Trầm Vụn Hương Phai - Chương 01

Tác giả: Tô Mịch

Đánh dấu

Bát Canh Cá Và Cỗ Quan Tài 
Bầu trời vừa giũ sạch tuyết. Tịch dương bên đường chân trời đỏ rực như quả cầu lửa, lớp tuyết mỏng bên rìa sông cũng được mạ một màu đỏ nhàn nhạt, trông thực đẹp mắt.
Hồ Mãn lảo đảo bước đi trên nền đất phủ đầy tuyết, trên những nơi hắn đã đi qua máu tươi nối thành một vệt dài. Hắn là một đại đạo tặc tiếng ác đồn xa, nhưng lại bị trúng kế giữa lúc đang thăm dò con mồi, rơi vào kết cục thảm bại như bây giờ. Hắn trút một hơi thở dài, xé toạc một mảng gấu áo, ngồi xổm xuống băng lòng bàn chân lại. Bị truy lùng ba ngày ba đêm, đôi giày lụa sớm đã bị những bụi gai và đất đá trên núi nghiền rách, hai chân hắn vừa lạnh cóng vừa đau âm ỉ, e là đã bị bỏng tuyết.
Hắn vừa đói vừa khát, chậm chạp đi về phía bờ sông. Vào mùa này muốn bắt được một con cá tươi e không phải việc dễ dàng gì. Thế nhưng với công phu không tồi của tên đại tặc hắn đây mà nói, hẳn cũng không phải quá khó khăn. Hắn sờ sờ túi áo, trên người chỉ có một chiếc khăn tay và vài mẩu bạc vụn, không hề có que đánh lửa.
Không có que đánh lửa, nghĩa là dù hắn có bắt được cá đi nữa, cũng chỉ có thể ăn sống nuốt tươi. Nếu là ngày thường, hắn tuyệt đối sẽ không chịu phải khổ sở như vậy, nhưng giờ lại đang là lúc hắn đói rét thê thảm như con chó hoang không nhà, những tia sáng cầu sinh trỗi dậy trong mắt, hắn đã không thể quản nhiều như vậy nữa rồi.
Hồ Mãn khập khiễng bước tới bên bờ, đang định cởi bỏ ngoại bào lội vào lòng sông thì thình lình nghe thấy có tiếng nước động khe khẽ. Từ trong bãi sậy cách đó khoảng hai mấy bước chân lộ ra một nửa thân thuyền, một nữ tử người khoác y sam màu xanh lục nhạt đang nửa quỳ nửa ngồi trên đuôi thuyền, nhúng một chiếc khăn tay vào nước sông vò rửa, xong lại vớt lên, vắt khô. Hai ống tay áo phất nhẹ, để lộ bên trong một đôi cổ tay trắng muốt không chút tì vết.
Hồ Mãn hai mắt long lên, cảnh giác nhìn quanh. Những kẻ vây bắt hắn đã bị cắt đuôi bỏ lại phía sau, nơi hoang sơn dã địa bên bờ sông Lan Khê này, làm gì còn vết tích nào của người sinh sống. Hắn khom lưng, từ từ tiến gần tới con thuyền nhỏ. Nữ tử đang quỳ trên đuôi thuyền kia lại không hề mảy may cảm giác được có người đang đến gần, nàng lấy một tấm ngoại bào từ trong chiếc chậu gỗ sau lưng mình cho vào nước, bắt đầu giặt giũ.
Chiếc ngoại bào này rõ ràng là của nam nhân. Hồ Mãn dừng bước, nhìn chằm chằm vào chiếc thuyền nhỏ, tựa hồ như muốn tách cả mấy tấm ván gỗ kia ra xem bên trong còn có những ai. Sống qua những tháng ngày lưỡi đao liếm máu càng lâu, con người ta càng trở nên thận trọng, chỉ e để xảy ra dù là một chút sơ sẩy. Hắn nhớ lại một tin đồn được giang hồ lưu truyền, dường như có vị công tử trẻ tuổi nọ thường được thấy xuất hiện ở những nơi hoang vu hẻo lánh, thị nữ bên cạnh mỹ mạo như hoa, trên người đeo toàn vòng vàng ngọc thạch, khi uống rượu đều dùng chung đúc bằng bạc, chén đẽo từ ngọc, cứ như sợ người khác không nhìn ra bọn họ xuất thân con nhà phú hào không bằng. Liền ngay sau đó, tên đại tặc nổi danh nhất trên giang hồ liền bắt chước làm theo bọn họ. Tên này vốn nổi tiếng giết người như rạ, xảo quyệt tàn khốc, không biết bao nhiêu hào khách giang hồ đã chết dưới tay hắn. Cuối cùng thi thể của hắn được tìm thấy ở một khe núi, hai mắt trợn ngược, gương mặt vặn xoắn méo mó, ngoài một vết sẹo ở giữa hai chân mày ra thì không còn thấy trên thân thể có vết thương nào khác nữa.
Nghĩ tới đây, hắn lập tức thấy lạnh toát cả người, cũng không dám lại gần chiếc thuyền nhỏ kia thêm chút nào nữa.
Đột nhiên trong khoang thuyền vọng ra vài tiếng ho, tiếp theo là giọng nói yếu ớt của một nam tử: “Nhan Đàm, khụ khụ, Nhan Đàm ngươi vào đây…”



Nữ tử thân vận y sam màu xanh lục kia nghe lời liền đứng dậy, vén rèm bước vào khoang thuyền. Vào ngay khoảnh khắc ngắn ngủi khi bức rèm được nhấc lên, Hồ Mãn ngửi được một mùi thơm khiến người ta phải nuốt nước miếng đánh ực. Mùi thơm này, đối với người đang ôm bụng sôi ùng ục, thực phải nói là có sức dẫn dụ biết nhường nào.
Hắn chợt lên cơn bốc đồng, chấn chỉnh lá gan nhỏ cho vững vàng rồi bước qua đó. Vừa lúc nữ tử tên gọi Nhan Đàm kia từ trong khoang thuyền bước ra, nhìn thấy một kẻ lạ mặt cả người nhớp nhúa, vẻ mặt hung ác đang tới gần, sợ hãi lui người về sau một bước, giọng run run: “Ngươi là ai? Đến đây làm gì?”
Hồ Mãn lập tức cười toe toét: “Cô nương chớ có hoảng sợ, ta là một thương lữ, chỉ là trên đường gặp phải bọn cẩu cường đạo trời đánh thánh đâm, hàng hóa mang theo đều bị cướp sạch, những người đồng hành cũng đã đều bị bọn chúng hãm hại, chỉ còn lại mình ta vượt qua mấy quả núi mới chạy thoát được tới đây.” Câu này cũng không phải là hoàn toàn bốc phét, những thứ đáng giá trên người hắn đúng là đã bị mất hết, liều mạng chạy vượt ba dãy núi mới cắt đuôi được bọn người đang truy lùng hắn kia.
Đôi mắt Nhan Đàm trong suốt, để lộ vài phần đồng tình với kẻ lạ mặt này, nàng mỉm cười bảo: “Ta còn cứ tưởng ngài là người xấu nữa chứ.” Nàng nói thứ tiếng Ngô (1) vừa mềm vừa mảnh, âm sắc trong trẻo ngân nga, nhan sắc thanh thoát diễm lệ, khi nở nụ cười lại càng thêm phần kiều diễm.
Hồ Mãn thầm nhột trong lòng, tiến thêm một bước về trước, chắp hai tay, mình mẩy cúi rạp tới đất: “Ta chạy nạn tới bên bờ sông thì bụng đã đói đến mức không đi nổi nữa. Cô nương dung mạo xinh đẹp như vậy, nhất định tâm địa cũng rất lương thiện, chẳng hay có thể bố thí cho ta ít cơm ăn không?”
Nhan Đàm lắc lắc đầu, mặt đầy vẻ áy náy: “Việc này không đến lượt ta làm chủ, phải hỏi qua ý kiến của công tử nhà ta cái đã.” Nàng xoay người lại cẩn thận giở một góc rèm, dường như là sợ gió lạnh bên ngoài lùa vào khoang thuyền: “Công tử, bên ngoài có một thương nhân lão gia, ngài nói trên đường gặp phải cường đạo, đã mấy ngày rồi không có thức ăn vào bụng, có thể cho ngài vào trong ngồi nghỉ một lát được không?”
Chỉ nghe thấy có tiếng nói truyền ra từ trong khoang thuyền, chính là giọng nam tử yếu ớt khi nãy: “Bên ngoài gió lạnh, mời ngài vào đi.”
Nhan Đàm quay đầu lại mỉm cười: “Mời vào.” Nói rồi nàng nhấc rèm cho hắn bước vào. Hồ Mãn rất tinh mắt, chỉ liếc qua đã thấy rõ ràng đôi bàn tay trắng muốt yêu kiều, đầu ngón tay mềm mại, tuyệt không phải bàn tay đã từng luyện võ, thậm chí cả việc nặng cũng chưa từng làm qua. Trong khoang thuyền, một nam tử trẻ trung tuấn tú mình quấn chăn đang tựa mình vào nhuyễn điếm (2), gương mặt tái nhợt, gò má còn hơi ửng đỏ trông như có bệnh, hai tay như gắng gom chút hơi tàn chắp lại vào nhau: “Xin mời an tọa. Tại hạ thân mang trọng bệnh, không thể đứng dậy hành lễ được, có điểm nào thất lễ, xin nhân huynh đừng trách tội.”
Hồ Mãn khấp khởi mừng thầm trong lòng, ngoài mặt lại tỏ vẻ như không có gì: “Công tử khách khí rồi.” Hắn đã sức cùng lực kiệt, chỉ e phải tu dưỡng hai ba ngày mới hồi phục lại được, nay trên thuyền ngoài một thiếu nữ yếu đuối lại còn một tên công tử bột thân mang trọng bệnh, đợi hắn ăn uống no say xong, chỉ vài ba chiêu là đã có thể dễ dàng khống chế bọn họ.
Nhan Đàm mang tới một chiếc nhuyễn điếm, mời khách ngồi xuống rồi mới đến trông chừng chiếc nồi đất đang bốc hơi nghi ngút trong một góc thuyền. Hồ Mãn ngồi trên nhuyễn điếm, ngửi thấy mùi thơm tỏa ra từ chiếc nồi đất, bụng càng thêm đói cồn cào, chỉ có thể cắn răng cố nhịn: “Hai vị sao lại dừng chân ở nơi hoang sơn dã địa thế này? Khu vực này không được an toàn, quanh đây sơn trại của bọn cướp cũng không phải ít, đây thật là quá mạo hiểm rồi, haizzz …”
Vị công tử trẻ tuổi nọ ngồi thẳng người dậy, giọng điệu nho nhã: “Tại hạ thấy cảnh tuyết nơi này rất đẹp, liền thuê một chiếc thuyền nhỏ định trú lại trên sông vài ngày. Cướp bóc thì chưa từng gặp qua, nhưng cũng không thể phí hoài nhân huynh đã có lòng tốt nhắc nhở, hai người tại hạ qua hết đêm nay sẽ rời khỏi.”
Hồ Mãn liếc thấy chiếc trâm bạch ngọc của đối phương, thân trâm trong suốt không chút gợn tạp, quang trạch ôn nhuận. Vàng bạc châu báu qua tay không ít, hắn vừa nhìn đã biết cây trâm ngọc này giá trị không nhỏ. Một tên công tử bột xuất thân hào môn như vậy chạy tới nơi hoang vu vắng vẻ thưởng tuyết, chắc cũng là một tên thư sinh cổ lỗ sĩ, ra ngoài du ngoạn viết mấy bài thơ nho nhỏ, ngâm vài câu thi ca sến súa. Hắn trong bụng nghĩ vậy nhưng ngoài mặt lại làm ra vẻ bội phục: “Cảnh tuyết thế này, có lẽ cũng chỉ những người nho nhã như công tử mới biết thưởng thức mà thôi. Chẳng hay công tử đại danh là gì, lần này thoát được hiểm nguy, trở về ta nhất định sẽ lập bài vị trường sinh (3) để tỏ lòng biết ơn đối với hai vị.”
Hắn vừa dứt lời thì nghe Nhan Đàm phì cười một tiếng, nhưng vừa thấy công tử nhà mình đưa mắt nhìn sang, nàng liền vội vàng thè lưỡi, giơ ngón trỏ lên trước môi, ba phần hoạt bát bảy phần lanh lợi. Vị công tử trẻ tuổi kia quay đầu lại nhìn Hồ Mãn, điềm đạm lên tiếng: “Tại hạ Dư Mặc, chút chuyện nhỏ này, nhân huynh không cần ghi lòng.”
Hồ Mãn lẩm bẩm cái tên Dư Mặc vài bận, khẳng định trên giang hồ không có nhân vật nào mang cái tên này.
Ngoài kia, tịch dương đã bị khuếch thành một mảng màu loãng, sắc hoàng hôn mỗi lúc một đặc quánh lại, gió rét vù vù. Bên trong khoang thuyền, lò than lại đang bập bùng lửa đớp, bầu không khí ấm áp như đang giữa độ xuân thì, thanh bình phẳng lặng, hoàn toàn không cảm nhận được sự lạnh lẽo bên ngoài.

Nhan Đàm nhấc lấy hai tấm vải thô, xếp lại thành hai miếng vừa tay cầm, bưng cái lò đất đang bốc khói nghi ngút sang đặt trên chiếc bàn thấp. Mùi thơm nức mũi, chiếc nồi còn đang sôi sùng sục, nổi bọt trắng xóa.
Đó là một nồi canh cá ninh đã có phần già lửa, nước canh đùng đục trắng, thịt cá cũng trắng muốt bóng bẩy, trông như những miếng mỡ đông.
Hồ Mãn không nhịn được nuốt một ngụm nước bọt. Nhan Đàm bê bát đũa tới, trước múc một bát canh, bên trong có một miếng thịt cá, đặt ở trước mặt hắn: “Mời dùng.” Sau đó lại dùng chiếc muôi múc nửa bát canh, nửa quỳ nửa ngồi ở bên cạnh Dư Mặc, chầm chậm thổi đi lớp hơi nóng bên trên.
Hồ Mãn mới hai ba hớp đã chén sạch bát canh, cả xương cá cũng không thèm quản, bộ dạng như rồng cuốn nhai sạch sẽ thịt cá. Thức ăn vào tới bụng, cuối cùng đã không phải ôm cái bao tử trống rỗng nữa, hắn mãn nguyện thở phù ra một hơi.
Dư Mặc thì ngược lại một miếng cũng nuốt không trôi. Nhan Đàm múc một muỗng canh cá, nhẫn nại thổi cho nguội rồi đưa đến trước miệng chàng. Canh còn chưa kịp nuốt xuống, một tràng ho sặc sụa thốc tháo tim gan đã kéo tới, làm văng hết nước canh ra ngoài. Nhan Đàm lộ rõ vẻ hốt hoảng, giơ tay vuốt nhẹ trên lưng công tử nhà mình, giọng điệu dịu dàng: “Công tử, nếu người vẫn chưa muốn ăn thì không nên miễn cưỡng. Đợi một lát khi nào người muốn ăn thì hãy gọi ta, ta sẽ hâm nóng lại.”
Dư Mặc gật gật đầu, không thốt một lời tựa vào nhuyễn điếm.
Lại múc tiếp canh cho Hồ Mãn, nàng thấp giọng bảo: “Công tử nhà ta sức khỏe không được tốt lắm.”
Hồ Mãn đón lấy bát canh: “Thân thể từ từ điều dưỡng sẽ khỏe lại, riêng cái phúc khí này, người khác có cầu cũng không được.” Tròng mắt đảo một vòng, trong lòng hắn đã hạ chủ ý. Tên công tử bột này chắc chắn không giữ lại được rồi, riêng nàng thiếu nữ này, lanh lợi khả ái, ân cần dịu dàng, lại còn khéo tay như vậy, bắt nàng về làm tiểu thiếp xem ra cũng không tồi.
Sau bữa cơm tối, Hồ Mãn đột nhiên bảo: “Ta ở chỗ hai vị đây ăn uống no say, lại không có gì báo đáp, chi bằng ở đây kể một câu chuyện, hai vị nghe thử xem thế nào.”
Nhan Đàm mỉm cười: “Được đó, ta thích nhất là nghe kể chuyện.” Dư Mặc quấn chăn tựa người trên nhuyễn điếm, nửa lời không lọt kẽ răng.
Câu chuyện Hồ Mãn sắp kể là một tin đồn được lưu truyền rất nhiều trong giang hồ dạo gần đây, cũng là chiêu cuối cùng hắn dùng để thăm dò đối phương, vì câu chuyện này, chỉ cần là người trong giang hồ thì tuyệt không thể chưa từng nghe qua.
Chú thích:
(1) tiếng Ngô: tiếng địa phương được dùng ở những vùng Chiết Giang, Giang Tô, Thượng Hải, An Huy, Giang Tây, Phúc Kiến. Là ngôn ngữ không chính thức được nhiều người sử dụng nhất thế giới.
(2) nhuyễn điếm: chiếc đệm mềm để ngồi/ nằm tựa lên.
(3) bài vị trường sinh: bài vị viết danh tính của người mình mang ơn lên, để cầu phúc thọ cho ân nhân.
“Câu chuyện này xảy ra ở trấn Thanh Thạch. Một tiểu tử nhà nghèo, trong nhà có cha vừa mới qua đời, lại không có tiền mai táng, chỉ đành đem đến chôn bừa trong một bãi tha ma. Tên tiểu tử này còn có chút lòng hiếu thuận, cảm thấy nếu đem cha mình ném ở ngoài như vậy, hài cốt có thể bị lũ chó hoang gần đó gặm mất, thế là mang xẻng đến đào một cái hố chôn cha. Đào miết đào miết, một lúc sau, thình lình nghe ‘cạch’ một tiếng, trong lòng đất lộ ra một vật sáng chói. Nàng đoán xem đó là cái gì?” Hồ Mãn làm ra vẻ thần bí, thấy Nhan Đàm lắc lắc đầu bèn tiếp lời: “Đó là một chiếc chung bằng vàng, đã bị ép thành một miếng bẹp dí. Tên tiểu tử này nhảy vào hố đất, luồn tay xuống dưới đào bới, không lâu sau thì moi ra được mấy miếng ngọc bích đẽo hình bươm bướm. Hắn tuy chưa từng thấy qua đồ vật đắt giá, nhưng mấy miếng ngọc này, đến kẻ vô tri cũng nhìn ra có thể đem đổi được không ít ngân lượng. Hắn ôm mấy miếng ngọc đó chạy về nhà, cả thi thể của cha mình cũng không thèm ngó ngàng đến nữa. Tin hắn đào được ngọc bảo rất nhanh đã lan truyền khắp trấn, sau đó dần dần truyền ra cả những nơi khác. Không ít kẻ nghe được phong thanh (1) tìm đến nhà, định gặp tên tiểu tử kia hỏi chuyện, vừa đẩy cửa vào liền một phen thất kinh hú vía. Nàng đoán xem chuyện này lại là thế nào?”
Nhan Đàm vẫn là lắc đầu mà rằng: “Không đoán ra.”
Hồ Mãn đập tay lên bàn đánh rầm, chiếc bóng hắt ra từ ngọn đèn dầu cũng một phen giựt phắt: “Tên tiểu tử đó đã chết trong nhà của mình, hai mắt trợn lồi ra, sắc mặt thâm tím, trông giống đã bị chuyện gì đó làm cho rất kinh khiếp. Thi thể của hắn đã mục rữa, bên trên dòi bọ nhung nhúc bò tới bò lui, trong tay còn nắm những món ngọc bảo đã đào được ở bãi tha ma nọ. Những kẻ tìm đến liền lấy mấy miếng ngọc bích trong tay hắn, nhưng không được mấy ngày sau thì đều chết cả, bộ dạng khi chết cũng giống hệt như vậy.”
Gương mặt Nhan Đàm để lộ vài phần hoảng sợ, cả Dư Mặc nãy giờ vẫn nửa nằm nửa ngồi cũng mở hờ đôi mắt đang khép.
“Đây cũng giống như là ôn dịch vậy, phàm cứ người nào chạm vào những miếng ngọc đó đều sẽ phải chết. Sau cùng ở trấn Thanh Thạch xuất hiện một đám người bản lĩnh rất lớn, bọn họ một mạch tìm được đến ngôi cổ mộ trong bãi tha ma kia, xông vào bên trong thì chỉ thấy ở giữa gian cổ mộ có bày một cỗ quan tài. Chiếc quan tài này rất dày, chất liệu gỗ cũng rất tốt, lại còn được dát vàng dát bạc. Chỉ cỗ quan tài thôi mà đã như vậy, giá trị của những vật bồi táng bên trong lại càng dễ tưởng tượng được rồi đấy. Đám người nọ bẩy nắp quan tài lên, chỉ thấy nằm bên trong là một nữ tử mỹ mạo như hoa, lại còn là một người còn sống sờ sờ.” Hồ Mãn kể tới đây thì giọng cũng run run, “Nữ tử đó thình lình chồm phắt dậy, dùng mấy ngón tay đâm xuyên vào lồng ngực của kẻ dẫn đầu, móc ra một quả tim còn rỏ máu tươi. Người này hai mắt trợn ngược, nét mặt kinh hãi, còn chưa kịp phản kháng gì đã chết tại chỗ. Những kẻ còn lại lập tức xoay lưng bỏ chạy, đến khi trở về đếm lại thì phát hiện thiếu mất mấy người, nhưng từ đó về sau cũng không có gan lui tới bãi tha ma kia nữa.”


Nhan Đàm nghe đến kinh hãi, co người lùi về cạnh bên Dư Mặc. Dư Mặc vỗ nhẹ lên vai nàng, thấp giọng trấn an: “Lãng lãng càn khôn (2), thiên địa chính khí, thế gian lấy đâu ra yêu ma quỷ quái? Câu chuyện này cũng chỉ là truyền miệng, càng truyền thì càng thêm mắm dặm muối, chớ có tin vào.” Hai câu này đúng là toát ra thần thái thư sinh không sai đi đâu được.
Hồ Mãn chỉ cười, cũng không lên tiếng phản bác.
Qua một lúc sau, Nhan Đàm đột nhiên cất lời: “Ây da, ta quên mất mang y phục đã giặt sạch bên ngoài vào hong cho khô rồi.” Nàng đứng dậy, vội vã bước ra đuôi thuyền. Hồ Mãn khi nãy chính là nhìn thấy nàng đang ở bên ngoài giặt quần áo mới tìm đến, trong lòng thầm cười nàng lơ đễnh, lại cảm thấy nữ tử không thông minh sắc sảo thế mà lại đáng yêu. Riêng Dư Mặc chỉ nằm xuống lại, nhắm mắt bất động.
Hồ Mãn thấy thời cơ đã đến, rút chủy thủ (3) từ trong tay áo ra, chầm chậm tiến tới cạnh Dư Mặc.
Lò than trong một góc thuyền đang hồi cháy thịnh, ánh lửa đỏ rực rọi lên gương mặt của vị công tử trẻ tuổi đang nằm trên nhuyễn điếm nhắm mắt dưỡng thần, càng tôn lên vẻ tuấn tú phi phàm. Hồ Mãn thình lình nhảy bổ sang, dùng tay bịt chặt miệng chàng, giơ cao chủy thủ trong tay. Chỉ thấy Dư Mặc khẽ động rèm mi, chậm rãi mở to đôi mắt.
Mặt trời buổi sớm trồi lên từ phía đằng Đông, lớp tuyết mỏng bên rìa sông đã tan thành nước.
Trên mặt nước sông Lan Khê còn trôi nổi vài mảng băng mỏng, con thuyền nhỏ đang xuôi dòng hướng về phương Bắc.
Một vị công tử trẻ tuổi gương mặt tuấn tú đứng ở đầu thuyền, hai tay chắp sau lưng, đầu ngẩng lên, mắt nhắm, khâm tụ (4) lất phất bay, núi non mây mù xung quanh đang không ngừng lùi lại phía sau. Hắn đột nhiên mở mắt, một đôi đồng tử màu đỏ hiện ra: “Ngươi thu dọn xong xuôi hết chưa? Rất nhanh nữa thôi là đến bờ rồi.”
Bức rèm được vén lên, một nữ tử mặc y sam màu xanh lục nhạt bước ra, trên tay là một chiếc khay gỗ đựng không ít các đồ vật: “Xong rồi đây, ngươi đừng có hối ta nữa.” Nàng cúi người, ném hết mớ đồ vật đó xuống sông. Chiếc khay gỗ xuôi theo dòng nước trôi đi, thanh chủy thủ ‘bõm’ một tiếng chìm xuống, trên mặt nước chỉ còn nổi lềnh bềnh một bộ y phục lấm lem dơ dáy của nam nhân, còn có một chiếc nồi nung tử sa (5) đựng lá cây khô và bùn nhão.
“Tên đó xem chừng cũng đói rã ra rồi, cả bùn nhão lá cây khô cũng ăn được ngấu nghiến ngon lành đến vậy.” Khóe miệng nở một nụ cười, nàng ngước đầu nhìn vị công tử trẻ tuổi bên cạnh.
“Ngươi biết rõ đó là thứ gì, còn dám mang qua đút cho ta, lá gan của ngươi cũng ngày càng lớn rồi.” Hắn khép mắt lại, khi mắt lần nữa mở ra, đôi đồng tử đã biến thành màu đen sẫm như mực, “Ta thấy ngươi lại không an phận nữa rồi nhỉ.” Lời này khi thốt ra còn đi kèm một nụ cười, giọng điệu cũng không được mấy phần giống như đang đe dọa.
Nhan Đàm mỉm cười: “Tên phàm nhân đó tâm thuật bất chính, cả người toát ra toàn mùi máu tanh, tinh phách bẩn tưởi như vậy ngươi cũng dám ăn. Lá khô bùn nhão so với thứ đó còn sạch sẽ chán.”
Dư Mặc hồi tưởng lại mùi vị của thứ đã ăn, gật gù đáp: “Quả là không được sạch sẽ gì mấy. Nhưng có còn hơn không, tinh phách quá thuần khiết ăn vào sẽ bị trời phạt, ngươi còn muốn chê mạng mình quá dài?” Hắn nheo nheo mắt, ôm một bộ mặt hả hê: “Ngươi cứ nghĩ mà xem, đây chính là mỗi ngày làm một việc tốt. Ủy khuất bản thân, tạo phúc thiên hạ, có gì là không thể nhẫn nhịn?”
Nhan Đàm im lặng hồi lâu, cuối cùng vẫn là không nhịn được phải lên tiếng: “Tên ngư tinh nhà ngươi da mặt đúng thật là dày.”
Dư Mặc nhìn nàng giễu cợt: “Thế thì có gì là không tốt? Lại nói, sen và cá vốn dĩ chính là một đôi, ta nếu như mặt dày thì ngươi cũng chẳng hơn gì.” Hắn giơ tay chỉ về trước, phía trước mặt là một dãy núi sừng sững, mây mù mông lung phủ kín, bên vách núi, những con đại bàng đầu trắng bay liệng vòng quanh, đỉnh núi cao nhất còn phủ một lớp tuyết trắng xóa: “Chúng ta về đến nhà rồi.”
Chú thích:
(1) phong thanh: tin đồn.
(2) lãng lãng càn khôn: đất trời sáng sủa, thiên hạ thái bình.
(3) chủy thủ: dao găm.
(4) khâm tụ: chỉ chung phần vạt áo phía trước nơi hai mép áo xếp chồng lên nhau (y khâm) và ống tay áo (y tụ).
(5) tử sa: đất sét đỏ.



Thử đọc