TTBĐVCVLSKNCM - Chương 27

Tác giả: Lan Hồ Điệp 134

Đánh dấu

Kiều Nhi ghen.
Thẩm Gia Quyên cười ngọt ngào nhìn Mạnh Hùng nói.
“Ba mẹ hỏi em, chừng nào chúng ta về thành phố B thăm bọn họ.”
Mạnh Hùng nghe cô nói vậy, ánh mắt liền hiện lên tia chán ghét.
Anh dùng tay đẫy tay Thẩm Gia Quyên ra.
“Không biết.”
Mạnh Hùng nói một cách cọc lóc, ánh mắt anh vẫn luôn quan sát Kiều Nhi.
Chẳng lẽ trong lòng cô, Mạnh Hùng anh không quan trọng chút nào sao?
Sao cô lại có thể giữ được sự bình tĩnh như vậy, nếu đổi là những người phụ nữ khác, thì họ sẽ khóc lóc làm ầm ỷ lên.
Kiều Nhi nhìn Mạnh Hùng và Thẩm Gia Quyên cười duyên dáng nói.



“Xin lỗi, hai vị cứ tự nhiên, tôi còn bận chút việc, nên về công ty trước.”
Nói xong Kiều Nhi lịch sự đứng lên rời đi.
Thẩm Gia Quyên nghe Kiều Nhi nói vậy, cô tươi cười nói.
“Vậy hai chúng tôi không làm phiền cô.
Hẹn gặp lại.”
Kiều Nhi vẫn giữ nét mặt tươi cười nhìn hai người, cô gật đầu một cái rồi xoay người bước đi.
Đi được hai bước sắc mặt Kiều Nhi liền trầm xuống.
Nét mặt tươi cười vừa rồi, liền trở thành vẻ mặt giận dữ.
Trong ánh mắt của Kiều Nhi liền hiện lên tia tức giận.
Chân mày cô bất giác cau lại, hai tay nắm chặt thành nắm đấm.
Mạnh Hùng nhìn thấy Kiều Nhi rời đi, anh đứng lên muốn đuổi theo cô.
Thẩm Gia Quyên thấy vậy liền nắm tay anh, nói với giọng quyến rũ.
“Bác Mạnh nói với em, tháng 12 chúng ta sẽ trở về thành phố S làm đám cưới.”
Mạnh Hùng nghe cô nói vậy anh liền nổi giận.
Mạnh Hùng xô Thẩm Gia Quyên ra một bên, nói với giọng lạnh lùng.

“Tôi sẽ không bao giờ cưới cô, về nói với lão già đó, muốn cưới thì tự mình ông ta cưới đi.”
Nói xong Mạnh Hùng hung hăng rời khỏi nhà hàng.
Thẩm Gia Quyên đau buồn ngồi xuống ghế, cô biết anh không có tình cảm với cô.
Nhưng anh cũng không cần, nói chuyện một cách tàn nhẫn như vậy.
Trong góc khuất Mạnh Khang đã nhìn thấy tất cả, cặp mắt nham hiểm của anh nhìn Thẩm Gia Quyên đầy hứng thú.
Mạnh Khang đi đến ngồi xuống bên cạnh Thẩm Gia Quyên.
“Thẩm tiểu thư, tôi là Mạnh Khang.
Tôi thấy Thẩm tiểu thư bị hai nguời bọn họ qua mặt, trong lòng tôi rất bực bội.
Theo tôi được biết thì Kiều luật sư là tình nhân của Mạnh Hùng.”
Nói đến đây anh dừng lại, ánh mắt sắc bén quan sát Thẩm Gia Quyên.
Quả như trong dự liệu của anh, Thẩm Gia Quyên vừa nghe xong, sắc mặt liền hiện lên vẻ đọc ác.
Tay cô bất giác bớp chặt cái khăn trong tay.
Cô nhìn Mạnh Khang nói với giọng nghi ngờ.
“Sao anh phải, nói cho tôi biết.”
Mạnh Khang cười nhìn Thẩm Gia Quyên nói.
“Vì Kiều Nhi là người con gái tôi yêu, tôi muốn đoạt cô ấy lại, từ tay của Mạnh Hùng.”
“Được tôi sẽ làm cho hai người bọn họ, sống không có ngày được yên.”
Nói xong Thẩm Gia Quyên đứng lên rời khỏi nhà hàng.
Mạnh Khang ngồi nhìn bóng lưng của Thẩm Gia Quyên rời đi, trong lòng thầm nghĩ.
“Thêm một kẻ ngu xuẩn, giúp anh đối phó với Mạnh Hùng.


Kiều Nhi ra khỏi nhà hàng, cô muốn bình tĩnh lại, nên không đi taxi về công ty, mà một mình đi lang thang trên phố.
Hình ảnh Mạnh Hùng và Thẩm Gia Quyên cứ lẩn quẩn trong đầu cô.
Kiều Nhi thất thần, cô đi qua đường lúc đèn đi bộ vừa bật lên đỏ.
Một bàn tay của phụ nữ, bất thìn lình kéo Kiều Nhi ra khỏi vòng xe tấp nập.
Tiếng cồi xe vang lên làm Kiều Nhi tĩnh táo lại.
“Bíppppppppppp.”
Kiều Nhi nhìn vào người bên cạnh, hiện ra trước mặt cô là một cô gái khoảng chừng 21 tuổi, khuôn mặt xinh đẹp, dáng người cao với những đường công tuyệt mỹ.
Mái tóc dài quăn tự nhiên làm khuôn mặt cô càng quyến rũ hơn.
“Chị, chị có sao không?”
Cô gái nhìn dáng vẻ thất thần của Kiều Nhi mà lên tiếng.
“Chị không sao, cảm ơn em.”
Kiều Nhi nhìn cô gái cười nói.
“Nếu chị không sao thì tốt, em phải đi đây, em có buổi phỏng vấn chắc bị trễ mất.”
Vừa nói xong, cô gái vội vã ôm sấp hồ sơ chạy đi một mạch.
Kiều Nhi nhìn dáng vẻ hấp tấp của cô ta mà bật cười.
Đứng một hồi cô lấy lại tin thần, Kiều Nhi chỉnh lại y phục của mình, rồi gọi một chiếc taxi đi thẳng về công ty.
Về đến công ty vừa bước vào cửa chính, Kiều Nhi nhìn thấy Mạnh Hùng đang ngồi ủ rũ trên sopha ở đại sảnh.
Những người nhân viên, đi qua đi lại lén nhìn anh bằng ánh mắt tò mò.
Họ không biết ngọn gió nào lại thỏi Mạnh Tổng đến đây.
Thường thì khi anh về đến công ty, liền lên phòng làm việc của mình ngay lập tức.
Mấy cô nhân viên muốn nhìn anh thêm một chút, cũng không có cơ hội.
Nhìn thấy Kiều Nhi, Mạnh Hùng liền vơi đi cảm giác bất an.
Cả đoạn đường láy xe về công ty, trong lòng anh cứ bồn chồn lo lắng.
Khi về đến công ty anh biết Kiều Nhi chưa về, trong lòng anh liền hiện lên sự bất an, không biết cô có xảy ra chuyện gì không.
Mạnh Hùng không để ý đến tác phong thường ngày của mình.
Anh nhanh nhẹn bước tới cầm lấy tay của Kiều Nhi.
Các nhân viên có mặt điều kinh ngạc, từ trước tới giờ Mạnh Tổng không bao giờ, tiếp xuất thân mật với phụ nữ trong giờ làm việc.
Huống hồ gì đây là công ty.
Kiều Nhi chán ghét vẫy tay mình ra khỏi tay của anh nói.
“Mạnh Tổng, đây là công ty.”
Nói xong Kiều Nhi đi đến thang máy, Mạnh Hùng vội bước theo cô, anh biết Kiều Nhi đang rất tức giận.
“Đinh......”
Cửa thang máy mở ra Kiều Nhi vội vàng bước vào trong, liền ấn nút đống cửa.
Tay Mạnh Hùng chặn lại cửa thang máy, anh bước vào trong.
Kiều Nhi không nói gì, cô giữ tái độ lãnh đạm đối với anh.



Thử đọc