TTBĐVCVLSKNCM - Chương 76 - ThíchTruyện.VN


TTBĐVCVLSKNCM - Chương 76

Tác giả: Lan Hồ Điệp 134

Đánh dấu

Dương Mẫn gây sự.
Dương Mẫn cau mày nhìn cô giúp việc, giọng nói chảnh chẹ của cô vang lên.
“Tôi không phải đến tìm anh Khang, tôi đến để tìm cô ta.”
Vừa nói Dương Mẫn vừa đùng ngon tay trỏ chỉ vào người của Kiều Nhi.
Kiều Nhi ngạc nhiên khi Dương Mẫn đến tìm mình.
Cặp mắt chán ghét của Kiều Nhi nhìn chăm chăm vào Dương Mẫn.
Kiều Nhi nhận ra Dương Mẫn, Nam Liệt đã điều tra về những tấm ảnh của Mạnh Hùng và người phụ nữ khác bên New York.
Người chủ mưu đứng phía sau chính là nguời phụ nữ này.
Dương Mẫn thản nhiên ngồi xuống ghế sofa trong phòng khách.
Cô giúp việc lịch sự rót cho Dương Mẫn một ly trà hoa nhài mà Kiều Nhi thích uống nhất.



Dương Mẫn tao nhã cầm ly trà lên uống một ngụm.
Kiều Nhi nheo đôi mày thanh tú của mình lại, nhìn Dương Mẫn bằng ánh mắt nghi ngờ.
Kiều Nhi không biết ý đồ của Dương Mẫn đến đây để làm gì, nhưng cô tinh chắc Dương Mẫn không có ý tốt.
Kiều Nhi tay cầm tách trà hoa nhài nóng hỏi, cô dùng miệng thổi vào tách trà trước khi nâng tách lên hớp một ngụm.
Khói bốc lên càng lộ rõ đường nét xinh đẹp trên khuôn mặt của Kiều Nhi.
Dương Mẫn hơi ngơ ngác trước cảnh trước mặt mình, cô không ngờ Kiều Nhi lại là một người tao nhã và quý phái như vậy.
Từng cử chỉ nhắc tay nâng ly của Kiều Nhi, điều tỏa ra sự sang trọng bẩm sinh, chứng không phải muốn học theo là được.
“Cô đến tìm tôi, có chuyện gì?”
Giọng nói nhẹ nhàng của Kiều Nhi vang lên.
“Tôi và anh Khang đã ở bên nhau sáu năm rồi.
Tôi rất yêu anh ấy và anh ấy cũng yêu tôi.
Vì sự xuất hiện của cô nên tất cả đều thay đổi, cô đã có Mạnh Hùng rồi tại sao còn phải dành anh Khang với tôi?”
Nghe được lời nói của Dương Mẫn, Kiều Nhi bất giác cau mày.
Nếu không muốn cô ở cùng với Mạnh Khang thì tại sao còn phải giở trò sau lưng, để gièm pha mối quan hệ giữa cô và Mạnh Hùng.
“Bây giờ người tôi yêu là Mạnh Khang, nên cô hãy chết tâm với anh ta đi.”

Lời nói khêu khích của Kiều Nhi làm sắc mặt của Dương Mẫn trở nên tái xanh.
Cô không ngờ Kiều Nhi lại nói như vậy, theo cô biết người mà Kiều Nhi yêu nhất chính là Mạnh Hùng.
Dương Mẫn tức giận đặt mạnh ly trà xuống bàn.
Làm nước trà trong tách vâng ra tứ tung, vài giọt nước còn vâng lên trên bàn tay trắng nõn của Dương Mẫn.
Hai cô giúp việc đang cung kính đứng bên cạnh, bị hành động này của Dương Mẫn làm cho hoảng sợ.
Trong lòng họ thầm nghĩ, Kiều tiểu thư là một nguời rất lương thiện và hiền lành, chỉ sợ sẽ bị Dương tiểu thư bất nạt.
Dương Mẫn cầm lấy khăn giấy trên bàn trà, lau đi những giọt nước trên tay mình.
Dương Mẫn dùng giọng điệu mỉa mai nói với Kiều Nhi.
“Yêu! Cô biết yêu là gì không?
Sao lại nói yêu Mạnh Khang một cách dể dàng như vậy.
Yêu là như tôi vì Mạnh Khang mà bất chấp tất cả.
Chỉ cần những gì anh ấy thích thì tôi điều làm, vì Mạnh Khang tôi có thể hy sinh cả tính mạng.”
Kiều Nhi nở một nụ cười chua chát, không ai hiểu chữ yêu hơn cô.
Nếu không vì yêu Mạnh Hùng thì dù chỉ ở bên cạnh Mạnh Khang một phút, một giây cô cũng cảm thấy ghê tỡm.
Nếu không yêu Mạnh Hùng, cô không cần đống kịch giả vờ lo lắng cho Mạnh Khang, trước mặt những người trong Mạnh Gia kể cả Dương Mẫn.
Kiều Nhi nhìn nét mặt hống hách của
Dương Mẫn trong lòng cô thầm nghĩ.
“Mình phải cho Dương Mẫn một bài học, về việc lần trước cô ta hãm hại Mạnh Hùng.”
Cô nhìn Dương Mẫn khêu khích nói.
“Đúng! tôi không biết yêu là gì vậy thì sao?


Nhưng phải làm sao đây Mạnh Khang lại si mê tôi như vậy.
Dù tôi có từ chối anh ấy như thế nào, anh ấy vẫn một lòng một dạ yêu tôi.”
Dương Mẫn càng nghe Kiều Nhi nói trong lòng càng thêm phẫn nộ.
Cô chưa từng thấy loại phụ nữ hạ tiện như Kiều Nhi.
Dương Mẫn nóng nảy đứng lên, dùng tay chỉ vào người của Kiều Nhi nói.
“Cô đúng là loại phụ nữ lẵng lơ, hết quyến rũ người em, rồi đến quyến rũ người anh.
Cô không biết sấu hổ là gì sao?”
“Sấu hổ.”
Kiều Nhi nhướng đôi mày thanh thú của mình lên, nhìn Dương Mẫn cười kinh thường rồi nói tiếp.
“Tôi không biết sấu hổi là gì vậy còn cô?
Cô có tư cách gì mà đến Mạnh Gia, làm rùm beng.
Dù sao tôi cũng là thiếu phu nhân tương lai của Mạnh gia.
Còn cô là gì mà lại ở đây la lối um sùm như vậy?
Cô cũng chỉ là một người phụ nữ vô giáo dục, đến để giành giựt chồng của người khác.”
Lời nói sắc bén của Kiều Nhi làm mấy cô giúp việc nghe mà kinh ngạc.
Thường ngày Kiều Nhi rất hiền lành và ôn hoà.
Cô không bao giờ, tỏa vẻ chủ tớ trước mặt bọn họ.
Nhưng không ngờ hôm nay những lời nói chanh chua của Kiều Nhi làm Dương Mẫn tức muốn điên đầu.
Lúc đầu họ còn lo sợ Kiều Nhi sẽ bị Dương Mẫn hiếp đáp.
Nhưng bây giờ người bị hiếp đáp lại chính là Dương Mẫn.
Lời nói của sắc bén của Kiều Nhi làm Dương Mẫn không tài nào mà biện bác lại được.
Giận quá mất khôn, Dương Mẫn bước tới cho Kiều Nhi một bạt tay.
Thật ra thì Kiều Nhi có thể tránh được một cách dể dàng, nhưng trong lúc này Kiều Nhi nhìn thấy Mạnh Khang bước vào cửa.
Kiều Nhi cười đắc ý nói với Dương Mẫn.
“Tôi sẽ cho cô thua một cách tâm phục khẩu phục.”
Nói xong Kiều Nhi để mặc cho Dương Mẫn tát mình, cô bị tát một cái thật mạnh tòan thân ngã về phía sau trên ghế sopha.
Mạnh Khang nhìn thấy liền xông tới, xô Dương Mẫn sang một bên.
Anh khom người ôm Kiều Nhi vào lòng.
Dương Mẫn thất thần trong lòng hốt hoảng, cô không ngờ Mạnh Khang đã về.
Dương Mẫn chợt nhớ đến lời nói vừa rồi của Kiều Nhi.
Trong lòng Dương Mẫn không phục, cô tức giận hai tay siết chặt thành nắm đắm.



Thử đọc