TTBĐVCVLSKNCM - Chương 53 - ThíchTruyện.VN


TTBĐVCVLSKNCM - Chương 53

Tác giả: Lan Hồ Điệp 134

Đánh dấu

An Ủi.
Mạnh Hùng nghĩ, có lẽ ông trời đang trừng phạt anh.
Trừng phạt, vì sự vô tình lúc trước của anh.
Anh thường nói câu.
“Phụ nữ đối với Mạnh Hùng anh, chỉ là cát bụi.”
Cho nên bây giờ ông đã phái Kiều Nhi đến, để trừng phạt và giày xéo trái tim băng lạnh của Mạnh Hùng anh.
Xe dừng lại trước cửa biệt thự Mạnh Viên.
Kiều Nhi vừa đỡ Mạnh Hùng xuống xe, liền có hai tên thuộc hạ tiến tới cung kính đứng trước mặt Mạnh Hùng.
“Chủ Nhân.”
Kiều Nhi nhìn thấy họ trong lòng liền vui lên.



“Hai anh tiếp tôi, đưa Thiếu gia vào trong.”
Hai tên thuộc hạ nghe Kiều Nhi nói vậy, liền nhìn Mạnh Hùng chờ lệnh.
Mạnh Hùng ghét nhất ai đụng vào người của anh.
Mạnh Hùng không còn sức lực để chống chọi được nữa, anh không muốn Kiều Nhi phải mệt mỏi đỡ anh vào trong, nên anh nhìn họ gật đầu đồng ý.
Hai tên thuộc hạ đưa Mạnh Hùng vào trong biệt thự.
Mấy người giúp việc nhìn thấy Mạnh Hùng, với một thân toàn đầy máu liền hoảng hốt.
Họ chạy tới lo lắng hỏi.
“Thiếu gia cậu có sao không?”
Mạnh Hùng nhìn họ lắc đầu, anh vẫy tay ý bảo họ lui xuống.
Tất cả nhìn Mạnh Hùng bằng ánh mắt lo âu, rồi khom người cung kính lui xuống.
Hai tên thuộc hạ đưa Mạnh Hùng lên phòng của anh ở trên lầu.
Họ đỡ Mạnh Hùng ngồi len giường, Mạnh Hùng nhìn họ hai tên thuộc hạ liền hiểu ý lên tiếng.
“Chủ nhân, nếu không còn chuyện gì nữa, thuộc hạ xin lui ra trước.”
Mạnh Hùng không nói gì, với khuôn mặt không biểu cảm anh chỉ gật đầu một cái.
Kiều Nhi cảm ơn họ rồi nhìn Mạnh Hùng nói.

“Để em gọi bác sĩ cho anh.”
Kiều Nhi vừa định xoay người đi lấy điện thoại.
Mạnh Hùng đã vươn tay cầm lấy bàn tay mềm mại của Kiều Nhi.
Anh lưu luyến nắm chặt bàn tay cô, cặp mắt yêu thương nhìn thẳng vào ánh mắt lo âu của cô.
“Trần Siêu đã gọi bác sĩ.”
Kiều Nhi nghe Mạnh Hùng nói vậy trong lòng hơi sửng sốt, cô nhìn Mạnh Hùng bằng ánh mắt hoài nghi.
Mạnh Hùng cười một cách tự nhiên, nét mặt này của cô nhìn vào thật đáng yêu.
Anh kéo Kiều Nhi ngồi bên cạnh anh trên giường.
Mạnh Hùng chỉ vào chiếc đồng hồ trên tay anh nói.
“Trong đây, Trần Siêu đã cài sẵn thiết bị theo dõi, và định vị.
Nếu anh gặp nguy hiểm, chỉ cần bấm vào nút này.
Trần Siêu liền biết, hắn sẽ gọi cho bác sĩ và sẽ lập tức tới đây.
Ở trên taxi anh đã ấn vào nút đó.”Quả như lời của Mạnh Hùng nói.
Anh vừa nói dứt câu, Trần Siêu và Du Tấn với nét mặt khẩn trương đi vào.
Trần Siêu biết nếu Mạnh Hùng không bị trọng thương, thì anh sẽ không dùng đến chiếc đồng hồ nguy cấp đó.
“Chủ nhân, thương tích của ngài ra sao?”
Trần Siêu lo lắng hỏi.
Mạnh Hùng cau mày, cặp mắt phẫn nộ nhìn Trần Siêu như muốn giết người.
“Nếu Ngô Đức không bất được James, thì kêu hắn dùng mạng của mình để đền tội.”
Giọng nói uy nghiêm của Mạnh Hùng vang lên.


Trần Siêu nghe Mạnh Hùng nói vậy, trong lòng liền hiện lên cảm giác kinh hãi.
Lần đầu tiên anh nhìn thấy Mạnh Hùng giận dữ như vậy.
Trần Siêu nhìn sang Kiều Nhi, lúc này cô đang lo lắng ngồi bên cạnh Mạnh Hùng.
Anh biết vừa rồi chắc Kiều Nhi cũng có mặt, nên Mạnh Hùng mới tức giận như bây giờ.
“Dạ, thuộc hạ biết.”
Du Tấn không nói gì, anh để hợp cứu thương xuống bàn bên cạnh đầu giường.
Kiều Nhi thấy vậy muốn tránh qua một bên để tiện cho Du Tấn xử lý vết thương cho Mạnh Hùng.
Mạnh Hùng thấy Kiều Nhi muốn đứng lên, anh bá đạo nắm chặt tay cô không buông.
Du Tấn nhìn thấy Mạnh Hùng như vậy, trong lòng hơi kinh ngạc.
Từ lúc nào mà Mạnh Hùng lại có thái độ yêu thương này đối với phụ nữ.
Du Tấn lắc đầu, hết Lôi Lạc Thiên rồi đến Mạnh Hùng.
Hai người này điều bị phụ nữ liên lụy, nên mới bị thương nặng như vậy.
Du Tấn tay cầm kéo, anh xoay người Mạnh Hùng lại, cắt bỏ áo vest và áo sơ mi của anh.
Một nhát dao thật sâu, dài từ vai phải xuống đến eo trái của Mạnh Hùng, hiện ra trước mặt Kiều Nhi.
Kiều Nhi dùng tay bụng miệng của mình lại vì kinh ngạc, cô biết anh bị thương nhưng không ngờ vết thương lại nặng như vậy.
Sao anh không nói cho cô biết, bất giác nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống khuôn mặt xanh xao của cô.
Trái tim Kiều Nhi cảm giác như ai đó, đàng dùng dao đâm thật sâu vào nó.
Một cảm giác chết lặng hiện ra trong lòng cô.
Thà rằng người bị thương là cô, cảm giác đau đớn ngoài da không bằng cảm giác đau đớn tận trong tâm hồn.
Mạnh Hùng nhìn thấy Kiều Nhi vì anh mà đau lòng, trong lòng anh cảm giác ngọt ngào, nhưng lại có vài phần chua sót.
Anh không muốn Kiều Nhi vì anh mà cảm giác lo âu, hay tự trách.
Mạnh Hùng nắm tay Kiều Nhi chặt hơn, anh kéo cô nhẹ nhàng về phía mình.
Mạnh Hùng nhìn Kiều Nhi bằng ánh
mắt yêu thương, giọng nói thâm tình của Mạnh Hùng vang lên.
“Em đừng lo, vết thương này không đáng là gì.”
Du Tấn và Trần Siêu điều nhìn nhau, với nét mặt không thể tin nổi.
Phải khâu mấy chục mũi kim mà không đáng là gì.
Trong lòng Du Tấn thầm nghĩ.
“Mấy người này, sao bây giờ điều như vậy.
Mạnh Hùng này cũng vậy, Lôi Lạc Thiên cũng vậy, mình bị thương mà còn phải an ủi người khác.”
Du Tấn vừa khâu vết thương cho Mạnh Hùng vừa lắc đầu.
“Sau này mình nhất định, phải tránh càng xa phụ nữ càng tốt.”
Trần Siêu nhìn Mạnh Hùng đối xử với Kiều Nhi tốt như vậy, anh liền nghĩ đến Thiết Sang Sang.
Ngày mai cô sẽ bay về thành phố S, trong lòng Trần Siêu không biết vì sao lại muốn gặp mặt Thiết Sang Sang vô cùng.
Kiều Nhi nhìn Mạnh Hùng, cô cố nặng ra một nụ cười giả dối, để cho Mạnh Hùng an tâm hơn.
Cô tươi cười nhìn anh, nhưng khi nhìn thấy Mạnh Hùng vì đau đớn mà cau mày, trán thì toát mồ hôi.
Trái tim Kiều Nhi dường như đã ngừng đập, trong giay phút đó.
Một cảm giác khó thở và thân thể của cô không còn sức lực.
Kiều Nhi đành phải ngồi xuống bên cạnh Mạnh Hùng.
Nhưng trên nét mặt vẫn giữ nụ cười ngọt ngào, cô không muốn bây giờ Mạnh Hùng còn phải lo lắng cho cô.
Với ánh mắt chuyên nghiệp của Du Tấn, chỉ cần nhìn Kiều Nhi anh liền biết cô có chuyện không ổn.
Du Tấn không muốn làm Mạnh Hùng lo lắng nên không nói gì.



Thử đọc