Tổng Tài Tôi Yêu Chính Là Anh - Chương 02

Tác giả: Y Nhược Tích


Chính Là Cố Tình Gặp Anh
Người đàn ông này bỗng chốc liếm vành tai của cô
“ ừh , anh… a !” Chưa bao giờ có kinh nghiệm , khiến cho người Mạt Hàn nóng lên , cảm thấy ngứa ngấy . Âm Thanh rên rĩ của Mạt Hàn khiến cho Nam Cung Ảnh càng thêm phấn khích
“ Thế nào ,em không phải là rất muốn sao?” Nam Cung Ảnh bỗng dừng động tác của mình lại
“ Tôi , ừh…anh , ah , tôi không có !” Lời nói có chút đứt quãng của Mạt Hàn , cơ thể cô không thể khống chế liền mềm nhũng xuống
“ Thật sự không phải?” Nam Cung Ảnh một tay ôm ngang eo của Mạt Hàn , kéo cô lại gần cơ thể của mình hơn , một tay phủ lên mái tóc dài của cô . Tập trung nhìn bộ dạng của cô gái trước mắt , bộ dạng của cô thật không tồi , làn da trắng , mịn màng , ánh mắt chớp chớp cùng hàng mi cong , đôi môi đỏ mọng đang hé ra , gương mặt trái xoan trắng nỏn của cô giờ khắc này đã ửng hồng tựa như quả cà chua . Nguyên nhân chủ yếu là vì cô hồi hợp căng thẵng , miệng cô không ngừng thở dốc
“ Hơ !” Nam Cung Ảnh hít một chút không khí , a , cái cô gái này , tuyệt đối là tiểu yêu tinh * kiểu như là kẻ quyến rủ íh *
“ Anh , anh có thể thả tôi ra được không , tôi thật không muốn mang tiếng xấu đâu !” Nhan Mạt Hàn cuối đầu , vì Cung Ảnh đã ôm một phần eo của cô nên cơ thể hai người như dính sát vào nhau , cái này , cảm giác này chưa từng có , cảm giác nóng rực làm cho cơ thể của hai người đều có phản ứng .
“ Cái gì là tiếng xấu?”Nam Cung Ảnh khó hiểu hỏi cô , cô gái nhỏ này còn để ý đến nhiều chuyện như vậy?
“ Mẹ tôi từng nói rằng không được cùng đàn ông làm chuyện xằng bậy!” Mạt Hàn nhìn lên , nhìn thẵng vào hai con ngươi đen lay láy của Cung Ảnh

“ Này , đây không phải là chuyện xằng bậy “ Nam Cung Ảnh tuyệt nhiên không thể tin rằng mình có thể kiên nhẫn với tiểu nữ này , đối với cô dịu dàng còn chưa tính lại đi giải thích với cô sao.
“ Tại sao không gọi là xằng bậy ? Anh nhìn xem , anh đang ôm tôi ! Thậm chí tôi là ai anh cũng không biết , và anh là ai tôi cũng không biết , lỡ như chúng ta xảy ra chuyện ân ái , sau đó sáng mai anh liền bỏ đi , hỏi xem từ nay về sao tôi biết phải làm như thế nào ?” Mạt Hàn uốn éo cơ thể
“ Tôi tên Nam Cung Ảnh , như thế được rồi chứ?” Thật sự lúc này mà nói đối với cô , anh có một chút không kiên nhẫn
“ Nam Cung Ảnh , anh thả tôi ra đi !” Mạt Hàn khóc lóc thảm thiết van xin , người đàn ông này thật sự rất đẹp trai ,gợi cảm ! Nhưng chắc chắn hắn là người đào hoa hào lưu phong nhã
“ Thả em? em có thể nghĩ như thế sao? Em “ đốt lửa “ lên , chưa dập tắt mà đã đòi chạy sao?” Cặp mắt Cung Ảnh nhìn chằm chằm vào ngực của cô , tiểu yêu này , nhất định tối nay anh phải ăn cô sạch sẽ .
“ Vậy anh nói , tôi phải làm sao bây giờ?” Nhan Mạt Hàn nhìn hắn một cách vô tội
“Đương nhiên là ….” dứt lời thì đôi môi của Cung Ảnh đã dính chặt vào đôi môi của cô , tách miệng cô ra , đầu lưỡi thăm dò vào bên trong , cảm giác đã đụng phải lưỡi của cô , bắt đầu hai đầu lưỡi quấn chặt lấy nhau trong không gian chật hẹp mà vờn lượn nhảy múa cùng nhau
“ Anh , đừng …!” Mạt Hàn muốn đẩy hắn ra xa nhưng toàn thân dường như bị khống chế không còn sức lực , đầu ốc của cô đã tê dại không còn lý trí
“ Đừng ! Anh buông ra “ Mạt Hàn bất thình lình bị Cung Ảnh hôn đến mơ mơ màng màng , hoàn toàn không thể định hướng . Đúng vậy , là cô rất si mê , si mê , si mê , si mê trai đẹp nhưng cô chưa bao giờ nghĩ sẽ có một người như vậy thật sự mà yêu cô , ngay cả khi lúc này , dù có một người đẹp trai như vậy đứng trước mặt cô , cô vẫn cảm thấy thật xa , thật rất cách xa cô
Nam Cung Ảnh nắm bàn tay mềm yếu của Mạt Hàn , chỉ chốc lát sau “ đầu nhủ hoa “ của cô đã sừng sững đứng thẳng , không nghĩ đến , cô gái này thật sự mẫn cãm như vậy . Tốt ! Vậy đêm nay hắn sẽ đối đãi cô một đêm khó quên ah .


Đôi môi của Cung Ảnh cũng không rảnh rỗi , liền lưu trên người nàng một vết
“ Anh , ư ….!” Mạt Hàn vặt vẹo thân mình , cô có thể cảm giác thân nhiệt trên người của Cung Ảnh đang nóng rực
“ Ngoan…! “ Cung Ảnh nhẹ nhàng cỡi bỏ áo sơ mi của cô
Nhất thời lúc này , cơ thể của Mạt Hàn mềm nhũng ra , không còn có thể suy nghĩ được điều gì , có cảm giác lâng lâng khó tả , cô đã hoàn toàn quên những thứ xung quanh mình
“ Đừng … a …!” Mạt Hàn nắm chặt cái chăn , đôi môi run rẩy phát ra một chút âm thanh
Nam Cung Ảnh đột nhiên cau mày tiểu nữ này liền sợ sệt như vậy , rõ ràng hắn cảm giác được phía dưới cô đang run rẩy .
“ Sợ như vậy?” Nam Cung Ảnh đột nhiên dừng hành động lại , miệng Mạt Hàn không ngừng thở
“ Mẹ nói , tôi không thể làm chuyện xằng bậy !” Một giọt , hai giọt nước mắt của Mạt Hàn rơi xuống , tại sao chưa bao giờ có ai có thể yêu thương cô , ngay cả lần đầu tiên của cô cũng cho một người xa lạ mà cô không hề quen biết?
“ Tiểu nữ , em khóc cái gì?” Nam Cung Ảnh ôm lấy cô , đột nhiên trong lòng có một chút đau xót
“ Thật , không có cái gì có thể yêu , yêu …. Nó thật là xa xôi , mơ hồ !” Chính là đêm nay cố tình đưa sai cơm , cố tình phá hỏng chuyện tốt của anh , cố tình hiện tại anh sẽ chiếm đoạt tôi “ Cuối cùng không thể chịu đựng nữa cô vở oà trong tiếng khóc

“…..” Nam Cung Ảnh thật sự bất đắt dĩ , xem ra đêm độc thân cuối cùng của hắn cũng không được , hắn đã có sự lựa chọn mới , đúng đó chính là cô
Nam Cung Ảnh không nói lời nào , bước xuống giường , xoay lưng đi về phía phòng tắm
“ Này ! Anh đi đâu vậy?” Mạt Hàn còn chưa nói dứt câu , cánh cửa của phòng tắm đã bị đóng mạnh lại
Điên Rồi, Điên Rồi
Mạt Hàn nắm chặt chăn , nhanh chóng mặc lại quần áo , chỉnh sửa mái tóc , thừa lúc này có thể bỏ đi
“ Ôi ! trời ạ “ Đi tới cửa cô mới chợt nhớ ra là , cô không còn là nhân viên của khách sạn này nữa , vậy tối nay cô có thể ngủ ở đâu được? Chính là ngủ ở ngoài đường sao?
“ Đi, hay là không đi ?” Mạt Hàn chán nản vừa suy nghĩ vừa đi qua đi lại , lúc thì đi đến trước cửa , lúc thì quay trở ngược lại trong phòng , đi tới đi lui nhiều lần, đi thẵng đến cửa phòng tắm , cho đến khi cửa phòng tắm mở ra .
“ A , em ở đây làm gì?” Cung Ảnh ngạc nhiên nhìn cô , quả thật cô không rời đi .
“ Tôi , tối nay tôi không có chỗ để đi …!” Nhan Mạt Hàn ngồi trên giường , hai chân không ngừng đạp tới đạp lui ở phía dưới
“ Tại sao?” Nam Cung Ảnh bước từ phòng tắm đi ra ngoài , giọt nước trên tóc rớt xuống bã vai , một đường nước tiếp tục chảy xuống giữa cơ bụng

“ Ừng ực …!” Mạt Hàn nuốt nước bọt . Ah , thật sự người đàn ông này có sức hút rất lớn nha , chỉ tiếc mẹ đã nói không được làm chuyện xằng bậy , lỡ như làm chuyện đó có em bé rồi sau này hắn bỏ chạy thì cô biết làm như thế nào
“ Nhìn cái gì, là chính em tự nói em không muốn !” Nam Cung Ảnh tuỳ tay lấy một chiếc khăn khác lau khô mái tóc
“ Nhờ có phúc của anh ! Cơ thể của tôi đã bị anh xem qua hết , hiện tại ngay chỗ ở cũng mất , trước kia tôi ở đây bây giờ không còn làm ở nơi này nữa , thật bực ! “ Mạt Hàn tức giận liếc nhìn Cung Ảnh Bạn đang đọc truyện online tại website: ThíchTruyện.VN
“ Ặc , này , tiểu thư à , thật sự không biết ngượng sao? Còn nữa , xem cái” sân bay “ của em chỉ làm cho tôi thêm đau mắt mà thôi ! Cung Ảnh tắm tắc cười , mặc áo ngủ vào
“ Anh ! Hừ , anh nhất định phải chịu trách nhiệm với tôi đến cùng!” Mạt Hàn lại tiếp tục nằm trên giường
“ Tiểu nữ nhân !Em đang vu cáo tôi ?” Nam Cung Ảnh đóng cửa phòng tắm , tiến tới trèo lên giường .
“ Nè ! Cảnh báo anh đừng làm loạn nha . Còn nữa đừng gọi tôi là tiểu nữ nhân , tôi có tên đàng hoàng nha . Gọi tôi là “ Nhan Mạt Hàn” Mạt Hàn hùng hồn đầy phí khách chống nạnh , đối diện với Cung Ảnh
“ Em…!” Cung Ảnh tức giận , lần đầu tiên trước mặt một người phụ nữ , tự cảm thấy bản thân mình vô dụng , bị cô trách mắng .
“ Vậy tối nay ngủ ở đây . Tôi nói như thế nào liền như thế đó “ Nam Cung Ảnh kéo chăn ra , vội tắt đèn
“ Vậy .. anh không cho phép với tôi như thế nào , tôi cảnh báo anh nha “ Mạt Hàn hít vào một hơi

“ Thôi đi , vớ vẩn ! Nhanh đi tắm á !” Nam Cung Ảnh nắm tóc , đúng là điên nữa rồi lúc nãy còn muốn ăn sạch sẽ cô , bây giờ tuyệt nhiên có lòng tốt lại muốn tha cho cô , đúng là điên .
Khốn khiếp , Nam Cung Ảnh đạp đạp cái chăn , tiện tay nắm cái gối ôm vào trong lòng ngực ngủ thiếp đi…
“ Này , anh lấy cái gối của tôi làm gì “ Mạt Hàn trèo lên giường , muốn lấy lại cái gối nhưng phát hiện Cung Ảnh đã ngũ say nhưng chân mày lại khoá chặt , trong nháy mắt , có chút cảm giác xúc động khiến cô muốn đụng vào đôi chân mày đang khoá chặt kia
“ Quên đi “ tự nhủ thầm , cô kéo chăn vội tắt đèn , hôm nay là ngày đen đủi , mất việc làm , xém chút nữa bị người ta ăn sạch , thân thể thì bị người khác thấy hết , bây giờ lại còn cùng người đàn ông này ngủ chung ! Thật ,là điên rồi , cô điên rồi . Mạt Hàn buồn nãn nắm lấy tóc của mình



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc