Trúc Mã Là Sói - Chương 22

Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày

Sự việc đã đến nước này chỉ còn cách…thẳng thắn để được khoan hồng.
Yêu nghiệt sắp xếp lại suy nghĩ, hít 1 hơi thật sâu, bình tĩnh kể lại. Đúng vậy, đúng là năm xưa hắn đã học được 1 số “tài vặt” từ Trình Mỹ Giai, những tài vặt này dùng để đối phó với người khác có thể khó nhưng lại thừa sức để đối phó với Nhan Tiếu.
Sau khi sang Mỹ, yêu nghiệt rất ít khi liên lạc với Nhan Tiếu, hoặc giả nói kể cả khi hai đứa gặp nhau trên MSM, cũng không biết nên nói gì. Một mặt yêu nghiệt muốn nắm được tình hình gần đây của Nhan Tiếu, mặt khác lại sợ cô bị nguời ta lừa, rồi lại sợ mình nói chuyện với cô, cô lại ngại. ..Tóm lại là vì những lý do trên mà cuối cùng Văn Dịch đã lựa chọn vào vai “hacker” để âm thầm theo dõi Nhan Tiếu.
Hôm nay, Nhan Tiếu chat với bạn thân, hê, hóa ra con gái cũng chẳng khác gì con trai, hoàn toàn nói chuyện bạn khác giới với phim ѕєχ.
Hôm nay, Nhan Tiếu đang viết báo cáo công tác..ê, ê…sao lại ngốc như vậy? Thế cũng đòi tốt nghiệp ngành xã hội, nhà ngươi không biết có chữ bị sai chính tả à? Thế nên mới nói, không có ta ở bên, IQ của nhà ngươi bị giảm đi.
Gần đây có con trai thường xuyên gửi tin cho Nhan Tiếu, lại còn quen nhau trên mạng nữa. Hê, Nhan Tiếu à Nhan Tiếu, em với hắn ta hợp chuyện thật đấy, em có biết rằng những gã đàn ông hèn hạ trong thế giới ảo đều tìm chuyện tình một đêm hay sao?
Hôm nay, Nhan Tiếu chat với Ninh Nhã Khiêm, bọn họ…thôi không xem bọn họ nói những gì nữa…
Cứ lén lén lút lút thoe dõi Nhan Tiếu một thời gian như vậy, tháng nọ năm nọ, đột nhiên yêu nghiệt thấy Nhan Tiếu post bài lên diễn đàn, cô ấy nói, mình bị sẩy thai 1 lần…Khi đọc đến câu này, thế giới của yêu nghiệt sụp đổ hoàn toàn.
Bất luận cái thai đó là của ai, hắn đều không thế chấp nhận. Nếu là của Ninh Nhã Khiêm, hắn sẽ về nước ngay lập tức để tẩn ૮ɦếƭ gã khốn này. Còn nếu là của hắn sau đêm hôm đó, hắn…
Bàn tay yêu nghiệt run rẩy đăng ký ID trên diễn đàn, hắn đã rắp tâm giả danh bác sỉ hỏi han tỉ mỉ chuyện cô sẩy thai, thời gian, địa điểm, mọi thứ đều trùng khớp với đêm hôm đó, còn gì để nói nữa? Còn gì có thể nghi ngờ nữa? Sau khi biết được sự thật, yêu nghiệt như muốn phát điên, vừa tự trách mình vừa xót xa, lấy ngay điện thoại gọi cho Nhan Tiếu, nhưng nghe thấy giọng nói của nữ tổng đài viên, đột nhiên hắn lại thấy sợ.
Biết nói gì đây? Biết hỏi gì đây?
Theo lời kể của Nhan Tiếu trên diễn đàn, truớc khi hắn sang Mỹ, cô đã biết mình có thai, hôm đó hai người chia tay nhau, cô lại không hề nhắc đến, không – nhắc – đến – một – từ - nào. Văn Dịch thừa nhận hồi đó hắn cũng ngượng ngùng, vì còn quá trẻ chưa hiểu rõ tình cảm của mình đối với Nhan Tiếu, và vì ghen tị với Nhan Tiếu và Ninh Khiêm Nhã.
Đúng, đó là sự ghen tị đến phát điên. Hồi đó, yêu nghiệt được tận mắt thấy Ninh Khiêm Nhã lái xe đưa Nhan Tiếu về nhà, nét mặt vừa sửng sốt vừa mừng rỡ của thái hậu, đúng vậy…trái tim hắn đang nhỏ máu. Đến cuối cùng, Nhan Tiếu lại không nhắc gì đến chuyện có thai với hắn, tại sao lại như vậy?
Do sợ đứa trẻ này ngăn cản bước tiến của cô ư? Hay còn lý do nào khác nữa? Chính vì thế, cô lựa chọn thà âm thầ để sẩy thai còn hơn là nói cho đương sự là hắn biết? Trong lòng Nhan Tiếu, hắn chẳng đáng 1 xu ư? Nghĩ vậy, yêu nghiệt âm thầm cúp máy.
Nói xong, yêu nghiệt cau mày nói tiếp: “Những chuyện sau đó, em biết hết rồi, anh đã chơi xỏ Trình Mỹ Giai 1 vố, sau khi về nước lại xui xẻo gặp bà ta, anh…” Văn Dịch cúi đầu, ngập ngừng 1 lát rồi nói tiếp: “Anh không muốn nhắc lại chuyện quá khứ nữa, anh muốn cùng em bắt đầu lại từ đầu, anh sẵng sàng chịu những lời đe dọa từ bà chằn đó”
Nhan Tiếu sững người ra 1 lát: “Nói như vậy có nghĩa là anh theo dõi máy tính của em suốt, thế tại sao trước đó anh không liên lạc gì với em, vừa xảy ra chuyện của Tề Gia Minh thì anh…”
Nhan Tiếu chưa nói hết, nghe cái tên “Tề Gia Minh”, Văn Dịch lại bốc hỏa, đang ngồi trên giường lại đứng phắt dậy mắng: “Đó là do em quá ngờ ngệch! Quá đần! Lúc đầu anh nghĩ nếu em đã ghét bỏ anh như vậy, ngay cả chuyện sẩy thai cũng không nói với anh, anh…Cho dù đau khổ đến đâu thì anh cũng sẽ cầu chúc cho em hạnh phúc, nhưng em…”. Yêu nghiệt vừa nói vừa nghiến răng: “Em xem em ngốc thế nào, tìm ai lại không tìm lại tìm gã Tề Gia Minh, hắn chat với em để lộ ra bao nhiêu sơ hở mà em vẫn ngờ nghệch tin lời hắn. Khó khăn lắm mới biết hắn đã có vợ chưa cưới mà em vẫn còn ngờ nghệch như vậy, chấp nhận để cho hắn lừa, liệu có phải hắn có nỗi khổ gì khó nói hay không, chậc chậc…Nếu anh không kéo em, có khi bây giờ em là người thứ 3 thật rồi đấy…”
Nhan Tiếu ngẩn người, thôi được, cô thừa nhận đúng là hồi đó cô ngờ nghệch, phải thật lòng cảm ơn thiếu gia Văn Dịch đã kịp thời nhắc nhở, nên cô mới biết quay đầu trở lại sau khi lạc đường. Nhan Tiếu bĩu môi: “Sau đó thì sao? Sau đó anh không biết tại sao lại về nước àh?”
Nghe hỏi vậy, yêu nghiệt lại dừng lại 1 lát, lặng lẽ ngồi xuống, cúi đầu nói với vẻ ngại ngùng: “Lúc đó anh nghĩ, đàn ông quanh em chẳng có kẻ nào ra hồn, nếu em làm vợ bọn họ, chẳng thà…chẳng thà lấy anh còn hơn. Tóm lại, đều là theo đuổi, anh không tin là anh không vượt được bọn họ. Chính vì thế mà anh đã về nước, về nước để phá bĩnh các cuộc hẹn hò mà người khác làm mối cho em. Hêhê…”
Nghe yêu nghiệt kể, Nhan Tiếu vừa tức vừa buồn cười, và quan trọng hơn là, lại cảm thấy vui vui. Đây chính là cái gọi “thích được chà đạp” chăng? Rõ ràng là đã từng bị người này làm tổn thương, bị hắn theo dõi, đáng lẽ phải bực mình, phải chửi hắn, bắt hắn bồi thường, nhưng đến khi nghe được những điều này, lại không bực tức như lúc đầu nghĩ. Là do trong lòng cũng thích gã ngốc này ư?
Hai người lặng lẽ nhìn nhau, sự việc đã đến nước này, dường như câu chuyện năm xưa chỉ còn lại là 1 câu hỏi. Sáng hôm sau khi say rượu, tại sao yêu nghiệt lại bỏ đi? Tại sao nói sang mỹ là sang mỹ ngay? Cô đã từng nghĩ đến hàng nghìn lý do, nhưng đến khi chuẩn bị công bố đáp án, cô lại căng thẳng đến mức không biết phải hỏi thế nào.
“Anh..”
“Em…”
“Ba năm trước..”
Ngần ngừ hồi lâu, không ngờ hai đứa lại lên tiếng cùng lúc, nhìn thấy vẻ nghiêm túc hiếm có của đối phương, cả hai đều bật cười.
Nhan Tiếu trợn mắt: “Để em nói trước”
Yêu nghiệt ՐêՈ Րỉ: “Cái này mà em còn tranh với anh nữa hả?”
Hai vợ chồng đang tranh giành thì điện thoại Nhan Tiếu đổ chuông. Thấy vậy, yêu nghiệt liền chu môi 1 cách bất lực, chỉ vào điện thoại nói: “Để nó nói trước vậy”
------------Tôi là tiếng chuông điện thoại lúc nữa đêm---------------
Bà Văn Hân, mẹ Văn Dịch gọi đến, vừa nhìn màn hình Nhan Tiếu chột dạ, muộn thế này mẹ chồng còn gọi điện, nếu hỏi yêu nghiệt đi đâu thì còn may, nhưng nếu là tin về ông ngoại Văn Dịch…
Nhan Tiếu không nghĩ gì thêm, bật loa cho cả yêu nghiệt cùng nghe, thì nghe thấy đầu bên kia, giọng bà Văn Hân run rẩy, nói năng không đầu không cuối. Lúc đầy yêu nghiệt còn cười hềnh hệch nhìn vợ, nghe thấy giọng mẹ lập tức ngồi ngay dậy cảnh giác, nghe được hai, ba câu, thấy Nhan Tiếu và mẹ nói chưa ra được vấn đề bèn đứng phắt dậy, lấy điện thoại từ tay Nhan Tiếu, hạ thấp giọng nói: “Mẹ, có chuyện gì vậy? Mẹ đừng cuống”
Bà Văn Hân nói giọng ngắt quãng, còn chưa nói hết đã sụt sịt. Nhan Tiếu nín thở nghe hai mẹ con nói chuyện, cô đã loáng thoáng nghe thấy tiếng còi xe cấp cứu ở bên kia điện thoại. May mà lúc này, ông Bruce lại đón lấy điện thoại, nói bằng tiếng Trung không lưu lóat cho lắm: “Dịch, ông ngoại con đột nhiên ngất xỉu, ba mẹ đưa ông lên xe cấp cứu, chuẩn bị đến bệnh viện đây, các con cũng mau đến đi”
Yêu nghiệt cúp máy, nét mặt đăng chiêu. Chưa kịp nói gì Nhan Tiếu đã với lấy chùm chìa khóa trước tủ đi ra cửa: “Anh uống rượu không được lái xe, để em”
----------Ngoài cửa phòng khám bệnh------------
Lúc đến bệnh viện, ông Văn đã được chuyển vào phòng cấp cứu. Cảm ơn trời phật, tạm thời chưa nguy hiểm đến tính mạng.
Từ trước đến giờ, cuộc sống của bà Văn Hân lúc nào cũng thuận buồm xuôi gió, đột nhiên rơi vào hoàn cảnh người cha mạnh mẽ đột nhiên quỵ xuống, chỉ trong 1 đêm mà trông bà già hơn. Lúc Nhan Tiếu và Văn Dịch đến bệnh viên, bà đang ngồi ở trên ghế băng bằng gỗ ngoài hành lang run rẩy, nước mắt lưng tròng, ông Bruce nhẹ nhàng an ủi gì đó bằng tiếng Anh.
Thấy con trai đến, bà Văn Hân như gặp được vị cứu tinh, túm chặt con trai nói: “Văn Dịch, ông ngoại thương con nhất, nhất định con phải khuyên ông, nếu không…Ông ૮ɦếƭ không rõ ràng…mẹ…mẹ cũng không tha cho con đâu”
Câu nói này khiến cả Văn Dịch và Nhan Tiếu đều sợ, hỏi ông Bruce còn khá bình tĩnh ngồi bên cạnh mới biết được tình hình. Vừa nãy ông Văn được đưa đến bệnh viện, bác sĩ Lý điều trị cho ông cũng có mặt. Bác sĩ Lý là bạn thân của ông Văn, trước mặt ông, bà Văn Hân và ông Bruce chỉ là bề dưới, sau khi cấp cứu cho ông Văn xong, bác sĩ Lý mắng cho vợ chồng bà 1 trận. Mắng xong mới bỏ kính lão ra, thở dài nói: “Các cháu làm con mà không quan tâm đến ba nhiều hơn hay sao?”
Lúc này vợ chồng bà Văn Hân mới biết được sự thật. Hóa ra, kể từ khi biết mình bị ung thư dạ dày, bác sĩ Lý đã khuyên ông nên cắt bỏ khối u, nhưng vì bệnh tình của ông đã đến giai đoạn giữa, mổ cũng có những rủi ro nhất định. Sau khi tìm hiểu ở nhiều nơi, ông Văn nghe nói một số trường hợp tế bào ung thư di căn hoặc tái phát cũng không phải là ít, vì thế ông quyết định điều trị bằng thuốc.
Nhưng vì tâm lý “có bệnh vái tứ phương”, gần đây ông Văn đã không biết liên hệ được với vị “bác sĩ kỳ cựu” nào đó, kê cho ông mấy vị thuốc quý tạp nham mấy chục nghìn nhân dân tệ, nói những thuốc này có thể Gi*t ૮ɦếƭ tế bào ung thư, kéo dài tuổi thọ, giảm bớt đau đớn.
Vì thế mới có chuyện tối nay ông cụ đột nhiên lên cơn đau rồi ngất đi. Bác sĩ Lý nói: “Bác là bạn của ông Văn mấy chục năm mà còn không hiểu được suy nghĩ của ông cụ àh? Từ nhỏ ông ấy đã sợ đi viện, bây giờ đến phải mổ lại còn sợ hơn, các cháu là bề dưới, nhìn thấy ông ấy vui vẻ, nghĩ thóang như vậy, nhưng thật sự ông cụ còn sợ ૮ɦếƭ hơn các cháu nhiều! Vì sợ ૮ɦếƭ nên mới không dám mổ, sợ ca mổ thất bại”
Nói đến đây, bác sĩ Lý ngừng lại, sau đó lại nói nhỏ: “Còn nữa, nguyên nhân quan trọng nhất khiến ông Văn không chịu mổ là …lo cho Văn Dịch”
Văn Dịch được ông nuôi nấng từ nhỏ đến lớn, tình cảm không ai có thể sánh được. Ông yêu chiều cậu cháu ngoại này đến mức khó tin. Sự nghiệp của Văn Dịch mới bắt đầu, ông mong 1 ngày nào đó thấy cháu mình thành công, vẻ vang trước tổ tiên. Có quá nhiều thứ khiến ông Văn không thể buông xuôi, sợ lìa cõi trần, điều trị bằng thuốc may chăng kéo dài được một thời gian, nhưng nếu mổ….
Bà Văn Hân hỏi: “Thế bệnh của ba cháu, ngoài mổ ra còn cách nào khác không ạh?”
Bác sĩ Lý lắc đầu: “Câu trả lời của bác vẫn là như vậy, mổ sớm có thể cắt bỏ khối u trước khi tế bào ung thư di căn, nếu không…ông cụ sẽ chỉ đau đớn mà thôi”
Sau khi bàn bạc, hai vợ chồng quyết định khuyên ông cụ mổ, và người phù hợp nhất để đưa ra lời khuyên này dĩ nhiên là Văn Dịch. Yêu nghiệt an ủi ba mẹ một hồi mới ngoái đầu lại nhìn vợ: “Tiếu Tiếu, em nghĩ thế nào?”
Từ nãy đến giờ Nhan Tiếu không nói gì, đây là chuyện của nhà họ Văn, cô không nên xen vào. Nếu cả nhà đều ủng hộ việc mổ, ông Văn khỏe lên thì không còn gì bằng, nhưng nếu thất bại, lúc đó cả nhà đối mặt như thế nào với kết quả đáng sợ đó đây?
Nhan Tiếu nắm chặt tay yêu nghiệt, chớp mắt nói: “Em tin rằng sức mạnh con người sẽ chiến thắng ông trời, chắc chắn ông trời sẽ không tàn nhẫn đến mức chia rẽ gia đình mình sớm như vậy đâu. Bất luận anh quyết định thế nào, em đều ủng hộ anh”. Nghe thấy vậy, trái tim Văn Dịch run lên, không kiềm được nắm chặt tay Nhan Tiếu, đột nhiên nhớ đến câu: Em không thể giúp anh giải quyết hết mọi khó khăn, nhưng em cam đoan rằng, bất luận xảy ra chuyện gì, em đều ở bên cạnh anh.
Tranh thủ lúc ông Văn tỉnh lại, cả nhà vào nói chuyện với ông. Nhan Tiếu đi đến cửa hàng tiện lợi mở cửa 24 giờ mua ít cháo ăn liền, bánh quy và caphê lon. Cô đoán chắc cả nhà đã mệt. Đang định quay về khu điều trị thì thấy hình như trong góc tòa nhà có tiếng khóc.
Nhan Tiếu: +_+
Đêm hôm khuya khoắc, nền trời tím sẫm lạnh lẽo, hoa viên trước cửa khu điềi trị càng tĩnh mịch, vắng vẻ hơn, ánh đèn yếu ớt kỳ dị. Giờ này mà còn ai đứng khóc ở đó nhỉ? Nghĩ đến đây, điều đầu tiên Nhan Tiếu nghĩ đến là…MA!
Bệnh viện vốn nặng âm khí, đây lại là khu điều trị ngày nào cũng có người ૮ɦếƭ, bây giờ lại là giờ hoạt động cao điểm của một số thứ…lẽ nào mình lại may mắn được gặp ư? Nhan Tiếu thấy sống lưng lạnh toát, không biết nên bước tiếp hay quay đầu lại.
Bàn tay Nhan Tiếu run rẩy cầm điện thoại, định gọi điện cho yêu nghiệt bảo hắn ra đón, nhưng sực nhớ ra điện thoại của yêu nghiệt đã hy sinh anh dũng. Hận một nỗi, vừa nãy đáng lẽ cô không nên ham đường gần, đi đường tắt không có ông đi qua, bà đi lại này. Nhan Tiếu nước mắt lưng tròng, trước khi sợ quá đâm đầu vào tường đã lấy hết can đảm quát lên: “Ai đó?”
Vừa dứt lời thì thấy trong góc tòa nhà thấp thóang có bóng người, váy dài, đầu tóc bù xù. Nhan Tiếu giật nảy mình, không kiềm được, lùi ra sau mấy bước. Cũng còn may, cô gái này mặc chiếc váy Bohemieng, mốt của năm nay, chắc không phải là ma.
Nhan Tiếu nhìn chiếc bóng cô gái trải dài dưới ánh đèn, thở phào một tiếng nói: “Đêm hôm mà khóc…Á…..á!” Chưa nói dứt lời, cô gái đã chạy đến trước mặt Nhan Tiếu, ôm chặt lấy Nhan Tiếu khóc òa lên: “Chị Nhan Tiếu”
Nhan Tiếu còn chưa hết sợ, hét lên đẩy cô gái ra, loạng chọang lùi lại, sau đó mời nhìn rõ khuôn mặt cô gái, cau mày hỏi: “Ớt Nhỏ?”
……
Mở 1 chai nước khóang ra cho Ớt Nhỏ lấy nước rửa mặt và rửa tay, rồi cô bé vừa khóc thút thít vừa ngồi xuống. Nhan Tiếu và Ớt Nhỏ ngồi trên chiếc ghế băng bằng gỗ ngoài vườn hoa, không còn quan tâm đến việc sau lưng có ma hay không. “Sao em lại ở đây? Người nhà của em cũng bị ốm àh?”
Ớt Nhỏ lại thút thít, đưa tay quệt nước mắt rồi nói: “Chị Nhan Tiếu, nhà chị có người ốm àh?”
Nhan Tiếu gật đầu: “Ông ngoại Văn Dịch phải nằm viện, thời gian này có thể anh ấy khá vất vả, công việc bên công ty em cố gắng lo liệu”
Nghe thấy vậy, nước mắt Ớt Nhỏ lại rơi lã chã, cô lắc đầu nói: “Em định nói với sếp là em không làm nữa. Ngày mai em sẽ ra nước ngoài, ngày mai em sẽ rời chốn này..Hu hu”
Nhan Tiếu im lặng, cũng ngại không muốn hỏi Ớt Nhỏ bị làm sao. Cô bé này cũng hơn hai mươi một chút, các cô gái ở độ tuổi này dễ nóng nảy, bộc phát, dễ giải quyết công việc theo tình cảm. Chắc là…cãi nhau với người yêu việc gì đó. Ý nghĩ này vừa hiện lên, trong đầu Nhan Tiếu lại nhớ đến hình ảnh hôm đó Ớt Nhỏ và Hạ Hà Tịch lôi nhau trên đường, mới sực nhớ ra, Hạ Hà Tịch cũng đang nằm bệnh viện này.
Hít 1 hơi thật sâu, Nhan Tiếu hỏi thăm dò: “Có phải em cũng có bạn nằm ở bệnh viện này không? Thế nên muộn thế này mà em vẫn….”
Nghe thấy vậy, Ớt Nhỏ khóc to hơn, nước mắt rơi lã chả như chuỗi hạt đứt dây, rồi cô nghiến răng nói: “Tốt nhất là anh ta ૮ɦếƭ trong bệnh viên luôn đi! Đồ không biết lòng tốt của người khác, bị người ta đá thật đáng đời. Đàn ông chẳng có thằng nào ra hồn cả, để anh ta ૮ɦếƭ đi, ૮ɦếƭ đi! Khuya thế này em chạy ra ngoài anh ta cũng không lo…Thôi thì vết mổ vừa mới khâu, không xuống giường đuổi theo em được, nhưng gọi cho em 1 cú điện thoại cũng ૮ɦếƭ ai đâu…Hu hu”
Nghe giọng Ớt Nhỏ kể, đúng là có liên quan đến Hạ Hà Tịch rồi. May mà Nhan Tiếu ít xuất hiện ở công ty yêu nghiệt, Ớt Nhỏ cũng không biết mối quan hệ của cô với Hạ Hà Tịch. Có lẽ bây giờ có thể lợi dụng thân phận của “người ngoài cuộc” để tìm hiểu việc Hạ Hà Tịch điều tra công ty Văn Dịch chăng? Nghĩ vậy, Nhan Tiếu đang định lên tiếng dò thì Ớt Nhỏ lại khóc như mưa, không nói được gì nữa.
Nhan Tiếu lau nước mắt cho Ớt Nhỏ, nhẹ nhàng hỏi: “Có thể anh ấy đã gọi điện thoại cho người nhà hoặc bạn bè của em rồi thì sao? Hoặc cũng có thể anh ấy sợ lúc này gọi điện thoại cho em, em sẽ giận hơn?”
“Còn lâu mới có chuyện đó” Ớt Nhỏ lắc đầu kéo Nhan Tiếu nói. “Chị không biết đâu, anh ta là 1 kẻ khốn nạn, em và anh ta ở bên nhau bao nhiêu năm, rõ ràng là cả thế giới đều biết em thích anh ta, rõ ràng là anh ta cũng biết…Nhưng anh ta cứ giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, ở nơi công cộng cứ coi em như em gái. Được, em gái thì em gái chứ sao, em tin 1 ngày có thể cảm hóa được anh ta, để anh ta chấp nhận em”
Nói đến đây, Ớt Nhỏ tự dưng cau mày buồn bã: “Em sắp thành công rồi, chị Nhan Tiếu có biết không, thậm chí anh ta còn hứa với em sẽ thử xem sao, hứa sẽ đặt quan hệ với em…Nhưng chưa được hai ngày thì cái bà đó lại xuất hiện. Anh ta nói anh ta thích bà đó từ lâu, tưởng rằng không bao giờ gặp lại nữa. Nhưng bà ấy lại từ trên trời rơi xuống vào đúng thời điểm anh ta chuẩn bị gật đầu chấp nhận em. Bà đó chê anh ta, căm ghét anh ta, nhưng anh ta không chịu bỏ cuộc, cứ chờ đợi, thế em còn là gì nữa? Là gì nữa hả?”
“…”Nhan Tiếu cứng lưỡi, nhìn Ớt Nhỏ khóc như mưa, đột nhiên không đủ can đảm để khuyên cô nữa. Nếu…người đàn bà mà Ớt Nhỏ nói thật sự là cô thì cô biết sẽ ăn nói thế nào đây?
Nhan Tiếu vỗ bờ vai Ớt Nhỏ nói: “Thư Quả, em đừng làm như vậy, có thể sự việc không như những gì em nghĩ đâu”
Chưa nói hết lời, mắt Ớt Nhỏ đã sáng lên, hậm hực nói: “Em nguyền rủa người đàn bà đó, rủa cho chị ta suốt đời không được hạnh phúc!”
Nhan Tiếu nghẹn lời. Chị đã đích thân từ chối Hạ Hà Tịch, Ớt Nhỏ em còn muốn chị làm thế nào nữa? Nhan Tiếu đang định nói thì chiếc xe hơi hạng sang từ từ tiến đến, đỗ xịch trước mặt hai người. Một lát sau, hai người đàn ông lực lưỡng đi xuống. Thấy vậy, Ớt Nhỏ liền ngẩng đầu, không nói gì.
Nhan Tiếu đoán là hai người này đến là để đón Ớt Nhỏ, cô vỗ vai Ớt Nhỏ nói: “Không có chuyện gì quan trọng hơn việc ăn ngủ cả, ngủ 1 giấc rồi tính”
Nét mặt Ớt Nhỏ lộ ra vẻ buồn bã, nhìn tòa nhà trong khu điều trị bằng ánh mắt lưu luyến rồi chậm rãi gật đầu, đứng dậy thoe hai người kia lên xa. Trước khi lên xa, cô còn ngoái đầu nhìn Nhan Tiếu một lần nữa nói: “Cảm ơn chị Nhan Tiếu, hôm nay để chị chê cười, lại còn nói những câu chẳng đâu vào đâu nữa”
Nhan Tiếu nhẹ nhàng lắc đầu nhưng trong lòng lại thầm nghĩ, nếu 1 ngày nào đó, Ớt Nhỏ biết cô chính là “người đàn bà đó” thì cô bé có còn cảm ơn thoải mái như vầy nữa không?
Nhan Tiếu tiễn Ớt Nhỏ lên xe thì yêu nghiệt gọi điện. Chắc là đợi sốt ruột, sợ vợ gặp chuyện gì. Nhan Tiếu bỏ qua chi tiết về Hạ Hà Tịch, chỉ nói là vừa gặp Ớt Nhỏ, cô vừa nói chuyện điện thoại vừa đứng dậy định đi về phòng điều trị. Nhưng vừa đứng dậy thì thấy trên chiếc ghế băng có cái gì đó rơi ra.
Nhan Tiếu cau mày cúp máy, cúi người nhặt túi giấy tờ mở ra xem….
Hóa ra là bản thiết kế đồ chơi. Thấy vậy, Nhan Tiếu liền giật mình, nhìn xuống góc phải theo phản xạ, dưới bản thiết kế có ký tên, tên Tiếng Anh mà yêu nghiệt thường dùng là: Kiro
Vừa nãy, trước khi Nhan Tiếu và Ớt Nhỏ ngồi xuống ghế, trên ghế không có gì, Nhan Tiếu ra khỏi nhà trong tình trạng rất vội, bản thiết kế của yêu nghiệt không tự nhiên mà bay vào túi cô, vậy thì nó là của…
Nhan Tiếu cắn môi, bình tĩnh móc nối lại tất cả những chuyện xảy ra gần đây. Ớt Nhỏ và Hạ Hà Tịch quen nhau, và từ lâu Hạ Hà Tịch vẫn theo dõi công ty đồ chơi của yêu nghiệt. Hôm nay chắc là Ớt Nhỏ đến thăm Hạ Hà Tịch đang nằm viện, không hiểu lý do gì mà hai người cãi nhau, vậy thì bản thiết kế này của yêu nghiệt…
Nhan Tiếu ngừng lại 1 lát, mắt sáng lên. Lẽ nào bản thiết kế này do Ớt Nhỏ lấy trộm từ công ty, chuẩn bị đưa cho Hạ Hà Tịch ư?
Hạ Hà Tịch, rốt cuộc anh chuẩn bị làm gì? Lẽ nào anh là người đúng như yêu nghiệt nói, không đơn giản như em nghĩ ư?
-------Đến thăm tình địch-------------
Mang đồ ăn vào bệnh viên, ông bà Văn Hân thay ca cho con trai, tiếp tục chăm sóc và khuyên nhủ ông Văn. Còn Nhan Tiếu và yêu nghiệt ngồi ngoài nghỉ.
Vẫn chưa nắm bắt được hết tình hình nên Nhan Tiếu không có ý định nói cho yêu nghiệt biết chuyện của Ớt Nhỏ và Hạ Hà Tịch, một là sợ trách nhầm người tốt, ảnh hưởng đến quan hệ giữa Ớt Nhỏ và yêu nghiệt trong công việc, hai là Nhan Tiếu rất hiểu tính cách nóng nảy, manh động của yêu nghiệt, chỉ sợ hắn rút dây động rừng.
Sau khi phát hiện ra bản thiết kế đó, Nhan Tiếu lặng lẽ cất vào túi xách, định tìm 1 thời điểm nào đó sẽ đánh bài ngửa với Hạ Hà Tịch nhưng lúc này, trong đầu có rất nhiều câu hỏi nên Nhan Tiếuđã bị phân tâm, ánh mắt thẫn thờ nhìn về phía trước cho đến khi thấy mặt lành lạnh mới trở về với thực tại, phát hiện ra yêu nghiệt đang gọi mình.
Yêu nghiệt áp chai Coca cola lạnh vào má vợ, thấy Nhan Tiếu nhìn mình chằm chằm, mới cười giả là hỏi: “Em nghĩ gì vậy? Gọi mấy tiếng mà không có phản ứng gì”
“Không..” Nhan Tiếu lau vệt nước trên mặt đi. “chắc là do em hơi mệt”
Ánh mắt Văn Dịch sâu thẳm, nhìn Nhan Tiếu một hồi mới nói: “Hay là em về trước đi”
Nhan Tiếu lắc đầu, nghĩ 1 lát rồi chậm rãi nói: “Thực ra…Hạ Hà Tịch cũng nằm ở bệnh viện này, …khoa tràng vị trên tầng 7”
Nói xong, ánh mắt yêu nghiệt đã quắc lên, nghiến răng nói: “Hừ, em nói thế có nghĩa là gì?”
Nhan Tiếu giả vờ ngờ ngệch, ngước mắt nhìn lên trời: “Hình như em quên không nói với anh, ba mẹ Hạ Hà Tịch đã mât từ mấy năm trước, bây giờ ốm cũng không ai chăm sóc, tội nghiệp lắm…Em nghĩ rằng đằng nào cũng gần thế này, hay là bọn mình cùng lên thăm anh ấy, có được không?”
Yêu nghiệt vỗ đùi cái đét, trợn mắt: “Ai thèm đi thăm hắn ta? Anh chỉ mong hắn ta ૮ɦếƭ luôn”
Nghe thấy vậy, Nhan Tiếu cứng họng, đang im lặng thầm nghĩ thôi vậy thì nghe thấy tiếng yêu nghiệt nói: “Em muốn lén cứ việc lên! Anh chỉ có 1 yêu cầu, đi nhanh về nhanh”
Nhan Tiếu lập tức hóa đá. Tại sao tự nhiên yêu nghiệt lại thóang như vậy? Không ghen nữa? Thấy Nhan Tiếu trợn tròn mắt nhìn mình, yêu nghiệt hậm hực: ‘Nhìn cái gì nữa? Từ trước đến nay chồng em khi nào chả độ lượng như vậy. Thôi, em muốn đi thì cứ đi. Trước những biểu hiện tốt đẹp của bà xã ngày hôm nay, …ông cxã tha cho 1 lần”
Mặc dù yêu nghiệt đại lượng nói ra câu này, nhưng mặt đã méo xệch, nghĩ đến dáng vẻ giả vờ đau yếu của Hạ Hà Tịch là hắn đã muốn sạc cho anh ta một trận: “Bản thiếu gia thấy hắn tội nghiệp, vừa ốm đau lại vừa thất tình…Một mình nằm trong bệnh viện không ai dòm ngó. Tiếu Tiếu nhà anh tấm lòng từ bi, ngay cả con mèo, con chó cũng muốn cứu, muốn lên thăm hắn cũng là điều bình thường”
Nhan Tiếu nghe vậy, không nhịn được cười, gạt tay yêu nghiệt đang đặt trên vai mình ra, cũng bắt chước dáng vẻ lưu manh của hắn: “Anh đang an ủi mình hay đang an ủi em vậy?”
Yêu nghiệt bĩu môi, trợn mắt nói: “Anh tin em chứ! Tin em không cặp với kẻ thứ 3 đó đâu, em đi đi, không lại đứng đây là tâm hồn lại đâu đâu”
Nói xong, Văn Dịch liền xua tay đuổi Nhan Tiếu đi với vẻ bực bội. Nhan Tiếu im lặng, đúng là cô không yên tâm về chuyện liên quan đến bản thiết kế liền nói: “Thế em lên đây, em sẽ về ngay thôi” rồi đứng dậy chuẩn bị đi. Nhưng vừa bước đi được hai bước, yêu nghiệt đã gọi giật lại: “Khoan đã”
“Gì nữa anh?” Nhan Tiếu quay đầu, sao lại thay đổi ý định nhanh thế nhỉ?
Văn Dịch hậm hực ngước mắt nhìn lên trần nhà, rồi nói, giọng không thoải mái lắm: “Mang cả bát cháo trứng muối thịt nạc của anh lên cho hắn đi…”
Nhan Tiếu phì cuời, xách cặp Ⱡồ₦g cháo đi qua yêu nghiệt chớp mắt trêu: “Ông xã của em cũng từ bi đó chứ”
Yêu nghiệt nghiến răng nói: “Đó là do bản thiếu gia không thích ăn, còn thừa đổ cho hắn”
“Vâng…vâng, em đi đây”
Rất nhiều dấu hỏi-------------
Nhan Tiếu lên phòng Hạ Hà Tịch thấy anh đang nhàn nhã đọc báo.
Nhan Tiếu khóc dở mếu dở, trong lòng thấy thương thay cho Ớt Nhỏ, cô bé đứng dưới khóc như mưa, còn Hạ Hà Tịch trên phòng đủng đỉnh đọc tạp chí.
Nhan Tiếu cố tình hắng giọng, Hạ Hà Tịch ngẩng đầu lên nhìn thấy người trong mộng, cũng vô cùng sửng sốt. Ngẩn người 1 lúc mới nói: “Tiếu Tiếu, sao em…”
“Ông của Văn Dịch bị ốm, nằm ở ngay tầng dưới, em đi mua ít đồ ăn. Văn Dịch biết anh nằm trên này, bảo em mang đến cho anh”. Nhan Tiếu vội nói rõ lý do trước khi Hạ Hà Tịch lên tiếng, cắt đứt mọi suy nghĩ không đáng có của Hạ Hà Tịch, câu nào cũng nhắc đến “Văn Dịch”, vạch rõ quan hệ giữa hai bên.
Nhan Tiếu vừa nói vừa đặt bát cháo lên bàn, nhưng vẫn nói với nét mặt vô cảm: “Anh ăn ngay đi không thì cháo nguội mất”
Thấy vậy, Hạ Hà Tịch ngập ngừng 1 lát rồi nhếch mép cười: “Có cần thiết phải làm mặt lạnh như vậy không? Thực ra, kể cả vẻ mặt em không gớm ghiết như vậy thì anh cũng không dám hy vọng gì”
Câu nói này khiến Nhan Tiếu thực sự bối rối, đây chính là khổ nhục kế mà yêu nghiệt nói ư? Hình như mỗi lần muốn giữ khỏang cách với Hạ Hà Tịch, anh ta luôn nói ra 1 vài câu để cô cảm thấy có lỗi, để cô áy náy, sau đó mềm lòng…
Nhan Tiếu cúi đầu nắm chặt tay lại, sau khi nhắc mình phải có lập trường kiên định, liền hít 1 hơi thật sâu nói: “Vừa nãy em đi mua đồ ăn, đã gặp qua Thư Quả”
Hạ Hà Tịch sững người 1 lát. Chắc cũng đoán được ý đồ của Nhan Tiếu khi đến đây, anh ta cúi đầu bình thản lật tiếp cuốn tạp chí trong tay, “ừ” 1 tiếng.
Thấy vậy, tự nhiên Nhan Tiếu lại nổi cơn bực: “Lúc em gặp cô ấy, cô ấy đang đứng khóc ở góc tường. Em không quan tâm đến việc giữa hai người đã xảy ra chuyện gì, anh không thấy việc đêm hôm khuya khoắt mà thả 1 cô gái ra ngoài đường là rất nguy hiểm àh?”
“Muộn thế này rồi, không phải Văn Dịch cũng để cho em lang thang ở phòng bệnh của người khác đó sao?”
Nhan Tiếu cứng họng. Đang ngượng ngùng thì Hạ Hà Tịch lại nheo mắt, nói với giọng rất bình thản: “Vừa nãy em đã nhìn thấy những gì?”
“Gì cơ?”
Gấp cuốn tạp chị lại, Hạ Hà Tịch nhếch mép, nói nhỏ: “Không phải cuối cùng Quả Quả đã được người ta đón đi đó sao? Cô ấy luôn có người nhà và vệ sĩ bảo vệ, làm sao có thể có nguy hiểm được? Ngược lại anh…”
Nói đến đây, Hạ Hà Tịch nhìn cô với ánh mắt sau thẳm, sau khi lóe lên tai sáng khác thường lại sầm xuống, nói: “Nếu anh đuổi theo lại không hay”
Nhan Tiếu cũng không biết phải nói gì. Nếu đúng như lời Hạ Hà Tịch nói, Ớt Nhỏ luôn có vệ sĩ bảo vệ thì không cần phải để cho cô ấy đứng khóc chán chê trong góc tường mới xuất hiện. Lẽ nào đúng như lời Hạ Hà Tịch nói, có người đang thử thách anh? Xem anh có đuổi theo hay không?
Ớt Nhỏ là người như thế nào mà có xe hơi hạng sang, và vệ sĩ đi theo bảo vệ? Nhan Tiếu mím chặt môi, chỉ thấy sự việc càng ngày càng phức tạp, muốn hỏi nhưng lại sợ động chạm đến chuyện nhà người khác, đang ngần ngừ thì Hạ Hà Tịch lại nói tiếp: “Muộn thế này mà em còn đến, chắc không phải chỉ đơn thuần là bực mình thay cho Thư Quả chứ?”
Ngay cả Nhan Tiếu cũng thấy mình có phần bỉ ổi. Nữa đêm đến phòng bệnh, không phải để thăm bệnh, cũng không tỏ ý quan tâm mà để hỏi tội ngươì ta. Nhưng sự việc đã đến nước này, cũng không có gì phải giấu nữa. Nhan Tiếu im lặng, lấy từ túi xách ra túi tài liệu, đặt xuống giường Hạ Hà Tịch nói: “Lúc ra về, Ớt Nhỏ có đánh rơi cái này ở chỗ em, em nghĩ…chắc là cái này lúc đầu định đưa cho anh”
Thấy túi tài liệu, Hạ Hà Tịch không tỏ ra luống cuống, thậm chí kô thèm mở ra xem mà nói ngay: “Bản thiết kế này anh đã xem rất nhiều lần, nhớ như in rồi, em không cần phải đưa lại cho anh”
Nhan Tiếu sững người không nhúc nhích.
Ngay cả túi tài liệu Hạ Hà Tịch cũng không thèm mở ra mà đã biết bên trong là bản thiết kế, còn nói là nhớ như in trong đầu. Lẽn nào đúng là anh ta và Ớt Nhỏ thông đồng với nhau để đối phó với công ty đồ chơi của Văn Dịch?
Nhìn vẻ mặt sửng sốt của Nhan Tiếu, Hạ Hà Tịch liền nở 1 nụ cười bí hiểm, giơ chiếc túi tài liệu trong tay lên nói: “Em biết anh có quen với Quả Quả, , với tư cách là người quản lý các công việc của công ty Văn Dịch, thực ra muốn lấy trộm bản thiếtr kế này không có gì là khó khăn”
Nhan Tiếu lắc đầu, vẫn tỏ vẻ không dám tin vào sự thật: “Tại sao anh lại làm như vậy?”
Ngừng 1 lát, Hạ Hà Tịch chu môi: “Sau khi ba mẹ anh mất, anh sống rất khổ, dù là ăn cơm hay nói chuyện, thậm chí khi đi ngủ cũng phải xem thái độ của người khác như thế nào, anh luôn khát khao có 1 gia đình của riêng mình, khát khao tìm lại được những tình cảm ấm áp như hồi đầu mới đi học, chính vì thế anh luôn nhớ em. Anh tưởng rằng sẽ không bao giờ gặp lại em nữa, nhưng ông trời đã trừng phạt anh, đã đưa em về bên cạnh anh, chỉ có điều giờ em đã là vợ của người khác. Anh đã nghĩ mọi cách để phá Văn Dịch, phá tình cảm của hai người, anh đã không khước từ thủ đoạn nào, rắp tâm bày mưu tính kế để giành lại em cho bằng được. Nhất định phải để 1 ngày nào đó, trong mắt em chỉ có anh thôi”
“…” Nghe thấy những điều này, Nhan Tiếu lùi lại mấy bước, cau mày, cắn môi không biết phải làm gì. Hạ Hà Tịch trước mặt cô đáng sợ biết bao. Hạ Hà Tịch vừa nói những câu ghê tởm biết bao…Trong lúc Nhan Tiếu chưa biết phải làm gì, bên này Hạ Hà Tịch nhìn nét mặt sững sờ của Nhan Tiếu, đột nhiên cười ha hà, mãi cho đến khi vết thương đau nhói mới dừng lại.
Rất lâu sau, đến khi phòng bệnh lặng như tờ, Hạ Hà Tịch mới bình tĩnh lại, nói bằng giọng thiễu não: “Hóa ra, trong mắt em, Hạ Hà Tịch chỉ là người như vậy”
Nhan Tiếu nghiến răng: “Rốt cuộc anh định nói gì?”
“Không có gì cả!” Hạ Hà Tịch cười, sắc mặt nhợt nhạt. “Vừa nãy anh chỉ đùa với em thôi, bịa ra 1 câu chuyện vô vị, lúc đầu anh tưởng rẳng…trong mắt em, anh không tầm thường như vậy, ít nhất là không hèn hạ đến như vậy, kể cả anh kể cho em nghe câu chuyện đó, em cũng sẽ không tin, chỉ tiếc là…nét mặt của em đã thể hiện rất rõ, anh hiểu rồi”
Hiểu thực sự rồi, cũng hết hy vọng thực sự rồi. Nhan Tiếu àh Nhan Tiếu, quả nhiên là em đã coi anh như 1 kẻ bỉ ổi.
Giờ thì Nhan Tiếu đã hiểu vừa nãy Hạ Hà Tịch muốn thử lòng mình. Cô bối rối đang định giải thích thì Hạ Hà Tịch đã nhắm mắt lại lắc đầu: “Tiếu Tiếu, em về đi. Chuyện anh đã hứa với em, anh sẽ không quên đâu. Qua Tết Đoan Ngọ, sai khi được ra viện, anh sẽ kể hết mọi chuyện cho em nghe”. Nói xong, Hạ Hà Tịch lại mở mắt, chỉ thấy ánh đen lay láy, trong ngần, không còn vẻ hung dữ, ngông cuồng như ban nãy.
Nhan Tiếu im lặng. Hạ Hà Tịch, rốt cuộc tài diễn xuất của anh quá cao siêu hay là do em quá ngớ ngẩn, không có cách nào để tin anh. Trong lúc hai người đang nhập nhằng, một người không chịu về, một người không chịu giữ lại thì đột nhiên có tiếng cười lạnh lùng từ ngoài phòng bệnh vọng vào: “À, bạn cũ…”
Nhan Tiếu bèn thở hắt ra 1 hơi, giọng nói này, ngữ điệu này…không phải của Văn Dịch đáng ૮ɦếƭ thì là của ai????
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc