Vị Tình Đầu - Chương 01

Tác giả: huymanutd

Tôi thuộc loại đàn ông hơi cổ hủ, đến giờ vẫn vậy. Tôi thích con gái ăn mặc kín đáo, nữ tính và tóc dài. Nhưng nếu ăn mặc không kín đáo [trong mức cho phép], hơi cá tính [trong mức cho phép] và tóc hơi ngắn [cũng trong mức cho phép] thì cũng ổn thôi, chỉ cần cô gái ấy nhân hậu. Để biết một cô gái có nhân hậu hay không, dễ lắm, bạn chỉ cần quăng cho cô ấy một con chó hoặc một con mèo xinh xinh một chút. Nếu cô bạn của bạn mà rít lên và nhào đến cưng nựng chúng thì tôi đảm bảo 90 phần trăm cô gái của bạn thuộc tuýp người như tôi nói.
Tôi quen em qua một người bạn và em là người chủ động bắt chuyện. Nhưng lần đầu nói chuyện với em không để lại ấn tượng gì. Có chăng chỉ là một hai câu bông đùa gọi là có mà khi kết thúc người ta sẽ quên sạch. Đến nỗi tôi cũng chẳng buồn add nick em.
Bẵng đi một thời gian, khi đang lướt web tôi thấy 1 cái nick lạ hoắc lạ huơ nhảy vào.
Nàng: em chào anh
Tôi: em là…
Nàng: em là N, bạn thân của người yêu bạn anh. Anh em mình từng nói chuyện rồi. Em đang dùng nick khác.
Tôi: em gọi anh có chuyện gì không?
Nàng: bạn của em nó đang đau khổ lắm anh ạ. Anh Nam đòi chia tay nó.
Tôi: vậy anh giúp được gì nào?
Nàng: em nhờ anh gọi anh Nam lên mạng nói chuyện với em. Được không anh?
Tôi: anh làm không công vậy thôi à :mặt cười:
Nàng: hihi. Em đang ở xa lắm, chẳng trả công được cho anh đâu.
Tôi: haha. Anh đùa thôi. Để anh gọi cho nó.
Nàng: em cảm ơn anh :icon chu môi:
Tôi để máy rồi bốc điện thoại bàn lên gọi cho thằng bạn.
- Nam ơi. Lên mạng có người gặp kìa mày.
- Ai vậy ku?
- N, bạn người yêu mày.
- Mày bảo nó, tao bận, tao không lên đâu. Mà sao nó biết nick mày?
- Biết đ được. Thôi ráng lên chút đi. Nó nài tao quá. Tôi ba hoa.
- Chuyện Hân đó mà. Tao đang giận không nói chuyện cả tuần nay rồi, chẳng buồn lên mạng chat chit nữa – hồi đó điện thoại cầm tay chưa phổ biến như bây giờ.
- Vậy thôi, để tao nói. Mệt tụi mày quá. Yêu được một ngày thì giận 2 ngày.
- Hì hì.
Dập máy tôi chat tiếp.
Tôi: nó không chịu lên. Anh thua.
Nàng: hix, phí công em rồi. Dù sao cũng cảm ơn anh
Tôi: có gì đâu :cười:
Nàng: sao anh cứ cười hoài vậy, ngoài đời anh có hay cười không?
Tôi: không, ngoài đời anh ít nói theo kiểu người Mỹ trầm lặng :cười:
Nàng: lại cười. Em nghe bạn em kể anh cũng hot lắm?
Tôi: anh có nóng gì đâu, anh rất là bình thường :che miệng cười:
Nàng: em chỉ ấn tượng khi bạn em kể tiêu chuẩn chọn bạn gái của anh phải là 3 trong 1 bao gồm “xinh, học giỏi, con nhà gia giáo”.
Tôi: haha. Ko có đâu em. Bạn em bịa chuyện đấy. Trả lời vậy chứ mũi tôi cũng to ra đáng kể.

Càng nói chuyện tôi càng thấy có cảm tình với cô bé này. Rất biết cách nói chuyện nhưng cũng khá lễ phép. Đúng kiểu con gái tôi thích. Cho tôi nổ về bản thân chút, tôi học được, chơi thể thao ngon lành và khá đứng đắn, nên được nhiều người yêu quý. Thêm nữa mẹ tôi là giáo viên cho nên biết tôi quen một đứa con gái ất ơ chắc chắn bà sẽ cạo đầu tôi ngay. Tôi nổi tiếng sợ mẹ. Tôi nhớ có lần, đang ngồi café với đám bạn cấp 3, tôi nhận được tin nhắn của mẹ. Chỉ 2 chữ thôi mà nó ám ảnh tôi đến bây giờ. “Về ngay” cả đám bạn đồng thanh rồi cười ồ lên mỗi khi tôi nhận được tin nhắn sau 10h ngay cả sau này tôi đã đi làm rồi. Sầu ơi là buồn. Đám bạn mắc dịch mỗi khi đi chơi với tôi đều thỏ thẻ “Hôm nay cục cưng của mẹ có về sớm không con ?” rồi khúc khích cười. Tôi vênh mặt “Giờ anh mày là trụ cột trong gia đình rồi, thích lúc nào về thì về. Nghe chưa !?”. Nói vậy thôi, chứ cũng chẳng bao giờ tôi đi chơi quá muộn cả. Ngoan đã ăn vào trong máu của anh em tôi rồi cũng nên.
Sau hôm đó, tôi và em rất chăm chỉ nói chuyện và giờ “hẹn hò” thầm quy ước trùng với giờ ngày đầu tiên em nói chuyện với tôi. Nhiều hôm không thấy em trên mạng, thấy nhớ tôi để tin nhắn.
Tôi: không nhớ anh hả em gì đó ơi?
Chờ mấy phút không thấy trả lời. Tôi tiếp:
Tôi: chắc anh nghiện em rồi…
Tôi: phát thuốc cho anh với :cry:
Chờ thêm mấy phút.
Nàng is typing…
Dám trêu mình. Láo toét thật.
Nàng: e hèm
Tôi: gì
Nàng: nghiện là gì, em không hiểu
Tôi: giống nghiện thuốc phiện ấy
Nàng: em chưa thử sao biết :chớp chớp mắt:
Tôi: tức là ko dứt ra được ấy
Nàng: đã dính đâu mà dứt :lại chớp chớp mắt:
Tôi: tại em không để ý thôi :mặt đau khổ:
Nàng: biểu hiện như thế nào
Tôi: là khi gần cảm thấy “phê” còn khi xa thì cảm thấy nhớ
Nàng: anh dám nói em làm anh “phê” à :mặt quay đi giận dỗi:
Tôi: không ý anh là nói chuyện với em vui vui
Nàng: :cười to:. Trêu anh vui thật ấy
Tôi: sau này ai lấy em chắc khổ lắm
Nàng: khộ [nhấn mạnh khổ] nhưng khối người cứ nhảy bộ [nhấn mạnh bổ]
Tôi: mồm mép quá
Nàng: haha
Tôi: em đang làm gì
Nàng: em đang nói chuyện
Tôi: với ai?
Nàng: với anh
Tôi: mình anh thôi à
Nàng: vâng :mặt ửng đỏ:
Tôi: người ta của em đâu
Nàng: em làm gì có người ta :mặt buồn:
Tôi: ko tin
Nàng: em đâu có bắt anh tin
Tôi: …
Nàng: …
Tôi: em ăn cơm chưa? – lúc chat là 7.30pm
Nàng: mới trưa mà anh
Tôi: hả?
Nàng: à. Em quên chưa nói cho anh. Em đang ở Đức
Tôi: vậy à. Vậy mà anh tưởng…
Nàng: gia đình em ở bên này
Tôi: em sang đó lâu chưa?
Nàng: em sang được 1 năm rồi
Tôi: bên đó chắc đẹp hơn VN mình nhiều lắm
Nàng: cảnh đẹp nhưng buồn hiu buồn hắt. Em thích ở VN. Con người ở đó tình cảm hơn.
Rồi chúng tôi kể cho nhau về gia đình và bạn bè. Em hồn nhiên vô tư, nhưng đôi khi tôi cảm được trong lời nói của em có điều gì buồn man mác. Là tôi quá nhạy cảm hay tại vì em không giỏi che giấu cảm xúc của mình!? Tôi chẳng thể đoán được. Rồi em gửi cho tôi bài “Hero” của Erique Iglesias. Clip nói về tình yêu của một đôi nam nữ. Để bảo vệ người mình yêu chàng trai đã ૮ɦếƭ. Lời ca là một chuỗi những tâm sự, những mong ước mà chàng trai muốn cô gái làm cho mình. Bài hát buồn da diết…
Would you dance
If I asked you to dance?
Would you run
And never look back?
Would you cry
If you saw me crying?
And would you save my soul, tonight?
Would you tremble
If I touched your lips?
Would you laugh?
Oh please tell me this.
Now would you die
For the one you loved?
Hold me in your arms, tonight.
I can be your hero, baby.
I can kiss away the pain.
I would stand by you forever.
You can take my breath away.
Tôi lắng nghe và thả mình trôi theo dòng cảm xúc của bài hát. Bài hát buồn thật, là vì nội dung clip hay là vì giọng cùa Erique quá tâm trạng!? Có lẽ cả hai. Tại sao em lại gửi cho tôi bài hát này, tôi tự hỏi. Thấy có điều không ổn tôi tiếp.
Tôi: em đang có tâm sự phải không?
Nàng: không có đâu. Đừng có mà tài lanh :nhe răng:
Tôi: hôm nay anh thấy em tâm trạng lắm
Nàng: chắc do anh suy nghĩ linh tinh đấy
Tôi: thật không?
Nàng: thật mà
Tôi: vậy tại sao gửi cho anh bài hát đó
Nàng: vì nó buồn
Tôi: em thích buồn?
Nàng: không ai thích buồn anh ạ. Nhưng nó hợp với tâm trạng của em bây giờ
Tôi: em thích bài đó lắm à
Nàng: vâng. Em muốn tìm một hero cho riêng em
Tôi: anh làm hero của em nhé
Nàng: haha. Anh không có cửa.
Tôi: em mở sẵn khóa cửa cho anh đi
Nàng: xui cho anh. Em vứt chìa khòa đi rồi :cười lăn lộn:
Tôi: vậy để anh ráng tìm rồi mở cho em
Nàng: thoải mái :cười giòn tan:
Tự nhiên tôi thấy buồn quá. Chẳng hiểu sao. Lính tính mách bảo tôi rằng em đang có chuyện không vui. Nghĩ rằng hỏi thằng em sẽ làm em khó xử, tôi tìm cách liên lạc với Hân, bạn thân em, để hỏi rõ thêm.
Tôi: chào H
Hân (H): hôm nay rồng lại tự nhiên đến nhà tôm thế này
Tôi: rồng rắn gì đâu
H: sao? Anh? Có chuyện gì mà lại buzz em?
Tôi: ừm. Anh muốn hỏi một chút về bạn em
H: bạn nào cơ?
Tôi: HN
H: ố ồ. Anh muốn biết gì nào?
Tôi: tất cả
H: haha. Tất cả thì nhiều lắm. Bạn em là số ít hợp với điều kiện của anh đấy
Tôi: điều kiện gì?
H: 3 trong 1
H: bạn em xinh cực. Học ổn. Nhà thì khỏi nói.
Tôi: tính tình thế nào?
H: nhân hậu lắm, và cũng nhạy cảm
Tôi: …
H: anh… thích bạn em à?
Tôi: anh chẳng biết nữa
H: anh mà không thích thì hơi phí của đấy
Tôi: anh muốn biết mặt bạn em. Gửi cho anh một tấm hình đi.
H: cái này thì ko được. Em đã hứa với nó rồi.
Tôi: nhưng bạn em làm sao mà biết.
H: không là không.
Tôi: …
H: anh thích bạn em thật à?
Tôi: nói chuyện với N anh thấy vui
H: chuyện, bạn em mà lị
Tôi: chắc là có
H: cuối cùng cũng nhận à
Tôi: hihi. Ừ
H: để em giúp
Chẳng biết em ấy giúp kiểu gì mà cả tuần sau, tôi chẳng thấy em online. Lòng tôi như lửa đốt. Tôi để lại cả tá tin nhắn offlines, nhưng sự im lặng là tất cả những gì tôi nhận được. Tôi đứng ngồi không yên. Buzz bạn em điên cuồng. Nhưng, câu trả lời của bạn em cũng chẳng khiến tôi yên tâm “cả mấy ngày nay em cũng chẳng gặp được nó. Em cũng gọi thử sang bên kia mà chẳng có ai bắt máy cả”. Nghe bạn em nói vậy, tôi chả biết làm sao. Lại ngồi xuống trước màn hình, nhìn chằm chằm vào đó, chẳng để làm gì. Đơn giản chỉ là nhìn và chờ đợi, vậy thôi. Được một lúc.
Nàng: buzz!
Nàng: cốc cốc cốc
Im lặng …
Nàng: có ai ở nhà không?
Im lặng …
Nàng: em biết anh đang ol
Im lặng …
Nàng: cả tuần nay em bận thi nên chẳng ol được
Im lặng …
Nàng: người ta không ol thì mình đành offline vậy
Nàng: 3…
Nàng: 2…
Tôi: thua em rồi.
Nàng: :che miệng cười:
Tôi: thi thì thi chứ. Lên một chút thì ૮ɦếƭ ai?
Nàng: nhớ à :chớp chớp mắt:
Tôi: cũng vừa vừa thôi
Nàng: thôi, đừng giận em. Tuần rồi em thi cả 4 môn, nên chẳng dám lên mạng. Sợ gặp anh lại chẳng dứt ra được …
Tôi: ờ [nói vậy thì chịu mnr]
Nàng: sao ờ lạnh lùng vậy
Tôi: chứ giờ sao?
Nàng: nói đi. Anh không hề giận em và rất vui khi gặp em
Tôi: nói gì không hiểu
Nàng: anh không hề giận em và rất vui khi gặp em
Tôi: đừng có cà chớn. Chưa xử tội là may
Nàng: xử thế nào? Không nói chuyện nữa nhé
Tôi: không nói thì không nói
Nàng: vậy thôi em out
Tôi: out đi
Nàng: out thật, ko đùa
Tôi: anh cũng không đùa
Nàng is offline
Tôi: thôi đừng giả bộ. Đang invi, biết thừa
Chờ 2-3 phút …
Tôi: ê ê ê ê ê ê ê ê ê ê
Tôi: ra đây mau
Tôi: zZz
Tôi: toàn trêu người khác là giỏi
Tôi: anh KHÔNG HỀ giận em và RẤT VUI khi gặp em
[tôi nhấn mạnh chữ “không hề” và “rất vui” để chứng tỏ sự miễn cưỡng của mình]
Nàng: nói đàng hoàng
Tôi: đồ cà chớnnnnnnnnnnnn
Tôi: anh không hề giận em và rất vui khi gặp em :mặt khóc:
Nàng: :cười lăn lộn:
Tôi: nhớ đấy
Nàng: vẫn nhớ đấy thôi :cười nghiêng ngả:
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc