TTBĐVCVLSKNCM - Chương 23

Tác giả: Lan Hồ Điệp 134

Đánh dấu

Thân bất vô kỷ
Mạnh Hùng xoay người đi đến cửa sổ sát mặt đất, hai tay anh đút vào túi quần nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Bang ......”
Tiếng súng vang lên, thân thể Thanh Bằng ngã quỵ dưới mặt đất.
Ngô Đức nhìn hai tên thủ hạ nói.
“Lôi hắn ra ngoài, cho người giết người nhà của hắn.”
Bang quy của Bang Bạch Hổ, kẻ nào phản bội điều sẽ chết, người nhà của hắn không ai có thể sống sót.
Người nhà này không chỉ nói về vợ và con, mà còn bao gồm cả cha mẹ và anh em.
Kiều Nhi nghe Ngô Đức nói vậy cô liền xông vào.
Mạnh Hùng nghe được tiếng bước chân gấp gáp, anh xoay người nhìn thấy Kiều Nhi.



Sắc mặt cô lúc này vô cùng hoảng hốt, anh nhìn thấy mà đau lòng.
Anh không muốn cho cô biết, anh là một người tàn nhẫn như vậy.
Anh không muốn cô biết về việc của Bang Bạch Hổ.
Ánh mắt quật cường của Kiều Nhi nhìn thẳng vào cặp mắt đang phân vân của Mạnh Hùng nói.
“Anh tha cho con gái của ông ta, được không?”
Vừa nói cô vừa bước tới gần anh hơn.
Ngô Đức nhìn thấy hành động của Kiều Nhi, anh định chặn cô lại.
Nhưng khi nhìn vào ánh mắt của Mạnh Hùng, anh liền bỏ đi ý định này.
“Ngoài con gái hắn ra, tất cả điều phải chết.”
Trần Siêu và Ngô Đức nghe Mạnh Hùng nói vậy, trong lòng hơi kinh ngạc.
Mạnh Hùng từ trước tới giờ ra tay tàn nhẫn không lưu tình.
Thà giết lầm còn hơn là bỏ sót, vậy mà bây giờ chỉ vì một lời nói của Kiều luật sư, mà anh lại bỏ qua cho con gái của Thanh Bằng.
Trần Siêu và Ngô Đức biết Kiều Nhi đối với Mạnh Hùng vô cùng quan trọng.
“Dạ, thuộc hạ đã hiểu.”
Ngô Đức nói xong, anh và Trần Siêu cung kính khom người rồi đi ra ngoài, 2 tên thủ hạ lôi thi thể của Thanh Bằng đi theo sau.

Kiều Nhi đi tới bên cạnh Mạnh Hùng, tay cô sờ vào bàn tay đang chảy máu của anh.
“Sao anh làm như vậy?”
Giọng nói yếu ớt của cô vang lên.
Trong lòng Mạnh Hùng cảm giác đau đớn, chắc cô rất thất vộng vì anh.
Anh không phải lả một người tốt.
Mạnh Hùng buồn bã không biết phải nói gì với cô, anh chỉ im lặng nhìn Kiều Nhi.
“Sau này dù có xảy ra chuyện gì, cũng không được làm tổn thương chính mình, biết chưa.”
Kiều Nhi đau lòng cầm tay anh lên xem.
Cặp mắt buồn bã của Mạnh Hùng liền vui vẻ hẳn lên.
Cô đang quan tâm đến anh.
“Em đã thấy hết.”
Mạnh Hùng nói với giọng đầy bất lực.
Kiều Nhi nhẹ nhàng gật đầu, ánh mắt cô vẫn châm chú nhìn vào vết thương trên tay của anh.
“Em có sợ anh không?”
Kiều Nhi lắc đầu, ánh mắt vẫn như cũ không nhìn vào mặt anh, cô chỉ cẩn thận dùng tay, gắp ra những mảnh thủy tinh còn ghim lại trên da bàn tay của anh.
Trong lòng Mạnh Hùng liền thắc mắc, nếu thường khi phụ nữ nhìn thấy tình cảnh vừa rồi, điều phải hoảng sợ.
Nhiều người còn ngắt đi, nhưng cô thì khác.
Kiều Nhi vô cùng bình tĩnh, cô chỉ hoảng hốt vì vết thương trên tay của anh mà thôi.
Thật ra thì Kiều Nhi đã quen với những chuyện vừa rồi.
Cô làm luật sư đôi khi cũng tiếp nhận mấy vụ kiện, liên quan đến xã hội đen.


Vả lại có nhiều lần đi cùng Lôi Lạc Thiên, cũng bị người lén ám sát.
Kiều Nhi không giống như mấy người phụ nữ khác, cô là một người suy nghĩ chững chạc và sâu xa.
Cô biết một khi đã dính vào hắc đạo.
Người nào cũng thân bất vô kỹ, huống hồ chi anh lại là thủ lãnh của Bang Bạch Hổ, là người cầm quyền tối cao.
Cũng như lời Lôi Lạc Thiên thường nói.
“Người cầm đầu luôn là người đọc ác nhất và là người tàn nhẫn nhất.
Nếu không thuộc hạ sẽ không phục mình, lúc đó địa vị thủ lãnh của mình sẽ bị lung lay.”
Kiều Nhi hiểu được lời nói này của Lôi Lạc Thiên, vả lại nguời đời còn có câu.
“Nhân từ với kẻ thù, cũng là tàn nhẫn với bản thân.”
Nên cô không trách những việc Mạnh Hùng đã làm.
Nếu cô đã chấp nhận yêu anh, thì sẽ không vì những chuyện này mà trốn tránh.
Lúc này Kiều Nhi mới ngẩn đầu lên nhìn anh.
“Tập đoàn Tân Mạnh Thị, cũng có liên quan đến chuyện của hắc đạo?”
Kiều Nhi nhìn thẳng vào mắt của Mạnh Hùng mà nói.
Đây không phải là một câu hỏi, mà là lời khẩn định.
Cô tin chắc đó là sự thật, nhưng cô chỉ muốn nghe từ miệng của anh mà thôi.
Mạnh Hùng nhìn Kiều Nhi rồi gật đầu.
Kiều Nhi im lặng một chút rồi hỏi Mạnh Hùng.
“Hợp thuốc để ở đâu?”
Mạnh Hùng nhìn vào học tủ bên bàn làm việc của mình, Kiều Nhi liền hiểu ý.
Cô đứng lên đi lấy hợp thuốc.
Mạnh Hùng đi đến ngồi vào ghế sopha, nét mặt phiền não chưa từng có.
Từ trước tới giờ, không có gì Mạnh Hùng anh không thể xử lý.
Nhưng mỏi khi chuyện gì có liên quan đến Kiều Nhi, Anh liền có sự do dự.
Anh không biết trong lòng cô đang nghĩ điều gì.
Kiều Nhi cầm hợp thuốc ngồi xuống bên cạnh anh, cô lấy băng vải ra, băng bó vết thương cho Mạnh Hùng.
Tay Kiều Nhi nhẹ nhàng châm chú băng thật cẩn thận, hành động và cử chỉ này của cô, đã chạm vào sâu trong tận trái tim anh.
Từ trước tới giờ, chưa từng có người nào đối tốt với anh như vậy.
“Tuần sau, em sẽ chuyển qua làm luật sư riêng cho anh.”
Kiều Nhi biết, sau này Mạnh Hùng sẽ phải gặp nhiều chuyện rắc rối liên qua đến pháp luật.
Cô không thể nào giúp anh trong việc của hắc đạo, nhưng chí ít cô cũng có thể, tìm được khe hở của luật pháp để giúp anh.
Mạnh Hùng nghe Kiều Nhi nói vậy, trong lòng anh cảm giác ấm áp.
Anh biết cô muốn ở bên cạnh, giúp đỡ và bảo vệ anh.
Mạnh Hùng ôm Kiều Nhi đặt lên đùi mình.
Anh nhìn cô thâm tình nói.
“Kiều Nhi, cảm ơn em vì đã yêu anh.”
“Mạnh Hùng, hứa với em một điều,
Sau này dù có ở trong bất cứ hoàng cảnh gì, xin anh vi em mà đừng làm ra quyết định, hay hành động gì nguy hiểm đến bản thân của mình.”
Kiều Nhi nhìn sâu vào mặt anh nói,
Mạnh Hùng nhìn Kiều Nhi bằng ánh mắt thâm tình.
Trong ánh mắt của cô, anh có thể nhìn thấy được sự quan tâm đến từ tận đáy lòng.
“Được.”



Thử đọc