TTBĐVCVLSKNCM - Chương 24

Tác giả: Lan Hồ Điệp 134

Đánh dấu

Nhà Mình
CHÚ Ý: 18+++++++
*Bạn nào không thích đọc có thể nhảy chương.
Nói xong anh đặt lên môi cô một nụ hôn từ đáy lòng.
Hai người hôn nhau một cách đấm đuối, tay Mạnh Hùng bất giác vén váy của Kiều Nhi lên, thâm dò vào bên trong.
Thân thể nhạy cảm của Kiều Nhi, cảm giác được luồn hơi nóng chạy khắp nơi trong người mình.
Tay Mạnh Hùng chuyển lên trên, sờ vào ngực của Kiều Nhi.
Anh sờ nhẹ nhàng, nâng niu từng chút.
Vật nam tín của anh đã bất đầu có phản ứng, mặt anh vùi vào cái cổ trắng nõn thơm ngát của cô.
Hơi thở của Mạnh Hùng trở nên gấp gáp.



Kiều Nhi cảm giác khó thở, cô đẩy Mạnh Hùng ra.
Mạnh Hùng nhìn vào khuôn mặt vì kịch tình mà ửng đỏ của cô, trong lòng anh vang lên cảm giác thỏa mãn vô cùng.
Anh vén váy của Kiều Nhi lên đến eo cô, sữa lại tư thế ngồi của cô.
Lúc này Kiều Nhi đang ngồi trên đùi anh mà thở hổn hển, tay thì lính quýnh cởi khoá quần của anh ra.
Vật nam tín to lớn của Mạnh Hùng, hiện ra trước mặt của Kiều Nhi.
Tay Kiều Nhi vụng về đụng vào vật to lớn của anh, Mạnh Hùng không chịu nỗi.
Anh hít vào một hơi thật sau, cặp mắt vì dục vọng mà trở nên mờ mịt.
Yết hầu anh vì sự đụng chạm này của Kiều Nhi mà bất giác lên xuống.
Kiều Nhi nâng người lên, Mạnh Hùng dùng tay cởi bỏ quần lót của cô quăng qua một bên.
Hai chân Kiều Nhi giăng ra, vòng qua eo của Mạnh Hùng.
Mạnh Hùng nhìn thấy cô như vậy, dục vọng trong người anh không còn kèm chế được nữa.
Anh bế Kiều Nhi lên, đặt nơi tư mật nhất của cô, lên bộ phận kiêu ngào nhất của mình.
Vật nam tín của anh được Kiều Nhi bảo phủ, cảm giác thoả mãn và chờ mông làm thần trí Mạnh Hùng điên đảo.
Tay anh dịnh vào eo cô, giúp cô chuyển động lên xuống.
Vì sự khoái cảm mà Kiều Nhi bất giác ngã người về phía sau, cặp ngực to lớn của cô lúc ẩn lúc hiện dưới lớp vải mỏng, làm Mạnh Hùng càng thêm nao núng.

Tay anh kéo áo ngực Kiều Nhi lên,
Anh khom người ngụm lấy nụ hoa của cô.
Thân dưới của Kiều Nhi chuyển động lên xuống càng lúc càng nhanh lẹ.
Tiếng thở gấp gáp cua anh, làm cả căn phòng bao phủ bởi mùi hương của tình dục.
Mạnh Hùng bất đầu chảy nước rút, tay anh nâng eo Kiều Nhi lên xuống một cách lẹ làng.
Kiều Nhi bất giác thốt lên những tiếng rên rỉ mê người.
Mạnh Hùng gầm nhẹ một tiếng phống thích bản thân vào trong cơ thể của Kiều Nhi.
Sau khi hai nguời thoả mãn cả tâm hồn lẫn thể sát, thân thể Kiều Nhi không còn sức lực, nằm trên sopha.
Mạnh Hùng ăn mặc chỉnh tề bế Kiều Nhi về phòng.
Kiều Nhi mệt mỏi ngủ thiếp đi trong vòng tay anh.
Mạnh Hùng cẩn thận đặt Kiều Nhi xuống giường.
Anh đắp chăn cho cô rồi mới rời đi.
Vào thư phòng, Mạnh Hùng ngồi vào ghế sau bàn làm việc.
Anh nhìn Ngô Đức lúc này đang cung kính đứng trước mặt anh.
“Thẩm tra tên sát thủ, có kết quả gì?”
Sau khi Mạnh Hùng cùng Kiều Nhi rời khỏi phi trường, Ngô Đức đã cho thuộc hạ thu dọn những thi thể của đám sát thủ.
Thuộc hạ của Ngô Đức phát hiện ra có một tên còn sống, nên đem hắn về Bang Bạch Hổ thẩm vấn.
“Cũng giống như lời Thanh Bằng nói, họ là người của James.
Bên Trung Đông hiện giờ đang loạn vì tranh dành quyền lực.
James muốn giết chủ nhân và Carlos để chứng minh nâng lực của mình.


James muốn thay thế Carlos làm đầu rồng bên Trung Đông.”
Mạnh Hùng nghe Ngô Đức nói trong ánh mắt anh hiện lên sự nghi ngời, tay anh bất giác sờ lên chiếc nhẫn trên tay mình.
“Điều tra, ai đã giúp hắn một tay, theo như ta được biết, James chỉ là một người hữu dũng vô mưu.
Không thể nào nghĩ ra kế hoạch chu toàn như vậy.”
“Dạ thuộc hạ đã hiểu.”
Ngô Đức cũng nghĩ giống như Mạnh Hùng.
Anh tin chắc ở phía sau có một thế lực, đang thao túng hành vi của James.
“ Nói với Trần Siêu, chuẩn bị văn phòng cho Kiều Nhi,
tuần sau Kiều Nhi sẽ bất đầu làm việc.”
“Dạ, thuộc hạ đi ngay.”
Ngô Đức cung kính nói rồi đi ra ngoài.
Cứ như vậy Mạnh Hùng và Kiều Nhi đã trả qua một tuần vô cùng ngọt ngào.
Hai người cứ ở trong biệt thự Mạnh Viên.
Mạnh Hùng thì châm sóc cho vườn hoa tulip, Kiều Nhi thì ngồi duới bóng mát, dựa lưng vào một cây cổ thụ nhìn dáng vẻ bận rộn của Mạnh Hùng.
Trong lòng cô vang lên một cảm súc, phải chi hai người có thể mãi mãi như bây giờ, không buồn phiền không lo âu.
Kiều Nhi đứng lên, tay cầm khăn long đi đến bên cạnh Mạnh Hùng.
Cô tươi cười nhìn anh, tay dùng khăn lau những giọt mồ hôi trên trán Mạnh Hùng.
“Tại sao anh lại trồng, nhiều hoa tulip như vậy?”
Kiều Nhi thắc mắc hỏi.
Ánh mắt Mạnh Hùng liền thay đổi, sự nhớ nhung hiện rõ trong ánh mắt anh.
“Vì Tử Quỳnh thích.”
Dừng một chút anh nhìn Kiều Nhi hỏi.
“Em thích hoa tulip không?”
Kiều Nhi nhìn anh cười nói.
“Không em chỉ thích một loại hoa duy nhất, đó chính là hoa Địa Lan.
Hoa Địa Lan một khi nở, có thể nở lâu nhất trong các loại hoa.”
Mạnh Hùng gật đầu, tỏa ra là đồng ý.
“Vậy sau này trong nhà mình chỉ trồng duy nhất, hoa Địa Lan thôi.
Có được không em.”
Vừa nói Mạnh Hùng vừa ôm Kiều Nhi vào lòng.
Trong lòng Kiều Nhi vang lên sự ngọt ngào khó tả, vì hai chữ nhà mình của anh.
Kiều Nhi cười gật đầu, cô nhón chân đặt lên má anh một nụ hôn thâm tình.



Thử đọc