TTBĐVCVLSKNCM - Chương 42

Tác giả: Lan Hồ Điệp 134

Đánh dấu

Mạnh Hùng thất vọng.
Kiều Nhi bình tĩnh, cô tao nhã uống hết ly cafe rồi mới cùng Thiết Sang Sang về khách sạn.
Trên taxi Thiết Sang Sang nhìn Kiều Nhi, hơi do dự một chút rồi Thiết Sang Sang mới có dũng khí hỏi Kiều Nhi.
“Chị Kiều, chị không sao chứ?”
Kiều Nhi nhìn Thiết Sang Sang, cô
cười tự giễu bản thân của mình.
“Chị giống như một con ngốc, còn nói với em những lời vừa rồi.”
Thiết Sang Sang có thể nhìn thấy được sự đau đớn, hiện rõ trong ánh mắt của Kiều Nhi, khi cô nói những lời này.
Thật sự không ai có thể làm tổn thương mình, bằng người mình yêu.
Thiết Sang Sang nhìn thấy Kiều Nhi như vậy cũng đau buồn theo, cô dùng giọng thận trọng hỏi Kiều Nhi.



“Bây giờ chị định làm gì?”
Kiều Nhi cười, cô quay mặt nhìn ra cửa sổ.
Xe đang chạy trên con đường sầm quốc nhất của thành phố S.
Bên ngoài vô cùng nộn nhịp với tấp nập người qua lại, nhưng trong lòng Kiều Nhi lại cảm thấy trống vắng, yên lặng vô cùng.
Kiều Nhi trên miệng thì cười, nhưng không biết vì sao một giọt nước mắt âm thầm rơi xuống khuôn mặt đầy kiêu ngạo của cô.
“Làm gì?
Điều chị muốn làm nhất, chính là không muốn gặp lại anh ta nữa.”
Tính tình Kiều Nhi là như vậy, cô rất cứng rắn một khi bị tổn thương, cô không muốn cho đối phương có cơ hội để giải thích.
Vì dù có giải thích như thế nào đi chăng nữa, thì một khi đã phạm sai lầm, thìn không thể nào quay lại được.
“Chị định đi đâu?”
Thiết Sang Sang lo lắng, cô dùng tay lắc lắc cánh tay của Kiều Nhi hỏi.
“Chị sẽ về thành phố S, nhưng em không được nói cho bất kỳ ai biết.”
Thiết Sang Sang gật đầu đầy kiên quyết, lần này cô phải giúp Kiều Nhi cho Mạnh Hùng một bài học nhớ đời.
Về đến khách sạn, Kiều Nhi liền gọi điện thọai cho Lôi Lạc Thiên.
“Anh Thiên, hôm nay em sẽ về thành phố S.

Em sẽ vào Lôi Thị, làm luật sư riêng cho anh.”
Lôi Lạc Thiên đã nhiều lần, kêu Kiều Nhi về làm việc trong tập đoàn Lôi Thị, như lần nào cô cũng từ chối.
Hôm nay Kiều Nhi đột nhiên thay đổi ý định, Lôi Lạc Thiên biết chắc Kiều Nhi và Mạnh Hùng đã xảy ra chuyện.
“Em cần anh giúp gì không?”
Lôi Lạc Thiên ân cần hỏi Kiều Nhi.
“Anh đừng để cho ai biết em về thành phố S.
Trong hồ sơ làm việc của em, anh cứ để tên em là Betty.”
Cô biết chắc Mạnh Hùng sẽ cho người tìm cô khắp nơi.
Bây giờ Kiều Nhi muốn có thời gian, để ổn định lại tâm trạng của mình.
Cô muốn suy nghĩ thật kỹ về mối quan hệ giữa cô và Mạnh Hùng.
Thu xếp xong hành lý, Kiều Nhi đặt sấp hình của Mạnh Hùng và cô gái kia lên bàn trang điểm.
Kiều Nhi cầm hành lý lên định đi, vừa bước được hai bước Kiều Nhi chợt nhớ ra điều gì.
Kiều Nhi xoay người lại đi đến bàn trang điểm, cô tháo chiếc đồng hồ Longines trên tay mình ra, đặt trên sấp hình.
Lần trước lúc Mạnh Hùng tìm thấy cô cùng với Paul Anderson, cô đã nghi ngờ anh đã gắn thiết bị theo dõi trên người cô.
Kiều Nhi ngẫm nghĩ kỹ lại, anh chỉ đưa cho cô chiếc đồng hồ này.
Kiều Nhi tin chắc anh đã giở trò bên trong đồng hồ.
Thật ra thì Kiều Nhi quả thật là một người vô cùng thông minh và trầm tĩnh, nhưng đến những việc liên quan đến Mạnh Hùng và người phụ nữ khác.
Đầu óc của Kiều Nhi không còn sự sáng suốt và tĩnh táo nữa.
Theo như thường thì cô sẽ phát hiện ra, những bức ảnh này là dùng kỹ thuật tối tân nhất mà ghép lại.
Nhưng vì sự ghen tuông của phụ nữ, Kiều Nhi không dám nhì kỹ vào những bức ảnh đó, nên đã bỏ sót những manh mối quan trọng.


Cả tháng nay Mạnh Hùng đã cố gắn, xử lý hết công việc trong tập đoàn Tân Mạnh Thị và của Bang Bạch Hổ.
Để có thời gian nghỉ ngơi vài tháng với Kiều Nhi.
Hôm nay là ngày kỹ niệm 1 năm anh gặp mặt cô tại bar Night Angel.
Anh đã cho Trần Siêu đặt vé xem phim.
Có lần Kiều Nhi nói cô muốn xem bộ phim Titanic vừa mới được công chiếu lại, anh muốn tạo cho cô sự ngạc nhiên.
Lần đầu tiên trong đời, Mạnh Hùng lại bỏ ra tâm tư, để chuẩn bị một đêm lãng mạn chỉ vì một người phụ nữ.
Anh đã cho Trần Siêu bao cả nhà hàng pháp, sau khi hai nguời xem phim xong, anh sẽ đưa Kiều Nhi đến đó và sẽ cầu hôn với cô.
Anh muốn Kiều Nhi, đường đường chính chính trở thành Mạnh phu nhân.
Vì sắp xếp cho buổi cầu hôn này, đã mấy đêm Mạnh Hùng không ngũ.
Anh nghĩ nát óc mới nghĩ ra được ý niệm này.
Anh hứng hở trở về khách sạn muốn làm Kiều Nhi bất ngờ.
Mở cửa phòng ra Mạnh Hùng không thấy Kiều Nhi đâu.
Anh lo lắng tìm kiếm khắp nơi mà không thấy cô, Mạnh Hùng chợt nhìn thấy trên bàn trang điểm, đặt chiếc đồng hồ Longines của Kiều Nhi.
Anh đã dặn cô dù xảy ra chuyện gì, cũng không được tháo nó xuống.
Anh vội vã bước tới nhìn thấy chiếc đồng hồ được đặt trên một sấp hình, Mạnh Hùng nghi ngờ cầm sấp hình lên xem.
Cặp mắt nguy hiểm của Mạnh Hùng liền hiện lên những tia máu đỏ, tay anh tức giận vò nát những bứng ảnh kia.
Trong lòng anh chợt hiện lên nỗi lo âu, anh liền đi qua tủ quần áo của Kiều Nhi xem xét.
Mạnh Hùng mở tủ ra, qủa như trong dự liệu của anh, tróng đó trống rổng không còn một bộ đồ của cô.
Kiều Nhi đã thu dọn hết đồ đạc của mình và bỏ đi.
Mạnh Hùng tức giận, đập mạnh lên tủ quần áo.
Trong lòng Mạnh Hùng đau đớn, sao cô có thể không tin tưởng anh.
Chỉ vì những bức ảnh này mà cô có thể, không nói lời nào mà rời xa anh như vậy.
Chẳng lè cho tới bây giờ, cô còn không hiểu được trái tim của anh.
Trong lòng Mạnh Hùng chua sót, anh thật thất vọng với Kiều Nhi vì không tinh tưởng vào tình yêu của bọn họ.
Trong lúc Mạnh Hùng đau lòng, tiếng chuông cửa vang lên.
Mạnh Hùng vui mừng, trong lòng có chút hy vọng đó là Kiều Nhi.
Anh vội vàng sải buớc thật nhanh ra mở cửa, hiện ra trước mặt anh, là cô nhân viên phục vụ.
Trên tay cô ta cầm một hợp quà thật to, đó là bộ lễ phục Mạnh Hùng đã chuẩn bị cho Kiều Nhi mặc vào tối nay.
Cô phục vụ nhìn thấy nét mặt muốn giết người của Mạnh Hùng liền quýnh quán nói.
“Mạnh Tổng, Tôi để nó ở đây.”
Vừa nói xong cô phục vụ, ba chân bốn cẳng chạy thật nhanh ra ngoài.



Thử đọc