . . . . .
Hạ Tuyết chợt cảm thấy thân thể hư nhược vô lực nhìn Lam Anh, trên trán còn mồ hôi ướt đẫm, hai mắt lộ ra một loại thâm trầm bi thương. . . . . .
"Ôi chao. . . . . ." Lam Anh bất đắc dĩ cười, nhìn Hạ Tuyết nói: "Thế nào mới một khoảng thời gian không gặp, con trở thành như vậy? Nhớ trước đây con ở Pháp, không phải thật tốt sao ? Suốt cả ngày, mặc quần áo thể thao, chân trần chạy khắp nơi, vui vẻ hoạt bát, núp phía sau ghế sa lon, chơi trốn tìm với Hi Văn . . . . . ."
Nước mắt và mồ hôi trên trán Hạ Tuyết lăn xuống, nhìn Lam Anh, nhớ những ngày tháng ở Pháp. . . . . . Đúng vậy, đó là những ngày tháng thật hạnh phúc.
Lam Anh nhìn bộ dáng Hạ Tuyết như vậy, cũng không nói chuyện, cẩn thận quay mặt nhìn cô, hai mắt theo thói quen nhìn tỉ mỉ . . . . . .
"Mẹ. . . . . . Chuyện gì ?" mặt của Hạ Tuyết đỏ lên, nhìn Lam Anh.
Lam Anh mỉm cười, nắm tay Hạ Tuyết cảm khái, nói: "Con thật. . . . . . Rất giống mẹ lúc còn trẻ . . . . . ."
"À?" Hạ Tuyết không hiểu nhìn Lam Anh.
Lam Anh thở dài một hơi, bật cười cúi đầu, nhìn ngón tay trắng tinh, thon dài, xinh đẹp của Hạ Tuyết, nói: "Nếu như ưa thích cái gì đó, mà phải đau đớn thấu tim gan, mới có thể buông tha. . . . . . Trong tâm trí có thể sẽ thay đổi, nhưng chỉ là thay đổi không vui. . . . . ."
Trong lòng của Hạ Tuyết đau xót, cố nén áy náy, nhìn Lam Anh, kêu nhỏ: "Mẹ . . . . . ."
Lam Anh ngẩng đầu lên đau lòng nhìn Hạ Tuyết, thở dài nói: "Đứa ngốc. . . . . . Mặc kệ con quyết định thế nào, chúng ta vẫn là người một nhà, đừng nói rời xa, con quyết định như thế, con có nghĩ đến cảm thụ của Hi Văn hay không? Chúng ta không có bất kỳ người nào ghét bỏ nó, chúng ta cũng yêu con bé, nhất là Daniel ……Từ lúc nó ra đời, Daniel xem nó như là con gái ruột, cho nó mọi thứ tốt nhất, cho nó giáo dục tốt nhất, bọn họ rất hài hòa và yêu thương nhau ……"
Lam Anh nói tới đây, đột nhiên muốn cười.
Hạ Tuyết lại cúi đầu, hai mắt rưng rưng.
Lam Anh thu hồi nụ cười, chăm chú nhìn cô nói: "Bảo bối. . . . . . Mẹ nhắc nhở con . . . . . . Con là một cô gái rất kiên cường, dũng cảm, con theo đuổi mơ ước, theo đuổi thành công, trên bước đường đời, con không ngừng theo đuổi, càng không ngừng theo đuổi, nhưng con quên theo đuổi một thứ rồi. . . . . ."
Hạ Tuyết không hiểu nhìn về phía Lam Anh.
Lam Anh nhìn Hạ Tuyết thở dài một hơi, nói: "Con quên theo đuổi hạnh phúc của mình rồi. . . . . . Con luôn quan tâm cảm thụ của người khác, người yêu, người không yêu, con đều quan tâm đến cảm thụ của người khác, nhưng có bao giờ tự hỏi mình, rốt cuộc làm thế nào để ình được hạnh phúc ?"
Hạ Tuyết rơi lệ nhìn Lam Anh.
Lam Anh cũng đau lòng nhìn Hạ Tuyết nói: "Con đã quên, chỉ cần con hạnh phúc, những người yêu con, sẽ hạnh phúc, tình yêu chính là như vậy, tan tan, hợp hợp, bảo bối. Nếu con cự tuyệt, có thể mang lại cho con hạnh phúc, vậy thì nên cự tuyệt, không cần nghĩ đến cảm thụ của tiểu tử kia. . . . . . Hắn không yếu đuối đâu, hắn chỉ quá quý trọng con. Mọi người chúng ta cũng sẽ không trách con. . . . . . Hiểu chưa? Nhưng mà. . . . . . Không muốn để cho con rời đi, chúng ta đã ở chung sáu năm rồi, những ngày tháng đó, người cả nhà chúng ta cũng cùng một chỗ, nhìn tuyết, nhìn mưa, hưởng thụ thời gian tươi đẹp . . . . . . Còn nữa, đối với tương lai của Hi Văn, chúng ta cũng đã vạch ra kế hoạch rất tốt giống như người nhà, lúc chúng ta làm ra kế hoạch này, đã có nghĩ tới, nếu một ngày nào đó, con và Daniel chia tay . . . . . . Mẹ cũng đã từng hỏi hắn, nếu như có một ngày, con mất đi Hạ Tuyết thì làm thế nào? Hắn nói. . . . . . Chỉ cần cô ấy hạnh phúc là tốt rồi, tối hôm qua hắn không muốn thả con rời đi, thật sự là vì bây giờ con chỉ có một mình, hắn thương yêu con như vậy, làm sao có thể trong tình huống con không có hạnh phúc, thả con ra? Hắn đang lo lắng, trong lòng đau khổ, buồn rầu. . . . . . Được rồi, con của mẹ tâm hồn tốt đẹp. . . . . . Chỉ là, khi duyên phận gặp thoáng qua, con chân chính yêu người kia, hắn sẽ phải tôn trọng lựa chọn của con. . . . . . Chúng ta cũng dễ chịu một chút, không có chuyện gì. Hãy để cho chúng ta vẫn chăm sóc Hi Văn và hạ hân. . . . . . Chúng ta thương yêu bọn họ. . . . . ."
Lam Anh nói xong câu đó, hai mắt đột nhiên đỏ lên.
Hạ Tuyết cũng cảm kích nhìn Lam Anh, nước mắt từng giọt, từng giọt lăn xuống.
"Ôi chao. . . . . ." Lam Anh đột nhiên cười, đau lòng rưng rưng, vươn tay, lau đi khóe mắt của cô, nghẹn ngào nói: "Đừng khóc, đừng khóc, chia tay luôn làm cho người ta thương cảm, nhưng chúng ta vẫn yêu con, hiện tại đừng bảo tách ra, nếu như các con không yêu nhau, đừng cố ý tạo ra khoảng cách, không yêu nhau chính là khoảng cách lớn nhất . . . . . . Chúng ta không có một ai trách con . . . . . . Hả? Con còn có rất nhiều chuyện phải làm, ví như quay phim, tương lai của con, kế tiếp là tương lai của Hi Văn . . . . . . Hiểu không ?"
Hạ Tuyết nghe đến đó, đột nhiên nhớ đến Daniel, liền nhìn Lam Anh yếu ớt hỏi: "Mẹ . . . . . Daniel đâu? Hắn không sao chứ?"
"Không có gì a" Lam Anh thoải mái, cười nói: "Sáng nay lúc mẹ và PAPA chạy tới, nhìn thấy hắn đang xem tài liệu, vô cùng chăm chú!"
Hạ Tuyết không tin nhìn Lam Anh, vì mẹ là một người bướng bỉnh.
Lam Anh nhướng mày, nhìn Hạ Tuyết bật cười nói: "Là thật! Mẹ cảm thấy tách ra cũng tốt, cả hai, khẳng định còn có chút gì đó, các con không nhìn thấy nhau, xa nhau sẽ sinh ra tốt đẹp thôi ........ Hắn đẹp trai như vậy, tại sao con phải sợ hắn không có ai thích? Buông lỏng một chút. Ở bên ngoài có một thân sĩ, đợi rất lâu rồi, con để cho hắn vào chứ ?"
Hạ Tuyết cho là Daniel, trong lòng không khỏi đau nhói, liền nhìn về phía cửa.
"Khụ khụ!" Lam Anh nhẹ nhàng ho!
Blake, người đàn ông cơ trí mặc áo sơ mi màu xanh dương, quần tây đen, vóc người to lớn, mới hơn 40 tuổi, y hệt Lão Suất Ca, nở nụ cười đầy hấp dẫn, vô cùng thoải mái đi tới, vừa nhìn thấy Hạ Tuyết, liền cố ý nhướng mày, vẻ mặt lộ ra một chút cưng chìu và trách cứ, mỉm cười đi tới nói: "Ôi chao, con gái của chúng ta thế nào? Cũng chỉ là chia tay thôi. Ngày trước, trước khi papa cưới mẹ con, đã nói yêu 12 lần, cuối cùng mới bị đắm chìm đấy! Ha ha ha!"
Lam Anh ngẩng đầu nhìn Blake, đột nhiên cười nói: "Không phải anh nói, anh đã nói yêu 10 lần sao? Tại sao lại thành 12 lần rồi. . . . . ."
"Lớn tuổi! Quên!" Blake ngồi bên cạnh Hạ Tuyết, nhìn khuôn mặt nhỏ bé của Hạ Tuyết tái nhợt, ông ta đau lòng nói: "Thật xin lỗi, tối hôm trước sau khi tham gia hết bữa tiệc, liền cùng một số quan chức chánh phủ tiến hành hội đàm, không chú ý đến con. Hôm nay, sắc mặt công chúa của chúng ta quá nhợt nhạt, phải thoa một chút phấn, mẹ con ngắt rất nhiều cánh hoa hồng, tự mình ôm cái mà người Trung Quốc gọi là chung đó, bỏ vào rất nhiều hoa hồng đâm nát, trời ạ. . . . . . trong đầu của bà ấy luôn có rất nhiều ý nghĩ của người tuổi trẻ . . . . . ."
"Em rất già sao?" Lam Anh nhìn chồng nói.
"Em vĩnh viễn đều là bảo bối nhỏ của anh . . . . . ." Blake mỉm cười nói dứt lời, liền nắm Hạ Tuyết tay, từ ái hôn, cúi đầu cụng lên trán Hạ Tuyết, nói: "Các con chia tay, có phải không cần PAPA nữa phải không ?"
Mặt của Hạ Tuyết đỏ lên, phù một tiếng nở nụ cười, thân thiết nhìn Blake cùng nhau cười.
"Tiểu tử kia hẳn là nên bị cự tuyệt, từ nhỏ đến lớn, hắn đẹp trai luôn bị theo đuổi, không có chút thất bại thì làm thế nào? Buông lỏng một chút, nhưng mà. . . . . . thân sĩ bị con cự tuyệt, lúc nảy cùng papa và các lãnh đạo cao tầng công ty họp xong, rất lễ phép muốn vào thăm con, có thể không?" Blake nắm bàn tay nhỏ bé của Hạ Tuyết, cười hỏi.
Hạ Tuyết lại đau lòng, áy náy nhìn Blake. . . . . .
"Bây giờ hắn không phải là vị hôn phu của con, con hoàn toàn có thể cự tuyệt! ! Nếu con không thích hắn đi vào, papa sẽ cầm lấy …cái gì ?" Blake nhìn vợ !
Lam Anh lập tức nhắc nhở nói: "Cây chổi!"
"Đúng! Cây chổi! Cầm cây chổi đuổi hắn chạy đi! !" Blake nhịn cười nói.
Hạ Tuyết đột nhiên phù một tiếng, đỏ mặt, bật cười.
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc