Tử Bi Khúc - Chương 28

Tác giả: Võ Anh Thơ

Bao nhiêu bực tức ganh tỵ dồn lại khiến Triệu Mỹ Nhân nhất định sáng nay phải đến tận đây xem thử tình hình. Vừa mới đến nơi hỏi han chưa bao nhiêu đã nghe từ bên trong tẩm cung vọng ra âm thanh cười đùa vui vẻ của hoàng thượng lẫn hoàng hậu, trong lòng nàng ta hệt như có lò lửa phun trào.
- Hôm qua là sinh thần hoàng hậu nương nương, ta nhất thời quên mất nên sáng nay mới đến Phụng Hoa cung để chúc mừng, tuy đã muộn nhưng có lòng còn hơn không, sẵn tiện ta cũng muốn diện kiến hoàng thượng.
- Bẩm, hoàng thượng có khẩu dụ rằng nếu không phải chuyện triều chính cấp bách thì không ai được phép làm phiền người với hoàng hậu nương nương. Thành ý của Triệu quý phi nương nương hãy để nô tài chuyển đến cho hoàng hậu sau ạ.
- Không được, ta muốn đích thân chúc mừng hoàng hậu.
Dứt lời, Triệu Mỹ Nhân quất nhẹ tay áo định bước vào thì tức khắc bị Liêu công công cầm cây phất trần chặn ngang, cả dàn thị vệ ở phía sau cũng có ý muốn ngăn lại. Bắt gặp ánh mắt sắc bén từ nàng ái phi đó, vị thái giám họ Liêu thản nhiên nói:
- Nương nương đừng làm khó nô tài, khẩu dụ của hoàng thượng không thể làm trái. Bây giờ người và hoàng hậu nương nương đang nghỉ ngơi, giả như Triệu quý phi nương nương xông vào đó cắt ngang việc thư giãn của thánh thượng, e là hậu quả khó lường!
Nhận ra Liêu công công có ý nhắc nhở mình đừng vì ganh tỵ nhất thời mà hành xử bồng bột, lỡ như hoàng thượng nổi giận thì cho dù Triệu quý phi đây có được sủng hạnh cỡ nào cũng khó mà giữ được thân, không khỏi khiến cho nàng ta giận tái mặt. Gã công công này ỷ theo hầu hoàng thượng bao năm nên tỏ ra xấc xược, tuy nhiên lời ông ta nói thì đúng là chí lý. Tâm tư của Trình Liệt bây giờ nàng ta không thể nắm bắt gì được, chưa kể lại đang vui vẻ với Du Ca như vậy, dù gì đi nữa cũng đừng nên mang cái mạng này ra làm liều. Cuối cùng, mỹ nhân họ Triệu mím môi liếc mắt vào cánh cửa đang đóng kín ở bên trong, hậm hực quay lưng đi.
Lúc đi ngang qua vườn mai, Triệu Mỹ Nhân không kìm nổi ấm ức trong lòng liền vung tay bẻ gãy mấy cành mai, những cánh hoa rơi lả tả xuống đất bị đôi chân kia giẫm đạp chẳng thương tiếc. Giận dữ và đố kỵ là một chuyện, nàng ta còn trách cứ cả Trình Liệt bỏ bê ái phi độc sủng mà chạy đến chỗ hoàng hậu kia. Từ cái đêm cùng hoàng thượng trở về Nhàn Ninh cung, nàng ta nhận ra hắn đôi phần lạnh nhạt với mình hơn trước, bởi thay vì thị tẩm thì hắn bảo Thu Tạ đến chỗ thái y đem thuốc an thần về để quý phi uống. Sau đó hắn nói nàng ta mau nằm ngủ, ngồi chưa được một canh giờ đã đứng dậy rời đi, tiếp theo thì biết hắn đến Phụng Hoa cung. Thế là suốt đêm ấy, mỹ nhân này nằm bên gối khóc rấm rứt.
Triệu Mỹ Nhân nhanh chóng nhận ra tình hình trước mắt rằng: Hoàng thượng dường như không còn yêu thích nàng ta nhiều như trước, bây giờ người lại có vẻ muốn hướng về hoàng hậu rồi! Thế này thì không được! Triệu quý phi làm sao chịu nổi chuyện mình bị thất sủng, đánh mất hoàng thượng chứ! Nàng ta chớp nhẹ đôi mắt ướt, đem nỗi giận dữ trút lên những cành mai.
Đứng ở phía sau quan sát dáng vẻ vạn phần đau buồn của chủ nhân, thay vì như mọi khi sẽ lên tiếng an ủi hoặc hiến mưu hiến kế gì đấy thì lúc này Thu Tạ chỉ im lặng. Kể từ khi ở doanh trại núi Giản trở về, nha hoàn này đã trở nên khác lạ rồi, đối với Triệu quý phi có phần lơ là hơn xưa, lại chẳng mấy để tâm đến cảm xúc của nàng ta. Nguyên nhân cũng bởi trong lòng Thu Tạ cứ mãi nghĩ về đêm hôm đó, khi Triệu Mỹ Nhân chẳng hề do dự kéo mình ra làm lá chắn. Bắt đầu từ thời khắc đó, vẻ như Thu Tạ đã mang suy nghĩ khác về vị chủ nhân mình theo hầu bao năm qua...



Cái chuyện hoàng thượng ở Phụng Hoa cung đúng bảy ngày bảy đêm trở thành tin tức lan truyền trong hậu cung.
Sự thật thì việc thánh thượng nghỉ ngơi dưỡng sức sau trận chiến dài, triều chính tạm thời giao phó cho thái sư lo liệu, và thay vì ở Thiên Dật cung thì người lại đến tẩm cung nào đó để vui vẻ thì không có gì lạ. Tuy nhiên lần này chuyện lạ lùng nằm ở chỗ, tẩm cung hoàng thượng ghé qua ở đến bảy ngày không phải của Triệu quý phi hay của ái phi nào khác mà là hoàng hậu! Tức là người nữ nhân chưa hề được sủng hạnh lần nào, lại còn khiến hoàng thượng ghét bỏ.
Cung nhân truyền tai nhau rằng, phải chăng do trong cuộc chiến với nước Chu, hoàng hậu lấy thân hộ giá bảo vệ hoàng thượng nên khi trở về, người đặc biệt ân sủng để trọng thưởng? Cho dù là vì lý do nào đi nữa thì rõ ràng, Du hoàng hậu hiện nay đã vượt mặt Triệu quý phi, trở thành người được sủng hạnh nhất!
Trong khi hậu cung lan truyền tin thì Phụng Hoa cung vẫn thanh bình như trước.
Sáng sớm, Du Ca bước chân ra vườn uyển, ngắm nhìn hoa cỏ cảnh sắc sau một đêm tuyết rơi trắng, dưới ánh mặt trời những đụn tuyết dần tan ra, mang đến sắc màu tươi tắn hơn. Rồi bất chợt đôi mắt ấy sáng bừng lên khi trông thấy ở giữa vườn uyển trăm hoa là một cây huyết mai hoa đỏ rực đang đứng thẳng giữa trời, cứ như thể nó đã được trồng ở đây từ rất lâu, tức thì nàng liền chạy đến ngắm nhìn. Đúng là huyết mai rồi, từng cánh hoa đỏ rực bung nở trong gió sớm, trên cành còn khá nhiều nụ hoa chưa kịp trổ. Đang thích thú thì nàng chợt nghe tiếng bước chân vang lên ở phía sau, lúc quay qua đã thấy Trình Liệt xuất hiện tự bao giờ.
- Chàng xem, đây là huyết mai hoa ở trên núi Bạch Vân!
Chỉ mỗi một cây hoa đã khiến hoàng hậu nổi tiếng lạnh lùng trở nên vui mừng đến vậy, làm Trình Liệt có chút khó hiểu lẫn buồn cười. Đúng lúc Liêu công công từ bên ngoài đi vào, cúi người hành lễ xong liền nghe hoàng thượng hỏi về cây huyết mai, mới thưa rằng: Nửa đêm hôm qua, thị vệ đã mang cây huyết mai vào vườn uyển này, để sáng hôm sau hoàng hậu trông thấy sẽ bất ngờ! Trông vẻ hài lòng của Trình Liệt, vị thái giám quất nhẹ cây phất trần rồi hỏi:
- Hồi bẩm hoàng thượng, hôm nay người vẫn sẽ tiếp tục ở lại đây với nương nương hay là sẽ thiết triều ạ?
Nghe xong, Du Ca mới nhớ mấy ngày qua Trình Liệt ở tẩm cung này suốt không rời nửa bước, rõ là hắn muốn sủng hạnh nàng nên mới làm vậy. Tuy ngày đêm được ở cạnh thánh thượng cùng nhau vui vẻ khiến nàng rất thích nhưng cũng không thể cứ như thế mãi, việc triều chính qua một ngày thì có thêm chuyện, chưa kể còn phải nghĩ đến các phi tần khác nơi hậu cung, nên nàng bước đến bên hắn mà rằng:
- Hôm nay hoàng thượng hãy thiết triều, kẻo các đại thần lo lắng.
- Nghỉ ngơi bao ngày đã đủ rồi, cũng nên thiết triều thôi. Nàng cứ ở đây vui vẻ với huyết mai hoa của nàng, tối nay có thể ta sẽ ở ngự thư phòng duyệt tấu chương.
Du Ca mỉm cười gật đầu, tiện tay sửa lại long bào và áo khoác lông cho hoàng thượng rồi hành lễ cung tiễn người. Lúc quay lưng bước ra cổng cung, tự dưng Trình Liệt dừng lại rồi chậm rãi quay người lại nhìn, phản chiếu trong đáy mắt phẳng lặng ấy là khung cảnh Du Ca đứng bên cạnh cây huyết mai với khuôn mặt thanh tao bình yên hơi ngước lên cao cùng đôi mắt nhắm nghiền, dáng vẻ hạnh phúc mãn nguyện đó bừng sáng trong nắng sớm, như thể làm tan chảy băng tuyết ở ngoài trời kia và cả trong trái tim lạnh lẽo của hắn...
*****
Buổi trưa vào một ngày cuối năm, trên chánh điện diễn ra buổi thiết triều như mọi khi, tuy nhiên không khí bao trùm nơi đây khá nặng nề, từ các thần tử cho đến vị hoàng thượng đang ngồi trên long toạ. Nguyên cũng bởi vấn đề được mang ra bàn luận chính là quân lương! Thời điểm cuối năm nên có rất nhiều chuyện phải giải quyết, một trong số đó quan trọng không kém chính là lương bổng dành cho quân lính. Trình Liệt muốn xoá bỏ một số quy củ để lập ra việc cải cách trong chế độ quân lương, tuy nhiên lại vấp phải sự phản đối từ thượng tướng quân Tần Dực. Vốn là một trong những trụ quốc công thần, lại bao năm chinh chiến lập nhiều công lao, trong tay nắm giữ binh quyền, ông hiển nhiên nắm rõ quân đội Bắc Đại cũng như hiểu tình hình binh sĩ nơi doanh trại thế nào. Đối với những đổi mới từ hoàng thượng, ông thấy chưa thoả đáng nên đưa ra ý kiến là không nên! Việc này khiến Trình Liệt không khỏi khó chịu, thêm việc Tần thượng tướng quân có thế lực trong triều, vì vậy một lượng thần tử ủng hộ ông cùng đứng ra phản đối.
Để kết thúc sự im lặng không điểm dừng này, Tần Dực đành chắp tay đồng thời hướng mắt nhìn lên vị hoàng đế đang mang vẻ trầm mặc ngồi trên ngai vị, thưa:


- Hồi bẩm hoàng thượng, thần xin người xem xét lại những gì thần đã nêu ra. Quân lương từ trước đến nay không hề là bài toán dễ dàng! Thần mong người noi theo các tiên đế trước, nếu không lòng quân ắt loạn dẫn đến hậu quả khôn lường!
Thượng tướng quân Tần Dực không phải loại thần tử xàm ngôn thích chống đối, bản thân trung nghĩa trung liệt, đối với thiên tử một lòng một dạ nên thẳng thắn bày tỏ tâm tư của mình để giúp đại cuộc ổn định. Về phần Trình Liệt, cũng không phải dạng quân vương hàm hồ nhu nhược, vì cơ trí nên suy tính kỹ càng, duy có điều chẳng mấy đồng ý những quy củ lập ra trước đó vì vậy muốn cải cách. Với hai kẻ uy quyền cố chấp đều không nhượng bộ, thành ra cục diện triều chính mới lâm vào cảnh nan giải. Chưa kể, Trình Liệt dường như nhận ra thế lực của nhà họ Tần oanh tạc hơn hắn nghĩ, trong lòng bỗng chốc chùng xuống lạnh lẽo. Thêm việc vị thượng tướng quân kia nhắc đến hai chữ "tiên đế" càng khiến hắn tức giận muôn phần, hệt muốn nói kẻ "cướp ngôi" như hắn phải học theo minh quân đời trước!
- Trẫm sẽ suy xét lại chuyện này kỹ càng! Bãi triều!
Trình Liệt mau chóng đứng dậy, mang gương mặt vô cùng băng khí rời khỏi chánh điện khiến Tần Dực thở dài khi nhìn theo bóng dáng vị hoàng thượng trẻ.



Thử đọc