Vợ ơi, chào em - Chương 65

Tác giả: Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

Cơm nước xong, hai người cùng nhau trở về công ty, sau đó Tô Nhạc tạm biệt Ngụy Sở, nói mình phải tới phòng kế hoạch. Nhân viên phòng kế hoạch vô cùng nhiệt tình thân thiết với Tô Nhạc, không hề có vẻ xa cách vì khác công ty, Tô Nhạc thở phào nhẹ nhõm trong lòng, nói ra tất cả những dự định trong đầu.
Những người trong phòng kế hoạch bởi vì quan hệ của Tô Nhạc và sếp lớn nên mới khách sáo, nhưng sau một thời gian ở cùng Tô Nhạc, bọn họ phát hiện cô gái trẻ này tuy một số chỗ xử lý còn chưa chuyên nghiệp nhưng những ý kiến đưa ra đều vô cùng có tính khả thi, hơn nữa cô cũng hiểu rất rõ về thị trường, hiển nhiên là đã điều tra thị trường, hơn nữa còn tốn không ít công sức.
Bọn họ nói chuyện với nhau một lúc đã cảm thấy rất hòa hợp, khi Ngụy Sở tới đón Tô Nhạc tan tầm thì cô đã vừa nói đùa với những nhân viên khác, vừa thiết kế đồ án.
Ngụy Sở đứng ở cửa phòng kế hoạch, nhìn Tô Nhạc cười đùa với nhân viên của anh, còn những nhân viên của anh cũng vô cùng thân mật với Tô Nhạc, ngay cả khi anh xuất hiện ở cửa phòng cũng không ai phát hiện ra. Là một tổng giám đốc, anh nên thở dài vì chính mình bị coi như không tồn tại, là một người đàn ông, anh nên tự hào về sức hút của người mình yêu.
Cuối cùng cũng có người tinh mắt phát hiện ra sếp lớn nhà mình đang đứng ở cửa, vì vậy vội vàng ho một tiếng nói: "Chào sếp."
Những người vốn đang cười đùa lúc này cũng im bặt, quay đầu nhìn về phía cửa, những người vốn đang vụng trộm lên mạng hay lười nhác ngồi không toàn bộ đều ngồi thẳng nghiêm chỉnh, chỉ còn lại một mình Tô Nhạc cầm bản phác thảo thiết kế đứng tại chỗ.
"Hiện giờ cũng không còn sớm nữa, nếu mọi người không còn việc gì khác thì nhanh tan tầm đi." Ngụy Sở cười cười, sau đó nói với Tô Nhạc: "Tô Nhạc, bây giờ em có bận không, nếu không bận, anh đưa em về."
Mấy người ở đây đều trao đổi với nhau một ánh mắt, đồng loạt đứng lên, tỏ vẻ chính mình không còn việc gì nữa, phải về nhà, chưa tới một phút đồng hồ sau, bên cạnh Tô Nhạc ngay cả nửa người cũng không thấy nữa. Nhìn bản thảo trong tay, lại nhìn Ngụy Sở đang cười dịu dàng đứng ở cửa, Tô Nhạc bất đắc dĩ gật đầu: "Đi thôi."
Hai người cùng nhau xuống lầu, gặp phải một người không ngờ tới, Tô Nhạc bình tĩnh nhìn người đàn ông xa lạ trước mặt, im lặng không nói gì.
"Tổng giám đốc Trầm." Ngụy Sở khách khí bắt chuyện với Trầm Khai, nghiêng đầu nhìn vẻ mặt Tô Nhạc rồi mới nói: "Hiện giờ đã là giờ tan tầm, có chuyện gì xin đợi tới giờ hành chính."
"Nữu Nữu, nói chuyện với bố một lúc đi." Trong giọng nói của Trầm Khai có chút cầu xin, gương mặt vốn không thân thiết kia cũng có thêm vài phần đau buồn: "Bố biết mấy năm nay bố đã sai, bố không có ý gì khác, chỉ muốn nói với con mấy câu thôi."
Tô Nhạc nhìn đồng hồ đeo tay, dửng dưng nói: "Được, chúng ta có một tiếng để nói chuyện." Nói xong, cô đột nhiên lại nói: "Tôi đi cũng với tổng giám đốc Ngụy, chắc ông cũng không để ý chứ." Có nhiều người ở đây, có lẽ người cha này của cô cũng không đến mức nói ra những lời quá đáng.
Ngụy Sở hiểu ý Tô Nhạc, tuy làm một cái bóng đèn không phù hợp với phong cách của anh, nhưng những thứ như phong cách này, trên con đường theo đuổi bà xã đầy cam go cũng chỉ là phù vân không có thực, nhìn được nhưng không sờ được.
Trong quán cà phê, Tô Nhạc thả mấy viên đường vào trong cốc, nhưng không có ý định cầm lên uống, chỉ nghe Trầm Khai nói gì đấy về hối hận, đấu tranh. Chờ Trầm Khai nói xong, Tô Nhạc mới gật đầu: "Được rồi, những thứ này tôi đều đã biết."
Trầm Khai nhìn vẻ mặt lạnh nhạt của Tô Nhạc, trái tim lạnh dần. Không có những trách cứ, giận dữ, hoặc khổ sở như ông đã dự tính, sự bình tĩnh này còn đáng sợ hơn tất cả.
Hoặc một người cha như ông, ở trong lòng con gái vốn chưa từng tồn tại, vì vậy cũng không có chút địa vị nào.
Ông ngẩng đầu nhìn về phía Ngụy Sở, đột nhiên mở miệng nói: "Tôi biết cậu thích Nữu Nữu, nhờ cậu sau này chăm sóc con bé, đừng làm chuyện vô liêm sỉ như tôi, cuối cùng tự tìm lấy kết cục này."
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc