Vợ ơi, chào em - Chương 79

Tác giả: Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

Người đó bỏ lại những lời này rồi mời cười cười ra về.
Tô Nhạc ôm một cái gối trong lòng, nhìn cánh cửa đã đóng lại, đột nhiên nhớ ra không phải Ngụy Sở đang có việc sao, vì sao lại có thời gian tới đón cô? Không phải là anh bàn công chuyện xong trực tiếp lái xe tới đón cô chứ?
Như vậy, Ngụy Sở cũng chưa ăn bữa trưa?
Vò vò mái tóc sắp khô, Tô Nhạc tắt TV, đừng dậy, ngồi xuống cạnh bàn máy tính.
[Canh cá nấu nấm hôm nay thật sự rất ngon, có lẽ tôi gặp may rồi.]
Vừa viết những lời này không lâu, bên dưới đã có người tỏ ý nghi ngờ, canh cá nấu nấm với gặp may thì liên quan gì tới nhau.
Tin nhắn của một người tên "Chờ Nhạc" làm Tô Nhạc không nhịn được mà bật cười, bởi vì người này nói, quả thật là gặp may, bởi vì canh cá nấu nấm mà nấu không ngon sẽ rất khó uống.
Trong đầu lại lần nữa hiện lên hình dáng mặc tạp dề của Ngụy Sở, Tô Nhạc lắc đầu, mở WORD, bắt đầu viết tiểu thuyết. Nhưng, một người đàn ông biết nấu ăn dường như vô cùng có sức hấp dẫn.
Ngụy Sở nhìn một câu nói ngắn ngọn trên màn hình vi tính, tâm trạng vô cùng tốt. Mở điện thoại ra, thông báo cho trợ lý của mình về quyết định ngày mai.
Sau khi trở thành trợ lý tổng giám đốc, số lần Tô Nhạc ra vào phòng làm việc của tổng giám đốc tăng lên rất nhiều, vì vậy, khi cô nhìn thấy vị tổng giám đốc khôn khéo đang cầm một quyển tiểu thuyết của cô trên tay thì tâm trạng vô cùng phức tạp.
Giang Đình thấy vẻ mặt ngạc nhiên của Tô Nhạc liền cười giải thích: "Hiện giờ không phải thời gian làm việc, tiêu khiển một chút cũng có thể chứ. Đáng tiếc buổi ký tặng tuần trước của tác giả này chị không có thời gian để đi."
May là chị không đi, mấy tình cảnh dọa người như thế rất không tốt, Tô Nhạc nghĩ trong lòng, cười nói: "Không ngờ giám đốc cũng đọc tiểu thuyết, em hơi bất ngờ."
"Phụ nữ chúng ta phải học cách đối xử tử tế với chính mình." Giang Đình nghĩ đến chuyện mờ ám giữa Ngụy Sở và Đàm Vi kia, động tác lật sách thoáng dừng lại, nhưng thấy tâm trạng của Tô Nhạc không tệ, chị cũng không tiện nói nhiều: "Đúng rồi, nghe nói em là bạn thân của người kế nghiệp nhà họ Trần?"
"Ý chị là Trần Nguyệt?" Tô Nhạc nhớ tới bạn tốt mới liên lạc ngày hôm qua: "Con bé làm sao ạ?"
"Không có gì, chỉ là hôm qua chị tới nhà bọn họ làm khách, hai người lớn nhà họ Trần có nhắc tới em, bọn họ dường như rất thích em." Giang Đình thật sự không ngờ mối quan hệ của Tô Nhạc lại rộng như vậy. Nhưng thiện cảm của chị với Tô Nhạc lại càng ngày càng tăng.
Một cô gái như thế này luôn làm cho người ta vừa yêu quý vừa khen ngợi. Chị lật quyển tiểu thuyết trong tay, quả nhiên chị vẫn thích những người phụ nữ kiên cường.
"Giám đốc, nếu chị thích vị tác giả này, em sẽ tặng chị một bộ sách có chữ ký." Có người phụ nữ thành đạt thích tiểu thuyết của mình, đây là một vinh hạnh, Tô Nhạc tỏ vẻ rất vui sướng.
"Em có trọn bộ sách của cô ấy, còn có chữ ký?" Giang Đình vô cùng bất ngờ nhìn Tô Nhạc: "Nghe nói tác giả này rất ít khi ký sách, em lại có thể có trọn bộ, em quen người trong giới này à?"
"Cũng coi như là... quen hai, ba người." Tô Nhạc cười gượng, dù sao cũng là chữ ký của mình, chỉ đặt 乃út một cái là được.
"Nếu em thật sự có thể tặng chị trọn bộ, kì nghỉ năm nay của em có thể tăng thêm hai ngày." Hiển nhiên là Giang Đình không coi hành vi công tư không rõ ràng này là chuyện nghiêm trọng.
"Không thành vấn đề." Tô Nhạc vui vẻ gật đầu, tiền bạc từ trên trời rơi xuống, không nên từ chối. Ở nhà cô chẳng phải còn mấy quyển sao, chỉ cần ký tên lên là được. Cuối cùng cũng có một lần trong đời cô nghĩ, viết tiểu thuyết thật ra cũng không phải không có lợi.
"Tổng giám đốc, cô Đàm tới." Bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc